Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 342: Sự Bất An Từ Một Ký Ức Xa Lạ

Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng quyện với mùi cà phê nồng nàn dường như đã bị một bức tường vô hình ngăn cách, không thể chạm tới Hoàng Minh. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng quán cà phê chỉ càng làm nổi bật đường nét nhíu chặt trên trán anh, hằn sâu thêm sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Cảm giác se lạnh của buổi chiều muộn Hà Nội như thấm vào tận xương tủy, khiến anh rùng mình một cách vô thức, không phải vì cái lạnh bên ngoài, mà vì một sự lạnh lẽo đang xâm chiếm từ bên trong.

Anh nhìn Lâm An, cô vẫn điềm tĩnh, không một chút thay đổi biểu cảm. Nụ cười của cô, giờ đây anh thấy, ẩn chứa một sự sâu sắc mà anh vẫn chưa thể chạm tới. Cô đã chấp nhận, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã quên đi những cảm xúc của mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và câu chuyện của cô, dù đã được kể một cách bình yên, vẫn khiến phiên bản của anh lung lay. Anh bắt đầu cảm thấy ký ức của mình có thể không hoàn toàn chính xác, hoặc tệ hơn, đã cố tình bỏ qua những chi tiết quan trọng nhất – những chi tiết liên quan đến cảm xúc của cô. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện, trong cái tưởng chừng như là một khối ký ức hoàn hảo của Hoàng Minh.

Hoàng Minh nặng nề đứng dậy, cảm giác như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Anh chào Lâm An một tiếng khẽ, giọng khô khốc, rồi bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng mùi hương quen thuộc và ánh đèn vàng mơ hồ. Anh không quay đầu nhìn lại, nhưng cảm giác có một ánh mắt dõi theo, không trách móc, không oán hận, chỉ là một sự thấu hiểu lặng lẽ, càng khiến bước chân anh thêm trĩu nặng.

Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" chào đón anh bằng sự tĩnh lặng quen thuộc của buổi đêm. Những ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn uốn lượn, tất cả đều chìm trong bóng tối nhập nhoạng. Dây điện chằng chịt trên cao như những mạng nhện khổng lồ, in hằn lên nền trời đêm mờ mịt. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới bước chân của bao thế hệ, giờ đây chỉ còn tiếng giày da của anh đơn độc vang vọng. Tiếng bước chân nặng nề, từng bước như giẫm lên những mảnh vỡ ký ức. Xa xa, tiếng xe máy lướt qua trên con đường lớn, vọng lại như một âm thanh từ thế giới khác, một thế giới mà anh cảm thấy mình đang ngày càng xa rời. Đâu đó trong không gian tĩnh mịch, anh nghe tiếng trẻ con chơi đùa đã dứt hẳn, chỉ còn tiếng gió xào xạc lá cây, và tiếng mèo kêu yếu ớt, lạc lõng.

Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi hoa giấy thoang thoảng từ một góc vườn nào đó. Đôi khi, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – có lẽ là phở, bún đậu – vẫn còn sót lại, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương quen thuộc của phố cổ. Hoàng Minh thậm chí còn ngửi thấy mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ nằm khuất sau những mái nhà rêu phong. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, mang một vẻ đẹp hoài cổ lãng mạn, nhưng tất cả những điều đó chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Ánh sáng lọt qua khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch, giống như những mảng ký ức rõ ràng và mờ nhạt đang chồng lấn trong đầu anh. Trời se lạnh, không gió lớn, mây che mờ trăng, càng khiến màn đêm thêm u tịch.

Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt vô định, không nhìn về phía trước mà như đang nhìn sâu vào bên trong chính mình. Đầu anh như muốn nổ tung với những lời Lâm An đã nói, từng câu từng chữ như được khắc sâu vào tâm trí anh. Anh cố gắng sắp xếp lại mọi thứ, tìm kiếm một lời lý giải hợp lý cho sự khác biệt giữa hai phiên bản ký ức về buổi triển lãm đó.

"Không thể nào... Mình đã ở đó cùng An. Mình nhớ mình đã rất tận tâm mà... Hay mình đã quên điều gì?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh đã rất vui vẻ, anh nhớ, đã ngắm tranh, đã ăn tối cùng cô. Nhưng Lâm An lại nhớ những khoảnh khắc cô độc, những cái chạm tay hờ hững, và cảm giác bị bỏ rơi giữa một đám đông xa lạ. Một sự khó chịu, một hạt mầm hoài nghi bắt đầu nảy mầm trong tâm trí anh, lan tỏa nhanh chóng như một thứ nấm mốc độc hại.

Hoàng Minh dừng lại, tựa lưng vào bức tường rêu phong của một ngôi nhà cổ. Anh day thái dương, cảm nhận cái lạnh buốt của vôi vữa thấm qua lớp áo vest mỏng. "Cô ấy nói cô ấy đã khóc? Mình chưa bao giờ thấy An khóc vì mình trong những buổi hẹn hò như thế..." Anh cố gắng lục lọi trong ký ức, tìm kiếm hình ảnh một Lâm An yếu đuối, rơi lệ vì anh, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là nụ cười, là ánh mắt lấp lánh, là sự bình yên mà anh đã luôn tin rằng cô có được khi ở bên anh.

Anh nhớ rõ ràng sau buổi triển lãm hôm đó, anh đã xin lỗi cô vì đã không tập trung. Anh giải thích rằng có một dự án quan trọng đang đến kỳ hạn, và cô đã hiểu. Anh nhớ cô đã gật đầu, mỉm cười và nói "Không sao đâu anh." Anh đã tin vào nụ cười đó, vào lời nói đó. Đối với anh, đó là dấu hiệu của sự cảm thông, của sự thấu hiểu. Nó đã hóa giải mọi khúc mắc, mọi sự khó chịu, biến một khuyết điểm nhỏ thành một phần của một buổi hẹn hò không hoàn hảo nhưng vẫn "tuyệt vời" trong ký ức của anh.

Nhưng giờ đây, những lời Lâm An nói đã lột trần sự thật. "Em cảm thấy như mình đang ở một mình giữa một biển người vậy." Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản án vô hình. Anh đã ở đó, đúng, nhưng sự hiện diện của anh chỉ là một cái bóng vật vờ. Anh đã quên mất nỗi cô đơn của cô, ngay cả khi anh đang đứng kề bên. Anh đã quên mất sự chờ đợi của cô, chờ đợi một cái nắm tay, một cái nhìn sâu sắc, một lời bàn luận về những bức tranh mà cô đã cố gắng kéo anh vào.

Hoàng Minh thở dài nặng nề, hơi thở lạnh buốt tan vào không khí đêm. Anh cảm thấy một sự bất an sâu sắc đang chiếm lấy anh. Anh luôn tự hào về trí nhớ của mình, về khả năng ghi nhớ chi tiết, sắp xếp mọi thứ một cách logic. Nhưng bây giờ, những gì anh tin là sự thật lại bị lung lay bởi một lời kể bình thản, không chút oán trách, nhưng lại đầy sức nặng của cảm xúc. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, từng là một lời triết lý xa vời, giờ đây bỗng trở nên sống động, ám ảnh anh từng giây phút. Nó không còn là một câu nói để suy ngẫm, mà là một sự thật đau đớn về chính bản thân anh.

Anh tiếp tục bước đi, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang kéo lê một gánh nặng vô hình. Con hẻm vẫn yên tĩnh, vẫn hoài cổ, nhưng đối với Hoàng Minh, nó không còn là "Thời Gian Ngừng Lại" nữa. Thời gian đã quay trở lại, và nó đang mang theo những ký ức mà anh đã cố tình chôn vùi, hoặc tệ hơn, chưa bao giờ thực sự nhìn thấy. Cảm giác se lạnh của đêm Hà Nội không còn chỉ là khí hậu, mà như là một cảm giác trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực anh, một sự trống rỗng mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt khi nhìn lại mối tình đã qua.

***

Về đến căn hộ, Hoàng Minh không buồn bật đèn lớn. Bóng tối bao trùm căn phòng khách rộng lớn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường phía xa hắt vào qua khung cửa kính lớn, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Căn hộ của anh, thường ngày toát lên vẻ thanh lịch và tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, nay lại càng thêm lạnh lẽo và cô độc. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống trải. Tiếng điều hòa chạy êm ái, như một hơi thở đều đặn trong căn phòng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Từ ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố, những ánh đèn lung linh như hàng triệu vì sao trên mặt đất, nhưng anh không có tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp đó. Tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại, như những tiếng than thở của một thành phố không ngủ, hòa vào sự tĩnh lặng của đêm.

Anh đặt chìa khóa lên bàn kính, tiếng kim loại va chạm nghe khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Anh không bật đèn, vì sợ ánh sáng sẽ làm rõ hơn những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu xám, cơ thể thả lỏng nhưng tâm trí thì căng như dây đàn. Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một vài tin nhắn công việc, nhưng không thể tập trung. Tiếng chuông điện thoại im lặng, tiếng tin nhắn cũng không làm anh bận tâm. Tất cả những thứ từng là ưu tiên hàng đầu của anh, giờ đây đều trở nên vô nghĩa.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Hoàng Minh: những bức ảnh. Anh bật máy tính, màn hình sáng lên đột ngột, chiếu rọi khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi và bối rối. Anh truy cập vào Album ảnh điện tử của mình, gõ tìm kiếm từ khóa "triển lãm", "Lâm An". Hàng loạt những bức ảnh hiện ra, những khoảnh khắc mà anh đã tin là hạnh phúc, là dấu vết của một tình yêu êm đềm.

Anh lướt qua từng tấm ảnh. Có vài tấm anh và Lâm An đứng cạnh nhau, cười gượng gạo. Anh nhớ lại anh đã chụp những bức ảnh đó như thế nào, đã cố gắng 'tạo dáng' cho cô ra sao. Anh thường là người cầm máy, anh thường bảo cô cười, bảo cô đứng cạnh bức tranh này, bức tượng kia. Anh nghĩ đó là cách anh thể hiện sự quan tâm, sự mong muốn lưu giữ kỷ niệm. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, nụ cười của Lâm An trong những bức ảnh đó không còn là sự rạng rỡ mà anh từng nghĩ. Nó có vẻ gượng ép, đôi mắt cô không còn long lanh mà lại ẩn chứa một sự trống rỗng, một nỗi buồn không tên.

Anh dừng lại ở một bức ảnh, cô đứng một mình trước một bức tranh trừu tượng, mái tóc dài xõa nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm. Anh nhớ anh đã chụp bức ảnh này khi anh đang nghe điện thoại, chỉ kịp đưa máy lên và bấm vội. Anh nghĩ cô trông thật nghệ sĩ, thật tĩnh lặng. Nhưng giờ đây, anh lại thấy sự cô đơn trong ánh mắt đó. Cô đứng đó, một mình, giữa một không gian rộng lớn, như thể thế giới xung quanh đã ngừng lại, bỏ quên cô.

Hoàng Minh day thái dương, cảm giác nhức nhối lan tỏa. Anh nhớ mình đã bận rộn với một cuộc điện thoại công việc ngay trước khi đến triển lãm, và sau đó tâm trí vẫn còn vướng bận. Anh đã giải thích với Lâm An rằng đó là một dự án quan trọng, và cô đã hiểu. Anh nhớ cô đã hỏi anh có ổn không, và anh đã đáp "Anh ổn mà." Lúc đó anh nghĩ cô lo lắng cho anh, cho sức khỏe của anh. Nhưng giờ đây, lời kể của cô khiến anh nhận ra, có lẽ cô đã hỏi vì cô thấy anh không thực sự hiện diện, thấy tâm hồn anh đang ở một nơi khác, xa vời vợi.

"Mình đã nói 'Anh ổn mà'... Nhưng cô ấy lại thấy mình xa cách. Tại sao mình lại không nhận ra?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc trong căn phòng tối. Anh đã luôn tin vào lý trí, vào những gì anh thấy, những gì anh nghe. Anh tin rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng logic, bằng sự thành thật. Nhưng cảm xúc của Lâm An lại là một thứ gì đó hoàn toàn khác, một thứ mà lý trí của anh không thể chạm tới, không thể giải mã.

Những bức ảnh này... mình tưởng là hạnh phúc. Nhưng sao ánh mắt cô ấy lại... trống rỗng đến thế? Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp, một sự biện minh. Nhưng càng nhìn, anh lại càng thấy rõ hơn sự thật đau lòng. Cô ấy đã kể về từng chi tiết nhỏ: ánh mắt anh lơ đãng, cái chạm tay vội vã, lời hứa hẹn vu vơ về một buổi khác sẽ "tận hưởng trọn vẹn hơn"... Mình đã hoàn toàn quên mất. Anh đã quên những lần anh vội vã nắm tay cô đi qua các gian phòng vì anh nghĩ mình cần phải nhanh chóng hoàn thành buổi hẹn để quay về với công việc. Anh đã quên những lời hứa hẹn vu vơ đó, coi đó như những lời nói xã giao, không trọng lượng. Nhưng đối với cô, chúng lại là những mảnh ghép của một bức tranh cô đơn, của một sự chờ đợi không hồi kết.

Cảm giác bất an của Hoàng Minh là khởi đầu cho một chuỗi những ký ức 'khó chịu' mà anh sẽ phải đối mặt, chứng minh sự vô tâm của anh không chỉ là một lần mà là một phần trong cách anh yêu. Anh đã luôn lý trí, luôn tập trung vào công việc, vào sự nghiệp. Anh đã luôn nghĩ rằng đó là cách anh yêu thương, cách anh xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng anh đã quên mất rằng tình yêu không chỉ là những kế hoạch, những mục tiêu, mà còn là những khoảnh khắc hiện hữu, những cảm xúc được sẻ chia.

Anh ngồi đó, trong bóng tối, nhìn những bức ảnh cũ mà giờ đây chúng đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Việc Hoàng Minh không thể lý giải bằng lý trí sẽ buộc anh phải nhìn nhận sâu hơn vào khía cạnh cảm xúc, điều mà anh luôn né tránh. Anh đã xây dựng một phiên bản ký ức 'êm đẹp' cho riêng mình, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau. Nhưng giờ đây, Lâm An đã dùng sự bình thản của cô để phá vỡ phiên bản đó, từng chút một, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm. Sự khác biệt quá lớn trong một ký ức tưởng chừng đơn giản báo hiệu rằng sự hòa giải hoặc tái hợp là điều gần như không thể, bởi nền tảng của họ đã quá khác biệt. Anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, và cô cũng đã yêu một Hoàng Minh của riêng cô. Và giờ đây, anh mới nhận ra, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Cảm giác lạnh lẽo từ bên trong lan tỏa khắp cơ thể, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ phòng, mà từ sự cô đơn của một người đang lạc lối trong chính dòng ký ức của mình. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự trống rỗng và bất lực đang gặm nhấm tâm hồn Hoàng Minh.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free