Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 343: Bóng Đêm Của Sự Vô Tâm
Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính vẫn còn hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, nhưng anh không còn nhìn vào những bức ảnh cũ. Đôi mắt anh đã đờ đẫn, nhìn xuyên qua màn hình, vào khoảng không vô định trong căn phòng tối. Cảm giác lạnh lẽo từ bên trong không thuyên giảm, thậm chí còn lan tỏa sâu hơn, gặm nhấm từng thớ thịt, từng mạch máu, không phải của cơ thể mà của tâm hồn. Đó là sự cô đơn khi nhận ra mình đang lạc lối, không phải trong một thành phố xa lạ, mà trong chính dòng ký ức của bản thân, thứ mà anh tưởng chừng đã nắm rõ như lòng bàn tay.
Anh bật dậy khỏi ghế, cảm giác bức bối không ngừng thôi thúc anh. Căn hộ của anh, một không gian được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – và nhiều kính, kim loại, luôn mang đến cho anh sự thanh lịch, yên tĩnh. Nhưng đêm nay, sự yên tĩnh ấy hóa thành một tiếng vang rỗng tuếch, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tiếng điều hòa chạy êm ái, như một tiếng thở dài đều đặn của căn phòng, không thể xoa dịu được sự hỗn loạn bên trong anh. Anh bước đi lại quanh phòng, từng bước chân vang vọng trên sàn gỗ, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng dày đặc. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài, mờ ảo, như những chiếc bóng của quá khứ đang bủa vây.
"Tại sao mình lại không nhớ?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, không phải hỏi ai mà là hỏi chính mình, hỏi cái vỏ bọc lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu. "Mình đã bỏ qua điều gì? Hay mình đã cố tình quên?" Những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, mỗi câu hỏi lại như một lưỡi dao cứa vào sự tự tin bấy lâu nay của anh về khả năng ghi nhớ và phân tích. Anh luôn tin vào sự logic, vào những gì có thể định lượng, kiểm chứng. Nhưng cảm xúc, ký ức của Lâm An lại là một thứ hoàn toàn phi logic, một vực thẳm mà lý trí của anh không thể nào chạm tới, không thể nào soi rọi.
Anh dừng lại trước một kệ sách, lướt tay qua những cuốn sách bìa cứng đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, nơi chứa đựng một vài vật kỷ niệm cũ kỹ, những món đồ nhỏ nhặt mà anh giữ lại sau nhiều lần dọn dẹp. Một chiếc vé xem phim đã úa màu, một chiếc khăn tay thêu chữ cái đầu của cả hai, một tập hợp những bức ảnh chụp chung. Anh lật từng tấm, mong tìm thấy một chi tiết nào đó, một mảnh ghép nhỏ có thể biện minh cho ký ức của anh về buổi triển lãm ngày đó, về một mối tình êm đềm, không sóng gió. Nhưng không có gì. Tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là những hình ảnh của một Hoàng Minh cười hiền, một Lâm An tựa đầu vào vai anh, nụ cười rạng rỡ. Trong ký ức của anh, những khoảnh khắc đó thực sự là hạnh phúc, là bình yên. Nhưng giờ đây, những nụ cười ấy lại trở nên xa lạ, hằn lên đó một nỗi buồn khó gọi tên mà trước đây anh chưa từng nhìn thấy.
Mùi gỗ mới và mùi sách thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, không thể át đi cái mùi ẩm mốc của sự tiếc nuối đang bốc lên từ sâu thẳm tâm hồn anh. Anh nhớ những lời Lâm An đã nói, về ánh mắt lơ đãng của anh, về cái chạm tay vội vã, về lời hứa hẹn vu vơ. Anh đã gạt chúng đi như những chi tiết vụn vặt, không đáng kể. Nhưng với cô, đó lại là những mảnh ghép của một bức tranh cô đơn. “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Câu nói ấy giờ đây như một lời nguyền, ám ảnh anh không ngừng. Anh đã luôn nghĩ rằng sự hiện diện của anh là đủ. Anh đã quên mất rằng, có những hiện diện chỉ là thể xác, còn tâm hồn thì đã phiêu bạt nơi nào đó rất xa.
Đêm dần trôi, tiếng thành phố vọng lại từ xa, tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tất cả hòa vào nhau như một bản giao hưởng buồn tẻ của cuộc sống về đêm. Hoàng Minh không chợp mắt được chút nào. Bình minh ló dạng, ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng qua cửa sổ lớn, xua đi màn đêm nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh ngồi xuống bàn làm việc, mở máy tính. Màn hình đen như một tấm gương phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt đầy hoài nghi của anh. Anh đã xây dựng một phiên bản ký ức 'êm đẹp' cho riêng mình, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau. Nhưng Lâm An, bằng sự bình thản đến đáng sợ của cô, đã dùng từng mảnh ký ức nhỏ để phá vỡ bức tường tự vệ đó, từng chút một, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm, những vết thương mà anh chưa từng biết đến sự tồn tại của chúng. Anh đã yêu một Lâm An của riêng anh, và cô cũng đã yêu một Hoàng Minh của riêng cô. Và giờ đây, anh mới nhận ra, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Cảm giác lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ phòng, mà từ sự cô đơn của một người đang lạc lối trong chính dòng ký ức của mình.
***
Chiều muộn, khi không khí thành phố bắt đầu dịu đi, mang theo một chút se lạnh của cuối thu, Hoàng Minh tìm đến quán cà phê "Ký Ức Đọng". Anh đã suy nghĩ rất nhiều, đấu tranh nội tâm rất lâu để quyết định gặp lại Lâm An. Sau đêm không ngủ, tâm trí anh vẫn còn mịt mờ, nhưng một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn cả lý trí đã kéo anh đến đây. Anh cần một lời giải đáp, cần đối diện với những gì đang gặm nhấm anh.
Quán cà phê vẫn vậy, kiến trúc cổ kính với những ô cửa sổ lớn nhìn ra con phố rợp bóng cây. Tiếng nhạc Jazz buồn bã vang lên êm dịu, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương hoa nhài thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng lại đầy hoài niệm. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dáng người cao ráo, cân đối của anh vẫn toát lên vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư của anh đã phản bội sự bình tĩnh giả tạo đó.
Anh tìm thấy Lâm An đang ngồi ở góc quen thuộc, nơi ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng mái tóc dài mềm mại của cô. Cô có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt có chút trầm tư. Cô mặc một chiếc áo blouse màu pastel nhẹ nhàng, tôn lên vẻ nữ tính, dịu dàng. Có lẽ cô đã đoán trước được cuộc gặp này, bởi cô không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy anh.
Hoàng Minh bước đến, kéo chiếc ghế đối diện cô rồi ngồi xuống. “Chào em.” Giọng anh trầm, đều đều, nhưng có một chút ngập ngừng khó nhận thấy. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng anh là một mớ bòng bong.
Lâm An mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề có sự trách móc hay oán giận, chỉ là một sự chấp nhận điềm tĩnh. “Chào anh, Hoàng Minh. Em biết anh sẽ đến.”
Anh gọi một ly cà phê đen, không đường như mọi khi. Lâm An vẫn gọi một tách trà hoa, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Khi cô đưa tách trà lên miệng, từ từ nhấp một ngụm rồi đặt xuống, cử chỉ đó toát lên một sự điềm tĩnh đến lạ lùng, khiến Hoàng Minh càng thêm bất an. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chứa đầy câu hỏi, đầy sự bối rối và cả một chút sợ hãi.
“Anh đã nghĩ rất nhiều về những gì em nói hôm trước.” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh vẫn cố giữ sự chắc chắn, nhưng nội tâm anh đang hỗn loạn. “Về buổi triển lãm… Anh thực sự xin lỗi. Anh… anh đã quên mất.”
Lâm An chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn nhìn anh với một vẻ thấu hiểu mà không phán xét. “Em biết. Anh luôn là người cần thời gian để nhìn nhận mọi việc.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng mỗi từ lại như chạm vào một vết thương đang nhức nhối trong lòng anh. “Không sao đâu, Hoàng Minh. Em không còn giận anh về chuyện đó nữa.”
“Không giận?” Hoàng Minh lặp lại, như thể không thể tin vào tai mình. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho sự đối chất, cho những lời trách móc, nhưng sự bình thản của cô lại khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn. “Nhưng… anh đã làm em buồn. Anh đã khiến em cô đơn trong một khoảnh khắc mà em đáng lẽ phải được tận hưởng.” Anh siết chặt tách cà phê trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó, nhưng sự lạnh lẽo trong lòng vẫn không tan biến.
Lâm An thở dài nhẹ, đôi mắt cô lướt qua vai anh, nhìn ra khung cửa sổ nơi những tán lá cây đang lay động trong gió. “Đó không chỉ là một khoảnh khắc, Hoàng Minh à. Đó là một phần của cách anh yêu, và cách em đã yêu anh.” Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt trầm tư. “Anh có nhớ… khoảng thời gian em dành rất nhiều tâm huyết cho dự án nghiên cứu về… cây cỏ nhiệt đới không?”
Hoàng Minh cố gắng lục lọi trong ký ức. Dự án nghiên cứu cây cỏ nhiệt đới… Anh nhớ mang máng là cô đã từng nhắc đến, có lẽ là vào năm thứ ba đại học, hay là năm cuối? Anh không chắc chắn. Anh nhớ cô đã từng rất hào hứng kể về một phát hiện gì đó nhỏ bé, một loài cây hiếm hoi mà cô đã tìm thấy trong chuyến đi thực địa. Anh nhớ là anh đã nghe, đã gật đầu. “Anh nhớ. Em đã rất đam mê nó.” Anh nói, cố gắng tỏ ra mình vẫn nhớ rõ.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm. “Anh nhớ em đam mê nó. Nhưng anh có nhớ cái ngày em nhận được thông báo rằng bài nghiên cứu của em đã được chọn đăng trên tạp chí khoa học của trường không?”
Hoàng Minh sững sờ. Tay anh buông lỏng khỏi tách cà phê. Cái ngày đó… Anh cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ của mình. Hoàn toàn trống rỗng. Anh không hề nhớ bất kỳ thông báo nào. Anh không nhớ Lâm An đã từng nói với anh về chuyện đó. Hay là cô đã nói, nhưng anh lại không để tâm? Hay anh đã thực sự quên đi?
“Anh… anh không nhớ.” Hoàng Minh thừa nhận, giọng nói lạc đi, một sự bất lực dâng lên trong lòng anh. Anh có thể cảm nhận được sự bàng hoàng đang lan tỏa khắp cơ thể. Anh luôn tự hào về trí nhớ của mình, về khả năng ghi nhớ những chi tiết quan trọng. Nhưng giờ đây, trước mắt anh là Lâm An, người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời anh, đang kể về một khoảnh khắc ý nghĩa của cô, mà anh lại không hề có lấy một mảnh ký ức.
“Lúc đó em đã rất vui, Hoàng Minh à.” Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích buồn cho chính mình. “Em đã chạy đến chỗ anh ngay sau khi nhận được email. Anh đang ngồi trong thư viện, làm bài tập lớn. Em đã nghĩ anh sẽ vui cùng em, sẽ tự hào về em.” Đôi mắt cô nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy lại hình ảnh của chính mình ngày hôm đó, cô gái trẻ tràn đầy niềm vui và hi vọng. “Em đã kể cho anh nghe, từng chi tiết một, về việc em đã cố gắng thế nào, về ý nghĩa của phát hiện nhỏ bé đó đối với em. Em đã nghĩ anh sẽ ôm em, hoặc ít nhất là nói một lời chúc mừng thật lòng.”
Hoàng Minh nuốt khan. Anh nhớ mình đã từng rất bận rộn với bài tập lớn đó. Anh nhớ mình đã phải thức đêm rất nhiều. Anh nhớ… À, anh nhớ rồi. Cái ngày đó, anh đã cảm thấy hơi khó chịu vì cô đã làm gián đoạn sự tập trung của anh. Anh nhớ mình đã nói gì đó đại loại như: “Tuyệt vời. Anh tự hào về em. Nhưng anh đang bận lắm, để tối về mình nói chuyện tiếp nhé?” Anh đã nghĩ đó là một câu nói hợp lý. Anh đã nghĩ cô sẽ hiểu.
“Anh nhớ là anh đã chúc mừng em mà?” Hoàng Minh buột miệng, một tia hy vọng mong manh lóe lên. “Anh nhớ anh đã nói anh tự hào về em. Lúc đó anh đang rất bận với dự án X, anh xin lỗi nếu anh có hơi…”
Lâm An lắc đầu nhẹ, cắt ngang lời anh, nhưng vẫn với một vẻ điềm tĩnh đáng sợ. “Không phải là anh không chúc mừng, Hoàng Minh à. Mà là anh đã không thực sự ở đó. Em đã ăn mừng một mình.” Cô đưa tay khẽ chạm vào tách trà, cảm nhận hơi ấm còn vương lại. “Em đã về phòng, bật một bản nhạc buồn, và tự mình đọc lại bài nghiên cứu của mình. Em đã khóc. Không phải vì buồn, mà vì cảm thấy trống rỗng. Em đã tưởng tượng anh sẽ cười, sẽ ôm em thật chặt. Nhưng anh đã không làm vậy.”
Hoàng Minh cảm thấy một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. “Em đã khóc một mình?” Anh thì thầm, giọng anh như bị bóp nghẹt. Câu hỏi của Lâm An từ những lần gặp trước chợt hiện về: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Lúc đó anh đã không có câu trả lời. Giờ đây, anh biết rồi. Có rất nhiều lần. Rất nhiều khoảnh khắc mà anh đã vô tâm bỏ qua, biến niềm vui của cô thành nỗi cô đơn.
Anh siết chặt tách cà phê trong tay, đôi mắt anh dần trở nên trống rỗng khi cố gắng đối chiếu ký ức, cố gắng tìm kiếm một hình ảnh nào đó của Lâm An đang kể về nghiên cứu, một Hoàng Minh đang thực sự lắng nghe. Nhưng tất cả chỉ là một khoảng tối. Sự khác biệt trong ký ức không chỉ là về những sự kiện lớn mà còn len lỏi vào từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày, cho thấy mức độ sâu sắc của sự vô tâm và khác biệt trong nhận thức. Anh đã không chỉ quên đi một buổi hẹn hò, mà anh đã quên đi một khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời của người anh yêu, khoảnh khắc mà cô đã rất muốn được sẻ chia.
Anh ngước nhìn Lâm An, vẻ mặt đầy bối rối và đau khổ. Anh nhận ra rằng mình đang sợ hãi, sợ hãi chính bản thân mình, sợ hãi con người mà anh đã trở thành trong mối quan hệ đó. Một Hoàng Minh quá lý trí, quá tập trung vào công việc, vào sự nghiệp, đến mức quên mất rằng tình yêu không chỉ là những kế hoạch, những mục tiêu, mà còn là những khoảnh khắc hiện hữu, những cảm xúc được sẻ chia. Lâm An vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những tán lá cây lay động trong gió, như thể đang nhìn vào một ký ức xa xăm. Anh sẽ phải đối mặt với những ký ức mà anh 'quên' hoàn toàn, hoặc những ký ức mà anh lý giải sai lệch đến mức không thể chấp nhận được. Cảm giác 'sợ hãi chính mình' của Hoàng Minh sẽ dẫn đến việc anh phải tự vấn sâu sắc hơn về nhân cách và cách anh đối xử với người khác, không chỉ riêng Lâm An. Anh nhìn cô, và trong ánh mắt cô, anh thấy một khoảng cách vô hình, rộng lớn hơn bất kỳ đại dương nào, được tạo nên từ những ký ức không trùng khớp, những nỗi đau không được thấu hiểu, và những niềm vui không được sẻ chia.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.