Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 345: Giọt Nước Mắt Đêm Mưa, Ký Ức Vô Hình

Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá. Cái lạnh buốt của ly sứ đã nguội tan trong tay anh, thấm dần vào từng thớ thịt, nhưng chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Ngọn lửa ấy không phải của giận dữ, mà là của sự bàng hoàng, của hối tiếc, và của một nỗi sợ hãi vô định – nỗi sợ hãi khi nhận ra chính bản thân mình đã sống trong một thế giới ký ức méo mó, nơi những sự kiện tưởng chừng vô hại của anh lại là những vết cắt sâu hoắm trong tâm hồn người anh yêu. Câu hỏi của Lâm An, “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” như một lời nguyền, đeo bám anh qua từng khoảnh khắc, giờ đây lại càng trở nên sắc lạnh hơn khi anh tự hỏi chính mình: *Bao nhiêu lần nữa? Bao nhiêu "chuyện nhỏ" của anh đã là những vết sẹo không thể xóa nhòa trong lòng cô?*

Ánh sáng bên ngoài quán cà phê “Ký Ức Đọng” dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn vàng dịu trong quán lần lượt được bật lên, hắt bóng xuống mặt bàn gỗ nâu sẫm, tạo nên một không khí trầm lắng, gần như u tịch. Tiếng nhạc jazz du dương từ loa nhỏ trên tường giờ nghe như một khúc bi ca, chậm rãi và đầy ai oán, hòa cùng tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài cửa kính. Trời đã se lạnh, và có một cơn gió heo may vừa lướt qua khe cửa, khiến tấm rèm nhung khẽ lay động, mang theo chút hơi ẩm và mùi đất nồng quen thuộc của một buổi chiều sắp tàn.

Hoàng Minh gục đầu xuống hai bàn tay, mái tóc anh rũ xuống che đi một phần khuôn mặt góc cạnh. Anh không muốn Lâm An nhìn thấy sự hỗn loạn trong đôi mắt mình lúc này. Anh đang cố gắng chắp vá lại những mảnh ký ức vụn vỡ, cố gắng tìm kiếm một lời biện minh, một lý do nào đó để trấn an bản thân rằng mình không phải là một kẻ tàn nhẫn, vô tâm đến vậy. Nhưng mỗi khi anh cố gắng, những lời nói của Lâm An lại vang vọng trong đầu anh, sắc nét và lạnh lùng, như những nhát dao cứa vào sự tự tin mong manh của anh. Anh nhớ phiên bản của mình về mọi chuyện, một phiên bản bình yên, hợp lý và không một chút tì vết. Nhưng đó chỉ là phiên bản của anh. Phiên bản của Lâm An, thì lại khác, và nó đang dần xé toạc tấm màn che phủ lên ký ức của anh.

Anh hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của anh đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, thay vào đó là một sự trống rỗng, nhưng ẩn sâu bên trong là một quyết tâm kỳ lạ. Anh nhìn thẳng vào Lâm An, giọng nói của anh khàn đặc, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi: “...Còn những lần khác? Những lần em... một mình?”

Lâm An vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu trượt dài trên tấm kính. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng, nhưng đôi môi cô mím chặt, và nơi khóe mắt, một tia buồn bã thoáng qua, nhanh đến mức nếu không tinh ý sẽ chẳng ai nhận ra. Cô như một pho tượng cổ, chứa đựng hàng ngàn câu chuyện chưa kể, hàng vạn nỗi đau chưa nguôi. Cô không lập tức trả lời, mà chỉ khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi của những năm tháng cũ.

“Anh muốn nghe không?” Lâm An khẽ hỏi, giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi từ lại ghim sâu vào tâm trí Hoàng Minh. “Anh có chắc là anh muốn nghe không, Hoàng Minh?” Câu hỏi ấy không phải là một sự từ chối, mà là một lời cảnh báo, một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người, báo hiệu những điều sắp được phơi bày sẽ còn đau đớn hơn rất nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng. Nó hàm chứa một sự thật rằng những ký ức ấy không chỉ là của riêng cô, mà còn là một phần không thể tách rời của chính anh, một phần anh đã cố tình hoặc vô tình chối bỏ.

Hoàng Minh siết chặt tay thành nắm đấm dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng anh không cảm thấy đau. Nỗi đau trong tâm hồn anh lúc này còn lớn hơn gấp bội. Anh biết, một khi đã bắt đầu, anh không thể dừng lại. Anh phải đối mặt. Anh cần phải biết. Anh cần phải hiểu rõ cái khoảng trống mênh mông trong ký ức của mình, cái khoảng trống mà Lâm An đã lấp đầy bằng những giọt nước mắt và nỗi cô đơn. “Anh cần,” anh nói, giọng anh kiên định, không chút do dự. “Anh cần biết.” Ánh mắt anh không rời khỏi cô, như thể muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn cô, để tìm kiếm những mảnh ghép mà anh đã bỏ lỡ. Anh biết, đây là một hành trình đau đớn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sự thiếu hiểu biết của anh, sự mù quáng của anh, đã tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người, và chỉ có cách đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu, mới có thể phá vỡ bức tường ấy. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một khao khát cháy bỏng muốn được nhìn thấy toàn bộ bức tranh, dù bức tranh ấy có u ám đến đâu. Anh cần biết mình đã làm tổn thương cô đến mức nào, để từ đó, anh có thể thực sự hiểu được cái giá của sự vô tâm. Anh cần biết, để không bao giờ lặp lại lỗi lầm tương tự. Anh cần biết, để có thể thực sự chấp nhận sự thật rằng, họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức.

***

Đêm đã xuống hẳn. Bên ngoài quán cà phê, tiếng mưa không còn là những hạt phùn lất phất nữa, mà đã chuyển thành những dòng nước ào ạt, đập mạnh vào mái hiên và cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thiên nhiên. Gió lạnh luồn lách qua từng kẽ hở, khiến nhiệt độ trong quán giảm đi đáng kể, dù những ngọn đèn vàng vẫn tỏa ra chút hơi ấm mong manh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn trong không khí giờ đây hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi lạnh của cơn mưa, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ, như chính mối tình của họ vậy.

Lâm An vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt cô lướt qua những vệt nước đọng trên kính, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian, về một quá khứ xa xôi. Hoàng Minh ngồi đối diện, yên lặng đến nghẹt thở, cảm giác như mọi âm thanh trong vũ trụ đều đã ngừng lại, chỉ còn tiếng mưa và nhịp đập dữ dội trong lồng ngực anh. Anh siết chặt tách cà phê đã nguội tanh trong tay, cái lạnh từ ly sứ đã thấm sâu vào xương cốt, nhưng tâm trí anh vẫn nóng ran, chờ đợi. Anh biết, câu chuyện sắp được kể sẽ là một vết cứa nữa, nhưng anh đã sẵn sàng để đón nhận.

Lâm An khẽ thở hắt ra, như thể đang xua đi một đám mây mù nặng trĩu trong lòng. Giọng cô cất lên, đều đều, chậm rãi, nhưng mỗi từ lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng khó tả. “Đêm đó trời mưa rất to, Hoàng Minh. Giống như bây giờ vậy. Từng hạt mưa như trút xuống, không ngớt. Em vừa nhận được tin bà ngoại phải nhập viện cấp cứu. Ba mẹ em đang ở xa, em là người duy nhất có thể đến đó ngay lập tức.” Cô dừng lại một chút, như để nén lại một cảm xúc đang trào dâng. “Em sợ lắm, Hoàng Minh ạ. Bà em đã già yếu, và em chưa bao giờ đối mặt với chuyện gì lớn như vậy một mình.”

Hoàng Minh nghe thấy từng lời, trái tim anh thắt lại. Anh cố gắng lục lọi trong ký ức, cố gắng tìm kiếm bất kỳ hình ảnh nào về đêm mưa bão ấy, về tin tức bà ngoại của Lâm An. Nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống vô định. Anh nhớ những cơn mưa lớn, nhưng không nhớ một cơn mưa nào đặc biệt gắn liền với sự kiện đó. Anh nhớ bà ngoại cô, nhưng không nhớ bà từng phải nhập viện cấp cứu. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. *Làm sao anh có thể quên một chuyện quan trọng như vậy?*

Lâm An tiếp tục, giọng cô vẫn trầm ổn, nhưng dường như có một lớp sương mờ phủ lên đôi mắt cô. “Em đã rất hoảng loạn. Em không biết phải làm gì, phải bắt xe thế nào giữa đêm mưa như vậy. Người đầu tiên em nghĩ đến, là anh. Em đã nhắn tin cho anh, Hoàng Minh.” Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cô không còn xa xăm nữa, mà sắc bén như mũi kim, đâm thẳng vào tâm trí anh. “Em nhớ rất rõ. Em viết rất nhanh, chỉ mấy chữ thôi: ‘Anh ơi, bà ngoại em nhập viện rồi, mưa lớn quá em không đi được, anh giúp em với!’.”

Hoàng Minh giật mình. Tin nhắn đó? Anh cố gắng nhớ lại. Tin nhắn khẩn cấp như vậy, lẽ ra phải để lại một dấu ấn sâu sắc trong anh chứ? Nhưng không, chỉ có một khoảng trống. Anh chỉ nhớ loáng thoáng về một tin nhắn đến vào một buổi tối nào đó, khi anh đang rất bận rộn.

“Anh có nhớ anh đã trả lời thế nào không?” Lâm An hỏi, một nụ cười nhạt hiện trên môi cô, nụ cười ấy chứa đựng tất cả sự chua xót và thất vọng đã tích tụ bấy lâu. “Anh chỉ trả lời là ‘Anh đang họp, có gì nói sau nhé’. Vỏn vẹn năm chữ. Em đã đọc đi đọc lại năm chữ đó, Hoàng Minh. Em đã nghĩ, có lẽ anh bận thật. Nhưng chỉ một tin nhắn dài hơn một chút, một lời động viên, hay chỉ đơn giản là ‘Em cố gắng giữ bình tĩnh’ cũng được mà, phải không anh?”

Hoàng Minh cứng họng. Anh nhớ rồi. Anh nhớ buổi họp quan trọng đó. Một buổi họp kéo dài đến khuya, quyết định vận mệnh của cả một dự án lớn. Anh nhớ điện thoại anh rung lên, anh đã liếc nhìn, thấy tên Lâm An. Anh đã nghĩ, chắc cô ấy lại muốn hỏi han chuyện vặt vãnh, hoặc rủ đi ăn gì đó. Anh đã gạt đi, và trả lời vội vàng một tin nhắn ngắn gọn, không chút suy nghĩ. Anh đã nghĩ, cô ấy sẽ hiểu thôi. Công việc của anh quan trọng đến mức nào. Anh đã nghĩ, cô ấy sẽ tự lo liệu được. Anh đã nghĩ... anh đã nghĩ quá nhiều về bản thân, và quá ít về cô.

“Sau đó, em gọi điện cho anh,” Lâm An tiếp tục, giọng cô bắt đầu run nhẹ, như thể những vết sẹo cũ đang bị cào xé. “Em gọi rất nhiều cuộc. Anh không nghe máy. Em biết anh đang họp, nhưng em vẫn hy vọng. Em hy vọng anh sẽ nghe, dù chỉ là một giây, để em nghe thấy giọng anh, để em cảm thấy mình không hoàn toàn một mình. Nhưng không. Chỉ có tiếng tút dài và hộp thư thoại.”

Hoàng Minh nhắm mắt lại. Anh nhớ tiếng điện thoại reo liên tục, nhưng anh đã tắt chuông, vì anh không muốn bị gián đoạn. Anh đã nhìn thấy tên cô sáng lên trên màn hình, và anh đã nghĩ, *lát nữa anh sẽ gọi lại*. Nhưng rồi buổi họp kết thúc, anh đã quá mệt mỏi, và sự việc bà ngoại của cô đã hoàn toàn lu mờ trong tâm trí anh, bị che lấp bởi những con số, những kế hoạch, những áp lực công việc. Anh đã quên. Anh đã hoàn toàn quên mất.

“Em đã ngồi đó, một mình, giữa căn hộ rộng lớn, Hoàng Minh,” Lâm An nói, giọng cô giờ đây đã nhuốm đầy sự đau đớn, nhưng không còn là sự trách móc, mà là một sự giãi bày, một sự chấp nhận nghiệt ngã. “Nghe tiếng mưa rơi và khóc. Khóc cho bà, người mà em không biết có thể gặp lại hay không. Và khóc cho cả sự cô đơn của chính mình. Em cảm thấy mình bé nhỏ, vô dụng, và hoàn toàn bị bỏ rơi. Anh có nhớ không, Hoàng Minh? Anh có nhớ đêm đó không?”

Hoàng Minh mở mắt. Anh nhìn cô, đôi mắt anh mở to, hoài nghi. Không, anh không nhớ. Anh không nhớ một chút nào về đêm mưa bão ấy, về tin nhắn khẩn cấp của cô, về những cuộc gọi không hồi đáp. Anh chỉ nhớ buổi họp, sự mệt mỏi, và cảm giác hoàn thành công việc. Ký ức của anh về đêm đó là một mảng trống rỗng, một khoảng lặng đáng sợ. Anh chưa bao giờ thực sự *ghi nhận* nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của cô. Anh chưa bao giờ thực sự *tồn tại* trong khoảnh khắc đau khổ nhất của cô.

“Đêm đó... anh nhớ anh có một buổi họp quan trọng...” Hoàng Minh lẩm bẩm, giọng anh run rẩy, như tự nói với chính mình hơn là với Lâm An. “Anh nhớ anh có nhắn tin cho em... nhưng... anh không nhớ tin nhắn em viết gì. Anh không nhớ em gọi nhiều như vậy. Anh... anh đã quên mất.” Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong tâm trí anh, để lộ ra một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát mà anh chưa từng dám đối mặt. Anh đã quên. Anh đã quên đi nỗi đau của người anh yêu. Anh đã chọn lọc ký ức của mình, chỉ giữ lại những gì anh muốn tin, những gì khiến anh cảm thấy thoải mái, và bỏ quên tất cả những vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra.

Hình ảnh Lâm An ngồi một mình trong căn hộ rộng lớn, giữa đêm mưa, tiếng khóc hòa cùng tiếng mưa, nỗi sợ hãi cho bà ngoại và nỗi cô đơn đến tột cùng vì anh, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hoàng Minh. Hình ảnh đó không phải là một ký ức anh đã quên, mà là một ký ức anh chưa bao giờ *có*. Nó là một phần của câu chuyện mà anh chưa bao giờ được nghe, một chương anh chưa bao giờ đọc. Anh đã mù quáng trước những lời cầu cứu thầm lặng, trước những giọt nước mắt vô hình.

Cảm giác bàng hoàng bao trùm lấy Hoàng Minh, một sự choáng váng đến tận cùng. Anh cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa đè nặng lên lồng ngực mình, khiến anh khó thở. Anh đã sống trong một bong bóng, một thế giới tự tạo, nơi anh là trung tâm, và mọi thứ khác đều xoay quanh anh, hoặc đơn giản là bị anh lãng quên. Anh đã nghĩ rằng mình là một người đàn ông lý trí, luôn đặt công việc lên hàng đầu, nhưng giờ đây, anh nhận ra sự lý trí ấy đã biến anh thành một kẻ vô tâm đến đáng sợ.

Hoàng Minh ngước nhìn Lâm An, đôi mắt anh tràn ngập sự hối tiếc và đau đớn. Trong ánh mắt cô, anh không thấy sự oán hận, mà chỉ là một sự mệt mỏi sâu sắc, một khoảng cách vô hình, rộng lớn hơn bất kỳ đại dương nào. Khoảng cách ấy không phải do địa lý, mà được tạo nên từ những ký ức không trùng khớp, những nỗi đau không được thấu hiểu, và những niềm vui không được sẻ chia. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Ký ức của anh là một dòng sông phẳng lặng, êm đềm, trong khi ký ức của cô là một dòng thác dữ dội, đầy sóng gió và ghềnh đá. Và chính anh, với sự vô tâm của mình, đã tạo nên những ghềnh đá ấy. Khoảnh khắc này, Hoàng Minh không chỉ đối mặt với ký ức của Lâm An, mà còn đối mặt với một phiên bản tàn nhẫn của chính mình, một phiên bản mà anh chưa bao giờ muốn nhìn thấy, và giờ đây, nó đang hiện hữu rõ ràng, sắc nét đến tàn nhẫn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free