Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 346: Khoảng Trống Trong Ký Ức, Rạn Nứt Trong Tâm Hồn
Hoàng Minh nhắm mắt lại. Anh nhớ tiếng điện thoại reo liên tục, nhưng anh đã tắt chuông, vì anh không muốn bị gián đoạn. Anh đã nhìn thấy tên cô sáng lên trên màn hình, và anh đã nghĩ, *lát nữa anh sẽ gọi lại*. Nhưng rồi buổi họp kết thúc, anh đã quá mệt mỏi, và sự việc bà ngoại của cô đã hoàn toàn lu mờ trong tâm trí anh, bị che lấp bởi những con số, những kế hoạch, những áp lực công việc. Anh đã quên. Anh đã hoàn toàn quên mất.
“Em đã ngồi đó, một mình, giữa căn hộ rộng lớn, Hoàng Minh,” Lâm An nói, giọng cô giờ đây đã nhuốm đầy sự đau đớn, nhưng không còn là sự trách móc, mà là một sự giãi bày, một sự chấp nhận nghiệt ngã. “Nghe tiếng mưa rơi và khóc. Khóc cho bà, người mà em không biết có thể gặp lại hay không. Và khóc cho cả sự cô đơn của chính mình. Em cảm thấy mình bé nhỏ, vô dụng, và hoàn toàn bị bỏ rơi. Anh có nhớ không, Hoàng Minh? Anh có nhớ đêm đó không?”
Hoàng Minh mở mắt. Anh nhìn cô, đôi mắt anh mở to, hoài nghi. Không, anh không nhớ. Anh không nhớ một chút nào về đêm mưa bão ấy, về tin nhắn khẩn cấp của cô, về những cuộc gọi không hồi đáp. Anh chỉ nhớ buổi họp, sự mệt mỏi, và cảm giác hoàn thành công việc. Ký ức của anh về đêm đó là một mảng trống rỗng, một khoảng lặng đáng sợ. Anh chưa bao giờ thực sự *ghi nhận* nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của cô. Anh chưa bao giờ thực sự *tồn tại* trong khoảnh khắc đau khổ nhất của cô.
“Đêm đó... anh nhớ anh có một buổi họp quan trọng...” Hoàng Minh lẩm bẩm, giọng anh run rẩy, như tự nói với chính mình hơn là với Lâm An. “Anh nhớ anh có nhắn tin cho em... nhưng... anh không nhớ tin nhắn em viết gì. Anh không nhớ em gọi nhiều như vậy. Anh... anh đã quên mất.” Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong tâm trí anh, để lộ ra một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát mà anh chưa từng dám đối mặt. Anh đã quên. Anh đã quên đi nỗi đau của người anh yêu. Anh đã chọn lọc ký ức của mình, chỉ giữ lại những gì anh muốn tin, những gì khiến anh cảm thấy thoải mái, và bỏ quên tất cả những vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra.
Hình ảnh Lâm An ngồi một mình trong căn hộ rộng lớn, giữa đêm mưa, tiếng khóc hòa cùng tiếng mưa, nỗi sợ hãi cho bà ngoại và nỗi cô đơn đến tột cùng vì anh, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hoàng Minh. Hình ảnh đó không phải là một ký ức anh đã quên, mà là một ký ức anh chưa bao giờ *có*. Nó là một phần của câu chuyện mà anh chưa bao giờ được nghe, một chương anh chưa bao giờ đọc. Anh đã mù quáng trước những lời cầu cứu thầm lặng, trước những giọt nước mắt vô hình.
Cảm giác bàng hoàng bao trùm lấy Hoàng Minh, một sự choáng váng đến tận cùng. Anh cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa đè nặng lên lồng ngực mình, khiến anh khó thở. Anh đã sống trong một bong bóng, một thế giới tự tạo, nơi anh là trung tâm, và mọi thứ khác đều xoay quanh anh, hoặc đơn giản là bị anh lãng quên. Anh đã nghĩ rằng mình là một người đàn ông lý trí, luôn đặt công việc lên hàng đầu, nhưng giờ đây, anh nhận ra sự lý trí ấy đã biến anh thành một kẻ vô tâm đến đáng sợ.
Hoàng Minh ngước nhìn Lâm An, đôi mắt anh tràn ngập sự hối tiếc và đau đớn. Trong ánh mắt cô, anh không thấy sự oán hận, mà chỉ là một sự mệt mỏi sâu sắc, một khoảng cách vô hình, rộng lớn hơn bất kỳ đại dương nào. Khoảng cách ấy không phải do địa lý, mà được tạo nên từ những ký ức không trùng khớp, những nỗi đau không được thấu hiểu, và những niềm vui không được sẻ chia. Anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Ký ức của anh là một dòng sông phẳng lặng, êm đềm, trong khi ký ức của cô là một dòng thác dữ dội, đầy sóng gió và ghềnh đá. Và chính anh, với sự vô tâm của mình, đã tạo nên những ghềnh đá ấy. Khoảnh khắc này, Hoàng Minh không chỉ đối mặt với ký ức của Lâm An, mà còn đối mặt với một phiên bản tàn nhẫn của chính mình, một phiên bản mà anh chưa bao giờ muốn nhìn thấy, và giờ đây, nó đang hiện hữu rõ ràng, sắc nét đến tàn nhẫn.
***
Không gian quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vẫn trầm mặc, như thể những bức tường gỗ sẫm màu và những ô cửa kính cũ kỹ cũng đang nín thở lắng nghe. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng thường ngày giờ đây lại trở thành một âm thanh xa xăm, lạc lõng, không thể len lỏi vào được cái kén u tối mà Hoàng Minh đang tự nhốt mình vào. Ly cà phê đen trước mặt anh đã nguội lạnh từ bao giờ, lớp bọt sữa nhỏ xíu đã tan biến, chỉ còn lại màu nâu đục ngầu, phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ trần nhà. Hoàng Minh ngồi bất động, đôi mắt anh vô hồn nhìn xuyên qua Lâm An, nhìn vào một khoảng không vô định nào đó, nơi những mảnh ký ức đang vỡ vụn. Gương mặt anh trắng bệch, những đường nét góc cạnh bỗng trở nên sắc lạnh hơn, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo nhưng không có sự sống.
Lâm An ngồi đối diện anh, nhẹ nhàng khuấy chiếc thìa nhỏ trong ly trà cam sả của mình. Động tác của cô chậm rãi, uyển chuyển, dường như không một chút vội vã, không một chút áp lực. Ánh nhìn của cô dõi theo Hoàng Minh, không phải với sự hả hê, cũng không phải với sự oán trách, mà là một sự bình thản đến lạ lùng, thậm chí còn có chút mệt mỏi, và đâu đó, một tia đồng cảm thoáng qua. Cô đã kể câu chuyện của mình, câu chuyện mà cô đã giữ kín trong lòng bao năm tháng. Giờ đây, gánh nặng ấy đã được trút bỏ, dù nó có thể đang đè nặng lên vai người đối diện. Cô đã quen với nỗi đau của chính mình, quen với việc tự chữa lành, và giờ đây, việc nhìn thấy Hoàng Minh vật lộn với sự thật dường như không còn khiến cô phải bận tâm quá nhiều.
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ quen thuộc khi anh đang cố gắng tập trung vào một vấn đề khó giải quyết, nhưng lần này, nó lại mang một vẻ bất lực. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại đêm mưa bão ấy, đêm mà Lâm An đã mô tả một cách sống động, đầy ám ảnh. Anh nhớ tiếng mưa, nhưng chỉ là tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ phòng làm việc. Anh nhớ cảm giác mệt mỏi sau buổi họp, nhưng không hề có tiếng chuông điện thoại reo liên tục, không hề có những tin nhắn khẩn thiết từ cô. Trong tâm trí anh, đêm đó là một đêm yên tĩnh, một đêm anh đã làm việc hiệu quả, rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Đó là một đêm bình thường, hoàn toàn không có bi kịch.
"Đêm đó... anh thực sự không nhớ em đã khóc?" Hoàng Minh lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, như thể anh đang hỏi chính mình hơn là hỏi Lâm An. "Anh chỉ nhớ... anh rất bận. Anh đã nhắn tin cho em, hỏi thăm qua loa... Anh đã nghĩ... mọi chuyện sẽ ổn thôi." Anh mở mắt, ánh nhìn trống rỗng chuyển sang Lâm An, cầu xin một lời xác nhận, hay có lẽ là một sự phủ nhận. Anh muốn tin rằng mình không vô tâm đến vậy, rằng ký ức của anh không thể nào sai lệch đến mức này.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt trên môi cô không chạm đến khóe mắt. "Anh không cần phải nhớ, Hoàng Minh. Em đã quen rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng từng từ lại như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Hoàng Minh, vì nó không chứa đựng bất kỳ sự oán trách hay giận dữ nào. Chính sự chấp nhận vô điều kiện ấy lại càng khiến anh đau đớn hơn. Nó chứng tỏ rằng cô đã buông bỏ, đã vượt qua, đã tự mình đối mặt với tất cả, mà không cần đến sự hiện diện của anh, không cần đến ký ức của anh.
Anh cúi đầu, hai tay siết chặt thành nắm đấm đặt trên bàn. Cảm giác hổ thẹn dâng lên, nóng ran cả vành tai. Anh đã tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng tách bạch công việc và cuộc sống, nhưng giờ đây, anh nhận ra sự lý trí ấy đã biến anh thành một kẻ vô cảm, một người đàn ông chỉ biết nhìn vào những con số và deadline, mà bỏ quên những cảm xúc, những nỗi đau của người mình yêu. Ký ức của anh là một bức tranh được vẽ cẩu thả, chỉ có những đường nét chính, còn những chi tiết nhỏ, những gam màu trầm buồn lại bị xóa sổ hoàn toàn.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt bình thản của Lâm An. Cô không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó như một bản án không lời, kết tội anh về sự vô tâm, về những khoảng trống trong ký ức mà anh đã tạo ra. Khoảng trống đó giờ đây không chỉ là sự thiếu sót trong tâm trí anh, mà còn là một vết rạn nứt sâu sắc trong tâm hồn anh.
Tiếng ghế khẽ dịch chuyển, Lâm An đứng dậy. Cô đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ cho cả hai ly cà phê và trà, rồi khẽ gật đầu chào Hoàng Minh, như một người quen xa lạ. "Em có việc phải đi," cô nói, giọng vẫn giữ nguyên sự nhẹ nhàng. "Anh cứ ngồi đây, nếu anh muốn." Cô không chờ đợi câu trả lời của anh. Cô quay lưng bước đi, bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất sau cánh cửa gỗ sẫm màu. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, như một pho tượng. Tiếng cửa khẽ đóng lại, mang theo cả tiếng nhạc Jazz, cả mùi cà phê rang xay, cả sự hiện diện của Lâm An, để lại anh một mình giữa không gian quán cà phê đã trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc phẫu thuật không gây mê, nơi trái tim và ký ức của anh bị xé toạc, và những vết thương đang rỉ máu một cách đau đớn, không gì có thể xoa dịu.
***
Hoàng Minh bước ra khỏi Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi ánh hoàng hôn đã bắt đầu phủ một màu đỏ rực lên bầu trời. Gió se lạnh thổi qua, mang theo cái ẩm ướt của những ngày cuối thu, luồn qua lớp áo khoác của anh, khiến anh rùng mình. Anh bước đi vô định, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh cần phải di chuyển, cần phải thoát khỏi sự ngột ngạt của những suy nghĩ đang vây hãm. Đôi chân anh cứ thế đưa anh đến Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', một con hẻm nhỏ quen thuộc mà anh và Lâm An đã từng đi qua biết bao lần.
Con hẻm này vốn là nơi anh và cô thường tìm đến để tránh xa sự ồn ào của phố thị, nơi họ có thể nắm tay nhau đi bộ, kể cho nhau nghe những câu chuyện phiếm, hay đơn giản chỉ là im lặng cùng nhau ngắm nhìn những bức tường rêu phong, những chậu hoa nhỏ treo lủng lẳng trên ban công cũ kỹ. Mùi gỗ cũ, mùi rêu ẩm, và thoảng hương hoa giấy từ những giàn hoa leo giờ đây vẫn còn đó, không hề thay đổi. Nhưng chính sự bất biến của không gian lại càng làm nổi bật sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn Hoàng Minh. Cảnh vật quen thuộc nhưng anh cảm thấy xa lạ, như thể anh đang nhìn mọi thứ qua một lớp màn sương mờ, một bức màn ngăn cách anh với một quá khứ mà anh từng tin là của mình.
Anh nhớ những lần anh đã cười đùa với Lâm An ở đây, nhớ những lần cô đã dựa vào vai anh, nhớ những cái nắm tay ấm áp. Những ký ức ấy, từng là những viên ngọc quý trong tâm trí anh, giờ đây bỗng chốc trở nên méo mó, không còn tươi đẹp như anh từng nghĩ. Một câu hỏi day dứt cứ luẩn quẩn trong đầu anh: *Liệu nụ cười của cô ấy có thật sự là hạnh phúc, hay chỉ là sự cố gắng che giấu những nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra?*
Anh dừng lại trước một bức tường rêu phong, nơi có một vết khắc tên cũ: "H + A". Đó là một kỷ niệm mà anh tin là của họ, một lời thề ngây thơ của tuổi trẻ. Anh đưa tay lên chạm vào vết khắc, những ngón tay thô ráp lướt trên bề mặt rêu phong lạnh lẽo. Anh nhớ ngày đó, họ đã dùng một chiếc chìa khóa cũ để khắc tên mình lên tường, với niềm tin rằng tình yêu của họ sẽ bền vững như những vết khắc ấy. Nhưng giờ đây, vết khắc ấy chỉ gợi lên sự trống rỗng, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất, về những gì chưa từng thực sự tồn tại.
“Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản,” anh lẩm bẩm, câu nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí. Anh từng coi đó là một lời triết lý sâu sắc, nhưng giờ đây, anh lại thấy nó như một lời nguyền, một sự thật tàn nhẫn đang xé nát bức tranh cuộc đời anh. Nếu ký ức của anh về những khoảnh khắc hạnh phúc nhất cũng chỉ là một phiên bản, một phiên bản được anh tự tô hồng, tự lọc bỏ những gam màu tối, thì liệu anh có thực sự hiểu được tình yêu của mình không? Liệu anh có thực sự yêu Lâm An, hay chỉ yêu một hình bóng cô đơn do chính anh tạo ra trong trí tưởng tượng của mình?
Tiếng gió rít nhẹ qua khe hở của những ngôi nhà cũ kỹ, mang theo một nỗi cô đơn lạ lùng. Hoàng Minh cảm thấy mình lạc lõng giữa con hẻm quen thuộc này, như một kẻ xa lạ đang cố gắng tìm kiếm một dấu vết của chính mình trong một quá khứ không thuộc về anh. Anh đã xây dựng cả một lâu đài ký ức bằng những mảnh ghép lung linh, nhưng giờ đây, Lâm An đã đến và chỉ bằng vài lời nói, cô đã chỉ ra những lỗ hổng, những vết nứt, những mảng tường đổ nát mà anh đã cố tình bỏ qua.
Anh đứng đó hồi lâu, ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Con hẻm trở nên tối hơn, chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt hắt hiu từ phía xa. Những ký ức về Lâm An, về những khoảnh khắc họ đã chia sẻ tại nơi này, bỗng chốc trở thành những bóng ma lảng vảng, không còn là những kỷ niệm tươi đẹp mà là những câu hỏi không lời. Anh cảm thấy một sự trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc anh đã đánh mất không chỉ tình yêu của cô, mà còn cả một phần quan trọng của chính mình, một phần mà anh chưa bao giờ thực sự nhận ra đã thiếu vắng. Anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi anh là người kể chuyện chính, và mọi thứ khác đều chỉ là phông nền. Giờ đây, phông nền ấy đã trở thành một tấm gương, phản chiếu lại một phiên bản của anh mà anh không hề muốn nhìn thấy: một kẻ ích kỷ, một kẻ vô tâm, một kẻ mù quáng.
***
Đêm đã về khuya, và Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Căn hộ được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, và nhiều kính, kim loại. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, luôn mang lại cho anh cảm giác của sự hiệu quả và trật tự. Nhưng đêm nay, sự trật tự ấy lại trở thành một cái lồng, những bức tường kính trong suốt không còn mang lại cảm giác phóng khoáng mà thay vào đó là sự ngột ngạt. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tất cả đều trở nên rõ ràng và chói tai hơn trong sự im lặng của tâm hồn anh. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, tất cả đều hòa quyện tạo thành một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh, nhưng cũng đầy lạnh lẽo và cô đơn.
Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám, cơ thể nặng trĩu. Căn hộ rộng lớn bỗng trở nên quá lớn, quá trống rỗng, như chính tâm hồn anh lúc này. Anh mở máy tính xách tay, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt hốc hác của anh. Anh lướt qua những thư mục cũ, những tài liệu công việc mà anh đã từng say mê. Nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Những con số, những kế hoạch, những dự án quan trọng bậc nhất mà anh từng đặt lên hàng đầu, giờ đây trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa. Tất cả đều bị che lấp bởi hình ảnh Lâm An ngồi khóc một mình trong đêm mưa, bởi câu nói “Anh không cần phải nhớ, em đã quen rồi.”
Anh click chuột, mở "Album ảnh điện tử" của mình và Lâm An. Hàng trăm bức ảnh hiện ra, lấp đầy màn hình Retina sắc nét. Từ những buổi hẹn hò đầu tiên lúng túng, những chuyến đi chơi xa, những bữa ăn tối lãng mạn, đến những khoảnh khắc đời thường nhất. Anh nhìn thấy nụ cười của Lâm An trong từng bức ảnh, nụ cười mà anh từng nghĩ là hạnh phúc, là mãn nguyện. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi liệu đó có phải là nụ cười hạnh phúc thật sự hay chỉ là một sự cố gắng, một lớp mặt nạ mỏng manh che giấu nỗi buồn?
Anh lướt qua từng bức ảnh, đôi mắt anh căng thẳng, cố gắng tìm kiếm một dấu vết, một gợi ý, một nét u buồn nào đó mà anh đã bỏ qua. Anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình, một Hoàng Minh rạng rỡ, tự tin, luôn nở nụ cười. Anh đã tự tin rằng mình đã mang lại hạnh phúc cho cô. Nhưng giờ đây, sự tự tin ấy đã biến thành sự bàng hoàng, sự hổ thẹn.
"Mình thực sự đã vô tâm đến vậy sao?" anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. "Hay mình đã cố tình quên đi những điều đó? Mình đã chọn lọc ký ức của mình một cách tàn nhẫn đến vậy ư?" Câu hỏi xoáy sâu vào tận cùng tâm trí anh, khiến anh cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp vào một đêm mưa. Anh đang ôm Lâm An, cả hai đứng dưới mái hiên của một quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng hắt xuống, tạo nên một khung cảnh lãng mạn. Trong ký ức anh, đêm đó thật bình yên, ấm áp, không hề có nỗi đau nào. Anh nhớ mình đã nói những lời ngọt ngào, cô đã tựa đầu vào vai anh, và họ đã cùng nhau ngắm nhìn những hạt mưa rơi. Ký ức đó là một viên ngọc, một minh chứng cho tình yêu của họ.
Nhưng giờ đây, nhìn lại bức ảnh ấy, anh bỗng thấy một điều gì đó khác lạ trong ánh mắt của Lâm An. Một nét đượm buồn, một sự mỏi mệt ẩn sâu dưới nụ cười gượng gạo. Anh cố gắng nhớ lại, cố gắng tìm kiếm bất kỳ chi tiết nào có thể khớp với lời kể của cô. Liệu đêm đó có phải là đêm bà ngoại cô gặp chuyện? Liệu cô có đang cố gắng che giấu nỗi đau của mình dưới vẻ ngoài bình yên ấy? Ký ức của anh về đêm đó là một tấm màn che phủ, và Lâm An, bằng những lời nói của mình, đã xé toạc tấm màn ấy, để lộ ra một sự thật đau lòng.
Tiếng click chuột của anh chậm rãi hơn, nặng nề hơn. Anh cảm thấy một sự rạn nứt sâu sắc trong nhận thức của mình. Anh đã xây dựng cả một thế giới dựa trên những ký ức được chỉnh sửa, được lọc bỏ, được làm cho đẹp đẽ hơn. Giờ đây, thế giới ấy đang sụp đổ, từng mảnh một, và anh đang đứng giữa đống đổ nát ấy, bàng hoàng, đau đớn, và hoàn toàn lạc lối. Anh đã không chỉ quên đi nỗi đau của cô, mà còn quên đi cả chính bản thân mình, một bản thân đã vô tình trở thành kẻ gây ra những nỗi đau ấy. Ký ức là một con dao hai lưỡi, và giờ đây, nó đang cứa vào chính anh, không chỉ là nỗi tiếc nuối, mà là sự nghi ngờ sâu sắc về con người anh đã từng và con người anh đang là. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, hình ảnh của Lâm An mờ dần đi, chỉ còn lại sự trống rỗng và một câu hỏi day dứt: Liệu anh có bao giờ thực sự biết cô, hay chỉ là một phiên bản cô trong trí nhớ ích kỷ của anh?
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.