Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 348: Lời Xin Lỗi Lạc Lõng: Khoảng Cách Vô Hình
Mùi cà phê trong quán, vốn dĩ nồng nàn ấm áp, giờ đây đối với Hoàng Minh lại trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Tiếng nhạc Jazz du dương bỗng hóa thành những nốt nhạc bi ai, gõ nhịp vào nỗi đau của anh. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc, không một lời nào có thể thoát ra. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, đôi tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng khinh bỉ. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, những lúc cô mỉm cười bên cạnh anh. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đơn độc đối mặt với nỗi sợ hãi. Anh đã không chỉ quên đi nỗi đau của cô, mà còn quên đi cả sự hiện diện của mình trong cuộc đời cô, quên đi trách nhiệm của một người yêu.
"Và cuối cùng," Lâm An hạ giọng, nhưng sự trầm tĩnh trong lời nói của cô lại càng khắc sâu thêm nỗi đau. "Khi về đến căn hộ của em, em đã tự pha một cốc cà phê lạnh, không phải vì muốn uống, mà vì em quá mệt mỏi để đun nước nóng. Em ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mưa đã tạnh, nhưng đường phố vẫn ướt sũng, những vũng nước phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh như những giọt nước mắt khổng lồ. Em cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ, mọi thứ đều tan vỡ, nhưng không một ai hay biết. Không một ai quan tâm. Kể cả anh."
Câu nói cuối cùng của Lâm An, dù không có một chút oán trách nào, lại vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh như một tiếng sét đánh ngang tai. "Kể cả anh." Anh ngẩng đầu lên, nhìn cô. Ánh mắt Lâm An lúc này không còn nhìn xa xăm nữa, mà lại một lần nữa hướng về anh, nhưng không phải là sự giận dữ, mà là một nỗi xót xa sâu thẳm. Cô thấy sự đau khổ hiện rõ trên gương mặt hốc hác của anh, thấy đôi vai anh đang run rẩy. Trong khoảnh khắc đó, một tia đồng cảm hiếm hoi len lỏi qua lớp vỏ bọc bình tĩnh của cô. Cô đã từng ước anh thấu hiểu, và giờ đây, khi anh đang thực sự thấu hiểu, cảm giác trong cô lại không phải là thỏa mãn, mà là một nỗi buồn thấu xương. Cô đã phải trải qua quá nhiều để anh có thể hiểu được một phần nhỏ bé đó.
Hoàng Minh cảm thấy như có một nhát dao vô hình đang cứa thẳng vào nhận thức của mình. Anh đã sống một cuộc đời, yêu một người, và xây dựng một phiên bản hạnh phúc trong tâm trí mình. Nhưng phiên bản hạnh phúc đó lại được dựng nên từ những khoảng trống, những sự bỏ quên, những nỗi đau mà cô đã phải gánh chịu một mình. Sự 'yên ổn' của anh hóa ra lại là sự 'đơn độc' của cô. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng lại quên mất rằng cô cũng đã từng nỗ lực, thậm chí còn nỗ lực hơn, để giữ gìn một mối quan hệ mà anh đã vô tình phá hủy bằng sự vô tâm của mình.
Tiếng click chuột của anh khi xem lại ảnh đêm qua, tiếng nhạc Jazz buồn bã, mùi cà phê và mùi ẩm ướt của quán, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của sự hối tiếc và đau đớn. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên toàn bộ cơ thể mình, nặng hơn bất kỳ dự án công việc nào anh từng đảm nhiệm. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và giờ đây, khi Lâm An kể lại phiên bản của cô, phiên bản của anh đã hoàn toàn sụp đổ. Anh không chỉ đau đớn vì nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào, mà còn đau đớn vì sự thật trần trụi rằng, anh đã không hề biết đến người phụ nữ mà anh từng nói là yêu thương nhất. Anh đã yêu một hình bóng, một phiên bản do anh tự tạo ra, chứ không phải là Lâm An thật sự, với tất cả những nỗi sợ hãi, những giọt nước mắt, và những khoảnh khắc cô đơn mà cô đã trải qua.
***
Hoàng Minh ngẩng đầu lên từ tư thế gục đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng khô lệ, nhìn thẳng vào mắt Lâm An. Gương mặt anh, vốn dĩ góc cạnh và điềm đạm, giờ đây hằn rõ sự bàng hoàng, hổ thẹn và một nỗi đau đớn khó nói. Anh đưa tay vuốt mặt, cố gắng kìm nén một tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào. Lời nói của anh bật ra một cách khó khăn, run rẩy, như thể từng âm tiết đều phải vật lộn để thoát khỏi cổ họng khô khốc.
"Anh... anh xin lỗi, Lâm An." Anh hít một hơi sâu, tiếng thở nghe như bị mắc kẹt. "Anh thật sự... không biết. Anh đã vô tâm đến mức đó sao? Anh... anh không thể tin được."
Tiếng Jazz nhẹ nhàng vẫn vương vấn trong không gian quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nhưng đối với Hoàng Minh, nó chỉ càng làm tăng thêm sự nặng nề của bầu không khí. Cái lạnh se se của buổi chiều muộn dường như thấm sâu vào tận xương tủy anh, không chỉ là cái lạnh từ bên ngoài mà còn là sự lạnh lẽo từ bên trong tâm hồn đang tan vỡ. Mùi cà phê rang xay quen thuộc, từng là một hương thơm dễ chịu, giờ đây như một lời nhắc nhở cay đắng về những ký ức mà anh đã vô tình bỏ quên. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, lẽ ra phải mang lại sự ấm áp, lại chỉ phơi bày rõ hơn vẻ tiều tụy trên gương mặt Hoàng Minh và sự trống rỗng trong ánh mắt anh.
Lâm An ngồi đối diện anh, vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đáng kinh ngạc. Cô khẽ thở dài, đặt tách cà phê xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng của nỗi buồn. Ánh mắt cô vẫn nhìn anh, nhưng không còn là sự trách móc hay giận dữ. Thay vào đó là một vẻ phức tạp, pha trộn giữa nỗi xót xa, sự thấu hiểu cho nỗi đau hiện tại của anh, và một nỗi buồn sâu sắc hơn về những gì đã qua, những gì không thể thay đổi.
"Anh không cần phải xin lỗi em," Lâm An đáp, giọng nói cô nhẹ nhàng, không một chút oán trách, nhưng mỗi từ lại như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim Hoàng Minh. "Em đã nói ra những gì em nhớ, những gì em đã trải qua. Anh có quyền nhớ theo cách của anh."
Câu nói ấy, tưởng chừng như bao dung, lại càng khiến Hoàng Minh cảm thấy đau đớn hơn. Nó như một lời khẳng định rằng dù anh có xin lỗi, dù anh có đau khổ, thì khoảng cách trong ký ức của họ vẫn là một bức tường vững chắc, không thể nào phá bỏ. Anh ngước nhìn Lâm An, ánh mắt đầy bối rối và hoang mang. Anh không thể chấp nhận cái "quyền nhớ theo cách của anh" đó, bởi vì cái cách anh đã nhớ là một sự bóp méo tàn nhẫn, một sự vô tâm không thể tha thứ.
"Không... không phải." Hoàng Minh lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc cắt gọn gàng giờ đây rối bù bởi những ngón tay anh vuốt vội. "Anh đã quên, hoàn toàn quên. Anh không thể hiểu được... tại sao anh lại có thể bỏ qua nỗi đau của em như thế. Anh... anh là loại người gì vậy?"
Anh tự hỏi mình câu hỏi đó, không phải để Lâm An trả lời, mà là để tự vấn chính mình. Anh là loại người gì? Một người lý trí, thành công trong công việc, được mọi người kính trọng. Nhưng trong tình yêu, anh lại là một kẻ mù quáng, vô tâm đến đáng sợ. Cảm giác bàng hoàng, hổ thẹn, day dứt, đau đớn cùng lúc dồn dập ập đến, tạo nên một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan mà anh đã xây dựng cho chính mình bấy lâu nay. Anh luôn tin rằng mình là một người tốt, một người biết quan tâm. Nhưng giờ đây, trước những mảnh ghép ký ức mà Lâm An vừa trao cho, hình ảnh tự thân ấy vỡ tan thành trăm mảnh. Anh chạm tay vào tách cà phê đã nguội lạnh của mình, cảm nhận cái se lạnh thấm vào đầu ngón tay, giống như sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Tiếng chuông gió treo ở cửa quán khẽ ngân lên, nghe như một tiếng thở dài của thời gian, của những ký ức đã ngủ quên.
***
Hoàng Minh vẫn siết chặt tay, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý do hợp lý cho sự trống rỗng kinh hoàng trong ký ức anh. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi một phần quá khứ của anh đã biến mất, hoặc tệ hơn, đã bị thay thế bằng một phiên bản hoàn toàn sai lệch. Tiếng nhạc Jazz vẫn chậm rãi chảy, tạo nên một phông nền u buồn cho cuộc đối thoại nội tâm đầy giằng xé của anh. Mùi hương gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ bàn ghế trong quán, lẽ ra phải gợi lên sự hoài niệm êm đềm, giờ đây lại mang theo một cảm giác nặng nề, như thể chúng đang chứng kiến sự đổ vỡ của một điều gì đó thiêng liêng.
"Anh đã cố gắng nhớ lại từng chi tiết em kể," Hoàng Minh nói, giọng anh khàn đặc, như thể anh vừa trải qua một trận ốm dài. Anh không nhìn Lâm An, mà nhìn vào bàn tay mình đang siết chặt, từng khớp ngón tay trắng bệch. "Nhưng nó cứ như... một bộ phim anh chưa từng xem. Hay anh đã xem nó, nhưng lại tua nhanh qua những đoạn quan trọng nhất? Anh không hiểu, Lâm An, tại sao anh có thể làm thế? Tại sao những khoảnh khắc em đau đớn, em tuyệt vọng lại hoàn toàn không tồn tại trong tâm trí anh?"
Anh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lâm An, ánh mắt đầy rẫy sự bối rối và tuyệt vọng. Anh muốn cô cho anh một câu trả lời, một lời giải thích để anh có thể lý giải được sự vô tâm đáng sợ của chính mình. Anh không thể chấp nhận việc mình là một kẻ tàn nhẫn đến vậy mà không hề hay biết. Cái cảm giác bối rối không hiểu nổi bản thân đang gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh cảm thấy như một người xa lạ trong chính cơ thể mình. Anh đã từng là một người đàn ông tự tin vào trí nhớ và sự logic của mình, nhưng giờ đây, mọi thứ đã sụp đổ.
Lâm An lắng nghe anh, đôi mắt cô vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc hơn, một nỗi buồn không còn chứa đựng sự tức giận hay trách móc. Cô nhìn vào sự đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh, thấy rõ sự giằng xé trong từng ánh mắt, từng biểu cảm của anh. Cô hiểu rằng anh đang thực sự đau khổ, không phải vì cô oán trách, mà vì anh đang đối mặt với một sự thật trần trụi về chính mình.
"Có lẽ... đó là bản tính của anh," Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng, nhưng lại mang sức nặng của hàng ngàn ký ức. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, lướt qua những ô cửa kính của quán, nơi những người qua đường vẫn hối hả trong cuộc sống của họ, không hề hay biết về bi kịch đang diễn ra bên trong. "Anh luôn tập trung vào những gì anh cho là quan trọng, những mục tiêu lớn. Những cảm xúc nhỏ nhặt... có thể anh đã bỏ qua mà không hay biết."
Câu nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, không phải như một lời buộc tội, mà như một lời nhận xét lạnh lùng và chính xác về con người anh. *Bản tính?* Sự vô tâm của mình là bản tính sao? Điều đó còn đáng sợ hơn cả việc mình cố ý quên đi. Nếu đó là bản tính, thì anh có thể thay đổi được không? Hay anh đã và sẽ mãi mãi là một người như vậy, một người đàn ông có thể nhớ những con số, những hợp đồng, những dự án, nhưng lại quên mất những giọt nước mắt, những nỗi sợ hãi, những khoảnh khắc cô đơn của người mình yêu?
Hoàng Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó không chỉ là một lỗi lầm, mà là một phần cốt lõi của con người anh, một lỗ hổng trong tâm hồn mà anh chưa từng nhận ra. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng lại quên mất rằng cô cũng đã từng nỗ lực, thậm chí còn nỗ lực hơn. Sự thật này giờ đây không chỉ là nỗi đau của Lâm An, mà còn là nỗi đau của chính anh, nỗi đau khi nhận ra mình đã sống một cuộc đời quá đỗi hời hợt với cảm xúc của người khác.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn mỏng manh nở trên môi. Nó không phải là nụ cười chế giễu, mà là nụ cười của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô đã từng ước anh thấu hiểu, nhưng giờ đây, khi anh đang thấu hiểu trong đau đớn, cô lại cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi buồn không tên. Cái cảm giác này còn sâu sắc hơn cả nỗi đau khi anh vô tâm ngày trước. Giờ đây, cô không còn giận anh, mà chỉ thấy xót xa cho cả hai. Cô thấy sự bất lực trong ánh mắt anh, sự tuyệt vọng khi anh cố gắng lý giải một điều mà bản chất của nó đã là sự phi lý trong tình yêu. Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là ký ức, mà còn là cách họ sống, cách họ cảm nhận thế giới. Và giờ đây, khoảng cách ấy trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, như một bức tường pha lê trong suốt nhưng không thể xuyên qua.
***
Đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Trong căn hộ của Minh An, sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng bên trong Hoàng Minh, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Căn hộ của anh, vốn được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng nhiều kính và kim loại, luôn mang đến cho anh cảm giác yên bình và trật tự. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, phản ánh rõ nét con người lý trí, chỉn chu của anh. Nhưng đêm nay, sự ngăn nắp đó lại trở thành một cái lồng, giam hãm tâm trí anh trong những suy nghĩ hỗn loạn.
Anh đi đi lại lại trong phòng khách rộng rãi, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ lạnh lẽo. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả những âm thanh quen thuộc ấy giờ đây nghe như một bản nhạc nền cho nỗi khổ của anh. Mùi gỗ mới, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây không thể xua đi mùi vị đắng chát của sự hối tiếc đang ngập tràn trong khoang miệng.
Anh dừng lại trước khung cửa sổ lớn, nhìn ra ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Tối nay không mưa, không khí mát mẻ, nhưng bên trong anh lại như có một cơn giông bão đang gầm thét. Anh đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt xót xa của Lâm An, hình ảnh những giọt nước mắt vô hình mà cô đã rơi một mình trong đêm mưa năm nào. Lời xin lỗi của anh, vang lên lạc lõng giữa quán cà phê đông người, giờ đây trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình thậm chí không thể hiểu hết mình đã vô tâm đến mức nào.
"Mình đã thực sự như thế sao?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả tiếng vọng trong căn phòng cũng không dám đáp lại. "Một kẻ sống trong bong bóng của riêng mình, không hề hay biết nỗi đau của người mình yêu? Lời xin lỗi của mình có ý nghĩa gì khi mình thậm chí không nhớ mình đã làm gì để xin lỗi?"
Anh bước đến bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn mở, hiển thị một bức ảnh cũ của anh và Lâm An đang cười. Trong bức ảnh đó, họ trông thật hạnh phúc, thật vô tư. Hoàng Minh nhìn vào nụ cười của mình, rồi nhìn sang nụ cười của Lâm An. Anh không nhớ mình đã cười như thế nào trong bức ảnh đó, hay Lâm An đã cảm thấy gì khi đó. Có phải nụ cười đó cũng chỉ là một vỏ bọc, che đậy những nỗi buồn mà anh đã không hề nhận ra? Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, giờ đây, không còn là một câu nói nữa, mà là một lời nguyền rủa, một bản án cho sự vô tâm của anh.
Anh hạ tay xuống, ánh mắt trống rỗng. Anh gục đầu xuống bàn làm việc, tựa trán vào mặt bàn lạnh lẽo. Cái lạnh đó, cái lạnh từ vật chất vô tri, lại mang đến một cảm giác rõ ràng hơn bất kỳ cảm xúc nào anh đang trải qua. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan của mình. Anh luôn tin vào sự logic, vào khả năng kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng ký ức, và cả tình yêu, không tuân theo bất kỳ quy luật logic nào của anh.
"Khoảng cách... khoảng cách không phải là sự xa cách về địa lý hay thời gian. Nó là khoảng cách trong chính ký ức của chúng ta." Anh lẩm bẩm, âm thanh bị bóp nghẹt bởi mặt bàn. "Làm sao có thể vượt qua được một thứ như vậy?"
Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng lại quên mất rằng cô cũng đã từng nỗ lực. Sự vô tâm của anh không chỉ là một sự thiếu sót, mà nó còn là một khoảng trống khổng lồ, một hố đen nuốt chửng những khoảnh khắc quan trọng nhất của người anh yêu. Anh bàng hoàng, hổ thẹn, day dứt, đau đớn, bối rối không hiểu nổi bản thân. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan, khi nhận ra con người mà anh tin là mình hoàn toàn khác với con người mà Lâm An đã trải nghiệm.
Sự bối rối và khó hiểu về cơ chế 'quên' của chính mình sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm sâu hơn vào bản chất con người mình, anh nghĩ. Liệu có phải anh đã chọn lọc ký ức một cách vô thức, chỉ giữ lại những điều đẹp đẽ để bảo vệ bản thân? Hay có một điều gì đó sâu xa hơn, một cơ chế phòng vệ nào đó đã khiến anh trở nên mù quáng trước nỗi đau của người khác? Anh không biết, và sự không biết đó còn đáng sợ hơn bất kỳ sự thật nào. Lời xin lỗi không thể hàn gắn khoảng trống ký ức. Sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Điều đó giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một vết nứt không thể hàn gắn, chạy dọc theo sợi chỉ mỏng manh của mối quan hệ đã qua. Anh đã không chỉ yêu một hình bóng, mà anh đã yêu một câu chuyện hoàn toàn khác biệt, một câu chuyện chỉ tồn tại trong trí nhớ của riêng anh. Và đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất, một vết sẹo vô hình hằn sâu trong tâm hồn anh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.