Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 349: Mô Thức Của Sự Bỏ Rơi: Kỷ Niệm Ngày Kỷ Niệm
Tiếng bước chân anh khẽ khàng trên sàn gỗ lạnh lẽo của căn hộ, giờ đây không còn mang theo sự bàng hoàng trống rỗng của một kẻ vừa nhận ra sự thật, mà là một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Hoàng Minh đã dành hàng giờ đồng hồ để vật lộn với chính mình, với câu hỏi “Mình đã thực sự như thế sao?” vang vọng không ngừng trong tâm trí. Anh đã nhìn vào gương, cố gắng nhận ra khuôn mặt của kẻ vô tâm mà Lâm An vừa vẽ nên, nhưng chỉ thấy một người đàn ông mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng và gương mặt trắng bệch vì sự choáng váng. Cái ý nghĩ rằng anh không chỉ vô tâm, mà còn là một kẻ đã tự xây nên một phiên bản ký ức sai lệch để bảo vệ bản thân, khiến anh cảm thấy ghê tởm chính mình.
Mùi gỗ mới trong căn hộ, thứ mùi mà anh từng coi là biểu tượng của sự bình yên và thành công, giờ đây lại giống như một bức màn che giấu đi sự mục ruỗng bên trong. Anh không thể ngồi yên, không thể chấp nhận sự thật mà anh vừa khám phá. Có một phần trong anh vẫn muốn phủ nhận, muốn tìm kiếm một lý do, một lời giải thích cho sự mù quáng của mình. Nhưng phần lớn hơn, phần bị Lâm An đánh thức, lại khao khát được đối mặt, được nghe thêm, dù biết rằng mỗi lời cô nói ra sẽ là một nhát dao nữa xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà anh đã dựng lên cho bản thân. Anh cần phải quay lại. Không phải để xin lỗi thêm một lần nữa – lời xin lỗi ấy giờ đây anh thấy thật vô nghĩa và lạc lõng – mà để lắng nghe, để thấu hiểu, để đối mặt với con người thật của mình qua lăng kính của người anh từng yêu.
Chiếc xe của Hoàng Minh lướt đi trong màn đêm của thành phố, ánh đèn đường trượt qua cửa kính như những vệt sáng vô định. Tâm trí anh vẫn còn quay cuồng với những mảnh ký ức vụn vỡ. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, như một lời nguyền, đeo bám anh, phơi bày một sự thật trần trụi: anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy Lâm An, mà chỉ nhìn thấy một hình ảnh Lâm An được anh tự tạo ra trong thế giới quan của riêng mình. Sự vô tâm của anh không chỉ là một sự thiếu sót, nó còn là một hố đen nuốt chửng những khoảnh khắc quan trọng nhất của người anh yêu. Anh bàng hoàng, hổ thẹn, day dứt, đau đớn, bối rối không hiểu nổi bản thân. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan, khi nhận ra con người mà anh tin là mình hoàn toàn khác với con người mà Lâm An đã trải nghiệm.
Đến quán cà phê "Ký Ức Đọng", Hoàng Minh dừng xe lại một khoảng xa. Anh không vội vàng bước vào. Anh đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, hít thở sâu cái không khí se lạnh của buổi tối. Mùi hương cà phê rang xay quen thuộc phảng phất trong gió, hòa lẫn với mùi hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công của quán. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn du dương vọng ra, như một lời thì thầm của quá khứ. Anh nhìn vào bên trong qua khung cửa kính, cố gắng tìm kiếm cô. Tim anh đập mạnh, không phải vì mong chờ, mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sợ hãi sự thật, sợ hãi những gì anh sẽ phải nghe, sợ hãi cái hình ảnh anh trong mắt cô.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, rồi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ quen thuộc. Tiếng chuông gió kêu leng keng, một âm thanh từng mang đến cho anh sự bình yên, giờ đây lại nghe như tiếng chuông báo hiệu. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng đã bắt đầu chiếu sáng rõ hơn khi trời đã chập tối, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy u hoài. Anh đảo mắt quanh quán, và rồi ánh mắt anh dừng lại. Lâm An vẫn ngồi đó, ở chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi họ từng ngồi hàng giờ liền. Cô không nhìn về phía anh, mà trầm mặc nhìn ra ngoài, nơi những hạt mưa li ti bắt đầu rơi trên mặt kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường. Vóc dáng nhỏ nhắn của cô tựa vào lưng ghế, mái tóc dài buông xõa, che khuất một phần khuôn mặt. Có lẽ cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, hoặc chỉ đơn giản là tìm kiếm một khoảnh khắc tĩnh lặng cho riêng mình.
Anh chầm chậm bước tới, mỗi bước đi đều nặng nề như thể đang mang trên vai cả một tảng đá. Tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ không làm cô giật mình. Chỉ khi anh đứng gần sát bàn, cái bóng của anh đổ dài trên mặt bàn, Lâm An mới khẽ quay đầu lại. Đôi mắt to tròn của cô, giờ đây không còn long lanh nước mắt như những gì anh tưởng tượng về đêm mưa năm xưa, mà chỉ là một sự chấp nhận khó tả, một vẻ mệt mỏi đã hằn sâu. Cô không giận dữ, không trách móc, chỉ là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
Hoàng Minh nhìn vào đôi mắt ấy, cảm thấy một vết cứa vô hình trong lòng. Anh cố gắng cất tiếng, nhưng cổ họng khô khốc.
"Em... em vẫn còn ở đây sao?" Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi đến nỗi chính anh cũng không nhận ra. Câu hỏi nghe thật ngớ ngẩn, nhưng nó là tất cả những gì anh có thể thốt ra lúc này, vừa là sự kinh ngạc, vừa là một chút hy vọng mong manh rằng cô sẽ không bỏ đi.
Lâm An không trả lời ngay. Cô đặt tách trà nguội lạnh xuống bàn, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh, không né tránh, không biểu cảm. Một lúc sau, giọng cô mới cất lên, đều đều, không một chút cảm xúc rõ rệt, như thể đang nói chuyện với một người xa lạ.
"Anh muốn nói gì nữa sao?"
Câu hỏi của cô như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh. Nó không phải là sự tức giận, mà là sự thờ ơ, một sự thờ ơ còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó cho thấy khoảng cách giữa họ không phải là một sự hiểu lầm có thể hàn gắn, mà là một vực sâu không đáy được tạo nên bởi sự khác biệt trong ký ức. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn cầu xin sự tha thứ, nhưng tất cả những từ ngữ đó đều trở nên vô nghĩa trước ánh mắt vô hồn của cô.
"Anh... anh không hiểu... tại sao anh lại... quên được như vậy?" Anh lắp bắp, từng từ ngữ như bị bóp nghẹt. Ánh mắt anh tràn đầy bối rối và tự trách, không chỉ vì sự việc đêm mưa, mà còn vì tất cả những gì anh đang dần nhận ra về bản thân mình. Anh tự hỏi, có phải anh đã mắc phải một căn bệnh nào đó của tâm trí, căn bệnh của sự vô tâm đến mức độ này? Liệu có phải anh đã chọn lọc ký ức một cách vô thức, chỉ giữ lại những điều đẹp đẽ để bảo vệ bản thân? Hay có một điều gì đó sâu xa hơn, một cơ chế phòng vệ nào đó đã khiến anh trở nên mù quáng trước nỗi đau của người khác? Anh không biết, và sự không biết đó còn đáng sợ hơn bất kỳ sự thật nào.
Hoàng Minh kéo chiếc ghế đối diện Lâm An, ngồi xuống. Anh cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau, đặt trên đùi. Lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, sợ hãi phải đối mặt với hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt cô. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan của mình. Anh luôn tin vào sự logic, vào khả năng kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng ký ức, và cả tình yêu, không tuân theo bất kỳ quy luật logic nào của anh.
Lâm An khẽ thở dài. Tiếng thở dài của cô như một làn gió lạnh lướt qua tâm hồn anh. Cô không nói gì, chỉ từ từ chuyển ánh mắt từ cửa sổ về phía anh. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự oán hận, mà là một sự quan sát tĩnh lặng, như thể đang đọc một cuốn sách cũ đã nhàu nát. Cô dường như đang nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bên ngoài của anh, thấu hiểu sự vật vã nội tâm mà anh đang trải qua. Một tia đồng cảm nhẹ, mong manh, bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt cô, nhưng nó nhanh chóng bị che lấp bởi sự u buồn đã ăn sâu. Cô đã từng là người phụ nữ yêu anh bằng tất cả trái tim mình, người đã từng cố gắng vun đắp cho mối quan hệ này một mình quá lâu. Giờ đây, khi thấy anh đau khổ, cô cảm thấy xót xa, nhưng nỗi đau của cô đã quá lớn, quá sâu sắc để có thể dễ dàng tha thứ hay quên đi. Khoảng cách giữa họ, không phải là sự xa cách về địa lý hay thời gian, mà là khoảng cách trong chính ký ức của mỗi người, giờ đây dường như đã trở thành một hố sâu không thể lấp đầy.
Bầu không khí trong quán cà phê càng trở nên tĩnh lặng hơn khi tiếng nhạc Jazz cũng nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế và tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa sổ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm và u buồn. Hoàng Minh vẫn cúi đầu, chờ đợi. Anh biết cô sẽ nói, và anh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận bất cứ điều gì.
Lâm An, sau một lúc im lặng, khẽ cất giọng, phá vỡ sự tĩnh mịch. Giọng cô nhẹ bẫng, như một làn khói mỏng tan trong không khí.
"Anh còn nhớ ngày kỷ niệm hai năm của chúng ta không?"
Câu hỏi của cô như một tiếng sét đánh ngang tai Hoàng Minh. Ngày kỷ niệm hai năm? Anh cố gắng lục lọi trong ký ức của mình. Anh nhớ có một ngày kỷ niệm, đúng vậy. Anh nhớ họ đã ăn tối ở một nhà hàng sang trọng nào đó. Một buổi tối êm đềm, lãng mạn. Hay ít nhất, đó là những gì ký ức của anh đã lưu giữ.
"Ngày kỷ niệm... Anh nhớ là... chúng ta đã ăn tối ở nhà hàng đó?" Hoàng Minh ngẩng đầu lên, cố gắng bám víu vào mảnh ký ức mờ nhạt đó, hy vọng rằng lần này, ký ức của anh và cô sẽ trùng khớp. Anh nhìn cô, ánh mắt cầu khẩn, mong chờ một sự xác nhận.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy chua chát nở trên môi. Nụ cười đó không phải là niềm vui, mà là sự chấp nhận của một nỗi đau đã quá quen thuộc.
"Đúng vậy, nhà hàng đó. Em đã đặt bàn trước một tuần, tự tay chọn từng món ăn mà anh thích. Em đã cố gắng hỏi bạn bè, tìm công thức để làm một chiếc bánh kem nhỏ, chỉ đủ cho hai chúng ta, với hình trái tim màu đỏ mà anh đã từng khen đẹp nhất. Em còn mặc chiếc váy màu xanh coban anh thích nhất, chiếc váy mà anh đã từng nói rằng em mặc nó trông như một nàng công chúa." Giọng cô vẫn đều đều, nhưng từng từ ngữ, từng chi tiết lại sắc lạnh như những mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. Anh nhìn cô, thấy cô vẫn xinh đẹp, vẫn thanh thoát như ngày nào, nhưng giờ đây, vẻ đẹp ấy lại mang theo một nỗi u buồn mà anh chưa từng nhận ra. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Lời nói đó lại vang vọng trong đầu anh, giờ đây nó không còn là một lời nguyền rủa, mà là một bản án cho sự vô tâm của anh.
"Em đã ngồi đợi anh hơn hai tiếng đồng hồ, Hoàng Minh." Giọng cô khẽ run rẩy, những ngón tay cô siết chặt vào nhau dưới gầm bàn. "Hơn hai tiếng đồng hồ. Em đã gọi cho anh rất nhiều lần, nhưng anh không bắt máy. Em đã gửi tin nhắn, nhưng anh không hồi âm. Em đã sợ hãi, em đã nghĩ rằng anh sẽ không đến. Em đã tưởng tượng ra hàng ngàn lý do, hàng ngàn viễn cảnh tồi tệ nhất. Và khi anh cuối cùng cũng đến, mắt anh vẫn dán vào điện thoại, tr�� lời email công việc. Anh còn bảo 'có gì đâu mà phải làm quá lên.' Anh nói, 'công việc quan trọng hơn, em thông cảm cho anh.' Anh đã nói như vậy, đúng không?"
Từng lời của Lâm An như một dòng điện chạy dọc sống lưng Hoàng Minh, khiến anh cứng đờ. Anh nhìn chằm chằm vào cô, khuôn mặt trắng bệch, không còn một giọt máu. Anh cố gắng nhớ lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh đó trong ký ức của mình. Nhưng tất cả những gì anh nhớ là một buổi tối êm đềm, một bữa ăn ngon, một nụ cười hài lòng trên gương mặt Lâm An. Không có tiếng chuông điện thoại réo rắt, không có sự chờ đợi mệt mỏi, không có lời trách móc của cô, và tuyệt nhiên không có lời nói vô tâm đó của anh. Ký ức của anh đã lọc bỏ tất cả những điều đó, chỉ giữ lại một phiên bản "êm đềm" mà anh muốn tin.
"Anh... anh thật sự đã nói vậy sao?" Giọng Hoàng Minh lạc đi trong sự bàng hoàng, yếu ớt như một sợi tơ sắp đứt. Anh không thể tin được. Anh đã vô tâm đến mức độ đó sao? Anh đã làm tổn thương cô bằng những lời nói như vậy sao? "Anh... anh chỉ nhớ là buổi tối đó rất êm đềm... Anh nhớ em đã cười rất nhiều..."
Lâm An nhìn anh, ánh mắt phức tạp. Cô thấy sự đau khổ chân thật trong đôi mắt anh, sự bối rối tột cùng. Cô biết anh không cố ý dối trá, anh thực sự đã tin vào phiên bản ký ức của riêng mình. Sự nhận thức này, dù đau đớn, lại mang đến một tia nhẹ nhõm cho cô. Ít nhất, cô không phải đối mặt với một kẻ cố tình lừa dối. Cô đang đối mặt với một người đàn ông đã tự lừa dối chính mình.
"Em đã cười, Hoàng Minh. Em đã cố gắng cười, để anh không thấy em đau khổ. Em đã cố gắng giấu đi những giọt nước mắt chực trào, để anh không thấy em thất vọng. Em đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, để anh không thấy em tổn thương." Giọng cô giờ đây đã nhuốm màu chua xót, nhưng không phải chua xót cho anh, mà là chua xót cho chính cô của ngày xưa, cô gái đã cố gắng một mình quá lâu. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Đó là những gì em đã nghĩ, Hoàng Minh. Em đã nghĩ anh đang cố gắng, nhưng em lại là người duy nhất nhìn thấy nỗi đau của mình."
Hoàng Minh gục đầu xuống bàn một lần nữa, không phải vì khóc, mà vì nỗi bàng hoàng và hổ thẹn quá lớn. Cái cảm giác lạnh lẽo từ mặt bàn gỗ quen thuộc giờ đây không thể xua đi được cơn bão trong tâm trí anh. Đây không phải là một sự cố đơn lẻ. Không phải chỉ có đêm mưa năm đó. Đây là một mô thức. Một mô thức của sự vô tâm, của việc bỏ rơi, của việc không lắng nghe, không thấu hiểu, không nhìn thấy người mình yêu. Anh đã làm điều đó lặp đi lặp lại. Với Lâm An. Và có lẽ, với cả những người khác trong cuộc đời anh mà anh chưa từng nhận ra.
Anh đã xây dựng cả cuộc đời mình trên một nền tảng vững chắc của logic và lý trí, nhưng giờ đây, nền tảng đó đang sụp đổ tan tành dưới sức nặng của những ký ức mà anh đã cố tình lãng quên. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng lại quên mất rằng cô cũng đã từng nỗ lực. Sự vô tâm của anh không chỉ là một sự thiếu sót, mà nó còn là một khoảng trống khổng lồ, một hố đen nuốt chửng những khoảnh khắc quan trọng nhất của người anh yêu. Anh bàng hoàng, hổ thẹn, day dứt, đau đớn, bối rối không hiểu nổi bản thân. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan, khi nhận ra con người mà anh tin là mình hoàn toàn khác với con người mà Lâm An đã trải nghiệm.
Lâm An nhìn người đàn ông đang gục đầu trên bàn, cơ thể anh run lên nhè nhẹ. Cô không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn lại một nỗi xót xa sâu sắc. Cô đã từng yêu người đàn ông này bằng cả trái tim, và giờ đây, khi chứng kiến sự sụp đổ của anh, cô thấy một phần của mình cũng đau theo. Cô hiểu rằng anh không cố ý. Anh chỉ đơn giản là không biết, không nhận thức được. Nhưng sự không biết đó, sự vô tâm đó, đã tạo nên một khoảng cách không thể hàn gắn giữa họ.
Cô khẽ thở dài một lần nữa, tiếng thở dài mang theo sự chấp nhận của một sự thật nghiệt ngã. Cả hai nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh sẽ phải đối mặt với nhiều 'mô thức' vô tâm khác của mình, không chỉ trong mối quan hệ với Lâm An mà có lẽ cả với những người xung quanh. Sự thấu hiểu từ phía Lâm An dành cho Hoàng Minh sẽ ngày càng rõ rệt, nhưng đó là sự thấu hiểu của một người đã buông bỏ, chứ không phải của một người còn muốn níu kéo. Bởi lẽ, họ không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.