Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 350: Lời Hứa Bỏ Quên: Gánh Nặng Của Một Niềm Hy Vọng

Hoàng Minh không còn gục đầu trên bàn quán cà phê nữa, nhưng tâm trí anh vẫn như đang gục ngã, vỡ vụn. Lời nói của Lâm An – “Em đã nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng” – vang vọng trong anh, xoáy sâu vào vết thương mới toanh vừa được khoét ra. Cô không còn trách móc, không còn giận dữ, chỉ còn lại sự chấp nhận nghiệt ngã, và chính điều đó lại càng khiến Hoàng Minh cảm thấy mình tội lỗi hơn gấp vạn lần. Anh đã không chỉ vô tâm, anh còn tệ hơn thế, anh đã vô tình cướp đi những nỗ lực, những hy vọng, những giọt nước mắt thầm lặng của người phụ nữ mà anh từng nói yêu. Anh đã biến cô thành một cái bóng mờ trong chính câu chuyện tình yêu của họ, một cái bóng mà anh chỉ nhớ đến khi cô ở đó, chứ không phải khi cô đang chờ đợi, đang đấu tranh, đang đau khổ.

Rời khỏi Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’ khi màn đêm đã buông sâu, Hoàng Minh lái xe về căn hộ của mình trong một trạng thái mơ hồ. Con đường quen thuộc, những ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng vô định, không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí anh. Căn hộ của anh, một không gian được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, giờ đây lại càng thêm lạnh lẽo và trống trải. Kiến trúc hiện đại, với nhiều kính và kim loại, nội thất tinh gọn, tập trung vào công năng, luôn mang lại cho anh cảm giác về sự rõ ràng, mạch lạc. Nhưng đêm nay, tất cả sự rõ ràng ấy đều sụp đổ.

Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED hắt từ khe tường và ánh sáng mờ ảo từ thành phố vọng vào qua khung cửa kính lớn. Căn phòng vốn luôn yên tĩnh, giờ đây lại như bị khuấy động bởi tiếng vọng của những lời nói, những ký ức, và cả những tiếng nức nở vô hình của Lâm An trong tâm trí anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái vẫn đó, tiếng còi xe xa xăm vẫn vẳng lại từ đại lộ phía dưới, nhưng chúng chỉ càng nhấn chìm anh vào một sự cô đơn đến tận cùng.

Hoàng Minh nặng nề ngồi phịch xuống chiếc sofa bọc da màu xám tro, cảm giác như toàn bộ sức lực trong cơ thể đã bị rút cạn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh đang dội vào anh. Nhưng vô ích. Khi anh nhắm mắt, anh thấy rõ hơn khuôn mặt Lâm An, thấy rõ hơn ánh mắt cô khi cô kể về buổi kỷ niệm hai năm yêu nhau, về lời hứa bị bỏ quên, về những giọt nước mắt cô đã cố gắng nuốt ngược vào trong. Anh nghe rõ hơn giọng cô, không phải là giọng oán trách, mà là giọng nói đã nhuốm màu cam chịu, chua xót cho chính mình.

Mùi gỗ mới của nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, mùi cà phê phin đã nguội lạnh từ buổi sáng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian quen thuộc đến đáng sợ. Quen thuộc, bởi nó là nơi anh vẫn luôn trở về, nơi anh vẫn luôn tin rằng mình đang sống một cuộc sống ổn định, lý trí. Đáng sợ, bởi giờ đây anh nhận ra, chính trong không gian quen thuộc này, anh đã xây dựng nên một phiên bản cuộc đời khác, một phiên bản mà trong đó, mọi sự đau khổ, mọi sự chờ đợi, mọi sự tổn thương của Lâm An đều bị lọc bỏ.

Anh mở mắt, nhìn vô định vào bức tường đối diện. Tại sao? Tại sao anh lại có thể quên đi những điều đó? Những chi tiết ấy không hề nhỏ nhặt. Một buổi kỷ niệm. Một đêm mưa bão. Một lời xin lỗi đáng lẽ phải có. Tất cả đều là những khoảnh khắc quan trọng, là những cột mốc trong một mối quan hệ. Vậy mà anh đã quên. Hay đúng hơn, anh đã chọn cách nhớ một phiên bản khác, một phiên bản êm đềm, không sóng gió, không trách móc. Phiên bản đó đã bảo vệ anh khỏi sự thật phũ phàng về chính mình, về sự vô tâm của anh.

"Sao mình có thể quên được?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc, lạc đi trong sự trống rỗng của căn phòng. "Nó chỉ là một lời nói bâng quơ với mình, nhưng với An, nó là cả một niềm hy vọng... Mình đã làm gì thế này?"

Anh đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo. Từng bước đi của anh nặng nề như đang dẫm trên những mảnh ký ức vỡ vụn. Anh đi về phía tủ sách, đưa tay chạm vào một quyển sách cũ, bìa đã phai màu. Đó là quyển "Trăm năm cô đơn" mà Lâm An đã tặng anh vào sinh nhật lần thứ hai mươi lăm, nói rằng anh nên đọc để hiểu hơn về những cảm xúc phức tạp của con người. Anh đã đọc, nhưng giờ đây anh tự hỏi, liệu anh có thực sự hiểu gì không, hay anh chỉ đọc bằng lý trí, bằng con mắt khách quan của một người ngoài cuộc?

Anh nhớ Lâm An đã từng nói, "Anh Minh, anh như một dòng sông chảy xiết, chỉ nhìn về phía trước mà không bao giờ ngoái lại những gì mình đã cuốn trôi." Lúc đó, anh đã nghĩ cô đang khen anh là người quyết đoán, mạnh mẽ. Giờ đây, câu nói đó như một lời tiên tri, một lời tố cáo. Anh đã cuốn trôi đi quá nhiều thứ, quá nhiều cảm xúc, quá nhiều hy vọng của cô, mà không hề ngoái lại.

Ánh sáng thành phố từ ban công lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng chúng không mang lại chút ấm áp nào. Anh đứng đó, nhìn xuống, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa biển người. Anh đã xây dựng một đế chế lý trí vững chắc cho bản thân, một thế giới quan mà trong đó mọi thứ đều có thể giải thích, có thể phân tích. Nhưng tình yêu, và đặc biệt là ký ức về tình yêu, lại không tuân theo bất kỳ logic nào. Nó là một thực thể sống động, biến đổi, và mỗi người lại có một phiên bản riêng. Anh đã từng tin rằng phiên bản của anh là phiên bản "đúng," phiên bản "khách quan." Giờ đây, anh biết mình đã sai lầm một cách đau đớn.

Sự vô tâm của anh không chỉ là không đáp ứng, nó còn là một sự phá hủy ngấm ngầm. Phá hủy những kỳ vọng, những giấc mơ nhỏ bé mà Lâm An đã vun đắp. Mỗi lần anh quên, mỗi lần anh lơ là, mỗi lần anh không nhận ra, là một lần anh gián tiếp bóp chết một hạt giống hy vọng trong cô. Anh đã nghĩ mình chỉ là một người bận rộn, một người khô khan, một người không giỏi thể hiện. Nhưng sự thật kinh hoàng hơn nhiều: anh là một người mù quáng, một người đã tự lừa dối chính mình về bản chất của mối quan hệ này. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Và anh đã nghĩ mình đã cố gắng, nhưng lại quên mất rằng cô cũng đã từng nỗ lực, nỗ lực gấp bội phần. Cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà lan lên đôi chân trần, thấu vào tận xương tủy, nhưng không thấm vào đâu so với cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh vò đầu bứt tai, mái tóc gọn gàng giờ đây rối tung. Anh muốn hét lên, muốn đập phá, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Chỉ còn lại tiếng tim anh đập dồn dập, như một hồi trống tang trong sự tĩnh mịch của căn phòng.

Thời gian trôi qua không một tiếng động, trôi qua trong sự dày vò và tự vấn không ngừng nghỉ của Hoàng Minh. Đêm đã dần về khuya, những ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ cũng đã thưa dần, nhường chỗ cho một màn đêm tĩnh mịch hơn. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đôi mắt mở trừng trừng, cố gắng lục lọi trong mớ ký ức hỗn độn của mình. Anh muốn tìm ra những "mô thức" khác, những bằng chứng khác về sự vô tâm của mình, để rồi tự trừng phạt, tự dằn vặt. Anh không còn muốn né tránh. Anh muốn đối diện với tất cả.

Anh đưa tay chạm vào chiếc điện thoại đặt cạnh mình, màn hình vẫn sáng mờ, hiển thị một album ảnh cũ mà anh đã vô tình mở ra từ lúc nào. Những bức ảnh chụp Lâm An, chụp cả hai người, từ những ngày đầu yêu nhau cho đến khi chia tay. Cô trong những bức ảnh ấy, lúc nào cũng tươi cười, rạng rỡ, đôi mắt long lanh đầy hy vọng. Anh nhìn thấy những nụ cười ấy, và giờ đây, mỗi nụ cười lại như một nhát dao cứa vào lòng anh, bởi vì anh biết, đằng sau những nụ cười ấy, có lẽ đã có biết bao nhiêu giọt nước mắt anh không hề nhìn thấy.

Anh lướt qua từng bức ảnh, từng khoảnh khắc. Đây là lúc họ đi dạo trên con đường lá me bay, cô nắm chặt tay anh, nở nụ cười ngây thơ. Kia là lúc họ cùng nhau nấu ăn, cô vụng về làm đổ bột, anh bật cười trêu chọc. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của ký ức, nhưng giờ đây, anh không thể chỉ nhìn chúng một cách đơn thuần nữa. Anh tự hỏi, trong bức ảnh này, liệu cô có đang chờ đợi anh một điều gì đó mà anh đã quên? Trong khoảnh khắc kia, liệu cô có đang cố gắng giữ lại một lời hứa mà anh đã vô tình nói ra?

Anh đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mọi thứ trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt. Anh cảm thấy một sự sụp đổ lớn trong thế giới quan, khi nhận ra con người mà anh tin là mình hoàn toàn khác với con người mà Lâm An đã trải nghiệm. Cái tôi lý trí, ít nói, tự cho là ổn định của anh đang bị xé toạc, phơi bày một con người vô tâm, hời hợt mà anh chưa bao giờ dám đối diện.

Bên ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối, nhưng một vệt sáng nhẹ đã bắt đầu xuất hiện ở phía đông, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Một ngày mới, nhưng đối với Hoàng Minh, nó lại chất chứa nỗi nặng nề của những gì đã qua. Anh vẫn không ngủ, cứ ngồi đó, mắt dán vào màn hình điện thoại, nơi những khuôn mặt tươi trẻ của anh và Lâm An đang mỉm cười. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp cách đây khoảng ba năm, lúc họ đang đứng trên Cầu ‘Ký Ức Đứng Lại’. Hôm đó là một buổi chiều mưa, trời xám xịt, nhưng cả hai vẫn cứ lang thang, trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa nhỏ gần cầu.

Trong ảnh, Lâm An đang cười, đầu tựa vào vai anh, đôi mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông đang cuộn chảy. Anh nhớ khoảnh khắc đó. Mưa rơi tí tách trên mái tôn, tạo ra một bản nhạc êm dịu. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất và mùi nước mưa. Họ đã nói chuyện rất nhiều, về tương lai, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

Bỗng nhiên, một mảnh ký ức vụt sáng, rực rỡ như một tia sét đánh ngang qua màn đêm u tối trong tâm trí anh. Nó không nằm trong bất kỳ album ảnh nào, cũng không phải là một tin nhắn cũ. Nó là một lời nói, một câu hứa mà anh đã thốt ra một cách bâng quơ, một lời hứa mà anh đã quên bẵng từ rất lâu rồi.

Anh nhớ như in khoảnh khắc đó. Lâm An đang nhìn dòng sông, và anh đã nói: “Nếu một ngày nào đó trời nắng đẹp, vào một buổi chiều thu lãng mạn, chúng ta sẽ quay lại đây, mua một chiếc khóa tình yêu nhỏ, khắc tên hai đứa mình lên đó, rồi khóa vào thành cầu, ném chìa khóa xuống sông. Như một lời thề vĩnh cửu.”

Anh đã nói nó một cách nhẹ bẫng, một câu nói bộc phát trong khoảnh khắc lãng mạn hiếm hoi của mình. Đối với anh, nó chỉ là một ý tưởng thoáng qua, một câu nói ngọt ngào để Lâm An vui lòng. Nhưng khi anh nhìn vào bức ảnh, nhìn vào đôi mắt Lâm An đang mỉm cười rạng rỡ, anh chợt nhận ra điều kinh hoàng. Cô đã mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô đã giữ lấy lời hứa đó. Cô đã tin vào nó, coi nó như một báu vật, một niềm hy vọng lớn lao về một tương lai mãi mãi.

“Ngày nắng đẹp của mùa thu... khóa tình yêu... ném chìa khóa xuống sông... mình đã hứa thế thật sao?” Giọng Hoàng Minh run rẩy, từng chữ như bị bóp nghẹt từ tận đáy lồng ngực. Anh đứng thẳng dậy một cách đột ngột, đôi mắt mở to, biểu cảm kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt vốn ít khi biểu lộ cảm xúc. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không phải là tảng đá của sự hổ thẹn nữa, mà là một tảng đá của sự kinh hoàng tột độ.

Anh đã hứa. Anh đã nói. Và anh đã quên. Quên một cách triệt để, không một chút dấu vết. Anh lục lọi điện thoại, lục lọi trong lịch sử tin nhắn, lịch trình, email, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể liên quan đến một “ngày nắng đẹp của mùa thu” nào đó, hay một “khóa tình yêu” nào đó. Nhưng tất cả đều vô vọng. Anh không hề nhớ gì cả. Anh đã không bao giờ thực hiện lời hứa đó. Anh thậm chí còn quên bẵng nó tồn tại.

Anh lại đưa tay ôm đầu, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào từng tế bào thần kinh. Cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà giờ đây đã lan lên đến tận đỉnh đầu, khiến anh run rẩy. Anh đã vô tâm đến mức độ nào? Không chỉ là những lời nói không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng, những giọt nước mắt không nhìn thấy. Anh còn là kẻ đã gieo rắc hy vọng, rồi tự tay bóp chết nó bằng sự lãng quên tàn nhẫn của mình.

Lời hứa đó, đối với Lâm An, chắc chắn không chỉ là một câu nói. Nó là một biểu tượng, một minh chứng cho tình yêu của họ. Nó là một giấc mơ nhỏ bé mà cô đã ấp ủ, một ngày mà cô đã chờ đợi. Và anh, Hoàng Minh, đã biến tất cả thành hư vô. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và tựa vào vai anh. Nhưng anh đã quên mất cô đã chờ đợi ngày nắng đẹp của mùa thu ấy như thế nào. Anh đã nghĩ mình đã cố gắng để xây dựng một mối quan hệ bền vững, nhưng lại quên mất rằng cô đã từng cố gắng tin tưởng vào những lời hứa bâng quơ của anh, đã từng cố gắng giữ gìn những niềm hy vọng nhỏ bé mà anh đã ban tặng.

“Mình là một kẻ tồi tệ,” anh thì thầm, tiếng nói lạc đi trong sự tĩnh mịch của căn hộ. Anh không còn cảm thấy buồn ngủ. Nỗi kinh hoàng về bản thân, về những gì anh đã làm, đã xua tan đi tất cả. Anh biết, đây không phải là lời hứa duy nhất mà anh đã bỏ quên. Đây chỉ là một trong vô vàn những mảnh ghép hy vọng mà Lâm An đã gửi gắm vào anh, để rồi anh vô tình vứt bỏ chúng vào một xó xỉnh nào đó của ký ức.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len lỏi, vẽ những vệt vàng cam lên đường chân trời. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Hoàng Minh, nó lại là sự khởi đầu của một hành trình đau đớn để đối diện với chính mình, với những “mô thức” vô tâm mà anh đã lặp đi lặp lại. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa vào các ký ức, tìm kiếm những lời hứa, những khoảnh khắc mà anh đã lơ là, để hiểu rõ hơn về bản chất của mình. Anh biết, sự thấu hiểu này sẽ không thể hàn gắn được mối quan hệ đã vỡ nát. Bởi lẽ, họ không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Và điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Giờ đây, anh đã hiểu rõ hơn bao giờ hết, Lâm An đã yêu một phiên bản của anh mà chính anh cũng không hề nhận ra. Anh đã sống trong một phiên bản tình yêu mà chỉ mình anh tin là có thật. Và lời hứa bỏ quên ấy, chiếc khóa tình yêu không bao giờ được khắc tên, chính là minh chứng đau đớn nhất cho sự thật nghiệt ngã đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free