Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 353: Khoảng Trống Cảm Xúc: Khi Lý Trí Gặp Nỗi Đau
Màn đêm buông xuống, nặng trĩu trên căn hộ của Hoàng Minh, và tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ kính lớn như một bản nhạc buồn cho tâm hồn đang vật vã của anh. Anh đã nhấc đầu khỏi bàn phím, nhưng ánh mắt sâu thẳm vẫn vô định, nhìn xuyên qua lớp kính mờ ảo, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những giọt nước mắt vô tận của một ai đó mà anh không thể gọi tên. Căn phòng lạnh lẽo, tĩnh mịch, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và tiếng thành phố vọng lại từ xa, đôi khi là tiếng còi xe vụt qua, đôi khi là tiếng còi tàu hỏa kéo dài, đều đều, đơn độc. Nhưng trong Hoàng Minh, một cơn bão dữ dội đang càn quét, cuốn đi mọi sự lý trí, mọi lớp vỏ bọc mà anh đã cẩn trọng xây dựng suốt bao năm.
Anh đẩy chiếc ghế làm việc ra, tiếng ma sát nhẹ của bánh xe trên sàn gỗ công nghiệp vang lên khô khốc. Căn hộ này, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, luôn là không gian anh tìm thấy sự yên bình. Nhưng đêm nay, mỗi góc cạnh, mỗi đường nét đều như một lời nhắc nhở về sự khô khan, về cái bản chất lý trí đến tàn nhẫn của chính anh. Anh đã luôn tin rằng sự ngăn nắp, rõ ràng này phản ánh một tâm hồn vững chãi, một con người đáng tin cậy. Giờ đây, anh thấy nó như một tấm gương phản chiếu sự trống rỗng, sự thiếu vắng của những cảm xúc tinh tế mà Lâm An đã khao khát.
Anh đứng dậy, đôi chân dài bước đi vô định trong căn phòng rộng lớn, cơ thể cao ráo, cân đối của anh chìm trong bóng tối. Anh chạm tay vào chiếc tủ sách âm tường, mùi gỗ mới phảng phất cùng mùi nước hoa nam tính cao cấp anh vẫn dùng, một sự kết hợp quen thuộc đến đáng sợ, như một phần của con người anh không thể thay đổi. Anh nhớ mình đã từng mua một cuốn sách kiến trúc cổ điển cho Lâm An, nghĩ rằng cô sẽ thích nó vì nó "có giá trị văn hóa". Anh đã đưa cô bằng một lời nói ngắn gọn, "Em đọc thử đi, cuốn này hay lắm." Anh đã nghĩ đó là một cử chỉ quan tâm. Nhưng giờ đây, anh lại thấy một khoảnh khắc khác: ánh mắt cô hơi hụt hẫng khi nhận cuốn sách, và nụ cười gượng gạo khi cô nói, "À... vâng, em cảm ơn anh." Anh đã bỏ qua. Anh đã lý giải rằng cô không quen đọc sách chuyên ngành. Anh đã quên mất rằng cô thích những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, những tập thơ bay bổng, những thứ mà anh cho là "không thực tế."
"Không phải mình cố ý vô tâm," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy sự tự ghê tởm. Anh đã vật vã với câu nói này suốt đêm, cố gắng bám víu vào nó như một sợi dây cứu sinh. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một lời thú nhận đau đớn. "Nó là gì? Một lỗ hổng trong cảm xúc? Một sự khiếm khuyết trong cách mình yêu?" Anh dừng lại trước tấm kính nhìn ra thành phố, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao xa xôi, vô cảm. Anh đã luôn tự hào về khả năng phân tích, về sự logic, về khả năng kiểm soát mọi thứ. Anh đã xây dựng sự nghiệp vững chắc, đã có một cuộc sống ổn định. Anh đã nghĩ rằng những điều đó là đủ. Anh đã nghĩ rằng việc anh làm việc chăm chỉ, tạo dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, chính là cách anh thể hiện tình yêu một cách thực tế nhất. Đó không phải là vô tâm, đó là trách nhiệm, là sự cố gắng.
Nhưng trong phiên bản ký ức của Lâm An, đó không phải là tình yêu. Đó là sự vắng mặt. Đó là những tin nhắn không hồi đáp. Đó là những lần cô chờ đợi vô vọng. Đó là những lời hứa không thành hiện thực. Anh đã nhìn tình yêu như một bản hợp đồng, một dự án cần được thực hiện với hiệu quả cao nhất. Cô thì nhìn tình yêu như một bài thơ, cần được viết bằng cảm xúc, bằng những lời nói chân thành, bằng sự sẻ chia từ những điều nhỏ nhặt nhất. Anh đã cho cô sự ổn định, còn cô thì khát khao sự kết nối.
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên: Lâm An đứng trong bếp, cười tươi rói khi cầm củ cà rốt, còn anh thì đang cúi xuống cắt rau. Anh nhớ mình đã nghĩ rằng đó là một buổi tối vui vẻ, một khoảnh khắc bình yên bên nhau. Nhưng rồi, anh chợt nhớ lại một chi tiết nhỏ nhặt: cô đã từng nhắc anh về việc mua một loại gia vị đặc biệt mà cô thích, và anh đã quên bẵng nó trong suốt buổi chiều hôm đó. Anh nhớ cô đã nói gì đó về việc "có lẽ nó không quan trọng lắm," nhưng giọng nói cô lúc đó có chút hụt hẫng. Anh đã bỏ qua. Anh đã lý giải rằng cô không sao, rằng cô hiểu anh bận. Nhưng giờ đây, nhìn lại nụ cười của cô trong bức ảnh, anh thấy một nỗi buồn ẩn giấu, một sự nhường nhịn đầy xót xa.
Sự "không cố ý" đó không phải là vô tội. Nó là một sự tàn nhẫn khác, một sự tàn nhẫn đến từ sự thiếu nhận thức, sự "mù cảm xúc" của anh đối với những điều nhỏ nhặt. Anh đã quá tập trung vào những điều lớn lao, vào những mục tiêu rõ ràng, đến nỗi anh đã bỏ qua những cảm xúc tinh tế, những hy vọng nhỏ bé mà Lâm An dành cho anh. Anh đã coi trọng logic, hiệu quả, sự rõ ràng, mà quên mất rằng tình yêu, đôi khi, lại là những điều nhỏ nhặt, những cảm xúc không tên, những lời hứa tưởng chừng bâng quơ nhưng lại mang cả một bầu trời ý nghĩa đối với người khác.
Anh chạm vào chiếc bút máy anh luôn dùng, một vật dụng cá nhân quen thuộc nằm trên bàn. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại dưới ngón tay anh không thể mang lại sự ổn định mà anh đang tìm kiếm. Nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng. Anh cuộn chuột qua những bức ảnh cuối cùng, những bức ảnh chụp trước khi họ chia tay. Nụ cười của Lâm An ít dần, ánh mắt cô trở nên xa xăm hơn, và có những khoảnh khắc, anh thấy một vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt cô. Anh đã nghĩ rằng cô mệt mỏi vì công việc, vì cuộc sống. Anh đã nghĩ rằng họ chỉ đang "xa dần" vì "hết hợp." Nhưng giờ đây, anh nhận ra, cô mệt mỏi vì chờ đợi, vì hy vọng vào những điều anh không bao giờ thực hiện, vì cảm thấy mình đã "cố gắng một mình quá lâu."
Sự tự ghê tởm dâng lên trong anh như một con sóng dữ dội, nhấn chìm mọi lý lẽ, mọi sự bào chữa. Anh đã từng nghĩ mình là một người lý trí, một người biết cách kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh thấy mình chỉ là một kẻ mù quáng, một kẻ khuyết thiếu trong việc thấu hiểu cảm xúc của người khác. Anh đã yêu cô, anh tin là vậy, nhưng anh đã yêu cô theo một cách mà anh không hề nhận ra, một cách đã làm tổn thương cô sâu sắc mà anh không hề hay biết. Anh gục người xuống thành ghế sofa, đôi mắt vẫn mở to nhìn vào khoảng không. Anh nhận ra rằng sự vô tâm của anh không chỉ là một hành động mà là một phần sâu sắc trong bản chất của anh, một khiếm khuyết cảm xúc mà anh chưa từng nhận ra. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa, không chỉ để hiểu Lâm An, mà để hiểu chính bản thân anh, để biết liệu anh có thực sự là một kẻ vô tâm không, hay chỉ là một kẻ lạc lõng trong mê cung của những cảm xúc không thể gọi tên.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua màn sương mỏng giăng trên những mái nhà thành phố, Hoàng Minh đã đứng trước Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Không khí se lạnh buổi sớm ôm lấy anh, mang theo mùi ẩm của đất và thoảng hương hoa nhài từ ban công quán, một mùi hương dịu dàng nhưng cũng chất chứa bao nỗi niềm. Anh nhìn vào bên trong qua khung cửa kính lớn, nơi ánh đèn vàng dịu đã được thắp lên, làm ấm áp không gian gỗ cũ kỹ. Lâm An đang ngồi ở chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ, tay ôm một ly cà phê ấm, ánh mắt xa xăm nhìn ra phố phường vẫn còn đang ngái ngủ. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô cùng với mái tóc dài buông xõa tự nhiên, tạo nên một vẻ dịu dàng, nhưng cũng chất chứa một nỗi buồn khó gọi tên.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự run rẩy nhẹ trong lồng ngực. Anh đã không ngủ, hoặc chỉ chợp mắt được vài phút trong đêm dài tự vấn. Khuôn mặt anh hằn rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây không còn sự hoang mang hay tự ghê tởm thuần túy, mà thay vào đó là một vẻ quyết tâm pha lẫn sự vật vã, như người vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt và tìm thấy một vài mảnh ghép quan trọng. Anh bước vào quán, tiếng chuông gió phía trên cửa khẽ rung lên, một âm thanh quen thuộc đã chứng kiến biết bao cuộc đối thoại của họ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó, như một bản nhạc nền êm ái cho những tâm sự sắp được kể.
Lâm An ngẩng đầu lên, ánh mắt to tròn của cô chạm phải Hoàng Minh. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua, rồi biến mất, thay vào đó là sự trầm tĩnh, pha lẫn một chút xót xa khi cô nhận ra vẻ tiều tụy của anh. Cô khẽ gật đầu, một lời mời không lời. Bác Ba, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, đang đứng sau quầy pha chế, bình thản lau ly. Đôi mắt tinh anh của ông khẽ liếc nhìn hai người, rồi lại tiếp tục công việc, như thể ông đã quá quen với những câu chuyện dang dở, những ký ức chồng chéo tại nơi này. Ông vẫn mặc bộ quần áo giản dị và đeo tạp dề quen thuộc, một biểu tượng của sự ổn định giữa những biến động cảm xúc.
Hoàng Minh chậm rãi tiến đến, kéo ghế ngồi đối diện Lâm An. Cảm giác nặng nề vẫn còn đó, nhưng không còn là sự đối đầu gay gắt như những lần trước. Anh đặt hai tay lên mặt bàn gỗ, siết chặt, như thể đang cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi gỗ cũ của quán, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ.
"Anh... anh đã nghĩ rất nhiều về những gì em nói," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh khàn đặc, không còn sự tự tin hay lý trí thường thấy. Anh ngập ngừng, tìm kiếm từ ngữ thích hợp, điều mà anh hiếm khi làm. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm An, đôi mắt vật vã của anh cố gắng truyền tải tất cả những gì anh đã trải qua trong đêm. "Về những khoảng trống... về những điều anh đã quên... về những lời hứa không thành. Anh nhận ra... không phải anh cố ý vô tâm, mà là anh không biết cách."
Lâm An lặng lẽ lắng nghe. Cô không cắt lời anh, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư. Không có sự giận dữ hay oán trách, chỉ còn nỗi buồn sâu lắng, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu những gì đã qua.
"Không biết cách, hay không nhận ra?" Lâm An khẽ hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng câu hỏi lại sắc như dao, xoáy sâu vào vết thương lòng của Hoàng Minh. Đó không phải là một câu hỏi mang tính buộc tội, mà là một câu hỏi đầy ẩn ý, đầy sự thấu hiểu từ một người đã từng trải qua nỗi đau.
Hoàng Minh cúi gằm mặt, bàn tay anh siết chặt hơn. Anh cảm thấy cái lạnh lẽo của không khí buổi sáng thấm vào từng thớ thịt. "Cả hai," anh thừa nhận, giọng nói gần nh�� một tiếng thở dài. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây đầy sự bất lực và hối hận. "Cả hai, Lâm An. Anh đã luôn nghĩ anh đã làm điều đúng đắn, theo cách của anh. Anh đã cố gắng xây dựng, cố gắng bảo vệ... anh đã nghĩ đó là cách anh yêu em." Anh dừng lại, nuốt khan. "Nhưng anh quên mất... em cần gì. Anh quên mất... em muốn gì. Anh đã quá tập trung vào những gì anh nghĩ là đúng, vào những điều lớn lao, mà bỏ qua những cảm xúc tinh tế, những hy vọng nhỏ bé mà em dành cho anh."
Anh chạm nhẹ vào ly cà phê của mình, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. "Anh đã coi trọng logic, hiệu quả, sự rõ ràng... mà quên mất rằng tình yêu, đôi khi, lại là những điều nhỏ nhặt, những cảm xúc không tên, những lời hứa tưởng chừng bâng quơ nhưng lại mang cả một bầu trời ý nghĩa đối với em." Anh cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, một cảm xúc mà anh đã cố gắng kìm nén suốt bao năm. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ."
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự chấp nhận. Cô nhìn anh, đôi mắt cô cũng hoe đỏ. "Anh đã luôn là một người lý trí, Minh ạ," cô nói, giọng cô dịu dàng một cách lạ lùng, không còn chút cay đắng nào. "Anh ít nói. Anh tin vào hành động. Em đã biết điều đó. Em đã nghĩ mình có thể thay đổi anh, hoặc em có thể thích nghi." Một nụ cười buồn lướt qua môi cô. "Nhưng em quên mất, những khoảng trống đó... nó dần trở thành vực sâu."
"Anh đã không nhìn thấy nó," Hoàng Minh nói, lời nói của anh như một lời cầu xin. "Anh đã không nhận ra rằng sự lý trí, ít nói của anh... nó lại tạo ra những khoảng trống cảm xúc lớn đến vậy trong lòng em. Anh đã nghĩ anh đang cho em sự bình yên, sự ổn định. Nhưng anh đã cho em sự cô đơn."
Bác Ba khẽ đặt một đĩa bánh ngọt lên bàn, một cử chỉ lặng lẽ đầy thấu hiểu. "Mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng," ông nói, giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng, như thể đang nói về một triết lý sâu xa. "Và mỗi câu chuyện, dù giống nhau, lại có những hương vị khác nhau khi được kể từ những người khác nhau." Ông không nhìn họ, nhưng lời nói của ông lại như một lời khuyên, một sự xác nhận cho những gì họ đang đối mặt.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô giờ đây không còn sự giận dữ hay oán trách, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu phức tạp. Cô nhận ra rằng Hoàng Minh không cố ý vô tâm, mà đó là bản chất của anh, cách anh được cấu tạo, cách anh nhìn nhận thế giới. Nỗi đau của cô vẫn còn đó, một vết sẹo sâu thẳm trong ký ức, nhưng nó không còn là nỗi đau của sự phản bội, mà là nỗi đau của sự khác biệt không thể hòa giải. Cô đã thấy sự vật vã chân thật của anh, thấy anh đã đấu tranh với chính bản thân mình như thế nào.
"Em đã nghĩ anh không quan tâm," Lâm An nói, giọng cô thì thầm. "Em đã nghĩ anh coi thường những cảm xúc của em. Em đã nghĩ anh... không yêu em đủ."
"Anh đã yêu em," Hoàng Minh khẳng định, một sự khẳng định yếu ớt nhưng chân thành. "Nhưng anh đã yêu em theo một cách mà anh không hề nhận ra, một cách đã làm tổn thương em sâu sắc mà anh không hề hay biết. Anh đã mù quáng trước những tín hiệu, trước những nhu cầu của em. Anh đã quá tập trung vào 'làm' mà quên mất 'cảm nhận'."
Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào ly cà phê của Lâm An, một cử chỉ vụng về, rụt rè nhưng đầy chân thành. "Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau." Câu nói đó, như một lưỡi dao sắc, cắt ngang không gian, phơi bày sự thật trần trụi. Lâm An không rút tay lại. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn sâu vào đôi mắt vật vã của anh. Cô đã từng ước anh có thể nói những lời này sớm hơn, có thể nhận ra điều này khi họ vẫn còn bên nhau. Nhưng giờ đây, những lời đó, dù muộn màng, lại mang một ý nghĩa khác. Chúng không phải là lời cầu xin tha thứ, mà là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Chúng là sự khởi đầu của một sự thấu hiểu, không phải để hàn gắn, mà để buông bỏ. Cô nhận ra rằng, sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận mối quan hệ, trong cách họ định nghĩa tình yêu, quá lớn để có thể xây dựng lại bất cứ điều gì. Hoàng Minh cảm thấy một tia hy vọng mong manh lướt qua, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi sự đau đớn. Anh biết, Lâm An đang lắng nghe, đang thấu hiểu. Nhưng sự thấu hiểu đó không phải là sự quay lại, mà là sự chấp nhận rằng họ đã yêu nhau trong hai phiên bản ký ức khác nhau, và rằng những khoảng trống cảm xúc mà anh đã vô tình tạo ra, đã trở thành những vết nứt không thể hàn gắn. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa, không chỉ để hiểu Lâm An, mà để hiểu chính bản thân anh, để biết liệu anh có thực sự là một kẻ vô tâm không, hay chỉ là một kẻ lạc lõng trong mê cung của những cảm xúc không thể gọi tên. Anh sẽ tìm cách giải thích những hành động cụ thể trong quá khứ của mình, không phải để biện minh, mà để cô hiểu rõ hơn về con người anh, về bản chất của anh, dù vẫn còn vụng về.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.