Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 354: Giải Mã Sự Im Lặng: Khi Bản Tính Lên Tiếng

Tiết trời chiều muộn như khoác lên thành phố một tấm áo choàng màu xám bạc, những hạt mưa lất phất ngoài ô cửa kính Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vẽ nên những vệt dài mờ ảo. Bên trong, không khí lại ấm hơn, nhưng không phải sự ấm áp của bình yên, mà là một thứ hơi nóng hầm hập, ngưng tụ từ những cảm xúc đang sôi sục giữa Hoàng Minh và Lâm An. Họ ngồi đối diện nhau ở góc quen thuộc, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên những bóng đổ dài trên tường gỗ cũ kỹ, nơi từng chứng kiến vô vàn câu chuyện, cả những câu chuyện êm đềm lẫn những câu chuyện đầy sóng gió.

Hoàng Minh vẫn còn cảm nhận rõ hơi ấm từ tách trà trên tay, nhưng trong lòng anh là một cơn bão dữ dội. Anh nhớ lại cảm giác nhói buốt khi lời nói cuối cùng của mình – "Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau" – vang vọng trong không gian, như một lời kết luận nghiệt ngã cho tất cả. Anh đã không cố ý làm tổn thương Lâm An, chưa bao giờ, nhưng chính sự "không cố ý" đó lại là vết dao sâu nhất. Anh nhìn cô, ánh mắt anh đầy rằn vặt, mệt mỏi sau những đêm dài vật lộn với bản thân, với cái gọi là "khoảng trống cảm xúc" mà anh vừa mới nhận diện. Lâm An, trước mặt anh, dường như đã thôi giận dữ. Đôi mắt cô hoe đỏ, nhưng không có nước mắt, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận khó tả. Cô xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, một thói quen cũ khi cô chìm vào suy tư, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa vô hình trong dòng chảy ký ức.

Bác Ba, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, lặng lẽ đặt hai tách trà nóng khác xuống bàn, kèm theo một đĩa bánh ngọt nhỏ. Ông không nói gì, chỉ lướt ánh mắt tinh ý qua họ, một ánh mắt chất chứa kinh nghiệm và sự thấu hiểu về những câu chuyện cuộc đời. Tiếng nhạc Jazz trầm lắng từ chiếc máy đĩa cũ mờ dần trong không gian, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng mưa rơi nhẹ ngoài cửa kính và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng khi Bác Ba quay đi.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như một gánh nặng. Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt tách trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn. "Anh biết, những gì anh sắp nói có thể nghe như lời bào chữa," anh bắt đầu, giọng anh nghe có vẻ khô khan, nhưng Lâm An có thể cảm nhận được sự run rẩy ẩn chứa bên trong. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô, "Nhưng không phải vậy, An. Anh chỉ muốn em hiểu, từ góc nhìn của anh, lúc đó anh đã nghĩ gì, và anh là người như thế nào."

Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô cảm thấy một sự tò mò phức tạp dấy lên trong lòng, trộn lẫn với nỗi đau chưa nguôi. Cô muốn nghe, muốn biết, muốn hiểu Hoàng Minh đã nhìn thấy gì trong khi cô chìm trong vực sâu của cảm xúc. Cô muốn biết, liệu có phải cô đã hiểu lầm anh hoàn toàn, hay chỉ là hai người họ nhìn thế giới qua hai lăng kính quá khác biệt.

"Anh luôn nghĩ, sự ổn định, việc tập trung vào công việc để đảm bảo tương lai, đó là cách anh thể hiện tình yêu và sự quan tâm," Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh vẫn đều đều, nhưng ánh mắt anh lại đầy đau đáu. "Anh đã nghĩ, điều đó quan trọng hơn những lời nói hoa mỹ hay những hành động nhỏ nhặt mà anh thường xuyên bỏ qua." Anh dừng lại, như thể đang tìm kiếm từ ngữ chính xác nhất để diễn tả một khái niệm mà đến bây giờ anh mới thực sự thấu hiểu. "Anh đã tin rằng, việc anh làm việc chăm chỉ, việc anh cố gắng xây dựng một nền tảng vững chắc cho chúng ta, là đủ. Anh đã nghĩ, đó là cách anh chứng minh anh yêu em, bằng việc mang lại sự an toàn, sự chắc chắn. Anh đã nhìn tình yêu như một công trình, cần sự bền vững, cần được xây dựng từng viên gạch một."

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự chấp nhận, nhưng cũng là bao nhiêu sự tiếc nuối. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh mắt ngấn lệ nhưng không rơi, những giọt mưa lất phất trên kính như phản chiếu những giọt nước mắt cô đã từng nuốt ngược vào trong. Tiếng nhạc Jazz vẫn chậm rãi ngân lên, như một bản nhạc nền cho bi kịch của sự hiểu lầm. Cô xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. "Nhưng anh có bao giờ nghĩ đến cảm giác của em không?" giọng cô nhỏ, đầy chất vấn, nhưng không còn sự gay gắt của trách móc, chỉ còn sự mệt mỏi đến tận cùng. "Cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác chờ đợi vô vọng, khi những điều anh gọi là 'ổn định' lại là những khoảng trống trong lòng em?"

Nụ cười buồn lướt qua môi cô, một nụ cười mà Hoàng Minh chưa từng thấy, một nụ cười pha lẫn sự chấp nhận và sự chua chát. "Anh đã nghĩ anh đang cố gắng rất nhiều. Cố gắng một mình. Cố gắng lấp đầy những khoảng trống mà anh không hiểu tại sao nó lại tồn tại. Anh đã nghĩ, liệu có phải em quá nhạy cảm, hay anh quá vô tâm? Câu hỏi đó đã ám ảnh em suốt bao năm, Minh ạ." Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm như chứa cả một đại dương. "Anh đã cho em sự bình yên, sự ổn định, đúng như anh nghĩ. Nhưng anh đã cho em sự cô đơn. Sự cô đơn trong chính tình yêu của chúng ta, khi em cảm thấy mình không được nhìn thấy, không được lắng nghe, không được cảm nhận."

Lời nói của Lâm An như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim Hoàng Minh. Anh cúi đầu, bàn tay anh siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã nhìn thấy điều đó, trong những ngày qua, khi anh tự vấn bản thân mình. Anh đã thấy những "khoảng trống" mà cô nói, những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Mùi cà phê rang xay thoảng nhẹ trong không khí, trộn lẫn với mùi gỗ cũ và một chút hương hoa nhài thoang thoảng, càng làm cho không gian thêm phần hoài niệm, nhưng cũng thêm phần day dứt. Anh nhớ những lúc anh mải mê với công việc, với những dự định lớn lao cho tương lai, và quên đi một tin nhắn không hồi đáp, một lời hứa không thành hiện thực, một ánh mắt mong chờ của Lâm An.

"Đó là điều anh đang cố gắng hiểu bây giờ, An," Hoàng Minh nói, ánh mắt anh đau đáu, như thể đang lạc lối trong một mê cung. "Anh đã 'mù' trước những điều đó. Anh không cố ý. Nhưng đó là bản tính của anh, một khoảng trống cảm xúc mà anh vừa nhận ra. Anh đã không nhìn thấy nỗi đau của em theo cách em cảm nhận." Anh ngừng lại, nuốt khan. "Anh đã không nhận ra rằng, đối với em, một lời nói dịu dàng, một cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, một tin nhắn hỏi han đúng lúc, lại có giá trị hơn tất thảy những 'ổn định' mà anh cố gắng xây dựng. Anh đã không hiểu rằng, đôi khi, điều em cần không phải là một giải pháp, mà chỉ là sự hiện diện, sự lắng nghe, sự thấu cảm."

Hoàng Minh ngước lên, đôi mắt anh giờ đây ngấn lệ, nhưng anh cố gắng kìm nén. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó, như một tiếng vọng từ chính ký ức của anh, lại vang lên, đau đớn và chân thật. "Anh đã nghĩ, khi em im lặng, có nghĩa là em ổn. Anh đã nghĩ, khi em không nói gì, có nghĩa là em chấp nhận. Anh đã không hiểu rằng, sự im lặng của em lại là một tiếng kêu cứu, một sự thất vọng bị nén chặt đến tận cùng."

Tiếng nhạc Jazz chuyển sang một giai điệu buồn hơn, như đang khóc than cho những điều đã mất. Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô giờ đây không còn sự giận dữ hay oán trách, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu phức tạp. Cô nhận ra rằng Hoàng Minh không cố ý vô tâm, mà đó là bản chất của anh, cách anh được cấu tạo, cách anh nhìn nhận thế giới. Nỗi đau của cô vẫn còn đó, một vết sẹo sâu thẳm trong ký ức, nhưng nó không còn là nỗi đau của sự phản bội, mà là nỗi đau của sự khác biệt không thể hòa giải. Cô đã thấy sự vật vã chân thật của anh, thấy anh đã đấu tranh với chính bản thân mình như thế nào trong những ngày qua.

Cô nhớ lại những lần cô tự dặn lòng rằng Hoàng Minh là người ít nói, rằng anh không giỏi thể hiện cảm xúc. Cô đã bao lần tự biện minh cho anh, tự an ủi bản thân rằng anh yêu cô theo cách riêng của anh. Nhưng rồi, những lời biện minh ấy dần trở thành những chiếc cùm vô hình, khóa chặt cảm xúc của cô, khiến cô không thể thở. Giờ đây, nghe anh nói ra những điều này, cô cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, như một gánh nặng đã được đặt xuống. Không phải nỗi đau biến mất, mà là ý nghĩa của nỗi đau đã thay đổi.

"Em đã nghĩ anh không quan tâm," Lâm An nói, giọng cô thì thầm, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh này. "Em đã nghĩ anh coi thường những cảm xúc của em. Em đã nghĩ anh... không yêu em đủ." Từng lời cô nói ra, dù nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu giọt nước mắt thầm lặng.

"Anh đã yêu em," Hoàng Minh khẳng định, một sự khẳng định yếu ớt nhưng chân thành, như lời thú tội cuối cùng. "Nhưng anh đã yêu em theo một cách mà anh không hề nhận ra, một cách đã làm tổn thương em sâu sắc mà anh không hề hay biết. Anh đã mù quáng trước những tín hiệu, trước những nhu cầu của em. Anh đã quá tập trung vào 'làm' mà quên mất 'cảm nhận'." Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào ly cà phê của Lâm An, một cử chỉ vụng về, rụt rè nhưng đầy chân thành, như thể sợ làm tan biến những gì còn sót lại giữa họ. Bàn tay anh lạnh, đối lập với hơi ấm từ ly cà phê của cô.

Anh nhìn cô, cố gắng đọc từng biểu cảm trên khuôn mặt thanh thoát ấy. Anh thấy sự mệt mỏi, sự đau khổ, nhưng cũng thấy một chút gì đó của sự chấp nhận, một tia sáng yếu ớt của sự thấu hiểu. "Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau." Câu nói đó, như một lưỡi dao sắc, cắt ngang không gian, phơi bày sự thật trần trụi. Nó không còn là một câu nói mang tính triết lý xa vời, mà là sự thật đang hiện hữu, đang đâm vào từng thớ thịt cảm xúc của cả hai.

Lâm An không rút tay lại. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn sâu vào đôi mắt vật vã của anh. Cô đã từng ước anh có thể nói những lời này sớm hơn, có thể nhận ra điều này khi họ vẫn còn bên nhau. Nhưng giờ đây, những lời đó, dù muộn màng, lại mang một ý nghĩa khác. Chúng không phải là lời cầu xin tha thứ, mà là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Chúng là sự khởi đầu của một sự thấu hiểu, không phải để hàn gắn, mà để buông bỏ. Cô nhận ra rằng, sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận mối quan hệ, trong cách họ định nghĩa tình yêu, quá lớn để có thể xây dựng lại bất cứ điều gì.

Hoàng Minh cảm thấy một tia hy vọng mong manh lướt qua, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi sự đau đớn. Anh biết, Lâm An đang lắng nghe, đang thấu hiểu. Nhưng sự thấu hiểu đó không phải là sự quay lại, mà là sự chấp nhận rằng họ đã yêu nhau trong hai phiên bản ký ức khác nhau, và rằng những khoảng trống cảm xúc mà anh đã vô tình tạo ra, đã trở thành những vết nứt không thể hàn gắn. Ánh mắt anh tràn ngập sự hối tiếc, sự dằn vặt. Anh đã nghĩ mình đã làm đủ, đã nghĩ mình đang xây dựng một tương lai vững chắc. Anh đã nghĩ, đó là cách anh thể hiện tình yêu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, những "lần" anh nghĩ mình đúng đắn, lại là những "lần" anh gây ra nỗi đau sâu sắc nhất cho cô.

Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa, không chỉ để hiểu Lâm An, mà để hiểu chính bản thân anh, để biết liệu anh có thực sự là một kẻ vô tâm không, hay chỉ là một kẻ lạc lõng trong mê cung của những cảm xúc không thể gọi tên. Anh nhìn Lâm An, thấy sự chấp nhận nhưng cũng là ranh giới không thể vượt qua. Anh biết, những lời giải thích của anh không phải để xóa bỏ nỗi đau, mà là để đặt tên cho nó, để cả hai cùng nhìn thấy bản chất của vấn đề. Anh cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ, nhưng đồng thời, một sự bất lực lớn hơn ập đến. Anh nhận ra, việc "giải mã" bản thân anh, một bản chất anh đã mang theo suốt ba mươi năm, mới chỉ là khởi đầu. Và để Lâm An thực sự hiểu, anh cần phải đi sâu hơn nữa, vào từng mảnh ký ức, từng hành động cụ thể.

Mưa ngoài cửa kính vẫn rơi, chậm rãi và dai dẳng, như thể muốn rửa trôi đi tất cả, nhưng những ký ức, những nỗi đau, và những khoảng trống cảm xúc, vẫn còn đó, vẹn nguyên, không thể phai mờ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free