Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 359: Vụ Vỡ Của Lời Hứa: Khi Ý Định Không Cùng Nhịp Đập
Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như chậm lại, kéo dài ra vô tận, những nốt nhạc u hoài len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao bao trùm lấy không gian, tạo cảm giác thân mật nhưng cũng đầy xa cách. Bác Ba vẫn lúi húi dọn dẹp ở quầy pha chế, đôi mắt tinh anh của ông thỉnh thoảng liếc nhìn về phía hai người, nhưng ông không nói một lời nào. Mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng, và câu chuyện của họ, đầy đắng chát, giờ đây đang được kể lại.
Lâm An cảm thấy một nỗi đau mới dâng lên, không phải nỗi đau của sự tức giận hay thất vọng, mà là nỗi đau của sự thấu hiểu muộn màng. Nó là một nỗi đau phức tạp hơn, một nỗi đau khi nhận ra rằng suốt bao năm qua, cô đã giữ trong lòng một phiên bản của sự thật không trọn vẹn, và anh cũng vậy. Cả hai đều đã sống trong những ký ức méo mó của riêng mình, và chính những ký ức ấy đã đẩy họ ra xa nhau.
Anh đã cố gắng, không phải để làm cô đau, mà để xây dựng một tương lai. Nhưng cách anh cố gắng lại vô tình tạo nên những vết thương sâu sắc trong cô. Và cô, trong nỗi đau của mình, đã không thể nhìn thấy những nỗ lực ấy.
“Vậy ra… anh cũng đã từng cố gắng… theo cách của riêng anh.” Lâm An lặp lại câu nói của mình từ chương trước, nhưng lần này, giọng cô không còn run rẩy vì sự tức giận hay bối rối, mà run rẩy vì một sự chấp nhận đau đớn. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thừa nhận mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có thể nói ra.
Hoàng Minh chỉ im lặng nhìn cô. Anh không đáp lại câu nói của cô, chỉ đơn giản là để cô tự mình cảm nhận, tự mình hiểu ra. Anh biết, lời nói của anh không thể xóa bỏ nỗi đau của cô, nhưng ít nhất, nó đã mang lại một góc nhìn khác, một sự thấu hiểu phức tạp hơn. Giờ đây, anh không còn cảm thấy cần phải nói thêm gì nữa. Gánh nặng trong lòng anh đã vơi đi phần nào, không phải vì được tha thứ, mà vì cuối cùng, anh đã được lắng nghe, được giãi bày sự thật của mình.
Lâm An nhìn anh một lần cuối, đôi mắt cô đong đầy cảm xúc. Ký ức về đêm kỷ niệm đầu tiên, cái đêm cô đã khóc một mình, giờ đây không còn chỉ là hình ảnh một Hoàng Minh vô tâm. Nó đã được bổ sung bằng hình ảnh một Hoàng Minh đang chiến đấu, đang gồng mình gánh vác trách nhiệm, một Hoàng Minh cô độc trong trận chiến của riêng mình. Sự thấu hiểu này không mang lại bình yên, mà mang lại một nỗi buồn sâu sắc hơn, một sự chấp nhận bi ai về những gì đã qua, về những khoảng trống không thể lấp đầy giữa hai tâm hồn.
Cô nhận ra rằng, sự hoài nghi về ký ức của chính mình này sẽ là tiền đề cho việc cô tự vấn sâu sắc hơn về những lần khác cô cảm thấy bị tổn thương. Có lẽ, những "vô tâm" khác của anh cũng có những lý do tương tự, những lý do mà cô chưa từng biết, chưa từng được nghe. Và điều đó, thật đau lòng, thật chua xót.
Cả hai đều đã từng cô đơn trong mối quan hệ này, mỗi người một kiểu. Anh cô đơn trong áp lực và trách nhiệm, cô đơn trong sự im lặng của chính mình. Cô cô đơn trong sự chờ đợi và nỗi đau bị bỏ rơi, cô đơn trong sự thiếu thấu hiểu của anh. Sự thấu hiểu này, cuối cùng, không dẫn đến sự hàn gắn, mà là một sự chấp nhận đau đớn về khoảng cách không thể vượt qua, một khoảng cách được tạo nên bởi những phiên bản ký ức khác biệt, những câu chuyện tình yêu không bao giờ hòa hợp.
Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự nặng nề của những gì cô vừa khám phá. Cô biết, câu chuyện này vẫn chưa kết thúc, nhưng một chương mới trong quá trình tự vấn của cô đã thực sự bắt đầu. Cô đã yêu anh, và anh cũng đã yêu cô, nhưng không phải trong cùng một ký ức. Và có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và giờ đây, chỉ có thể chấp nhận sự thật bi ai đó. Cô không còn cảm thấy cần phải nói thêm gì nữa. Chỉ có tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một bản nhạc buồn cho những ký ức không thể hòa hợp.
***
Chiều muộn, sau cơn mưa nhỏ, không khí thành phố trở nên se lạnh và ẩm ướt lạ thường. Những hạt mưa còn đọng lại trên khung cửa kính, phản chiếu ánh đèn vàng dịu của quán cà phê 'Ký Ức Đọng' thành những đốm sáng lung linh, mờ ảo. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoang thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả hòa cùng mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngày mưa, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa đượm buồn. Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, lẳng lặng đặt hai tách cà phê xuống bàn. Tách của Hoàng Minh là một loại cà phê đen đá, mạnh mẽ và trầm lắng như chính anh. Tách của Lâm An là một ly Latte art với hình trái tim đơn giản nhưng tinh tế, như một lời nhắc nhở về những điều ngọt ngào đã từng tồn tại, nay chỉ còn là vết mờ. Ông khẽ khàng quay đi, trở lại quầy pha chế, để lại không gian riêng tư cho hai người, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn họ với vẻ thấu hiểu, không lời.
Lâm An vẫn ngồi đối diện Hoàng Minh, cảm giác nặng trĩu từ cuộc đối thoại trước đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô. Trái tim cô như đang bị giằng xé giữa hai dòng chảy: một bên là nỗi đau cũ, khắc sâu từ những lần cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên; một bên là sự thấu hiểu mới mẻ, đau đớn khi nhận ra rằng những "vô tâm" ấy có thể chỉ là vỏ bọc của những gánh nặng và nỗ lực vụng về. Cô siết chặt tách cà phê trong tay, hơi nóng từ ly nước làm lòng bàn tay cô ấm lên, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn lạnh vẫn cứ âm ỉ. Cô nhớ lại những lời Hoàng Minh nói, những áp lực từ Ông Phi, những đêm thức trắng, và một thoáng, cô thấy mình thật nhỏ bé và ích kỷ khi chỉ nhìn thấy nỗi đau của riêng mình.
Nhưng rồi, một ký ức khác lại trỗi dậy, rõ ràng và sắc nét, như một bức tranh được vẽ lại bằng nỗi tủi hờn. Ký ức ấy bám víu vào cô, không cho phép cô hoàn toàn chấp nhận sự thật mới mẻ mà Hoàng Minh vừa bày tỏ. Đó là một ký ức về một ngày đặc biệt, một ngày mà cô đã đặt trọn vẹn tâm huyết và hy vọng.
“Anh nhớ không, cái hôm em có buổi triển lãm nhỏ đầu tiên?” Giọng Lâm An vang lên, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự chất vấn sâu sắc, như một sợi tơ mỏng manh nhưng đầy gai góc. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không còn sự giận dữ dữ dội, mà thay vào đó là một ánh nhìn đầy tủi hờn và hoài nghi. “Em đã đợi anh… đợi mãi…”
Hoàng Minh nghe thấy câu hỏi, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng anh – sự hối tiếc và bất lực. Anh đã nghĩ rằng sau những lời giải thích về công việc, về Ông Phi, về những gánh nặng vô hình mà anh đã gánh chịu, Lâm An sẽ phần nào hiểu được. Nhưng rồi anh nhận ra, những vết thương cảm xúc không thể chữa lành bằng lý lẽ. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và phiên bản của Lâm An vẫn còn đầy rẫy những khoảng trống và nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Anh cúi đầu nhẹ, rồi ngẩng lên, đối mặt với ánh mắt cô. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, giờ đây lại lộ rõ một sự mệt mỏi và kiên nhẫn đến cùng cực.
“Anh nhớ,” Hoàng Minh đáp, giọng anh trầm, đều đều, cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng không giấu được sự nặng nề trong từng lời nói. Anh nhớ rõ buổi triển lãm ấy, thậm chí còn nhớ cả màu sắc của chiếc váy cô mặc, sự háo hức trên khuôn mặt cô khi kể về những bức tranh. “Anh đã cố gắng đến, nhưng…” Anh ngừng lại, như đang tìm cách sắp xếp lại những mảnh ký ức lộn xộn, những mảnh ghép về áp lực và những quyết định khó khăn.
“Nhưng anh đã không đến. Giống như bao lần khác.” Lâm An cắt ngang, không để anh nói hết. Giọng cô không cao, nhưng lại mang một sức nặng của sự thất vọng chất chồng. Cô không muốn nghe thêm một lời biện minh nào nữa, ít nhất là không phải ngay lúc này. Trong tâm trí cô, những lần anh không xuất hiện đã tạo thành một chuỗi liên kết không thể phá vỡ, một mô hình của sự bỏ rơi. Cô vẫn bám víu vào nỗi đau của mình, nó là một phần của cô, một lời nhắc nhở về những gì cô đã phải trải qua một mình.
Hoàng Minh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự bất lực của anh. Anh biết, anh không thể ép buộc cô tin, không thể xóa đi cảm giác của cô. Anh chỉ có thể tiếp tục giải thích, một cách kiên nhẫn, dù cho lời nói của anh có khô khan và thiếu cảm xúc đến mấy.
“Không phải,” anh nói, giọng kiên định hơn một chút, “Không phải như vậy, An. Anh đã kẹt lại ở công ty. Một lỗi hệ thống nghiêm trọng, ngay trước giờ triển lãm của em. Ông Phi đã gọi anh ở lại. Anh không thể rời đi, dù chỉ một phút.” Anh ngừng lại, nhớ về cái đêm định mệnh ấy. Những dòng code lỗi chạy loạn xạ trên màn hình, tiếng chuông điện thoại réo liên tục, khuôn mặt căng thẳng của Ông Phi khi yêu cầu anh phải có mặt và giải quyết bằng mọi giá. Anh đã cố gắng gọi cho Lâm An, nhưng điện thoại của cô lại hết pin. Anh đã nhắn tin, nhưng rồi nhận ra nó không được gửi đi. Cả đêm đó, anh vật lộn với hệ thống, với áp lực, và với sự dằn vặt khi biết Lâm An đang chờ đợi.
Lâm An lắng nghe, đôi môi khẽ mím lại. Một phần trong cô muốn tin những lời anh nói, muốn tìm thấy một lý do hợp lý cho nỗi đau của mình. Nhưng phần khác, mạnh mẽ hơn, lại phản kháng. Nỗi đau ấy đã quá lớn, quá lâu, nó đã trở thành một phần định hình nên con người cô.
“Anh có biết em đã chuẩn bị kỹ lưỡng thế nào không?” Giọng cô bắt đầu nghẹn lại, đôi mắt long lanh chứa đựng những giọt nước mắt chực trào. “Nó là cả tâm huyết của em. Buổi triển lãm đầu tiên, anh biết không? Em đã vẽ ngày đêm, đã hy vọng anh sẽ đến, sẽ thấy những gì em đã làm. Anh đã hứa! Anh đã hứa sẽ đến…” Những lời cuối cùng bật ra như một tiếng nức nở không thành tiếng, đánh thẳng vào trái tim Hoàng Minh, nhưng cũng khiến anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết.
Lâm An nhớ lại cái cảm giác trống rỗng khi buổi triển lãm kết thúc, mọi người ra về hết, chỉ còn mình cô đứng giữa những bức tranh, chờ đợi một bóng hình quen thuộc. Cô đã tưởng tượng anh sẽ đến, sẽ ôm cô thật chặt, sẽ thì thầm những lời khen ngợi. Nhưng không, chỉ có sự im lặng và nỗi cô đơn bủa vây. Cô đã về nhà trong nước mắt, tự hỏi mình đã làm gì sai, tại sao anh lại không giữ lời hứa.
Hoàng Minh nhìn Lâm An, nỗi đau trong ánh mắt cô như một nhát dao cứa vào lòng anh. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì anh có thể giải thích rõ ràng hơn vào cái đêm đó, ước gì anh có thể đến bên cô, dù chỉ là một phút. Anh biết, lời nói của anh lúc này không thể xóa nhòa đi vết thương lòng cô.
“Anh xin lỗi,” Hoàng Minh nói, giọng trầm xuống, chất chứa sự hối tiếc chân thành. “Anh xin lỗi vì đã không đến kịp. Anh đã mang hoa đến sau đó, An à. Nhưng khi anh tới, triển lãm đã đóng cửa. Anh đã ở đó, chỉ là… quá muộn.” Anh nhớ rất rõ, sau khi hệ thống tạm ổn định vào lúc nửa đêm, anh đã lao ra khỏi công ty, mua một bó hoa cẩm tú cầu mà cô yêu thích, rồi chạy đến phòng trưng bày. Cánh cửa đã khóa, ánh đèn đã tắt. Anh đứng đó, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, bó hoa trên tay, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Anh đã gọi điện thoại cho cô không biết bao nhiêu lần, nhưng chỉ nhận lại tiếng tút tút vô vọng. Anh đã nhắn một tin nhắn dài, kể về sự cố, về nỗi day dứt của mình, nhưng rồi lại thấy biểu tượng tin nhắn lỗi. Anh đã không biết phải làm gì khác.
Những lời giải thích của Hoàng Minh, dù chân thành đến mấy, vẫn vấp phải bức tường phòng thủ của Lâm An. Cô nhìn anh, đôi mắt vẫn đong đầy nước mắt, nhưng giờ đây còn có thêm một sự nghi ngờ, một sự chất vấn sâu sắc hơn.
“Muộn? Hay là không đủ quan trọng để anh ưu tiên?” Lâm An hỏi, ánh mắt cô xoáy sâu vào anh, tìm kiếm một câu trả lời mà cô không chắc mình muốn nghe. Câu hỏi này không chỉ là về buổi triển lãm, mà là về tất cả những lần cô cảm thấy mình không phải là ưu tiên hàng đầu của anh, những lần anh chọn công việc, chọn áp lực vô hình, thay vì chọn cô.
Hoàng Minh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài mang theo sự bất lực đến tột cùng. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực, đã nghĩ rằng mình đang làm điều tốt nhất. Nhưng cô lại nhìn nó bằng một lăng kính hoàn toàn khác. Anh cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình, một bức tường được xây nên từ những ký ức méo mó và những tổn thương không được giải bày. Anh muốn hét lên rằng cô luôn là ưu tiên của anh, rằng mọi cố gắng của anh đều là vì tương lai của hai người, nhưng anh biết, những lời nói sáo rỗng ấy sẽ không có giá trị gì vào lúc này.
“Đó không phải là cách anh nghĩ,” anh nói, giọng anh gần như khản đặc. “Anh đã nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho tương lai của chúng ta. Anh đã nghĩ rằng việc anh ổn định, việc anh có một sự nghiệp vững chắc, là cách tốt nhất để chúng ta có thể có một cuộc sống hạnh phúc sau này. Anh đã nghĩ… anh đang xây dựng một nền tảng cho chúng ta.”
Trong khoảnh khắc đó, Lâm An nhìn Hoàng Minh, nhìn vào vẻ mặt mệt mỏi, vào đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi hối tiếc và sự bất lực. Cô thấy anh không hề nói dối. Cô thấy được sự chân thành trong lời nói của anh, một sự chân thành đến đau lòng. Ký ức về buổi triển lãm, cái đêm cô đã khóc một mình, giờ đây không còn chỉ là hình ảnh một Hoàng Minh vô tâm. Nó đã được bổ sung bằng hình ảnh một Hoàng Minh đang chiến đấu, đang gồng mình gánh vác trách nhiệm, một Hoàng Minh cô độc trong trận chiến của riêng mình. Sự thấu hiểu này không mang lại bình yên, mà mang lại một nỗi buồn sâu sắc hơn, một sự chấp nhận bi ai về những gì đã qua, về những khoảng trống không thể lấp đầy giữa hai tâm hồn.
Cô nhận ra rằng, sự giằng xé giữa nỗi đau và sự thấu hiểu này sẽ khiến cô tìm kiếm sự xác nhận, tìm kiếm lời khuyên từ bên ngoài, có lẽ là từ Mai Lan, người bạn thân thiết nhất của cô. Hoặc cô sẽ tự mình đào sâu hơn vào những “bằng chứng” khác trong ký ức, những bức ảnh cũ, những dòng nhật ký, để tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu. Có lẽ, những "vô tâm" khác của anh cũng có những lý do tương tự, những lý do mà cô chưa từng biết, chưa từng được nghe. Và điều đó, thật đau lòng, thật chua xót.
Sự bất lực của Hoàng Minh khi không thể làm Lâm An tin vào ý định của mình cho thấy ranh giới khó vượt qua giữa hai phiên bản ký ức. Anh đã cố gắng, nhưng cách anh thể hiện tình yêu và trách nhiệm lại hoàn toàn khác biệt với cách cô mong đợi và cảm nhận. Điều này củng cố một sự thật đau lòng: sự thấu hiểu đang diễn ra giữa họ không dẫn đến sự hàn gắn. Thay vào đó, nó chỉ làm rõ hơn khoảng cách không thể vượt qua, một khoảng cách được tạo nên bởi những phiên bản ký ức khác biệt, những câu chuyện tình yêu không bao giờ hòa hợp.
Kỷ niệm về buổi triển lãm nghệ thuật đầu tiên của Lâm An gợi ý rằng cô sẽ tiếp tục nhìn lại những nỗ lực của mình trong mối quan hệ và sự thiếu vắng sự hỗ trợ từ Hoàng Minh. Cô đã từng hy vọng anh sẽ là người đầu tiên ủng hộ những giấc mơ của cô, nhưng anh đã vắng mặt. Và giờ đây, cô hiểu lý do, nhưng vết sẹo thì vẫn còn đó. Đó là một nỗi đau khi nhận ra rằng, dù cả hai đều cố gắng theo cách riêng của mình, nhưng những nỗ lực ấy lại không cùng nhịp đập, không chạm đến được nhau.
Lâm An khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một bản nhạc buồn cho những ký ức không thể hòa hợp.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.