Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 361: Những Mảnh Vỡ Ký Ức Lật Trang: Khi Lâm An Thấy Nỗi Đau Của Anh
Sự im lặng lại bao trùm. Lâm An cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng những món quà “thiết thực” đó lại là một cách anh thể hiện tình yêu. Trong mắt cô, chúng chỉ là những món đồ vô tri, không mang theo cảm xúc, không thể thay thế cho sự quan tâm bằng lời nói hay hành động. Cô đã từng bỏ qua chúng, coi chúng là một minh chứng cho sự khô khan của anh. Nhưng giờ đây, cô nhìn lại, và thấy ở đó là một Hoàng Minh vụng về, một Hoàng Minh đang cố gắng yêu theo cách riêng của mình, dù nó không khớp với cách cô muốn được yêu.
“Và những lần em khóc,” Hoàng Minh nói tiếp, giọng anh nhỏ đến mức Lâm An phải nín thở lắng nghe. “Những lần em khóc, anh im lặng… không phải anh không quan tâm, mà anh sợ. Anh sợ anh nói gì cũng sai. Anh nghĩ để em một mình sẽ tốt hơn. Anh đã từng chứng kiến nhiều cặp đôi cãi vã, nhiều lần những lời nói trong lúc nóng giận đã làm tổn thương nhau sâu sắc. Anh sợ mình sẽ làm em đau hơn. Anh đã nghĩ, sự im lặng của anh là để em có không gian, để em tự mình xoa dịu. Anh đã nghĩ, khi em bình tĩnh lại, em sẽ hiểu. Anh đã không biết rằng, sự im lặng của anh lại chính là thứ khiến em cảm thấy cô đơn nhất.”
Những lời nói của Hoàng Minh như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm An. Cô nhớ lại những đêm cô đã khóc một mình, những đêm cô đã chờ đợi một lời an ủi, một cái ôm từ anh, nhưng chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ. Trong ký ức của cô, sự im lặng đó là một minh chứng rõ ràng cho sự thờ ơ, cho việc anh không quan tâm đến nỗi đau của cô. Cô đã từng nghĩ anh là một người máu lạnh, không cảm xúc.
Nhưng giờ đây, cô nghe anh nói, nghe về nỗi sợ hãi của anh, nỗi sợ hãi làm tổn thương cô, nỗi sợ hãi nói sai. Cô nhìn vào đôi mắt anh, thấy ở đó sự hối tiếc sâu sắc, một sự hối tiếc đã được chôn giấu bấy lâu nay. Cô nhận ra rằng, Hoàng Minh cũng đã từng cô độc trong cách yêu của mình. Anh cố gắng thể hiện tình yêu theo cách anh nghĩ là tốt nhất, là an toàn nhất, nhưng những nỗ lực ấy lại không bao giờ chạm đến được trái tim cô theo cách cô mong muốn.
Lâm An cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc hơn, một nỗi buồn chồng chất và phức tạp hơn cả những nỗi đau cô từng giữ. Cô đã từng nghĩ mình là nạn nhân của sự vô tâm, của một tình yêu không được đáp lại. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, Hoàng Minh cũng là một nạn nhân, nạn nhân của chính cách anh yêu, của sự bất lực trong việc thể hiện cảm xúc, của những hiểu lầm không thể gỡ bỏ. Cô nhận ra rằng, sự giằng xé nội tâm này sẽ thôi thúc cô tìm kiếm lời khuyên từ Mai Lan, hoặc cô sẽ tự mình đào sâu hơn vào album ảnh điện tử chung của họ, tìm kiếm thêm những mảnh ghép ký ức, những khoảnh khắc cô từng bỏ qua "nỗ lực" của Hoàng Minh.
Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc buồn cho cô đơn của riêng cô nữa. Nó là bản nhạc cho một tình yêu đã từng tồn tại, đã từng được cố gắng, nhưng lại bị chia cắt bởi những phiên bản ký ức khác biệt, bởi những ngôn ngữ tình yêu không cùng nhịp đập. Hoàng Minh đã cố gắng, nhưng cách anh thể hiện tình yêu và trách nhiệm lại hoàn toàn khác biệt với cách cô mong đợi và cảm nhận. Điều này củng cố một sự thật đau lòng: sự thấu hiểu đang diễn ra giữa họ không dẫn đến sự hàn gắn. Thay vào đó, nó chỉ làm rõ hơn khoảng cách không thể vượt qua, một khoảng cách được tạo nên bởi những phiên bản ký ức khác biệt, những câu chuyện tình yêu không bao giờ hòa hợp.
Lâm An khẽ nâng ly trà lên, nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ của trà hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, như vị chua chát của sự thật vừa được phơi bày. Cô nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn sự oán trách, mà là một sự chấp nhận bi ai. Anh cũng vậy, anh nhìn cô, ánh mắt anh chất chứa sự bất lực khi nhận ra rằng, dù anh có nói ra tất cả, dù cô có hiểu, thì những vết sẹo của ký ức vẫn còn đó, không thể xóa nhòa. Họ đã cố gắng yêu nhau, nhưng lại yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, khi những câu chuyện ấy được kể lại, được đối chiếu, họ nhận ra rằng, chúng không thể nào hòa hợp.
***
Sáng hôm sau, một luồng nắng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ lớn của Phòng khám Tư Nhân 'An Tâm', vẽ nên những vệt sáng vàng dịu trên sàn gỗ màu kem. Ngoài trời, tiết trời se lạnh của những ngày cuối thu bao phủ cả thành phố, nhưng bên trong căn phòng, một mùi tinh dầu camomile thoang thoảng dịu nhẹ, kết hợp cùng không gian yên tĩnh, ấm cúng, như muốn xoa dịu mọi giác quan đang căng thẳng. Lâm An ngồi đối diện với một vị bác sĩ tâm lý, vóc dáng nhỏ nhắn của cô dường như càng thêm mong manh trong chiếc ghế bành rộng rãi. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, che đi một phần gương mặt trái xoan đang chìm trong suy tư. Đôi mắt to tròn, long lanh, dù đã được nghỉ ngơi sau một đêm trằn trọc, vẫn hằn lên những quầng thâm mờ nhạt, biểu lộ sự bối rối và giằng xé nội tâm.
Cô giữ chặt hai bàn tay đan vào nhau trên đùi, đôi lúc siết nhẹ, đôi lúc lại buông lỏng, như thể đang cố gắng giữ lại hay buông bỏ một điều gì đó vô hình. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, như đếm từng nhịp đập của trái tim cô. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tinh dầu len lỏi vào từng tế bào phổi, cố gắng tìm lại sự bình tâm đã bị xáo trộn dữ dội từ cuộc đối thoại hôm qua. Những lời Hoàng Minh nói vẫn văng vẳng bên tai, những hình ảnh về một Hoàng Minh vụng về, một Hoàng Minh cũng cô độc trong cách thể hiện tình yêu, cứ hiện lên rõ mồn một. Nó làm sụp đổ hoàn toàn cái hình tượng "Hoàng Minh vô tâm, lạnh lùng" mà cô đã xây dựng trong ký ức suốt ba năm qua.
"Em... em không biết phải nghĩ thế nào nữa," giọng Lâm An khẽ run, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh. Cô ngước mắt nhìn vị bác sĩ, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt hiền từ và nụ cười ấm áp, đang kiên nhẫn lắng nghe. "Anh ấy nói anh ấy đã cố gắng, nhưng em chỉ nhớ những nỗi đau của mình. Em nhớ những lần em chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Em nhớ cảm giác bị bỏ quên, bị thờ ơ. Nhưng giờ đây, anh ấy lại kể về những nỗ lực của anh ấy, những nỗi sợ hãi của anh ấy... Em cảm thấy như mình đang bị giằng xé giữa hai phiên bản sự thật, và cả hai đều khiến em đau đớn."
Vị bác sĩ nhẹ nhàng đặt cây bút xuống cuốn sổ ghi chép, đôi mắt bà nheo lại, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc. "Ký ức của mỗi người là một câu chuyện riêng, Lâm An ạ," bà nói, giọng điệu trầm ấm, từ tốn. "Có khi, nỗi đau của chúng ta quá lớn, quá choán chỗ, đến mức nó che lấp đi những nỗ lực của người khác, dù nó vụng về đến đâu. Hoặc đơn giản hơn, chúng ta chỉ tập trung vào phiên bản câu chuyện của mình, và vô tình bỏ qua những chi tiết thuộc về câu chuyện của đối phương." Bà ngừng lại một chút, để Lâm An có thời gian tiếp nhận những lời nói đó. "Hãy thử nhìn lại câu chuyện ấy từ cả hai phía, An. Không phải để phán xét ai đúng ai sai, mà để hiểu rõ hơn về bức tranh toàn cảnh. Bởi vì, sự thật thường phức tạp hơn những gì chúng ta vẫn tin."
Lâm An chìm vào suy nghĩ. Những lời của bác sĩ như một tia sáng nhỏ, len lỏi vào góc khuất tâm hồn cô, nơi chất chứa những nỗi đau và cả sự oán trách. Cô đã từng kiên quyết tin rằng mình là người duy nhất chịu tổn thương trong mối quan hệ đó, là người duy nhất phải gánh chịu sự vô tâm. Nhưng giờ đây, khi Hoàng Minh kể về những nỗ lực vụng về, về nỗi sợ hãi làm cô đau, về cách anh đã cố gắng thể hiện tình yêu theo cách của riêng anh, cô bắt đầu thấy một vết nứt trong bức tường ký ức vững chắc của mình. Một cảm giác nhói lên trong lồng ngực, không phải vì đau đớn, mà vì một sự chua xót khó tả, một nỗi tiếc nuối vì những điều có lẽ đã bị bỏ lỡ, bị hiểu lầm.
Cô nhớ lại buổi triển lãm nghệ thuật nhỏ đầu tiên của mình, cái ngày cô đã chờ đợi anh đến ủng hộ, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự vắng mặt và cảm giác bị bỏ rơi. Hoàng Minh đã giải thích về cuộc họp khẩn cấp, về bó hoa anh đã mua, về việc anh đã đến nhưng quá muộn. Lúc đó, cô đã không thể chấp nhận hoàn toàn. Nhưng bây giờ, khi nghe anh nói về nỗi sợ hãi làm cô đau, về cách anh nghĩ sự im lặng là để cho cô không gian, cô bắt đầu tự hỏi: Liệu có phải những lần anh im lặng, những lần anh không xuất hiện như cô mong muốn, cũng là một phần của sự vụng về đó? Một sự vụng về xuất phát từ nỗi sợ hãi, từ áp lực công việc, từ cách anh nghĩ mình nên hành xử để không làm phiền cô?
Ánh nắng nhạt bên ngoài cửa sổ vẫn dịu dàng chiếu rọi, nhưng trong lòng Lâm An, những cơn sóng ký ức đang cuộn trào dữ dội. Cô cúi đầu, mái tóc buông rũ che đi gương mặt, chỉ để lộ đôi vai khẽ run lên. Bác sĩ không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng lấy một chiếc khăn giấy đặt lên bàn bên cạnh cô. Bà hiểu rằng, quá trình đối mặt với sự thật, với một phiên bản ký ức khác, là một hành trình đầy gian nan và cần thời gian. Bà chỉ muốn gieo vào lòng Lâm An một hạt giống của sự thấu hiểu, để cô tự mình vun trồng.
"Cảm ơn bác sĩ," Lâm An nói khẽ, giọng cô giờ đây đã bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn mang theo một nỗi buồn man mác. Cô biết rằng, hành trình này mới chỉ bắt đầu. Cô cần phải tự mình nhìn lại, tự mình đối chiếu, để hiểu rõ hơn về những gì đã thực sự xảy ra, không chỉ trong ký ức của riêng cô. Và để làm điều đó, cô biết mình cần sự giúp đỡ của Mai Lan, và của những "bằng chứng" cụ thể hơn. Cô cần phải xem lại những mảnh ghép ký ức chung, những bức ảnh, những kỷ vật, để tìm kiếm những dấu vết của "nỗ lực vụng về" mà cô đã từng bỏ qua.
***
Buổi chiều cùng ngày, quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn đắm mình trong ánh nắng vàng dịu, nhưng không còn gay gắt như buổi trưa. Những chậu hoa nhài trắng muốt trên ban công khẽ lay động trong làn gió nhẹ, toả ra mùi hương thanh khiết, hoà quyện cùng mùi cà phê rang xay nồng nàn lan toả trong không gian hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz du dương, êm ái chảy tràn, tạo nên một không khí yên bình, rất đỗi quen thuộc. Lâm An và Mai Lan ngồi ở một góc khuất, nơi những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu lời tâm sự.
Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường ngày, giờ đây đang nhíu mày lắng nghe. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn. Ánh mắt cô đầy sự quan tâm và lo lắng khi nhìn Lâm An, người bạn thân thiết đang đối mặt với những cơn bão trong lòng. Lâm An, sau buổi trị liệu, đã phần nào bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt vẫn còn đượm vẻ suy tư, như một mặt hồ sâu thẳm chất chứa những bí ẩn chưa được giải đáp.
"Cậu biết không, Mai Lan..." Lâm An bắt đầu, giọng cô thì thầm, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu những cảm xúc phức tạp. Cô chậm rãi kể lại cuộc đối thoại với Hoàng Minh, những lời anh đã nói về những món quà "thiết thực" không mang theo cảm xúc, về nỗi sợ hãi làm cô đau khiến anh chọn cách im lặng. Cô kể cả những lời bác sĩ tâm lý đã nói, về việc ký ức của mỗi người là một câu chuyện riêng, và nỗi đau có thể che lấp đi những nỗ lực của người khác.
Mai Lan lắng nghe, vẻ mặt cô thay đổi từ ngạc nhiên, rồi chuyển sang hoài nghi, và cuối cùng là sự suy tư sâu sắc. Lúc đầu, cô muốn lập tức phản bác, muốn bảo vệ bạn mình khỏi những lời biện hộ mà cô cho là "giả tạo".
"Cậu ấy nói vậy ư?" Mai Lan thốt lên, giọng điệu có chút bất bình. Cô đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Lâm An, một cử chỉ quen thuộc để an ủi và động viên. "Nhưng những gì cậu đã trải qua, An... những nỗi đau, những lần chờ đợi mỏi mòn của cậu... tớ thấy cậu ấy thật đáng trách. Sao cậu có thể tin những lời biện hộ đó được?"
Lâm An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô nhìn vào hư vô, như đang nhìn xuyên qua lớp bụi thời gian để tìm kiếm một sự thật khác. "Tớ cũng đã nghĩ vậy, Mai Lan. Tớ đã nghĩ đó chỉ là lời biện hộ. Nhưng khi anh ấy kể, khi tớ nhìn vào đôi mắt anh ấy, tớ bắt đầu thấy... có lẽ tớ đã bỏ lỡ nhiều điều." Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ cảm xúc trong lòng. "Bác sĩ cũng nói rằng, không phải lúc nào những nỗ lực cũng được thể hiện theo cách chúng ta muốn được nhận. Và đôi khi, nỗi đau của chúng ta quá lớn, khiến chúng ta không thể nhìn thấy những nỗ lực vụng về của người khác."
Mai Lan im lặng, đôi mắt to tròn của cô nhìn Lâm An đầy thăm dò. Cô biết Lâm An là người nhạy cảm, dễ bị tổn thương, và cũng là người luôn ghi nhớ rất rõ những cảm xúc của mình. Việc Lâm An bắt đầu hoài nghi chính ký ức của mình là một điều chưa từng xảy ra.
"Tớ nhớ anh ấy nói về cái lần anh ấy muốn mua món quà công nghệ đắt tiền cho tớ, nghĩ rằng nó sẽ giúp ích cho công việc của tớ," Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây mang một chút chua xót. "Lúc đó tớ đã nghĩ anh ấy khô khan, vô tâm, chỉ biết đến công việc mà không hiểu tớ muốn một bông hoa hay một lời nói ngọt ngào. Nhưng giờ tớ tự hỏi, liệu đó có phải là cách anh ấy thể hiện sự quan tâm, sự mong muốn tớ thành công không? Một cách vụng về, không đúng ý tớ, nhưng vẫn là một nỗ lực?"
Mai Lan gật đầu chậm rãi. Cô bắt đầu nhận ra sự phức tạp của tình huống. Từ trước đến nay, cô luôn đứng về phía Lâm An, luôn tin rằng Hoàng Minh là người có lỗi, là người đã gây ra những tổn thương cho bạn mình. Nhưng giờ đây, khi nghe Lâm An kể lại những gì Hoàng Minh đã giãi bày, cô bắt đầu thấy một góc nhìn khác, một góc nhìn mà trước đây cô cũng như Lâm An, đã hoàn toàn bỏ qua.
"Và cả những lần anh ấy im lặng khi tớ khóc nữa," Lâm An thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng không phải là giọt nước mắt của sự oán trách, mà là của nỗi buồn sâu sắc. "Tớ đã nghĩ anh ấy thờ ơ, không quan tâm. Nhưng anh ấy nói anh ấy sợ làm tớ đau hơn, sợ nói sai, sợ những lời nói nóng giận. Anh ấy nghĩ sự im lặng là để cho tớ có không gian để xoa dịu. Anh ấy đã nghĩ..." Lâm An ngừng lại, lau vội giọt nước mắt, "Anh ấy đã nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ tớ, và cũng là để bảo vệ mối quan hệ của chúng ta khỏi những lời nói làm tổn thương."
Mai Lan cảm thấy một sự nhói lên trong lòng. Cô nhớ những lần Lâm An đã khóc một mình, những lần cô đã cố gắng an ủi bạn mình nhưng không thể lấp đầy được khoảng trống mà Hoàng Minh đã để lại bằng sự im lặng của anh. Lúc đó, cô cũng đã tức giận thay Lâm An, lên án Hoàng Minh vì sự vô tâm. Nhưng giờ đây, khi nghe lời giải thích từ góc độ của anh, cô nhận ra rằng, mọi chuyện không hề đơn giản như cô vẫn nghĩ. "Có lẽ... cậu ấy cũng có những gánh nặng riêng mà mình không thấy được, phải không?" Mai Lan hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, đầy suy tư. "Không ai trong chúng ta hoàn hảo cả. Và đôi khi, chúng ta quá tập trung vào nỗi đau của mình mà quên mất rằng, người kia cũng có những nỗi sợ hãi, những áp lực riêng."
Lâm An gật đầu, ánh mắt cô vẫn nhìn xa xăm. "Đúng vậy. Tớ cảm thấy như mình đang phải lật lại từng trang ký ức, nhưng lần này, tớ phải đọc nó bằng cả trái tim và lý trí, không chỉ bằng cảm xúc của riêng tớ nữa." Cô đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình tối đen phản chiếu gương mặt đầy ưu tư của cô. "Tớ đã quyết định sẽ xem lại album ảnh điện tử chung của chúng ta. Nơi lưu giữ hàng trăm khoảnh khắc, hàng trăm câu chuyện. Có lẽ, những bức ảnh đó sẽ kể cho tớ nghe một phiên bản khác, một phiên bản mà tớ đã bỏ lỡ."
Mai Lan nhìn chiếc điện thoại trong tay Lâm An, rồi nhìn lại đôi mắt của bạn mình. Cô hiểu rằng, đây là một hành trình đầy thử thách, nhưng cũng là một bước đi cần thiết để Lâm An có thể tìm thấy sự bình an cho chính mình. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay của Lâm An, siết nhẹ như một lời động viên thầm lặng. Dù kết quả có thế nào, Mai Lan biết cô sẽ luôn ở bên cạnh Lâm An. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, như một dòng chảy êm đềm cuốn đi những nỗi buồn, nhưng cũng chất chứa những câu chuyện chưa được kể, những bí mật chưa được hé lộ.
***
Trên màn hình điện thoại sáng lên, hàng trăm bức ảnh cũ hiện ra, xếp chồng lên nhau theo dòng thời gian. Mỗi bức ảnh là một mảnh ghép của ký ức, một khoảnh khắc đã được ghi lại bằng ánh sáng và cảm xúc. Lâm An và Mai Lan cùng nhau nhìn vào màn hình, ánh mắt Lâm An nheo lại, như thể đang cố gắng xuyên thủng lớp vỏ cảm xúc cũ để tìm kiếm một sự thật mới. Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn vang vọng tiếng nhạc Jazz trầm bổng, mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng trong góc nhỏ này, không khí dường như đặc quánh lại bởi sự tập trung và nỗi suy tư của hai cô gái.
Lâm An cẩn thận vuốt màn hình, từng ngón tay cô lướt nhẹ, chậm rãi, như sợ làm vỡ tan những mảnh ký ức mỏng manh. Cô dừng lại ở một bức ảnh chụp Hoàng Minh đang ngồi đối diện cô trong một quán ăn quen thuộc, anh nhìn cô với vẻ mặt hơi mệt mỏi, tay chống cằm. Lúc đó, trong ký ức của cô, đó là một buổi hẹn hò tẻ nhạt, anh dường như không quan tâm đến những câu chuyện cô kể, ánh mắt anh xa xăm, vô hồn. Cô đã từng nghĩ anh đang chán cô, đang không muốn ở bên cô. Nỗi đau của sự bị bỏ rơi lại ùa về.
"Lúc đó tớ nghĩ anh ấy đang chán," Lâm An thì thầm, giọng cô trầm hơn, mang một chút hoài niệm và chua xót. Cô chỉ vào bức ảnh. "Tớ đã nghĩ anh ấy không còn hứng thú với tớ nữa. Nhưng bây giờ, tớ nhìn lại... có lẽ ánh mắt đó là sự mệt mỏi từ công việc, hay anh ấy đang cố gắng nghĩ cách làm tớ vui sau một ngày dài áp lực? Tớ nhớ dạo đó, dự án của anh ấy đang vào giai đoạn nước rút, anh ấy thường xuyên phải tăng ca đến khuya."
Mai Lan gật đầu, ánh mắt cô cũng chăm chú nhìn vào bức ảnh. "Cậu ấy cũng có những gánh nặng riêng mà mình không thấy được, phải không?" Cô nói, giọng điệu đầy suy tư. "Chúng ta thường chỉ thấy được những gì thể hiện ra bên ngoài, mà quên mất rằng bên trong mỗi người đều có những cuộc chiến đấu riêng."
Lâm An tiếp tục lướt ảnh. Có một bức ảnh chụp Hoàng Minh đang nói chuyện điện thoại ở ban công căn hộ của cô, vẻ mặt anh căng thẳng, nhíu mày, tay kia đang day thái dương. Cô nhớ đêm đó. Đó là một đêm cuối tuần, khi họ đang xem phim cùng nhau. Đột nhiên, Hoàng Minh nhận một cuộc gọi, và sau đó anh đột ngột bỏ về, nói rằng có việc gấp. Cô đã cảm thấy hụt hẫng, bị bỏ rơi, và nghĩ rằng anh không còn yêu cô nữa, rằng cô không đủ quan trọng để anh ở lại. Cô đã khóc rất nhiều đêm đó, tự hỏi mình đã làm gì sai.
"Tớ nhớ đêm đó," Lâm An nói, giọng cô nghẹn lại. Một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt to tròn. "Anh ấy đột ngột bỏ về sau một cuộc điện thoại. Tớ đã nghĩ anh ấy không còn yêu tớ, không muốn ở bên tớ nữa. Tớ đã khóc rất nhiều. Giờ thì tớ tự hỏi..." Cô ngập ngừng, đưa tay chạm nhẹ vào hình ảnh Hoàng Minh trên màn hình, như muốn chạm vào quá khứ. "Giờ thì tớ tự hỏi, anh ấy đã phải đối mặt với áp lực nào từ Ông Phi, hay một sự cố lớn ở công ty? Liệu có phải đó là một cuộc gọi khẩn cấp liên quan đến dự án, đến công việc mà anh ấy đã phải hy sinh thời gian bên tớ để giải quyết?"
Mai Lan nhìn Lâm An, ánh mắt cô đầy sự đồng cảm. Cô biết Lâm An đang phải trải qua một quá trình đấu tranh nội tâm dữ dội. "Rất có thể, An ạ," Mai Lan nói khẽ. "Cậu ấy là người rất có trách nhiệm với công việc. Có lẽ, trong mắt cậu ấy, việc giải quyết công việc là một cách để đảm bảo tương lai, để có thể chăm sóc tốt hơn cho cậu. Chỉ là cách thể hiện của cậu ấy không được tinh tế, không được cậu hiểu."
Lâm An gật đầu, một giọt nước mắt nữa lăn dài trên má cô, nhưng lần này, nó không còn là giọt nước mắt của sự oán trách hay đau đớn vì bị bỏ rơi, mà là giọt nước mắt của sự thấu hiểu, của nỗi tiếc nuối. Cô vuốt nhẹ màn hình điện thoại, lướt qua những bức ảnh khác. Có những bức ảnh Hoàng Minh nở nụ cười gượng gạo khi cô đang chụp ảnh "tự sướng" với anh, những bức ảnh anh kiên nhẫn đợi cô trang điểm, những bức ảnh anh âm thầm sửa chữa đồ đạc trong nhà cô. Mỗi bức ảnh, mỗi khoảnh khắc, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, một câu chuyện khác mà trước đây cô đã hoàn toàn bỏ qua.
Cô nhớ lại những lần Hoàng Minh mua những món đồ công nghệ đắt tiền cho cô, như chiếc laptop mới, hay chiếc máy ảnh chuyên nghiệp. Lúc đó, cô đã nghĩ anh vô tâm, không hiểu cô muốn gì. Nhưng giờ đây, cô tự hỏi, liệu đó có phải là cách anh ấy thể hiện sự ủng hộ cho đam mê nhiếp ảnh của cô, hay mong muốn công việc thiết kế của cô được thuận lợi hơn? Anh đã không nói, và cô đã không hỏi. Cả hai đều chìm đắm trong phiên bản ký ức của riêng mình, không ai thực sự cố gắng nhìn vào câu chuyện của đối phương.
Cảm giác mát lạnh của chiếc điện thoại trong tay, cùng với ánh sáng xanh dịu từ màn hình, dường như trở thành một cánh cổng đưa Lâm An trở về quá khứ, nhưng lần này là với một đôi mắt và một trái tim khác. Cô nhận ra rằng, trong suốt mối quan hệ đó, cô đã quá tập trung vào nỗi đau của mình, vào những gì cô cảm thấy thiếu vắng, mà quên mất rằng Hoàng Minh cũng có những nỗi sợ hãi, những áp lực, và cả những nỗ lực vụng về của riêng anh. Anh không phải là một người máu lạnh, không cảm xúc như cô vẫn nghĩ. Anh chỉ là một người đàn ông lý trí, ít nói, không giỏi thể hiện cảm xúc, và đã yêu theo cách mà anh cho là tốt nhất, là an toàn nhất.
Sự thấu hiểu này không mang lại sự thanh thản hoàn toàn, mà là một nỗi buồn man mác, một sự chua chát vì những điều đã mất đi, vì những cơ hội đã bị bỏ lỡ. Cô nhìn thấy cả nỗi đau của Hoàng Minh trong những bức ảnh, nỗi đau của một người đàn ông cố gắng yêu, cố gắng thể hiện, nhưng không được thấu hiểu. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ", còn cô đã "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng". Cả hai đều là nạn nhân của chính ký ức của mình, của những ngôn ngữ tình yêu không cùng nhịp đập.
"Tớ nghĩ... tớ bắt đầu hiểu rồi," Lâm An nói khẽ, giọng cô đầy sự mệt mỏi nhưng cũng pha lẫn một chút nhẹ nhõm. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt." Cô ngước nhìn Mai Lan, ánh mắt cô không còn sự oán trách, mà là một sự chấp nhận bi ai. "Có lẽ, sự thấu hiểu này đến quá muộn. Nó không thể hàn gắn được những gì đã vỡ, nhưng ít nhất... nó cho tớ một sự bình yên, một sự chấp nhận. Rằng anh ấy cũng đã cố gắng, theo cách của anh ấy. Và tớ... tớ cũng đã cố gắng, theo cách của tớ."
Mai Lan nhẹ nhàng xoa lưng Lâm An, ánh mắt cô cũng đượm buồn. Cô biết rằng, đây là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình chữa lành của Lâm An. Sự thấu hiểu này, dù muộn màng, đã giúp Lâm An giải thoát khỏi gánh nặng của sự oán trách, để chấp nhận sự phức tạp của tình yêu và ký ức. Tiếng thở dài của Lâm An hòa vào tiếng nhạc Jazz, như một lời thì thầm của số phận. Họ đã yêu nhau, đã cố gắng, nhưng những phiên bản ký ức khác biệt đã tạo nên một khoảng cách không thể vượt qua, một kho���ng cách mà ngay cả sự thấu hiểu cũng không thể xóa nhòa, mà chỉ có thể chấp nhận.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.