Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 363: Nỗ Lực Thầm Lặng, Ký Ức Đứt Đoạn
Bầu không khí trong Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' đặc quánh lại, nặng nề hơn cả mùi cà phê rang xay mới lan tỏa. Sự im lặng không còn là dấu hiệu của sự bình yên mà là tiếng vọng của một hố sâu ngăn cách. Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau, những tách trà gừng nguội lạnh như chính trái tim họ lúc này. Hoàng Minh cúi đầu, ánh mắt anh trượt dài trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi những vết xước thời gian hằn sâu như những ký ức không thể xóa nhòa. Anh cảm nhận sự tê tái lan tỏa từ lòng bàn tay đang đặt hờ trên tách trà, nhưng cảm giác lạnh lẽo thực sự lại đến từ bên trong, nơi nỗi đau âm ỉ từ chương trước nay đã bùng lên thành một ngọn lửa uất nghẹn. Anh đã nhận ra sự vô tâm của mình, đã thấu hiểu những nỗi cô đơn của Lâm An, nhưng giờ đây, anh lại đứng trước một sự thật cay đắng khác: những nỗ lực của anh, những khoảnh khắc mà anh tưởng là hạnh phúc, hóa ra cũng chỉ là những mảng ký ức lạc nhịp, được cô ghi nhớ bằng một gam màu hoàn toàn khác. Sự tự phụ về tình yêu của anh tan vỡ, để lại một khoảng trống hụt hẫng.
Hoàng Minh day day thái dương, một thói quen cũ khi anh đối diện với sự bế tắc. Anh nhìn Lâm An, muốn nói một điều gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng. Giọng anh khản đặc khi anh thì thầm, gần như tự nói với chính mình: “Anh… anh chưa bao giờ biết em lại nghĩ như vậy. Đối với anh, đó là một buổi chiều hoàn hảo. Hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ.” Lời nói của anh mang theo sự chua xót, không phải vì muốn phản bác cô, mà vì sự bất lực khi nhận ra rằng ngay cả những điều anh trân trọng nhất cũng mang một ý nghĩa khác trong lòng người anh yêu.
Lâm An khẽ lắc đầu, mái tóc dài buông xõa che đi một phần gương mặt thanh thoát. Đôi mắt cô đượm buồn, không còn sự trách móc hay oán giận, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi chua xót khó tả. Cô đã từng vật lộn với nỗi đau của chính mình, từng căm giận sự vô tâm của anh, nhưng những gì anh vừa bộc bạch, những gì cô đã bắt đầu thấu hiểu, khiến cô nhận ra rằng nỗi đau không chỉ thuộc về riêng mình cô. “Hoàn hảo… theo cách của anh,” cô nói, giọng trầm buồn, nhưng không chứa đựng sự chỉ trích, chỉ là một sự chấp nhận bi ai. “Em cũng đã cố gắng để nó hoàn hảo theo cách anh muốn. Em đã cố gắng để anh không phải lo lắng, không phải bận tâm về những cảm xúc của em. Em nghĩ… đó là cách em yêu anh.”
Những lời nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, từng câu, từng chữ như mũi dao cứa vào sự tự phụ của anh về những gì anh đã từng cho là hạnh phúc. Anh đã yêu cô, anh đã ở bên cô, nhưng anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô, chưa bao giờ thực sự lắng nghe những gì cô không nói. Một sự im lặng nữa lại bao trùm, nặng nề hơn bao giờ hết.
Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng, và đôi mắt tinh anh, khẽ khàng đặt hai tách trà gừng nóng lên bàn. Ông không nói lời nào, chỉ lặng lẽ rời đi, như một người chứng kiến đã quá quen với những câu chuyện tình yêu đầy phức tạp tại quán cà phê của mình. Hơi ấm từ tách trà gừng tỏa ra, mang theo mùi thơm dịu nhẹ, nhưng không làm tan đi sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm hồn hai người. Tiếng nhạc jazz du dương từ chiếc máy đĩa cũ kỹ, một bản nhạc quen thuộc mà Hoàng Minh và Lâm An từng yêu thích, giờ đây lại mang một âm điệu trầm buồn, như kể một câu chuyện tình yêu dang dở. Mùi cà phê rang xay, mùi gỗ cũ kỹ của quán, xen lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều bên ngoài, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không gian hoài niệm, nơi ký ức được gọi về, dù là những mảnh vỡ đau thương.
Hoàng Minh nâng tách trà lên, cảm nhận hơi ấm phả vào lòng bàn tay, nhưng sự ấm áp ấy dường như không thể chạm tới trái tim anh. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt cầu khẩn một câu trả lời, dù anh biết sâu thẳm trong lòng, anh đã có câu trả lời rồi. Giọng anh đầy sự bất lực và chua chát: “Vậy thì… tất cả những niềm vui của chúng ta… đều có hai phiên bản sao?” Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Anh đã nghĩ mình và cô đã cùng nhau viết nên một câu chuyện, nhưng hóa ra, họ đã viết nên hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau, ngay cả trong những khoảnh khắc mà anh coi là rạng rỡ nhất.
Lâm An không đáp. Cô chỉ nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô chất chứa nỗi buồn không lời, nhưng cũng ẩn chứa một sự chấp nhận bi ai. Đó là một ánh mắt nói lên tất cả, rằng đúng, tất cả đều có hai phiên bản. Rằng ngay cả trong niềm vui, họ cũng không thể hòa hợp. Rằng tình yêu của họ, dù chân thành, lại được xây dựng trên những ngôn ngữ khác biệt, những phiên bản ký ức không bao giờ có thể đồng điệu.
Hoàng Minh đưa tay chạm vào tách trà của mình, cảm nhận nhiệt độ nhưng không uống. Lâm An cũng vậy, ngón tay cô lướt nhẹ trên vành tách, cảm nhận hơi ấm nhưng không có ý định nhấp môi. Cả hai chìm vào suy tư riêng, không gian xung quanh như đặc quánh lại bởi sự thấu hiểu và nỗi buồn. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn, đã khiến họ nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức của họ là quá lớn, không thể dung hòa, không thể xây dựng lại bất cứ điều gì. Lâm An đã buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì thấu hiểu sự bất khả thi. Còn Hoàng Minh, anh bắt đầu nhận ra mức độ sâu sắc của sự vô tâm và sự khác biệt trong cách yêu của mình, một nhận thức sẽ ám ảnh anh trong những đêm trăn trở sắp tới, đẩy anh vào một hành trình tự vấn sâu sắc hơn nữa.
“Anh… có một lần… anh đã từng rất muốn làm em vui,” Hoàng Minh phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm hơn, mang theo một nỗi do dự nặng nề. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang cố gắng hình dung lại một bức tranh đã phai màu. “Một lần mà anh đã đặt tất cả tâm huyết vào, đã nghĩ rằng nó sẽ là một kỷ niệm đặc biệt, một khoảnh khắc mà chúng ta sẽ cùng nhớ mãi với nụ cười.” Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực. “Nhưng cuối cùng… mọi thứ lại không như anh muốn. Nó thậm chí còn tệ hơn cả sự tầm thường.” Anh day day thái dương, ánh mắt xa xăm. Nỗi hối tiếc trộn lẫn với sự thất vọng cũ dâng lên, khiến anh nhíu mày. Anh muốn giãi bày, muốn cô hiểu, nhưng lại sợ rằng những lời anh nói ra sẽ chỉ khiến cô hiểu lầm thêm, hoặc khơi lại nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra.
Lâm An ngước mắt lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh, sự cảnh giác ban đầu dần nhường chỗ cho một chút bối rối. Cô đã quá quen với những lần anh im lặng, những lần anh lảng tránh, nên việc anh chủ động mở lời về một nỗ lực của mình là điều hiếm thấy. “Em… em nhớ anh đã từng cố gắng,” cô nói, giọng khẽ khàng, chậm rãi. Cô nhớ những lần anh vụng về bày tỏ, những món quà anh chọn không đúng ý, những lời nói anh muốn nói nhưng lại không biết cách. Lúc đó, cô chỉ thấy sự hờ hững, sự thiếu quan tâm. Nhưng giờ đây, sau những gì đã trải qua, một tia sáng khác bắt đầu len lỏi vào góc khuất trong ký ức cô. “Nhưng thường thì… em không hiểu. Hoặc là… nó lại khiến em cảm thấy cô đơn hơn.”
Hoàng Minh khẽ nhắm mắt lại, như muốn xua đi hình ảnh của những ký ức không vui. “Đó là kỷ niệm… anh không muốn nhắc lại,” anh nói, giọng trầm, hồi ức dội về trong từng câu chữ. “Vì nó không như anh muốn. Vì anh đã thất vọng… rất nhiều. Thất vọng về bản thân anh, về cách mọi thứ diễn ra, và cả… về cách em đã hiểu nó.” Giọng anh mang theo sự chua chát, một nỗi buồn đã được chôn giấu từ rất lâu. Anh mở mắt, ánh nhìn chạm vào Lâm An, lần này không còn sự cầu khẩn, mà là một sự mệt mỏi sâu sắc. Anh đã từng nghĩ rằng sự im lặng của anh là cách tốt nhất để che giấu nỗi thất vọng, để tránh gây thêm rắc rối, nhưng anh không ngờ, chính sự im lặng đó lại là con dao hai lưỡi, cứa sâu vào trái tim cô.
Lâm An cúi xuống, ánh mắt cụp xuống nhìn vào tách trà của mình, như thể đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời trong đáy cốc. “Em… em cũng nhớ buổi tối đó,” cô nói, giọng thì thầm, tràn ngập nỗi buồn. “Em đã rất buồn. Em tưởng anh… không quan tâm. Em đã chờ anh, Hoàng Minh. Em đã chờ rất lâu.” Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, lại trỗi dậy, vẫn còn nguyên vẹn, sắc bén như ngày nào. Ký ức về một buổi tối cô đơn, một bữa ăn nguội lạnh, một trái tim tan nát lại hiện về rõ ràng. Cô không biết anh đã cố gắng, cô chỉ nhớ cảm giác bị bỏ rơi.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, như muốn gom hết dũng khí để đối diện với phiên bản ký ức của cô, và cả phiên bản của chính anh. Anh biết, đây là lúc anh phải kể, phải giãi bày, dù điều đó có thể làm cho cả hai thêm đau lòng. Anh phải đối diện với sự thật rằng, nỗ lực của anh, trong mắt cô, có thể chỉ là một sự vô tâm khác. “Đó là một buổi tối mùa đông năm thứ hai chúng ta yêu nhau,” anh bắt đầu, giọng kể chậm rãi, đưa Lâm An và cả chính anh trở về thời điểm đó. “Anh đã nghĩ, chúng ta cần một buổi tối lãng mạn, chỉ có hai chúng ta. Em đã nói em thích món pasta sốt nấm anh làm, và anh muốn tạo một bất ngờ cho em.”
Trong lời kể của Hoàng Minh, không gian căn hộ của anh dần hiện lên trong tâm trí Lâm An. Căn hộ của Minh An, vốn thường gọn gàng, ngăn nắp một cách khô khan, giờ đây lại mang một vẻ ấm cúng lạ thường. Ánh nến lung linh từ những cây nến nhỏ được anh cẩn thận đặt trên bàn ăn, phản chiếu lên những dụng cụ ăn uống được sắp xếp tinh tươm. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp phòng, mùi bơ béo ngậy, mùi nấm truffle đặc trưng quyện vào hương thơm của tỏi phi và rượu vang trắng, một mùi hương mà Lâm An đã từng rất yêu thích. Tiếng nhạc jazz du dương từ chiếc loa nhỏ, những bản nhạc quen thuộc mà họ thường nghe, vang lên êm dịu, làm nền cho một buổi tối đáng lẽ phải là hoàn hảo. Hoàng Minh đã dành cả buổi chiều hôm đó, tỉ mỉ chọn nguyên liệu, tự tay vào bếp, anh đã đặt rất nhiều tâm huyết vào từng chi tiết nhỏ nhất, từ cách bày biện món ăn đến việc chọn loại rượu vang phù hợp. Anh nghĩ, anh đang tạo ra một khung cảnh như trong mơ, một buổi tối mà Lâm An sẽ không thể nào quên. Anh đã hình dung nụ cười rạng rỡ của cô khi bước vào, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn hạnh phúc.
“Anh đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, từng món một,” Hoàng Minh kể tiếp, giọng anh đầy tiếc nuối khi nhớ lại những cố gắng của mình. “Anh nghĩ… em sẽ rất vui. Anh đã muốn bù đắp cho em những ngày anh bận rộn với công việc, những l��c anh không thể dành đủ thời gian cho em.” Anh nhắm mắt lại, như đang sống lại khoảnh khắc đó, với tất cả sự kỳ vọng và niềm vui giản dị của một người đàn ông muốn làm người yêu mình hạnh phúc.
Lâm An lắng nghe, ánh mắt cô bắt đầu thay đổi. Hình ảnh căn hộ trống trải, lạnh lẽo mà cô nhớ về buổi tối đó bắt đầu đan xen với lời kể sống động của anh, tạo nên một sự hỗn loạn trong tâm trí cô. Cô nhớ một cuộc điện thoại, một lời xin lỗi vội vã, một lời hứa hẹn sẽ đến muộn. Cô nhớ mình đã ngồi chờ, rồi thất vọng, rồi bật khóc trong căn phòng tối, bên cạnh bữa ăn đã nguội lạnh. “Em nhớ anh đã nói anh bận,” cô nói, giọng thì thầm, một cảm giác ngỡ ngàng len lỏi vào tâm hồn. “Anh đã gọi điện và nói anh đến muộn… Nhưng em không biết… anh đã làm nhiều đến vậy.” Cô chưa bao giờ hỏi, và anh cũng chưa bao giờ kể. Cả hai đều chìm đắm trong phiên bản ký ức của riêng mình, không một ai cố gắng lật mở trang sách của người kia.
Hoàng Minh mở mắt, nhìn Lâm An. Ánh mắt anh lúc này chứa đựng nỗi thất vọng cũ, nỗi thất vọng về một nỗ lực đã bị thời gian và sự hiểu lầm vùi lấp. “Anh đã chuẩn bị gần xong xuôi mọi thứ, chỉ chờ em đến thôi,” anh kể, giọng trầm xuống, mang theo một nỗi chua chát. “Đèn đã bật, nhạc đã mở, rượu đã ướp lạnh. Anh đang sửa soạn lại tóc tai thì… điện thoại reo.” Anh dừng lại một chút, như thể đang nghe lại tiếng chuông điện thoại ám ảnh đó. “Đó là Ông Phi. Anh biết là việc gấp. Vừa là áp lực từ Ông Phi, vừa là một vấn đề lớn ở công ty mà chỉ có anh mới có thể giải quyết được ngay lúc đó. Anh chỉ nói 'anh ra ngoài một lát' với em qua điện thoại, nhưng anh đã chạy đến công ty ngay sau đó, thậm chí còn không kịp tắt nến hay dọn dẹp bàn ăn.”
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, gánh nặng của ký ức đè nặng lên vai anh. “Anh đã nghĩ, anh sẽ giải quyết nhanh thôi, rồi quay về. Nhưng anh đã sai. Mọi việc phức tạp hơn anh nghĩ. Anh đã ở lại công ty đến tận khuya, đến khi mọi thứ được giải quyết ổn thỏa. Khi anh về… tất cả đã nguội lạnh. Bữa ăn nguội lạnh. Nến đã tắt lịm. Chỉ còn lại mùi sáp nến cháy dở và một căn phòng trống trải. Anh nhìn bàn ăn, nhìn những gì anh đã chuẩn bị, và anh cảm thấy… một sự thất vọng cùng cực. Thất vọng đến mức anh không muốn nhắc lại, không muốn nhớ về nó nữa.” Anh chạm tay vào tách trà một lần nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, giống như buổi tối đó, mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa.
Lâm An ngồi bất động, đôi mắt to tròn mở to nhìn Hoàng Minh, ngỡ ngàng. Cô vẫn nhớ buổi tối đó, nhớ cảm giác cô đơn, nhớ tiếng chuông điện thoại của anh, nhớ lời nói vội vã của anh: "Anh bận một chút, anh đến muộn nhé". Nhưng cô chưa bao giờ biết, đằng sau lời nói vội vã đó là cả một buổi chiều anh đã dành để chuẩn bị, cả một bữa ăn lãng mạn đã được sắp đặt, và một sự thất vọng tan nát khi mọi thứ đổ vỡ. Cô nhớ mình đã khóc, đã cảm thấy bị bỏ rơi, đã tự hỏi liệu anh có thực sự yêu cô không. Trong ký ức của cô, đó là bằng chứng cho sự vô tâm của anh. Nhưng trong lời kể của anh, đó lại là một nỗ lực vụng về, một sự hy sinh không được ghi nhận, một nỗi thất vọng sâu sắc mà anh đã chọn cách im lặng để giấu đi.
Mùi cà phê rang xay, mùi gỗ cũ, và tiếng nhạc jazz du dương ở quán cà phê lại một lần nữa bao trùm lấy họ, nhưng giờ đây, chúng không còn là nền cho một sự im lặng nặng nề, mà là nền cho một sự thấu hiểu mới, đầy chua xót. Lâm An không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô đang nhìn anh, không phải với sự oán trách hay giận hờn, mà với một nỗi buồn sâu sắc, một nỗi buồn pha lẫn với sự đồng cảm. Cô nhận ra rằng, anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh, vụng về và không được thấu hiểu. Anh cũng đã từng thất vọng, từng đau khổ, nhưng anh đã chọn cách chôn giấu nó. Và chính sự chôn giấu đó, sự im lặng đó, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến hai con người yêu nhau lại sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn, đã khiến Lâm An nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức của họ là quá lớn, không thể dung hòa, không thể xây dựng lại bất cứ điều gì. Cô đã buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì thấu hiểu sự bất khả thi. Còn Hoàng Minh, anh nhìn thấy trong ánh mắt của cô một sự chấp nhận, không phải cho lỗi lầm của anh, mà cho sự phức tạp của mối quan hệ của họ. Một nhận thức sẽ ám ảnh anh trong những đêm trăn trở sắp tới, đẩy anh vào một hành trình tự vấn sâu sắc hơn nữa, về những áp lực công việc và kỳ vọng từ Ông Phi đã ảnh hưởng đến cách anh thể hiện tình cảm, và về cách anh đã vô tình phá hủy những gì anh muốn bảo vệ. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và câu chuyện của họ, dù đã có lúc tưởng chừng như là một, hóa ra lại là hai, mãi mãi không thể đồng điệu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.