Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 364: Bức Tranh Ký Ức: Nỗi Thất Vọng Và Sự Bỏ Qua

Mùi cà phê rang xay, mùi gỗ cũ, và tiếng nhạc jazz du dương ở quán cà phê lại một lần nữa bao trùm lấy họ, nhưng giờ đây, chúng không còn là nền cho một sự im lặng nặng nề, mà là nền cho một sự thấu hiểu mới, đầy chua xót. Lâm An không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô đang nhìn anh, không phải với sự oán trách hay giận hờn, mà với một nỗi buồn sâu sắc, một nỗi buồn pha lẫn với sự đồng cảm. Cô nhận ra rằng, anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh, vụng về và không được thấu hiểu. Anh cũng đã từng thất vọng, từng đau khổ, nhưng anh đã chọn cách chôn giấu nó. Và chính sự chôn giấu đó, sự im lặng đó, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến hai con người yêu nhau lại sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn, đã khiến Lâm An nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức của họ là quá lớn, không thể dung hòa, không thể xây dựng lại bất cứ điều gì. Cô đã buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì thấu hiểu sự bất khả thi. Còn Hoàng Minh, anh nhìn thấy trong ánh mắt của cô một sự chấp nhận, không phải cho lỗi lầm của anh, mà cho sự phức tạp của mối quan hệ của họ. Một nhận thức sẽ ám ảnh anh trong những đêm trăn trở sắp tới, đẩy anh vào một hành trình tự vấn sâu sắc hơn nữa, về những áp lực công việc và kỳ vọng từ Ông Phi đã ảnh hưởng đến cách anh thể hiện tình cảm, và về cách anh đã vô tình phá hủy những gì anh muốn bảo vệ. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và câu chuyện của họ, dù đã có lúc tưởng chừng như là một, hóa ra lại là hai, mãi mãi không thể đồng điệu.

***

Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi ánh sáng chiều tà đã nhường chỗ cho những vệt nắng cuối cùng hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một góc bàn. Không gian quán cà phê yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương lướt qua những chiếc lá xanh mướt của chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, thỉnh thoảng điểm xuyết tiếng chuông gió khẽ rung rinh khi một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn hương gỗ cũ ấm áp, thoảng đâu đó là chút dịu dàng của hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng nhưng cũng phảng phất nỗi u hoài khó tả. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng đã bắt đầu tỏa ra, như những đốm lửa nhỏ cố gắng xua đi bóng tối đang dần bao phủ.

Lâm An đưa tay vuốt nhẹ thành ly cà phê đã nguội lạnh từ bao giờ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đờ đẫn, lạc vào một khoảng không vô định, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian dày đặc. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô tựa vào lưng ghế, dường như bị đè nén bởi một gánh nặng vô hình. Gương mặt trái xoan với những đường nét mềm mại giờ đây chìm trong sự suy tư sâu sắc, mỗi sợi tóc dài mềm mại xõa ngang vai đều mang theo một nỗi niềm riêng. Cô không còn nhìn Hoàng Minh, mà chìm sâu vào thế giới nội tâm của riêng mình, nơi những mảnh ký ức đang vỡ vụn và tái tạo lại một cách đầy đau đớn. Mỗi nhịp thở của cô đều nặng trĩu, mỗi cái chớp mắt đều như đang cố gắng gạt bỏ một lớp bụi dày đã bám lên những hồi ức cũ kỹ. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay chạm vào ly cà phê, như thể nhiệt độ của chính cô cũng đang giảm xuống cùng với sự buông xuôi của những hy vọng.

Hoàng Minh im lặng quan sát cô, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự chờ đợi vô hạn và một nỗi buồn khó tả. Dáng người cao ráo, cân đối của anh vẫn giữ sự điềm đạm thường thấy, nhưng đôi tay anh lại khẽ đan vào nhau trên mặt bàn, biểu lộ một chút căng thẳng. Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của sự thật mà anh vừa phơi bày. Anh đặt ly xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vọng lại trong không gian yên tĩnh. Hoàng Minh hiểu rằng Lâm An đang trong một cuộc chiến nội tâm, một cuộc chiến với chính những gì cô từng tin là sự thật. Anh không muốn nói gì thêm, vì anh biết, lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng đều trở nên vô nghĩa trước dòng thác cảm xúc và những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí cô. Anh chỉ có thể ở đó, hiện hữu, và chờ đợi, giống như cách anh đã từng chờ đợi cô, trong cái đêm mưa lạnh lẽo năm xưa, khi anh một mình ngồi trong căn phòng nguội lạnh với bữa ăn đã chuẩn bị. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, cố gắng đọc lấy những dòng chảy cảm xúc đang cuộn trào bên trong, mong muốn được chia sẻ gánh nặng ấy, dù anh biết, có những nỗi đau chỉ có thể tự mình gánh chịu. Anh không thể quay ngược thời gian, không thể xóa đi những gì đã xảy ra, nhưng anh có thể ở đây, trong khoảnh khắc hiện tại, để chứng kiến sự chuyển mình trong ký ức của cô, dù điều đó có đau đớn đến nhường nào.

Bác Ba, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, khẽ đặt một bình nước lọc và hai chiếc ly không lên bàn họ, không nói lời nào. Đôi mắt tinh anh của ông lướt qua hai người, như thể ông đã quá quen với những câu chuyện dang dở, những nỗi niềm chất chứa trong góc quán nhỏ này. Ông biết, có những câu chuyện, dù không nói ra thành lời, vẫn có thể cảm nhận được bằng cả trái tim. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của ông khuất dần vào trong, trả lại không gian riêng tư cho Hoàng Minh và Lâm An, để họ đối mặt với chính những hồi ức đang được sắp đặt lại. Ánh đèn vàng của quán, dù ấm áp, cũng không thể xua đi cái se lạnh của buổi chiều muộn đang dần buông, cái se lạnh thấm vào từng thớ thịt, từng mạch cảm xúc của Lâm An, khiến cô càng thêm co rút vào trong vỏ bọc của mình. Cô nhớ những gì anh vừa kể, nhớ lại từng chi tiết, từng câu chữ, và trong đầu cô, một bức tranh đã bắt đầu được vẽ lại, nhưng lần này, nó không còn là bức tranh đơn sắc của nỗi đau và sự cô đơn của riêng cô nữa. Nó là một bức tranh đa diện, phức tạp, với những mảng màu của nỗ lực, sự thất vọng và cả những áp lực vô hình mà cô chưa từng thấy.

***

Trong tâm trí Lâm An, không gian quán cà phê tan biến, và cô thấy mình quay trở lại Căn Hộ Của Minh An vào buổi tối kỷ niệm năm xưa. Một mùi thức ăn cháy khét nhẹ thoảng qua mũi, lẫn với mùi nến thơm chưa kịp tỏa hương trọn vẹn. Tiếng nhạc jazz du dương của quán cà phê biến thành tiếng chuông điện thoại réo rắt không ngừng, tiếng Hoàng Minh nói chuyện công việc vội vã, và tiếng thở dài nặng nề của chính cô. Bầu không khí ban đầu vốn lãng mạn, với ánh nến lung linh và những bông hoa hồng đặt trên bàn, giờ đây dần chuyển sang căng thẳng, rồi lạnh lẽo.

Cô nhớ lại mình đã đến căn hộ của anh với một trái tim tràn đầy mong đợi. Cô đã hình dung một buổi tối ấm áp, lãng mạn, nơi họ sẽ cùng nhau cười nói, ăn uống và chia sẻ những câu chuyện. Nhưng rồi, tất cả sụp đổ khi Hoàng Minh gọi điện báo anh sẽ đến muộn. Cô nhớ mình đã ngồi đó, một mình trong căn hộ vắng lặng, cảm giác cô đơn bủa vây. Cô đã nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, hy vọng anh sẽ gọi lại, sẽ giải thích nhiều hơn, sẽ nói một lời trấn an. Nhưng không. Chỉ là sự im lặng, sự chờ đợi kéo dài. Cô nhớ mình đã cố gắng tự an ủi, rằng anh bận công việc, rằng anh sẽ sớm quay lại. Nhưng mỗi phút trôi qua, cảm giác bị bỏ rơi lại càng lớn dần, như một vết cứa sâu vào trái tim mong manh của cô.

Trong ký ức của cô, khi anh cuối cùng cũng trở về, anh chỉ nói vài lời xin lỗi qua loa, rồi lại dán mắt vào điện thoại, tiếp tục những cuộc gọi công việc dường như không hồi kết. Cô nhớ mình đã cảm thấy bị tổn thương sâu sắc, bị lãng quên. Cô đã nghĩ, anh không quan tâm. Anh vô tâm. Anh đặt công việc lên trên cô. Cô đã quay lưng lại, im lặng ngồi xuống ghế sofa, gạt đi những giọt nước mắt chực trào. Cô đã không hỏi anh có ổn không, không nhìn thấy sự bối rối hay nỗi thất vọng trong mắt anh khi anh cố gắng giải quyết công việc. Cô chỉ cảm nhận được sự cô đơn và cảm giác "anh không quan tâm" đang gặm nhấm tâm hồn mình. Cô đã không thấy vẻ mặt mệt mỏi, căng thẳng của anh, không thấy những cái nhíu mày lo âu khi anh nghe điện thoại, không thấy sự bất lực trong ánh mắt anh khi anh nhìn chiếc bàn ăn đã nguội lạnh. Thay vào đó, cô chỉ thấy một người đàn ông dán mắt vào màn hình, một bức tường vô hình ngăn cách họ.

"Tại sao lúc đó mình lại không nhìn thấy?", một tiếng nói vang vọng trong tâm trí Lâm An, đầy thống thiết. Cô tự trách mình, đôi môi mím chặt đến trắng bợt, hai bàn tay khẽ nắm chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Mình đã quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân. Mình đã quá tập trung vào nỗi thất vọng của mình mà bỏ qua tất cả những dấu hiệu khác." Cô nhớ lại, trong cái đêm đó, cô đã không nhìn thấy những hộp đựng đồ ăn đã dùng xong vứt vội vàng trong bếp, không thấy những cánh hoa hồng đã được sắp đặt tỉ mỉ, không thấy nến đã được thắp sẵn. Cô chỉ thấy sự trống rỗng của căn phòng, sự im lặng của buổi tối, và sự vắng mặt của anh. Cô đã không nhận ra rằng, đằng sau sự vội vã và những cuộc điện thoại không ngớt, là một người đàn ông đang cố gắng hết sức để cân bằng giữa công việc và tình yêu, một người đàn ông đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp mà cô chưa bao giờ biết đến.

Cô nhớ rõ cảm giác phẫn uất khi anh nói "anh bận một chút". Cô đã không hề nghĩ đến việc anh đã chuẩn bị bữa ăn này, đã cố gắng tạo ra một buổi tối đặc biệt. Cô đã không hề nghĩ đến việc anh cũng đang thất vọng, cũng đang đau khổ vì mọi thứ không như ý. Cô chỉ thấy mình bị bỏ rơi, bị lãng quên. Ký ức của cô về đêm đó là một bức tranh đầy màu sắc của sự tổn thương và cô đơn, nhưng giờ đây, bức tranh đó đã được bổ sung thêm những gam màu mới: màu của sự nỗ lực, của trách nhiệm, của sự bất lực. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," câu nói đó vang vọng trong đầu cô, như một lời tự thú đầy chua xót. Cô nhận ra, cả hai đều đã là những người kể chuyện không trọn vẹn, mỗi người chỉ kể một nửa câu chuyện, chỉ nhìn thấy một nửa sự thật. Và chính sự thiếu sót đó, sự mù quáng đó, đã đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, cho đến khi khoảng cách trở thành một vực thẳm không thể lấp đầy.

Nỗi đau cũ của việc bị bỏ rơi hòa lẫn với nỗi đau mới của sự hối tiếc, tạo thành một cơn sóng cảm xúc dữ dội đánh úp lấy Lâm An. Cô thấy mình như đang đứng giữa hai bờ vực, một bên là ký ức đau khổ của cô, một bên là ký ức nỗ lực của anh, và cả hai đều là những mảnh ghép của cùng một sự kiện, nhưng lại đối lập nhau một cách nghiệt ngã. Cô tự hỏi, liệu có bao nhiêu lần khác, cô đã bỏ qua những nỗ lực thầm lặng của anh, chỉ vì cô quá tập trung vào nỗi đau của mình? Liệu có bao nhiêu lần, cô đã vô tình trở thành người vô tâm, giống như cách cô đã từng trách móc anh? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm can cô, khiến cô cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng. Cả hai đều không hoàn hảo, cả hai đều có những lỗi lầm, những thiếu sót trong cách yêu và cách thấu hiểu đối phương. Và giờ đây, sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn màng, lại càng khiến khoảng cách giữa họ trở nên rõ ràng và không thể xóa nhòa. Nó không phải là cây cầu nối hai bờ sông, mà là tấm gương phản chiếu sự thật phũ phàng: họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau, và cũng không thể sống cùng một hiện tại.

***

Sau khi dòng hồi tưởng dữ dội và đau đớn kết thúc, Lâm An từ từ ngẩng đầu lên. Ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê giờ đây như ôm lấy cô, nhưng không thể làm dịu đi nỗi đau đang cuộn trào trong đôi mắt đỏ hoe của cô. Những giọt nước mắt không kìm được đã lăn dài trên gò má, tạo thành những vệt sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Cô nhìn Hoàng Minh, không còn sự giận dữ hay trách móc, mà là một nỗi buồn sâu sắc, pha lẫn sự hối tiếc khôn nguôi. Khuôn mặt cô, dù vẫn giữ nét thanh thoát, nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và kiệt sức, như thể vừa trải qua một trận chiến cam go với chính những ký ức của mình. Mỗi hơi thở của cô đều run rẩy, như đang cố gắng kìm nén một tiếng nấc nghẹn ngào.

Hoàng Minh vẫn giữ im lặng, anh chỉ khẽ gật đầu, như thể anh đã đọc được tất cả những gì đang diễn ra trong tâm trí cô, đã cảm nhận được từng con sóng cảm xúc đang xô đổ bức tường bảo vệ trong lòng cô. Ánh mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm nặng trĩu một nỗi buồn tương đồng. Anh không nói, nhưng cái gật đầu và ánh mắt thấu hiểu đó đã truyền tải một thông điệp mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Đó là sự thấu hiểu cho nỗi đau của cô, cho sự muộn màng của nhận thức, và cả cho những nỗ lực không được ghi nhận của chính anh trong quá khứ. Anh không trách móc, không oán giận, chỉ có sự chấp nhận và một nỗi day dứt âm ỉ. Anh thấy Lâm An của ngày hôm nay, không còn là cô gái trẻ chỉ biết khóc và cảm thấy bị bỏ rơi, mà là một người phụ nữ trưởng thành, đang đối mặt với sự thật phức tạp về bản thân và về mối quan hệ của họ.

Lâm An đưa tay dụi nhẹ khóe mắt, cố gắng lau đi những giọt nước mắt mặn chát, nhưng chúng cứ thi nhau tuôn trào, không thể kìm lại. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn vỡ òa trong cổ họng, khiến cô phải mất vài giây để lấy lại bình tĩnh. Khi cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn sự né tránh hay oán trách, mà là một sự chân thành đến tột cùng. Giọng cô khẽ, run run, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một ngọn núi cảm xúc chất chồng:

“Em... em đã không nhìn thấy...” Cô nghẹn lại, không thể nói thêm. Từ ngữ mắc kẹt trong cổ họng, như một lời thú tội quá lớn, quá nặng nề để có thể thốt ra trọn vẹn. "Em đã không nhìn thấy anh đã cố gắng thế nào, không thấy anh đã đặt bao nhiêu tâm huyết vào buổi tối đó. Em chỉ thấy nỗi thất vọng của mình, sự cô đơn của em. Em đã... quá vô tâm." Mỗi từ cô nói ra đều như một mũi kim đâm vào chính tim cô, khoét sâu thêm vết thương cũ, nhưng cũng đồng thời giúp cô giải thoát khỏi gánh nặng của sự hiểu lầm. Cô hối tiếc. Hối tiếc vì sự mù quáng của mình, hối tiếc vì những điều cô đã bỏ qua. Sự hối tiếc của Lâm An về phản ứng của mình cho thấy cô đang dần nhìn nhận mối quan hệ một cách đa chiều hơn, không còn là nạn nhân duy nhất của câu chuyện nữa.

Hoàng Minh khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao điều. Anh không muốn cô tự trách mình quá nhiều. Anh biết, ở thời điểm đó, cô cũng chỉ là một cô gái trẻ với những cảm xúc chân thành, và anh cũng chưa đủ tinh tế để thấu hiểu và chia sẻ gánh nặng của mình. Anh khẽ đưa tay ra, như muốn chạm vào tay cô, muốn an ủi cô, muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò cô. Nhưng rồi, anh lại thôi, bàn tay anh dừng lại giữa không trung, rồi từ từ rút về, giữ một khoảng cách nhất định. Khoảng cách đó không phải là sự lạnh nhạt, mà là sự tôn trọng cho không gian riêng tư của cô, và cũng là sự chấp nhận cho một ranh giới vô hình đã hình thành giữa họ, một ranh giới được tạo nên từ những ký ức không đồng điệu. Anh biết, giờ đây, những lời an ủi hay động chạm cũng không thể thay đổi được quá khứ, không thể xóa đi những gì đã khắc sâu vào lòng mỗi người.

Cái lắc đầu của Hoàng Minh và bàn tay lỡ chạm vào không khí của anh nói lên tất cả: không cần lời xin lỗi, không cần sự giải thích thêm. Cả hai đều đã thấu hiểu. Sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn màng, lại là một sự giải thoát, nhưng cũng là một bản án. Nó giải thoát họ khỏi gánh nặng của sự hiểu lầm, nhưng lại kết án họ phải chấp nhận một sự thật: những rạn nứt đã quá sâu sắc, không thể hàn gắn. Cả hai nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Lâm An hiểu rằng, cô cũng có phần trách nhiệm trong việc không thấu hiểu anh, và Hoàng Minh cũng nhận ra rằng sự im lặng và những nỗ lực không được chia sẻ của anh đã tạo nên những bức tường không thể vượt qua.

Sự thấu hiểu lẫn nhau về những nỗ lực và nỗi đau thầm kín của đối phương, dù đến muộn màng, sẽ là nền tảng cho một cuộc đối thoại gay gắt nhưng chân thành trong tương lai, nơi cả hai có thể cùng khóc, không phải vì tiếc nuối tình yêu đã mất, mà vì nỗi đau của sự hiểu lầm và những cơ hội đã bỏ lỡ. Việc cả hai đều nhận ra sự vô tâm của mình – Hoàng Minh vô tâm với cảm xúc Lâm An, Lâm An vô tâm với nỗ lực của Hoàng Minh – báo hiệu rằng họ đang tiến đến một sự chấp nhận buông bỏ hoàn toàn, không phải vì hết yêu mà vì thấu hiểu sự khác biệt cốt lõi. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và câu chuyện của họ, dù đã có lúc tưởng chừng như là một, hóa ra lại là hai, mãi mãi không thể đồng điệu, mãi mãi không thể viết tiếp cùng một kết cục.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free