Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 365: Những Lời Thì Thầm Trong Ký Ức: Bất Lực và Mong Ước Chưa Kể

Cơn mưa phùn cuối chiều lất phất ngoài ô cửa kính của Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", vẽ lên những vệt dài mờ ảo, như chính những dòng ký ức đang trôi chảy trong tâm trí Lâm An và Hoàng Minh. Không gian quán vẫn ấm cúng như mọi khi, với ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tường gạch cũ và những kệ sách cao chất đầy những cuốn tiểu thuyết đã ngả màu thời gian. Tiếng nhạc Jazz êm đềm, lướt qua những nốt buồn bã, như một người kể chuyện thầm lặng, đồng hành cùng sự tĩnh lặng đến ngột ngạt đang bao trùm lấy hai người họ. Mùi cà phê rang xay đậm đặc quyện cùng hương gỗ cũ thoang thoảng, đôi khi lẫn vào chút mùi đất ẩm ướt từ bên ngoài, tạo nên một không khí vừa thân thuộc vừa day dứt.

Lâm An vẫn còn đang chìm trong sự hối tiếc và day dứt, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Hoàng Minh, nhưng không còn sự oán trách hay giận dữ. Chỉ còn lại nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận bi ai về những gì đã qua, và một nỗi xót xa khôn tả cho chính mình và cho cả anh. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm lại, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn thi nhau lăn dài trên gò má. Chúng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của một gánh nặng ngàn cân vừa được buông bỏ, nhưng cũng là của một nỗi đau mới, phức tạp hơn, vừa được khai quật. Hoàng Minh, ngồi đối diện, vẫn giữ khoảng cách, bàn tay anh lỡ chạm vào không khí rồi từ từ rút về, như một lời nhắc nhở không lời về ranh giới vô hình giữa họ. Anh không lên tiếng, không an ủi, chỉ lặng lẽ quan sát, để cô tự mình đối diện với những cảm xúc đang bủa vây.

Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, khẽ lướt qua bàn họ, đặt xuống một tách trà hoa cúc nóng hổi trước mặt Lâm An và một tách cà phê đen đậm đặc cho Hoàng Minh. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cách thấu hiểu, rồi lại nhẹ nhàng lùi vào trong, để lại không gian riêng tư cho hai người, nơi những câu chuyện dở dang của ký ức đang đợi được kể. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, làm mờ đi một chút tầm nhìn của Lâm An, nhưng không thể làm mờ đi sự chân thật trong ánh mắt cô khi cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh.

“Anh có biết...” Giọng cô khẽ run, nghẹn ngào, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một ngọn núi cảm xúc chất chồng, “...có những lúc em ước anh chỉ cần nhìn vào mắt em thôi, dù chỉ một giây, chứ không phải cái màn hình điện thoại đó không? Em đã bất lực đến mức nào khi thấy mình cố gắng nói, cố gắng làm đủ thứ, nhưng tất cả đều tan vào hư không của sự im lặng từ anh.”

Hoàng Minh cúi đầu, bàn tay siết chặt tách cà phê, lằn gân trên mu bàn tay nổi rõ. Anh cảm nhận được sức nặng của từng lời nói ấy, từng câu chữ như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim anh, không phải để làm anh đau đớn, mà để vén màn sự vô tâm đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh nhớ lại những buổi tối đó, những lần anh dán mắt vào điện thoại, những cuộc gọi công việc không ngừng nghỉ, những email cần phải trả lời ngay lập tức. Trong ký ức của anh, đó là sự cần thiết, là trách nhiệm, là gánh nặng mà anh phải gánh vác để đảm bảo tương lai cho cả hai. Anh nghĩ rằng mình đang nỗ lực, đang cố gắng, và cô sẽ hiểu. Nhưng anh đã quên mất, quên mất rằng tình yêu không chỉ cần sự nỗ lực mà còn cần sự hiện diện, cần những ánh mắt giao thoa, cần những lời sẻ chia.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự giằng xé nhưng cũng kiên quyết đối diện với sự thật. Đôi mắt sâu của anh ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ, một sự bất lực mà bấy lâu nay anh đã chôn giấu dưới lớp vỏ bọc của lý trí. “Anh... anh không hề biết em đã cảm thấy như vậy,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm, khẽ run, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày. “Anh luôn nghĩ em hiểu anh đang phải đối mặt với những gì. Anh luôn nghĩ rằng, chỉ cần anh cố gắng làm việc, chỉ cần anh mang đến cho em một cuộc sống ổn định, thì em sẽ an tâm, sẽ hạnh phúc.” Anh ngừng lại, nuốt khan, như thể đang cố nén lại một điều gì đó rất lớn. “Anh cũng có những lúc bất lực, An à, bất lực khi thấy mình không thể đáp ứng được mọi kỳ vọng, bất lực khi không biết phải làm sao để em vui, trong khi áp lực từ công việc, từ gia đình như đè nặng lên vai anh.”

Lời thú nhận của Hoàng Minh như một làn gió lạnh thổi qua không gian, nhưng lại mang đến một sự thấu hiểu kỳ lạ. Lâm An nhìn anh, đôi mắt cô không còn sự trách móc mà đầy xót xa. Cô thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh, thấy những đường nét căng thẳng trên khuôn mặt góc cạnh, những điều mà ngày xưa cô đã quá bận tâm với nỗi đau của mình mà bỏ qua. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh, lý trí của anh, là một người đàn ông cũng đang chật vật chiến đấu với những gánh nặng vô hình. Cô nhận ra rằng, Hoàng Minh của ngày ấy, cũng không hoàn toàn là kẻ vô tâm, mà chỉ là một người đàn ông trẻ tuổi, chưa biết cách thể hiện tình yêu, chưa biết cách sẻ chia gánh nặng, và cũng chưa đủ tinh tế để nhận ra những lời cầu cứu thầm lặng từ người mình yêu.

“Em cũng vậy, Minh,” Lâm An nói, giọng cô giờ đây bình tĩnh hơn, nhưng vẫn thấm đẫm nỗi buồn. “Em đã tổn thương vì nghĩ anh không quan tâm, nhưng em cũng đã bỏ qua nỗi tổn thương của anh khi những nỗ lực của anh không được em nhìn thấy. Chúng ta... đều đã vô tâm theo cách riêng của mình.” Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào thành tách trà đang tỏa hơi ấm, cảm nhận sự se lạnh của không khí đang bao trùm lấy không gian. “Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Lời nói của cô như một câu thơ buồn, một sự tổng kết đau đớn cho cả một mối tình đã qua.

Hoàng Minh nghe Lâm An nói, lòng anh quặn thắt. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên, không phải vì bị trách móc, mà vì nhận ra sự thật trần trụi về bản thân. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, chính sự lý trí đó đã biến anh thành một người vô tâm, một người không thể nhìn thấy những giọt nước mắt thầm lặng, những nỗi đợi chờ vô vọng của người phụ nữ mà anh yêu thương nhất. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại quên mất rằng hiện tại cũng cần được vun đắp bằng những cảm xúc, bằng sự kết nối. Anh đã quá tập trung vào những mục tiêu lớn lao mà bỏ qua những điều nhỏ nhặt, những điều lại có ý nghĩa lớn lao đối với Lâm An.

Anh nhớ lại những lúc anh trở về nhà muộn, thấy Lâm An vẫn thức đợi, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn cố nở một nụ cười. Anh đã nghĩ đó là sự thấu hiểu, là tình yêu thầm lặng. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó có thể là sự đợi chờ mòn mỏi, là nỗi cô đơn bị giấu kín. Anh nhớ những lần anh vội vã trả lời tin nhắn của cô bằng những câu cụt lủn, bận rộn với công việc. Anh đã nghĩ rằng cô sẽ hiểu anh đang bận, nhưng cô đã cảm thấy bị bỏ rơi. “Anh đã không biết,” Hoàng Minh lặp lại, giọng nói khản đặc, như một lời thú tội muộn màng. “Anh đã không biết rằng sự im lặng của anh, sự tập trung của anh vào công việc, đã khiến em cảm thấy cô đơn đến vậy. Anh chỉ nghĩ đó là cách anh thể hiện tình yêu, là cách anh lo lắng cho tương lai của chúng ta.”

Anh ngước nhìn Lâm An, đôi mắt anh đỏ hoe, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Lần đầu tiên, Lâm An thấy anh khóc, không phải vì một nỗi đau lớn lao, mà vì sự hối tiếc, vì sự bất lực khi nhận ra những gì đã mất. Giọt nước mắt của Hoàng Minh không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát, của một tảng băng đã tan chảy, phơi bày những cảm xúc chân thật nhất mà anh đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Anh đã luôn tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa vững chắc. Nhưng giờ đây, anh cho phép mình yếu lòng, cho phép mình đối diện với nỗi đau của sự thật.

“Em cũng đã không nhìn thấy áp lực của anh,” Lâm An đáp lại, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, như một lời an ủi, cũng như một sự chấp nhận. “Em chỉ thấy anh lạnh nhạt, thấy anh vô tâm. Em đã không nhận ra rằng đằng sau sự tập trung đó là những gánh nặng mà anh phải gánh vác, những kỳ vọng từ gia đình, từ Ông Phi, những điều mà em chưa từng hỏi, chưa từng cố gắng thấu hiểu.” Cô dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa vẫn tí tách rơi. “Em đã quá bận tâm với nỗi đau của mình, đến nỗi quên mất rằng anh cũng có những nỗi đau riêng, những nỗi bất lực riêng mà anh không biết phải nói ra cùng ai.”

Sự mệt mỏi trong ánh mắt Hoàng Minh khi anh nói về áp lực từ Ông Phi, về những gánh nặng vô hình, khiến Lâm An chợt nhận ra một khía cạnh khác trong câu chuyện của họ. Anh không chỉ là người vô tâm, mà còn là người bị kẹt giữa những kỳ vọng, giữa những trách nhiệm. Có lẽ, anh cũng đã cô đơn trong chính những nỗ lực của mình, không có ai để sẻ chia, không có ai để tựa vào. Cô bắt đầu hiểu rằng, tình yêu của họ không chỉ đổ vỡ vì sự khác biệt trong ký ức, mà còn vì sự thiếu thấu hiểu sâu sắc cho những áp lực và nỗi đau thầm kín của đối phương.

Không gian quán cà phê dường như chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nhạc Jazz buồn bã và tiếng mưa rơi. Hoàng Minh và Lâm An ngồi đó, đối diện với nhau, không còn là những người yêu nhau, mà là hai con người đang cùng nhau lật lại những trang ký ức cũ, đối diện với những sự thật đau lòng. Sự thấu hiểu này, dù đến quá muộn màng, lại là một sự giải thoát, nhưng cũng là một bản án. Nó giải thoát họ khỏi gánh nặng của sự hiểu lầm, nhưng lại kết án họ phải chấp nhận một sự thật: những rạn nứt đã quá sâu sắc, không thể hàn gắn. Họ nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ, bởi vì "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."

Cả hai đều nhận ra mình đã vô tâm theo cách riêng của mình – Hoàng Minh vô tâm với cảm xúc của Lâm An, Lâm An vô tâm với những áp lực và nỗ lực của Hoàng Minh. Sự nhận thức này không mang lại sự hàn gắn, mà là một sự chấp nhận bi ai về những rạn nứt sâu sắc. Nó củng cố ý tưởng rằng họ đang tiến đến một sự chấp nhận buông bỏ hoàn toàn, không phải vì hết yêu mà vì thấu hiểu sự khác biệt cốt lõi và những rạn nứt không thể vá. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và giờ đây, khi những câu chuyện ấy được kể lại, những lời thì thầm trong ký ức cuối cùng cũng được bộc lộ, cả hai chỉ có thể lặng lẽ đối diện với sự thật rằng, họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Những lời chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu, giờ đây tuôn trào, tạo nên một không gian căng thẳng của sự thấu hiểu và hối tiếc, nơi cả hai cùng nhận ra họ đã yêu và đau theo những cách khác nhau, và những mong ước chưa kể của mỗi người, giờ đây, mãi mãi chỉ là những lời thì thầm trong ký ức, không thể nào thay đổi được quá khứ.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free