Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 379: Lời Thú Tội Muộn Màng: Sự Vô Tâm Không Thể Biện Minh
Cảm giác tê dại vẫn còn vương vấn trong tâm hồn Hoàng Minh, như một lớp sương lạnh lẽo bám víu lấy từng tế bào. Đêm qua, sau khi những hình ảnh trong album điện tử và những dòng ký ức đau đáu của Lâm An ập đến, anh đã không thể chợp mắt. Căn hộ của anh, thường ngày là nơi trú ẩn của sự lý trí và trật tự, giờ đây trở thành một ngục tù của sự hối tiếc. Từng góc nhỏ, từng vật dụng đều dường như kể lại một câu chuyện khác, một phiên bản mà anh chưa bao giờ nhìn thấy, một lời buộc tội âm thầm về sự vô tâm đến tàn nhẫn của mình. Anh đã gục mặt xuống bàn, đôi vai run lên bần bật, cảm nhận rõ rệt cái lạnh lẽo của sự cô độc và nỗi đau đớn khi nhận ra mình đã hủy hoại một điều quý giá đến nhường nào.
Khi ánh sáng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ, Hoàng Minh đã không còn là người đàn ông trầm tĩnh, lý trí của ngày hôm qua. Vẻ ngoài chỉnh tề thường thấy đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, mái tóc rối bời và khuôn mặt hốc hác, lộ rõ sự kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một gánh nặng vô hình, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Anh nhìn vào gương, thấy một người đàn ông lạ lẫm, một người mà anh không hề muốn nhận ra – kẻ đã vô tình làm tan vỡ trái tim của người con gái mình từng yêu thương nhất.
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu lặn xuống sau những tòa nhà cao tầng, nhuộm màu cam đỏ lên nền trời xám xịt của Hà Nội, Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Bước chân anh nặng nề, mỗi nhịp đi đều như đang giẫm lên những mảnh vỡ của chính ký ức mình. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên, tạo ra một âm thanh trong trẻo, nhưng trong tai anh, nó nghe như một tiếng thở dài. Quán vẫn vậy, vẫn một vẻ cổ kính, yên bình, với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng hương gỗ cũ và thoảng đâu đó mùi hoa nhài từ ban công nhỏ. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, như một bản hòa tấu buồn bã cho tâm trạng của anh.
Lâm An đã ngồi đó, ở chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ, nơi ánh chiều tà vẫn còn vương vấn chút nắng cuối cùng. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn hướng ra ngoài, nhìn về phía những con đường đã bắt đầu lên đèn. Vẻ mặt cô điềm tĩnh đến lạ, không chút chờ đợi khắc khoải, không chút giận dữ, chỉ là một sự thanh thản pha lẫn u hoài, như thể cô đã chấp nhận tất cả những gì sẽ đến. Có lẽ, cô đã ngồi đó từ rất lâu rồi, chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, để thời gian trôi qua một cách vô định.
Hoàng Minh bước đến, đứng lặng một lúc. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, những lời xin lỗi, những lời hối hận bỗng trở nên vô nghĩa trước sự bình yên đến xót xa của cô. Lâm An khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô chạm vào anh. Không có sự kinh ngạc, không có sự trách móc, chỉ là một cái nhìn nhẹ nhàng, như thể cô đã biết trước anh sẽ đến, sẽ ngồi đối diện với cô, và sẽ nói ra những lời mà cả hai đã chờ đợi quá lâu.
"Anh đến rồi." Giọng Lâm An nhỏ nhẹ, bình thản đến mức Hoàng Minh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự chấp nhận im lặng. Âm điệu của cô không có chút oán trách nào, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, như thể mỗi âm tiết đều thấm đẫm nỗi buồn đã tích tụ qua bao năm tháng.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, nhưng chỉ thấy bóng hình của chính sự vô tâm mà anh đã mang đến. Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc Jazz/Blue và tiếng lật trang sách đâu đó trong quán làm nền cho sự nặng nề giữa hai người. Anh đặt tay lên mặt bàn gỗ đã cũ, cố gắng nắm chặt lại, để kiềm chế sự run rẩy đang lan khắp cơ thể. Anh muốn nói, muốn thốt lên tất cả những gì đang giày vò anh, nhưng những từ ngữ cứ mắc kẹt lại ở cổ họng, hóa thành một tiếng thở dài nặng nề.
"Anh xin lỗi, An à." Cuối cùng, những lời đó cũng bật ra, lạc lõng trong không gian quán cà phê ấm cúng. Giọng anh khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi và hối lỗi tột cùng. Nó không phải là lời xin lỗi xã giao, mà là lời thú tội của một tâm hồn đang tan vỡ, một lời thỉnh cầu được thấu hiểu dù biết là quá muộn. Lâm An không đáp lại, chỉ nhẹ nhàng xoay tách cà phê trên bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh, nhưng dường như lại nhìn xuyên qua anh, về một quá khứ xa xăm nào đó. Bác Ba lướt qua, đặt hai tách cà phê nóng hổi lên bàn rồi lại lặng lẽ rời đi, như một người gác đền của những ký ức, không muốn phá vỡ khoảnh khắc riêng tư đầy đau đớn này. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa, nhưng không đủ sức xua đi cái không khí nặng trĩu của sự hối tiếc và nỗi buồn đang bao trùm.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng một chút dũng khí cuối cùng. Anh nhìn vào tách cà phê trước mặt mình, hình ảnh phản chiếu mờ ảo của anh trong đó cũng mang một vẻ hối lỗi. Ánh mắt anh không dám đối diện trực tiếp với Lâm An, mà dường như đang sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, những mảnh ghép mà đêm qua anh đã tái tạo lại trong tâm trí mình, nhưng dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Tiếng nhạc Jazz nhỏ dần, như hòa vào không gian tĩnh lặng giữa hai người, để lại một khoảng trống cho những lời thú tội sắp được thốt ra. Mùi cà phê bắt đầu nguội dần, cũng như tình yêu của họ đã từng nguội lạnh, không phải vì hết yêu, mà vì sự vô tâm đã đóng băng tất cả.
"Anh đã sai, An," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh run rẩy, từng lời nói đều chất chứa sự đau đớn và hối hận. "Anh đã vô tâm đến mức không thể nhận ra em đã đau khổ thế nào. Anh cứ nghĩ mọi thứ đều ổn, đều bình yên, nhưng thực ra, anh đã để em một mình gánh chịu tất cả." Anh dừng lại, nuốt khan. Cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng khiến anh khó khăn trong việc nói tiếp, nhưng anh biết, anh phải nói. Anh phải đối diện với sự thật trần trụi này, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính lương tâm anh.
Anh nhớ về "chiếc cốc cà phê vỡ" mà Lâm An đã kể. Anh đã nghĩ đó chỉ là một sự cố nhỏ, một vật dụng vô tri bị hỏng hóc trong lúc vội vàng. "Anh đã làm vỡ chiếc cốc em tặng, An. Anh đã nghĩ đó chỉ là một cái cốc, có thể thay thế được. Anh đã quên mất, nó không chỉ là một cái cốc, nó là món quà của em, là biểu tượng cho sự quan tâm của em, là một phần ký ức của chúng ta. Anh đã vô tâm đến nỗi không nhìn thấy em đã tỉ mỉ gom từng mảnh vỡ, cố gắng hàn gắn nó lại. Anh đã không thấy, đó là em đang cố gắng hàn gắn lại mối quan hệ của chúng ta, hàn gắn lại niềm tin của em vào anh." Giọng anh nghẹn lại, lồng ngực anh nhói đau như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh đã làm gì vậy? Anh đã bỏ qua biết bao nhiêu tín hiệu cầu cứu, bao nhiêu nỗ lực thầm lặng của cô.
Rồi anh nhắc đến "chiếc đồng hồ khắc tên", món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau mà anh đã tặng cô. "Anh cứ nghĩ đó là một món quà ý nghĩa, một minh chứng cho tình yêu của anh. Nhưng anh đã đưa nó cho em một cách hời hợt, rồi lại vùi đầu vào công việc. Anh đã không dành cho em một lời giải thích, một cử chỉ lãng mạn. Anh đã không thấy ánh mắt em thoáng buồn, cái sự hụt hẫng ẩn sâu trong nụ cười gượng gạo của em. Em đã vui, nhưng em cũng đã cô đơn biết bao nhiêu khi nhận món quà ấy, phải không? Anh đã tặng em vật chất, nhưng anh đã quên tặng em sự hiện diện, sự quan tâm mà em thực sự cần." Hoàng Minh ngước mắt nhìn Lâm An, ánh mắt anh đã ầng ậng nước. Đôi mắt cô vẫn nhìn anh, nhưng giờ đây, có những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Cô không khóc nức nở, chỉ là những giọt lệ chảy xuống một cách âm thầm, như dòng suối nhỏ chảy qua một thung lũng đầy đau khổ.
"Và cả những đêm mưa Hà Nội," anh tiếp tục, giọng nói trở nên yếu ớt hơn. "Anh đã mở 'Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội' mà chúng ta từng nghe, anh đã nghĩ đó là cách anh chia sẻ thế giới nội tâm của mình với em. Anh đã nghĩ đó là khoảnh khắc lãng mạn, bình yên của riêng chúng ta. Nhưng em đã không hề bình yên, phải không An? Em đã cô đơn biết bao nhiêu trong chính không gian chung của chúng ta. Em đã chờ đợi một lời nói, một ánh mắt, một cái ôm, chứ không phải một bản nhạc vô tri. Anh đã chìm đắm trong thế giới riêng của mình, quên mất rằng em đang ở đó, đang chờ đợi anh, đang khao khát được kết nối. Anh đã không thấy nỗi cô đơn của em, không thấy em đã cố gắng đến mức nào để lấp đầy khoảng trống mà anh tạo ra."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm An, không còn che giấu sự đau đớn và hối hận. Những giọt nước mắt của anh cũng bắt đầu lăn dài. "Anh nhớ em đã từng hỏi anh có bao giờ thấy em khóc một mình không... Giờ thì anh biết rồi. Anh đã không thấy, bởi vì anh đã không nhìn. Anh đã không thấy những vết nứt trong trái tim em, không thấy những giọt nước mắt em đã âm thầm nuốt vào, không thấy em đã gồng mình chịu đựng nỗi đau một mình. Anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, với những suy nghĩ lý trí của mình, đến nỗi anh đã quên mất rằng tình yêu cần sự cảm nhận, sự thấu hiểu, và sự hiện diện." Anh nói, mỗi từ như một nhát dao cứa vào chính mình.
Lâm An đưa tay lên, nhẹ nhàng lau vội một giọt nước mắt đang lăn trên má mình. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tênh nhưng chứa đựng cả một trời cảm xúc. Có lẽ, cô đã chờ đợi lời thú tội này quá lâu, chờ đợi anh nhận ra, chờ đợi anh thấu hiểu. Nó không làm nỗi đau biến mất, nhưng ít nhất, nó đã xoa dịu phần nào sự cô đơn mà cô đã phải chịu đựng. Ánh mắt cô vẫn ướt đẫm, nhưng giờ đây, trong đó có một chút gì đó của sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận rằng cuối cùng, anh cũng đã nhìn thấy.
Lời thú tội của Hoàng Minh kết thúc, và một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian quán cà phê. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Bên ngoài cửa sổ, đèn đường đã bật sáng, hắt vào quán những vệt sáng vàng vọt. Tiếng nhạc Jazz đã hoàn toàn tắt, chỉ còn nghe thấy tiếng gió khẽ lay rèm cửa, tạo nên một âm thanh rì rào buồn bã. Mùi cà phê rang xay nồng nàn ban đầu giờ đã phai nhạt, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch và mùi gỗ cũ mốc meo của quán. Bầu không khí trở nên u buồn, trầm lắng, nhưng có một sự "kết thúc" rõ ràng, một sự đóng lại của một chương đời đầy đau khổ.
Lâm An không nói gì, chỉ nhìn Hoàng Minh bằng ánh mắt đầy sự thấu hiểu và nỗi buồn. Không có sự tha thứ rõ ràng, bởi vì vết thương quá sâu để có thể tha thứ ngay lập tức. Cũng không có sự trách móc, bởi vì cô biết, Hoàng Minh cũng đang tự trách mình bằng một nỗi đau không kém. Chỉ là sự chấp nhận rằng cả hai đều đã trải qua những tổn thương không thể vãn hồi, rằng ký ức của họ, dù giờ đây đã được kết nối bằng sự thấu hiểu, nhưng đã quá muộn để thay đổi quá khứ. Họ ngồi đó, giữa những ký ức, cùng nhau đối diện với một sự thật đau lòng: "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và khi một người đã nhận ra phiên bản ký ức của người kia, thì mọi chuyện đã không còn là điều có thể cứu vãn.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhỏ như thì thầm, như gió thoảng qua kẽ lá. Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc. "Anh đã hiểu." Cô nói, không thêm gì nữa. Chỉ một sự khẳng định nhẹ nhàng, đầy chua xót. Không phải là câu hỏi, không phải là lời trách móc, chỉ đơn thuần là một lời thừa nhận rằng cuối cùng, bức tường ngăn cách giữa hai ký ức đã đổ xuống. Nhưng nó đã đổ xuống quá muộn. Nỗi buồn của cô không còn là sự giận dữ, mà là sự tiếc nuối vô hạn cho những gì đã mất, cho một tình yêu mà họ đã không thể xây dựng cùng một câu chuyện.
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống, đôi vai anh lại khẽ run lên. "Anh ước, anh đã hiểu sớm hơn." Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào. Đó là một lời ước không thành, một điều hối tiếc sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời. Nếu anh đã hiểu sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Liệu họ có thể viết nên một câu chuyện tình yêu với cùng một ký ức? Nhưng câu trả lời, anh biết, đã không còn quan trọng nữa.
Lâm An chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt cô nhìn Hoàng Minh lần cuối, trong đó có sự buồn bã, có sự thấu hiểu, nhưng cũng có sự kiên định của một người đã sẵn sàng bước tiếp. Cô không nói thêm một lời nào. Căn phòng dường như chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng tim Hoàng Minh đập thình thịch trong lồng ngực. Lâm An quay lưng lại, bước đi nhẹ nhàng, từng bước chân như mang theo một phần ký ức của cả hai. Cô không quay đầu lại.
Hoàng Minh ngồi đó, một mình giữa những kỷ niệm. Tách cà phê đã nguội lạnh. Quán cà phê "Ký Ức Đọng" giờ đây trở nên trống rỗng đến vô cùng, chỉ còn lại anh và những mảnh vỡ của một tình yêu, của hai câu chuyện đã không thể hòa làm một. Anh đã hiểu, hiểu tất cả. Nhưng sự thấu hiểu này không dẫn đến sự hàn gắn, mà ngược lại, nó làm rõ hơn sự thật rằng mối quan hệ của họ đã kết thúc vĩnh viễn. Nỗi buồn của Lâm An khi nghe lời thú tội cho thấy cô đã buông bỏ sự giận dữ, nhưng nỗi đau vẫn còn đó, và cô đã sẵn sàng bước tiếp mà không có Hoàng Minh. Anh đã yêu cô, nhưng anh đã yêu một cái bóng, một phiên bản không tồn tại trong cảm xúc của cô. Và điều đó, chính là nỗi đau lớn nhất của anh lúc này, một nỗi đau không thể chữa lành, một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim và ký ức của anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.