Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 380: Lời Kể Từ Vết Thương Sâu Nhất: Khoảnh Khắc Bỏ Rơi
Lời thú tội của Hoàng Minh kết thúc, và một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian quán cà phê. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Bên ngoài cửa sổ, đèn đường đã bật sáng, hắt vào quán những vệt sáng vàng vọt. Tiếng nhạc Jazz đã hoàn toàn tắt, chỉ còn nghe thấy tiếng gió khẽ lay rèm cửa, tạo nên một âm thanh rì rào buồn bã, như lời vọng của một bản ballad không tên. Mùi cà phê rang xay nồng nàn ban đầu giờ đã phai nhạt, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch và mùi gỗ cũ mốc meo của quán, gợi lên cảm giác về những câu chuyện đã ngủ yên, những mảnh ký ức đã úa màu thời gian. Bầu không khí trở nên u buồn, trầm lắng, nhưng có một sự "kết thúc" rõ ràng, một sự đóng lại của một chương đời đầy đau khổ.
Lâm An không nói gì, chỉ nhìn Hoàng Minh bằng ánh mắt đầy sự thấu hiểu và nỗi buồn. Không có sự tha thứ rõ ràng, bởi vì vết thương quá sâu để có thể tha thứ ngay lập tức. Cũng không có sự trách móc, bởi vì cô biết, Hoàng Minh cũng đang tự trách mình bằng một nỗi đau không kém. Chỉ là sự chấp nhận rằng cả hai đều đã trải qua những tổn thương không thể vãn hồi, rằng ký ức của họ, dù giờ đây đã được kết nối bằng sự thấu hiểu, nhưng đã quá muộn để thay đổi quá khứ. Họ ngồi đó, giữa những ký ức, cùng nhau đối diện với một sự thật đau lòng: "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và khi một người đã nhận ra phiên bản ký ức của người kia, thì mọi chuyện đã không còn là điều có thể cứu vãn.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhỏ như thì thầm, như gió thoảng qua kẽ lá. Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc. "Anh đã hiểu." Cô nói, không thêm gì nữa. Chỉ một sự khẳng định nhẹ nhàng, đầy chua xót. Không phải là câu hỏi, không phải là lời trách móc, chỉ đơn thuần là một lời thừa nhận rằng cuối cùng, bức tường ngăn cách giữa hai ký ức đã đổ xuống. Nhưng nó đã đổ xuống quá muộn. Nỗi buồn của cô không còn là sự giận dữ, mà là sự tiếc nuối vô hạn cho những gì đã mất, cho một tình yêu mà họ đã không thể xây dựng cùng một câu chuyện.
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống, đôi vai anh lại khẽ run lên. "Anh ước, anh đã hiểu sớm hơn." Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào. Đó là một lời ước không thành, một điều hối tiếc sẽ đeo bám anh suốt cuộc đời. Nếu anh đã hiểu sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Liệu họ có thể viết nên một câu chuyện tình yêu với cùng một ký ức? Nhưng câu trả lời, anh biết, đã không còn quan trọng nữa.
Lâm An chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt cô nhìn Hoàng Minh lần cuối, trong đó có sự buồn bã, có sự thấu hiểu, nhưng cũng có sự kiên định của một người đã sẵn sàng bước tiếp. Cô không nói thêm một lời nào. Căn phòng dường như chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng tim Hoàng Minh đập thình thịch trong lồng ngực. Lâm An quay lưng lại, bước đi nhẹ nhàng, từng bước chân như mang theo một phần ký ức của cả hai. Cô không quay đầu lại. Hoàng Minh ngồi đó, một mình giữa những kỷ niệm. Tách cà phê đã nguội lạnh. Quán cà phê "Ký Ức Đọng" giờ đây trở nên trống rỗng đến vô cùng, chỉ còn lại anh và những mảnh vỡ của một tình yêu, của hai câu chuyện đã không thể hòa làm một. Anh đã hiểu, hiểu tất cả. Nhưng sự thấu hiểu này không dẫn đến sự hàn gắn, mà ngược lại, nó làm rõ hơn sự thật rằng mối quan hệ của họ đã kết thúc vĩnh viễn. Nỗi buồn của Lâm An khi nghe lời thú tội cho thấy cô đã buông bỏ sự giận dữ, nhưng nỗi đau vẫn còn đó, và cô đã sẵn sàng bước tiếp mà không có Hoàng Minh. Anh đã yêu cô, nhưng anh đã yêu một cái bóng, một phiên bản không tồn tại trong cảm xúc của cô. Và điều đó, chính là nỗi đau lớn nhất của anh lúc này, một nỗi đau không thể chữa lành, một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim và ký ức của anh.
***
Lâm An vẫn ngồi đó, cơ thể cô cứng đờ, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, xuyên qua Hoàng Minh như thể anh không hề tồn tại. Nước mắt đã ngừng chảy từ lâu, nhưng từng nhịp thở của cô lại mang theo một tiếng nấc nghẹn ngào vô hình, sâu thẳm trong lồng ngực, nơi trái tim vẫn còn nhói buốt. Lời thú nhận của Hoàng Minh, từng chữ, từng câu, như một dòng nước xối thẳng vào vết thương lòng của cô. Nó không làm vết thương biến mất, mà trái lại, nó rửa trôi đi lớp bùn của sự tức giận, của những oán trách chất chứa bấy lâu, nhưng lại để lộ ra một nỗi đau nguyên thủy, nhức nhối hơn bao giờ hết. Đó là nỗi đau của sự cô đơn, của cảm giác bị bỏ rơi, của một tình yêu đã từng được cô vun đắp bằng tất cả sự chân thành, nhưng lại bị anh vô tình giẫm đạp lên.
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, gương mặt tiều tụy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự hối lỗi và đau đớn tột cùng. Anh không dám nhìn thẳng vào ánh mắt vô hồn của cô, chỉ cúi gằm mặt, cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên từng thớ thịt. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn chạm vào bàn tay cô, nhưng mọi lời nói đều mắc nghẹn trong cổ họng, mọi cử chỉ đều trở nên thừa thãi. Anh biết, những gì cần nói đã nói ra hết rồi, và những gì cần cảm nhận, cô cũng đã cảm nhận đủ. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng, một sự im lặng thấu hiểu nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt xuống, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo trên tường, như phản chiếu sự méo mó, lệch lạc trong ký ức của họ. Bóng Hoàng Minh đổ dài, che khuất một phần bóng của Lâm An, một hình ảnh ẩn dụ cho sự lấn át vô thức của anh trong mối quan hệ này.
Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, lặng lẽ tiến đến bên bàn. Ông đặt thêm hai cốc trà nóng hổi, nghi ngút khói, xuống trước mặt họ, không nói một lời nào. Chỉ một cái gật đầu nhẹ, đầy thấu hiểu, rồi ông quay đi, để lại hai người giữa không gian tĩnh mịch và nặng trĩu. Mùi trà hoa nhài thoang thoảng, hòa quyện với mùi cà phê nguội và gỗ cũ, tạo nên một hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ, như chính mối tình của họ. Tiếng gió khe khẽ lùa qua khung cửa, lay động tấm rèm lụa mỏng, tạo nên một âm thanh rì rào duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, như tiếng thở dài của chính không gian này. Lâm An vẫn siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, những đầu ngón tay trắng bệch vì lực ép, như thể đang cố gắng bấu víu vào một điểm tựa vô hình để giữ cho mình không sụp đổ. Cô không quay sang nhìn Bác Ba, cũng không chạm vào cốc trà nóng, chỉ đắm chìm trong thế giới nội tâm đầy giông bão của riêng mình. Hoàng Minh, từ khóe mắt, nhìn thấy cử chỉ của Lâm An, và một nhát dao vô hình lại cứa vào tim anh. Anh biết, cô vẫn đang đau đớn, và nỗi đau đó, anh chính là người gây ra.
Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấp đầy lồng ngực trống rỗng của mình bằng một chút không khí lạnh lẽo của đêm muộn. Dù không gian vẫn tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí Hoàng Minh, anh nghe thấy tiếng lồng ngực cô khẽ vỡ ra, để một phần sự yếu đuối của cô thoát ra ngoài. Lâm An ngẩng đầu lên, ánh mắt đã lấy lại tiêu cự, không còn trống rỗng nữa, nhưng giờ đây nó chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự quyết định lạnh lẽo. Đôi mắt sưng đỏ của cô, dưới ánh đèn vàng, vẫn long lanh như vừa khóc, nhưng có một sự kiên định lạ thường, như thể cô đã đi qua giông bão và giờ đây đang đứng vững trên bờ cát hoang tàn. Giọng nói của cô khàn khàn, yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường dày đặc của đau đớn, nhưng lại đầy kiên định, vang vọng trong không gian vắng lặng. Cô bắt đầu nói, như đang tự lột tả từng lớp vỏ bảo vệ, để phơi bày vết thương lòng sâu nhất mà cô đã cất giấu bấy lâu. Hoàng Minh run rẩy nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn, gương mặt anh tái nhợt, cảm giác sợ hãi len lỏi, không biết điều gì đang chờ đợi anh. Anh biết, đây sẽ là một ký ức mà anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời.
"Anh nói đúng… anh đã vô tâm." Lâm An bắt đầu, giọng cô run rẩy nhưng không vỡ. "Em đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để không giận anh nữa. Em đã tự nhủ, anh không cố ý, anh chỉ là… như thế. Nhưng có những ký ức… nó cứ như một cái gai, găm sâu vào tim em. Cứ mỗi lần em nghĩ mình đã quên, nó lại nhói lên… như thể nó đang nhắc nhở em rằng em đã từng yếu đuối đến thế nào, đã từng cô đơn đến thế nào trong chính tình yêu của mình." Cô đưa tay vuốt nhẹ lên vết sẹo vô hình trên ngực, ngay phía trên trái tim, như thể chạm vào một vết thương vẫn còn rỉ máu. Hoàng Minh nuốt khan, cổ họng khô khốc. Anh nhìn thấy cử chỉ đó, và nó đau hơn ngàn lời trách móc. Anh đã quên, quên mất rằng cảm xúc không phải là một công tắc, có thể bật tắt theo ý muốn. Anh đã quên mất rằng, dù anh đã nhận ra, thì vết thương vẫn cứ ở đó, hằn sâu trong tâm hồn cô.
"Có một lần…" Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình, hoặc với một bóng ma của quá khứ. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, xuyên qua khoảng không, như đang sống lại khoảnh khắc đó, từng chi tiết một. "Một lần em cảm thấy mình bị bỏ rơi hoàn toàn. Không phải là anh không gọi điện, không nhắn tin… mà là anh… anh ở ngay đó. Ngay trong căn hộ của chúng ta." Cô nghẹn lại, một tiếng nấc khô khốc thoát ra từ lồng ngực, khiến đôi vai cô khẽ run lên. Hoàng Minh ngồi thẳng người, đôi mắt mở to, đau đớn nhìn Lâm An. Sự sợ hãi len lỏi khắp cơ thể anh. Anh biết, đây là lúc anh phải đối mặt với một sự thật trần trụi hơn bất cứ lời thú tội nào. Anh phải lắng nghe, không bào chữa, không cắt ngang, chỉ đơn thuần là lắng nghe nỗi đau của cô, mà anh đã vô tình gây ra.
"Đó là một đêm mưa, trời rất lạnh, giống như đêm nay vậy." Lâm An tiếp tục, giọng cô đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng sự lạnh lẽo trong đó còn đáng sợ hơn cả những tiếng nấc. "Em bị sốt cao, cả người nóng ran như lửa đốt, nhưng trong lòng lại lạnh buốt. Em nằm trên giường, chăn đắp kín mít, nhưng vẫn không ngăn được những cơn run rẩy. Anh thì ngồi ở bàn làm việc, ánh đèn từ màn hình laptop hắt lên gương mặt anh, sáng trưng. Anh đang làm việc, như mọi khi."
Hoàng Minh chớp mắt. Đêm mưa, sốt cao. Anh cố gắng lục tìm trong ký ức của mình. Anh nhớ có những đêm mưa, anh làm việc muộn. Anh nhớ có lần Lâm An bị cảm cúm. Nhưng anh không thể ghép hai mảnh ký ức đó lại thành một bức tranh rõ ràng, chứa đựng nỗi đau mà cô đang kể. Trong ký ức của anh, những đêm đó trôi qua bình yên, anh làm việc, cô ngủ. Có thể anh đã pha cho cô cốc nước gừng, hoặc đưa cô viên thuốc hạ sốt. Chỉ vậy thôi. Anh đã tin rằng mình đã quan tâm.
"Em cứ nhìn anh," L��m An nói, giọng cô trở nên mơ hồ, như tiếng vọng từ một căn phòng trống. "Cứ nhìn bóng lưng anh, nhìn ánh đèn trên màn hình. Em muốn anh quay lại, muốn anh nhìn em. Chỉ một cái nhìn thôi cũng đủ rồi. Em không muốn làm phiền anh, em biết anh bận. Nhưng em chỉ muốn anh biết rằng em đang rất yếu, em đang rất cần anh. Em đã nằm đó, đếm từng giọt mưa rơi ngoài cửa sổ, đếm từng tiếng gõ phím của anh. Mỗi tiếng gõ, mỗi phút giây anh không quay đầu lại, là một nhát dao cứa vào tim em."
Lâm An đưa tay nắm chặt lấy vạt áo trước ngực, như thể để giữ cho trái tim mình không vỡ ra. "Em nhớ rõ lắm. Anh có một ly cà phê đã nguội ngắt bên cạnh, và một chiếc bánh mì kẹp dở. Anh tập trung đến mức dường như không nghe thấy tiếng mưa, không cảm nhận được hơi lạnh đang len lỏi vào căn phòng, cũng không hề biết rằng em đang nằm đó, vật vã với cơn sốt và nỗi cô đơn tột cùng. Em đã cố gắng ho nhẹ, cố gắng cựa quậy để tạo ra tiếng động, nhưng anh vẫn không hề hay biết. Cứ như thể em vô hình vậy. Cứ như thể em không hề tồn tại trong không gian đó, dù em đang ở ngay bên cạnh anh."
Nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên má Lâm An, nhưng lần này là những giọt nước mắt câm lặng, thấm vào vạt áo. "Em đã khóc, anh biết không? Em đã khóc rất nhiều, nhưng là khóc thầm. Em úp mặt vào gối, cố gắng không để tiếng nức nở thoát ra. Em sợ làm phiền anh, sợ anh nghĩ em yếu đuối, sợ anh cáu gắt. Nhưng sâu thẳm trong lòng, em ước gì anh nghe thấy, anh cảm nhận được. Em ước anh sẽ bỏ lại công việc đó, quay lại nhìn em, chạm vào trán em, nói một câu an ủi. Chỉ một câu thôi, Hoàng Minh."
Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhớ rồi. Anh mờ mờ nhớ có một đêm anh làm việc khuya, và Lâm An nằm trên giường. Anh nhớ cô có nói là hơi mệt. Anh đã đưa cô viên thuốc, và cô đã uống. Anh nghĩ rằng mình đã làm đủ. Anh nghĩ rằng cô đã ngủ yên. Anh đã hoàn toàn bỏ quên. Cái cảm giác bị bỏ rơi mà cô miêu tả, cái mong muốn được anh nhìn thấy, được anh quan tâm không lời, nó đánh thẳng vào sự vô tâm và mù quáng của anh. Anh đã ở đó, nhưng anh hoàn toàn không ở đó. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em đau.
"Đêm đó, em đã hiểu ra một điều," Lâm An tiếp tục, giọng cô yếu ớt, như hơi thở cuối cùng. "Rằng dù chúng ta ở cùng một căn nhà, ngủ chung một giường, nhưng chúng ta đang sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Anh ở trong thế giới của anh, của công việc, của những suy nghĩ lý trí. Còn em, em ở trong thế giới của em, của những cảm xúc, của những mong chờ thầm lặng. Em nhận ra, em không thể nào chạm tới anh được. Và từ đêm đó, em bắt đầu cảm thấy mình đang cố gắng một mình quá lâu."
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút sức lực cuối cùng. Ánh mắt Lâm An hướng về Hoàng Minh, đầy xót xa. "Đó là lần đầu tiên em cảm thấy mình bị bỏ rơi hoàn toàn, không phải bởi vì anh vắng mặt, mà bởi vì anh vắng mặt ngay cả khi anh đang ở đó. Ký ức đó, nó trở thành một cái neo, giữ em lại trong nỗi cô đơn, không cho phép em tin rằng anh thật sự quan tâm. Và dù sau này có những lúc anh cố gắng, những nỗ lực đó cũng không thể nào xóa nhòa được cái cảm giác lạnh lẽo của đêm hôm ấy. Nó trở thành vết sẹo sâu nhất trong trái tim em."
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống. Anh không thể đối diện với ánh mắt của cô. Mỗi lời cô nói ra là một nhát dao cứa vào tâm hồn anh, không chỉ vì nỗi đau cô đã chịu đựng, mà còn vì sự thật trần trụi về con người anh. Anh đã thực sự vô tâm đến thế sao? Anh đã thực sự mù quáng đến thế sao? Anh đã để người mình yêu nằm đó, vật vã trong cô đơn và bệnh tật, ngay bên cạnh mình, mà không hề hay biết. Cảm giác tội lỗi và hối hận cuộn trào, nhấn chìm anh trong một cơn bão cảm xúc. Anh run rẩy nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay ghim sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Gương mặt anh tái nhợt, xanh xao dưới ánh đèn vàng vọt.
Sự căng thẳng và nặng nề trong không khí giữa hai người đã lên đến đỉnh điểm. Không có lời cãi vã, không có tiếng thét giận dữ, chỉ có một sự im lặng chết chóc, nơi những ký ức đau thương đang được phơi bày một cách trần trụi nhất. Lâm An đã kể ra ký ức đau đớn nhất, và nó không chỉ là một câu chuyện, mà là một lát cắt sâu vào tâm hồn cô, một sự thật không thể chối cãi về cái cách anh đã bỏ rơi cô ngay cả khi đang ở bên.
Hoàng Minh cảm thấy một khối u nghẹn lại trong cổ họng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái đêm mưa lạnh lẽo đó, ôm cô vào lòng, xoa dịu cơn sốt và nỗi sợ hãi của cô. Anh ước gì có thể thay đổi ký ức đó, biến nó thành một kỷ niệm ấm áp, đầy yêu thương. Nhưng tất cả chỉ là những điều ước viển vông. Quá khứ đã đóng lại. Vết thương đã hằn sâu. Anh đã hiểu, nhưng sự thấu hiểu này không còn là chiếc chìa khóa để mở ra một cánh cửa mới, mà chỉ là ngọn đèn rọi sáng rõ ràng hơn con đường cùng cực của sự chia ly. Anh sẽ phải sống với sự hối tiếc này, một vết sẹo vĩnh viễn trong ký ức của chính anh. Độ sâu của nỗi đau mà Lâm An vừa kể đã cho thấy, dù có thấu hiểu, việc hàn gắn là điều không thể, và con đường để cô buông bỏ sẽ còn rất dài. Phản ứng của Hoàng Minh, nỗi đau và sự hối hận tột cùng, sẽ tiếp tục định hình sự tự vấn và phát triển của anh trong những chương tiếp theo, nhấn mạnh việc anh phải học cách sống với sự hối tiếc này. Việc Lâm An cuối cùng cũng bắt đầu kể lại ký ức đau đớn nhất này là một bước ngoặt, cho thấy cô đã đủ mạnh mẽ để đối diện với nó, nhưng đồng thời cũng là dấu hiệu cho thấy cô đang dần chấp nhận sự thật và hướng tới việc buông bỏ. Cô đã lật mở trang nhật ký đau thương nhất, không phải để trách móc anh, mà để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của nó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.