Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 381: Khoảnh Khắc Vỡ Tan: Sinh Nhật Của Sự Lãng Quên
Hoàng Minh cảm thấy một khối u nghẹn lại trong cổ họng. Anh không thể đối diện với ánh mắt của cô. Mỗi lời cô nói ra là một nhát dao cứa vào tâm hồn anh, không chỉ vì nỗi đau cô đã chịu đựng, mà còn vì sự thật trần trụi về con người anh. Anh đã thực sự vô tâm đến thế sao? Anh đã thực sự mù quáng đến thế sao? Anh đã để người mình yêu nằm đó, vật vã trong cô đơn và bệnh tật, ngay bên cạnh mình, mà không hề hay biết. Cảm giác tội lỗi và hối hận cuộn trào, nhấn chìm anh trong một cơn bão cảm xúc. Anh run rẩy nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay ghim sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Gương mặt anh tái nhợt, xanh xao dưới ánh đèn vàng vọt.
Sự căng thẳng và nặng nề trong không khí giữa hai người đã lên đến đỉnh điểm. Không có lời cãi vã, không có tiếng thét giận dữ, chỉ có một sự im lặng chết chóc, nơi những ký ức đau thương đang được phơi bày một cách trần trụi nhất. Lâm An đã kể ra ký ức đau đớn nhất, và nó không chỉ là một câu chuyện, mà là một lát cắt sâu vào tâm hồn cô, một sự thật không thể chối cãi về cái cách anh đã bỏ rơi cô ngay cả khi đang ở bên.
Hoàng Minh cảm thấy một khối u nghẹn lại trong cổ họng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái đêm mưa lạnh lẽo đó, ôm cô vào lòng, xoa dịu cơn sốt và nỗi sợ hãi của cô. Anh ước gì có thể thay đổi ký ức đó, biến nó thành một kỷ niệm ấm áp, đầy yêu thương. Nhưng tất cả chỉ là những điều ước viển vông. Quá khứ đã đóng lại. Vết thương đã hằn sâu. Anh đã hiểu, nhưng sự thấu hiểu này không còn là chiếc chìa khóa để mở ra một cánh cửa mới, mà chỉ là ngọn đèn rọi sáng rõ ràng hơn con đường cùng cực của sự chia ly. Anh sẽ phải sống với sự hối tiếc này, một vết sẹo vĩnh viễn trong ký ức của chính anh. Độ sâu của nỗi đau mà Lâm An vừa kể đã cho thấy, dù có thấu hiểu, việc hàn gắn là điều không thể, và con đường để cô buông bỏ sẽ còn rất dài. Phản ứng của Hoàng Minh, nỗi đau và sự hối hận tột cùng, sẽ tiếp tục định hình sự tự vấn và phát triển của anh trong những chương tiếp theo, nhấn mạnh việc anh phải học cách sống với sự hối tiếc này. Việc Lâm An cuối cùng cũng bắt đầu kể lại ký ức đau đớn nhất này là một bước ngoặt, cho thấy cô đã đủ mạnh mẽ để đối diện với nó, nhưng đồng thời cũng là dấu hiệu cho thấy cô đang dần chấp nhận sự thật và hướng tới việc buông bỏ. Cô đã lật mở trang nhật ký đau thương nhất, không phải để trách móc anh, mà để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của nó.
Đêm đã về khuya, và cơn mưa phùn lất phất vẫn không ngừng rơi ngoài khung cửa kính lớn của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Từng hạt mưa tí tách gõ nhẹ lên mái hiên, tạo nên một bản nhạc buồn bã, đều đặn, như tiếng thì thầm của một nỗi niềm không tên. Không khí trong quán đặc quánh mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện lẫn mùi đất ẩm từ cơn mưa và thoang thoảng hương hoa nhài dịu nhẹ. Thế nhưng, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy, từng được Lâm An yêu thích, giờ đây lại trở nên đắng ngắt, không thể xoa dịu được sự nặng nề đang bao trùm. Tiếng nhạc Jazz du dương vẫn vang lên từ chiếc máy phát đĩa cũ kỹ ở góc quán, nhưng những nốt nhạc trầm buồn ấy giờ nghe như tiếng khóc, tiếng nức nở âm ỉ của một tâm hồn đang tan vỡ.
Lâm An hít một hơi thật sâu, đôi vai khẽ run lên trong chiếc áo len mỏng. Ly cà phê đã nguội ngắt trong tay cô, cảm giác lạnh lẽo của lớp gốm sứ truyền vào lòng bàn tay, như thể đang thấm vào tận xương tủy. Đôi mắt cô, dù đã ngấn lệ, vẫn kiên định nhìn thẳng vào Hoàng Minh, một sự kiên định đến đau lòng. Cô biết, đây không phải là lúc để yếu mềm. Đây là lúc cô phải kể, phải nói ra tất cả những gì đã chôn giấu suốt bao năm qua, không phải để anh phải chịu tội, mà để chính cô được giải thoát.
"Em nhớ rất rõ đêm đó," Lâm An bắt đầu, giọng cô yếu ớt, nghẹn ngào, nhưng từng lời nói lại đanh thép đến lạ lùng. Cô nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, làm cô thêm tỉnh táo. "Đó là sinh nhật thứ hai mươi lăm của em. Em đã đợi anh... đợi anh mãi ở căn hộ của chúng ta. Anh còn nhớ không, căn hộ nhỏ ở tầng bảy, với ban công nhìn ra thành phố?"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng vẫn cố gắng tập trung vào cô. Ban công đó, anh nhớ. Anh nhớ những buổi sáng cuối tuần cô hay ngồi đó đọc sách, ánh nắng sớm phủ lên mái tóc cô. Anh nhớ những buổi tối hai người cùng ngắm đèn thành phố, những khoảnh khắc yên bình mà anh vẫn luôn cho là hạnh phúc. Nhưng cô đã nói, "anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ."
"Em đã dành cả ngày để chuẩn bị," Lâm An tiếp tục, như không để ý đến sự im lặng nặng nề của anh. Cô đang kể lại ký ức của mình, một ký ức mà chỉ cô mới sống trọn vẹn trong đó. "Em đã tự tay làm một bữa tối nho nhỏ, những món anh thích. Thậm chí em còn mua một chiếc bánh kem nhỏ, chỉ đủ cho hai người. Em đã thắp nến... Em cứ nghĩ anh sẽ về sau cuộc họp quan trọng đó. Anh đã hứa mà."
Từng lời của Lâm An như những mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. Bữa tối nguội lạnh, chiếc bánh kem nhỏ, những ngọn nến le lói trong bóng tối của căn hộ. Anh nhớ mang máng về một cuộc họp đêm hôm đó, một dự án lớn của tập đoàn gặp trục trặc. Anh đã thức trắng đêm, cùng các cộng sự vật lộn với những con số và bản kế hoạch. Anh nhớ mình đã gọi cho cô một cuộc điện thoại ngắn, nói rằng anh bận, sẽ về muộn. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Cô luôn hiểu mà. Nhưng anh đã quên điều gì?
"Điện thoại anh không liên lạc được," Lâm An nói tiếp, giọng cô run lên bần bật. "Em gọi bao nhiêu cuộc, chỉ nhận lại tiếng tút dài vô vọng. Từng tin nhắn em gửi đi, không một hồi âm. Em đã ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã... như khóc cùng em vậy."
Hoàng Minh nghe thấy tiếng "tút dài vô vọng" lặp đi lặp lại trong đầu. Anh nhớ, chiếc điện thoại của anh đã hết pin từ sớm. Anh đã quá tập trung vào công việc, vào những con số, vào áp lực từ cấp trên, mà quên bẵng đi việc sạc nó. Anh nghĩ mình đã thông báo cho cô, một cuộc gọi ngắn ngủi, một tin nhắn vội vàng. Anh đã nghĩ, thế là đủ. Nhưng với cô, đó không phải là đủ. Đó là sự biến mất, là sự im lặng đáng sợ. Anh nhớ những lúc anh bận rộn, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi trong vô vọng. Anh nhớ những lúc anh ở đó, nhưng quên mất những lúc cô đơn.
Mưa ngoài trời vẫn rơi, càng lúc càng nặng hạt, như một bản hòa tấu buồn thảm cho câu chuyện không hồi kết này. Hoàng Minh cảm thấy như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang cứa vào lồng ngực. Anh đã cố gắng lý giải, đã cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa trong ký ức của mình, nhưng mọi thứ đều vô nghĩa. Anh không thể lý giải được nỗi đau mà cô đã phải chịu đựng. Anh không thể tìm thấy bất kỳ lý do nào để biện minh cho sự vô tâm của mình. Khuôn mặt anh biến sắc, từ sự tập trung cao độ chuyển sang bàng hoàng, rồi dần trở nên trắng bệch vì đau đớn.
"Đêm đó... có phải là đêm dự án của tập đoàn gặp trục trặc?" Hoàng Minh thì thầm, giọng anh khản đặc, như thể có ai đó đang siết chặt lấy cổ họng. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy hối lỗi và tuyệt vọng. "Anh đã thức trắng đêm ở văn phòng... Anh... anh đã gọi cho em một cuộc gọi ngắn, nói rằng anh bận... nhưng có phải là anh đã quên đi điều gì đó? Anh... anh thật sự không nhớ..."
Lời nói của anh lạc đi, yếu ớt như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Anh cố gắng bám víu vào một mảnh ký ức mơ hồ, một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ bản thân khỏi sự thật tàn nhẫn. Anh đã từng nghĩ, công việc là quan trọng. Anh đã từng nghĩ, cô sẽ hiểu cho sự nghiệp của anh. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua những bận rộn. Nhưng anh đã lầm. Anh đã bỏ quên chính cô trong những guồng quay bất tận của cuộc đời mình. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây nó không còn là một câu nhận định, mà là một lời buộc tội tàn khốc. Anh đã ở đó, nhưng anh hoàn toàn không ở đó cho cô.
Lâm An không đáp lại câu hỏi của Hoàng Minh. Cô chỉ lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn bã nở trên môi. Nụ cười ấy chất chứa quá nhiều sự chấp nhận, quá nhiều nỗi đau đã hóa thành chai sạn. Cô biết, anh không cố ý. Anh chỉ đơn thuần là quên. Và chính sự quên lãng đó, cái sự vô tình đến đáng sợ đó, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc hay cãi vã nào.
Hoàng Minh đổ người về phía trước, hai tay anh nắm chặt, khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi rõ. Anh cảm thấy như mình đang chìm dần xuống một hố sâu hun hút, nơi không có ánh sáng, không có lối thoát. Mỗi hơi thở của anh trở nên nặng nề, lồng ngực anh thắt lại. Mùi cà phê, mùi mưa, mùi hoa nhài, tất cả đều hòa quyện lại thành một thứ mùi tanh nồng của sự hối tiếc đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Bác Ba, người vẫn lặng lẽ đứng sau quầy, giờ đây bước tới gần bàn của họ. Ông không nói gì, chỉ cúi xuống đặt thêm một ấm trà nóng hổi lên bàn, rồi khẽ đẩy chiếc tách rỗng của Hoàng Minh về phía anh. Ánh mắt ông nhìn Hoàng Minh đầy thương cảm, như thể ông đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tương tự trong cuộc đời làm chủ quán cà phê của mình. Tiếng ấm trà đặt xuống bàn khẽ khàng, nhưng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, nó vang lên như một tiếng động lớn, kéo cả hai người trở về thực tại.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô vẫn ướt đẫm nhưng không còn nước mắt. Cô đã khóc cạn nước mắt cho đêm đó, cho mối tình đó, cho chính mình. Cô tiếp tục, giọng cô giờ đây bình thản hơn, như thể đang kể lại một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi, một câu chuyện đã được cô gói ghém cẩn thận trong góc sâu nhất của tâm hồn.
"Khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm," Lâm An khẽ khàng nói, "em vẫn ngồi đó, với chiếc váy đã nhàu, đồ ăn đã nguội. Những ngọn nến đã cháy gần hết, và ánh sáng của chúng yếu ớt đến đáng thương. Em nhìn chiếc bánh kem nhỏ, và em nhận ra... anh đã quên. Anh quên hoàn toàn. Anh quên ngày sinh của người yêu mình."
Từng lời nói của cô như những tảng băng lạnh giá, đóng băng từng mạch máu trong cơ thể Hoàng Minh. Quên. Anh đã quên. Anh đã hoàn toàn quên. Không phải chỉ là bận, không phải chỉ là không liên lạc được. Mà là quên. Quên một ngày quan trọng như vậy, của một người phụ nữ anh từng nói yêu thương. Cái từ "quên" đó, nó không có chỗ cho sự bào chữa, không có chỗ cho sự lý giải. Nó chỉ đơn giản là một sự thật tàn nhẫn, trần trụi.
Hoàng Minh nhớ lại. Anh nhớ rõ dự án đó, nhớ những đêm thức trắng, nhớ cả cảm giác nhẹ nhõm khi mọi thứ được giải quyết. Anh nhớ những lời tán dương từ sếp, nhớ cả việc anh đã tự thưởng cho mình một giấc ngủ vùi sau đó. Nhưng anh không nhớ đến sinh nhật của Lâm An. Hoàn toàn không. Trí nhớ của anh về đêm đó chỉ xoay quanh công việc, công việc, và công việc. Anh đã xây dựng một bức tường vững chắc bằng những lý do lý trí, để rồi quên mất rằng có một người đang mong chờ anh, đang tin tưởng vào lời hứa của anh, đang cô đơn trong chính căn nhà của họ.
"Em đã đeo chiếc đồng hồ anh tặng," Lâm An tiếp tục, giọng cô xen lẫn một chút cay đắng. "Chiếc đồng hồ khắc tên mình... Nó như một lời chế giễu cho sự cô đơn của em đêm đó."
Chiếc đồng hồ khắc tên. Vật phẩm định danh duy nhất trong ký ức của anh về những món quà anh từng tặng cô, thứ mà anh đã tự hào khi chọn lựa, tự hào khi thấy cô đeo. Anh đã tặng nó cho cô vài tuần trước sinh nhật, như một món quà bất ngờ, một lời hứa hẹn về thời gian họ sẽ bên nhau. Anh đã nghĩ, nó là biểu tượng của tình yêu, của sự trân trọng. Nhưng trong ký ức của cô, nó lại trở thành một lời chế giễu, một minh chứng cho sự lạnh lùng và bỏ quên của anh. Sự đối lập gay gắt giữa hai phiên bản ký ức về cùng một vật thể, cùng một khoảnh khắc, giờ đây phơi bày trần trụi, lạnh lẽo đến tận cùng. "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản." Và phiên bản của cô, là một vết thương không thể xóa nhòa.
"Em đã tự mình thắp lại những ngọn nến đã tắt, rồi hát bài chúc mừng sinh nhật cho chính mình," Lâm An nói, một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên gò má, rơi xuống mép ly cà phê nguội. "Em đã nhìn chiếc bánh kem, và nước mắt em cứ thế rơi xuống, hòa vào lớp kem ngọt ngào. Ngọt ngào đến ghê tởm."
Hoàng Minh không thể chịu đựng được nữa. Hình ảnh Lâm An cô đơn hát chúc mừng sinh nhật cho chính mình trong căn hộ trống trải, giọt nước mắt mặn chát rơi xuống chiếc bánh kem ngọt ngào, nó xé nát tâm can anh. Anh cảm thấy như có một mảnh thủy tinh sắc bén đang cứa vào tâm trí mình, không ngừng xoáy sâu, khiến anh đau đớn tột cùng. Anh đã vô tâm đến mức độ nào, tàn nhẫn đến mức độ nào, để một người con gái yếu đuối phải trải qua khoảnh khắc đó một mình?
"Không... không thể nào..." Hoàng Minh thốt lên, giọng anh run rẩy, khó khăn đến mức gần như không thành tiếng. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự bàng hoàng và kinh hãi. "Anh... anh đã gọi... anh đã nói anh bận... Anh không thể nào... quên được..."
Anh cố gắng bám víu vào chút lý trí cuối cùng, cố gắng phủ nhận sự thật nghiệt ngã mà Lâm An đang phơi bày. Nhưng lời nói của anh yếu ớt, lạc lõng, và anh biết, ngay cả chính anh cũng không tin vào điều mình đang nói. Anh đã gọi, nhưng cuộc gọi đó chỉ là một thông báo khô khan, không chút quan tâm. Anh đã nói anh bận, nhưng anh đã quên mất rằng sự bận rộn của anh lại là nỗi cô đơn tột cùng của cô. Anh đã quên. Anh đã thực sự quên.
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống lần nữa, toàn thân anh run rẩy không kiểm soát. Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi vừa trào ra từ khóe mi. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Nỗi đau này không phải là sự hối tiếc đơn thuần, mà là sự sụp đổ của toàn bộ nhận thức về bản thân anh. Anh đã tự nhận mình là người lý trí, thực tế, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một kẻ mù quáng, vô cảm đến đáng sợ.
Sự im lặng bao trùm quán cà phê, nặng nề hơn bao giờ hết. Chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng nhạc Jazz buồn bã và tiếng hít thở nặng nề của Hoàng Minh. Nỗi đau mà Lâm An đã chịu đựng, giờ đây, Hoàng Minh đang cảm nhận nó một cách chân thực nhất. Nó không còn là một câu chuyện được kể lại, mà là một cảm giác đau đớn đến thấu xương, một vết sẹo vĩnh viễn in hằn trong tâm trí anh. Anh nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã yêu một Lâm An luôn ở đó, luôn thấu hiểu, luôn kiên nhẫn. Còn cô, cô đã yêu một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh luôn bỏ quên cô trong những khoảnh khắc cô cần anh nhất.
Cái đêm sinh nhật bị lãng quên đó không chỉ là một ký ức đau khổ của Lâm An, mà giờ đây, nó đã trở thành một khoảnh khắc vỡ tan trong tâm hồn Hoàng Minh. Anh nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết, sự khác biệt tàn nhẫn giữa ký ức của họ, và anh cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự hối hận tột cùng đang nhấn chìm anh vào vực sâu không đáy. Sự thấu hiểu này không dẫn đến hàn gắn, mà chỉ làm rõ ràng thêm sự thật rằng mối quan hệ của họ đã đổ vỡ không thể cứu vãn. Hoàng Minh, trong khoảnh khắc đó, không chỉ đối diện với lỗi lầm của mình, mà còn đối diện với một phiên bản tàn nhẫn của chính anh mà anh chưa từng dám nhìn nhận. Anh sẽ phải học cách sống với sự hối tiếc này, một vết sẹo mới trong ký ức của chính anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.