Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 382: Giữa Dày Vò, Tia Sáng Của Nỗ Lực
Hoàng Minh không thể chịu đựng được nữa. Hình ảnh Lâm An cô đơn hát chúc mừng sinh nhật cho chính mình trong căn hộ trống trải, giọt nước mắt mặn chát rơi xuống chiếc bánh kem ngọt ngào, nó xé nát tâm can anh. Anh cảm thấy như có một mảnh thủy tinh sắc bén đang cứa vào tâm trí mình, không ngừng xoáy sâu, khiến anh đau đớn tột cùng. Anh đã vô tâm đến mức độ nào, tàn nhẫn đến mức độ nào, để một người con gái yếu đuối phải trải qua khoảnh khắc đó một mình?
"Không... không thể nào..." Hoàng Minh thốt lên, giọng anh run rẩy, khó khăn đến mức gần như không thành tiếng. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, chứa đầy sự bàng hoàng và kinh hãi. "Anh... anh đã gọi... anh đã nói anh bận... Anh không thể nào... quên được..."
Anh cố gắng bám víu vào chút lý trí cuối cùng, cố gắng phủ nhận sự thật nghiệt ngã mà Lâm An đang phơi bày. Nhưng lời nói của anh yếu ớt, lạc lõng, và anh biết, ngay cả chính anh cũng không tin vào điều mình đang nói. Anh đã gọi, nhưng cuộc gọi đó chỉ là một thông báo khô khan, không chút quan tâm. Anh đã nói anh bận, nhưng anh đã quên mất rằng sự bận rộn của anh lại là nỗi cô đơn tột cùng của cô. Anh đã quên. Anh đã thực sự quên.
Hoàng Minh cúi gằm mặt xuống lần nữa, toàn thân anh run rẩy không kiểm soát. Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi vừa trào ra từ khóe mi. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Nỗi đau này không phải là sự hối tiếc đơn thuần, mà là sự sụp đổ của toàn bộ nhận thức về bản thân anh. Anh đã tự nhận mình là người lý trí, thực tế, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một kẻ mù quáng, vô cảm đến đáng sợ.
Sự im lặng bao trùm quán cà phê, nặng nề hơn bao giờ hết. Chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng nhạc Jazz buồn bã và tiếng hít thở nặng nề của Hoàng Minh. Nỗi đau mà Lâm An đã chịu đựng, giờ đây, Hoàng Minh đang cảm nhận nó một cách chân thực nhất. Nó không còn là một câu chuyện được kể lại, mà là một cảm giác đau đớn đến thấu xương, một vết sẹo vĩnh viễn in hằn trong tâm trí anh. Anh nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã yêu một Lâm An luôn ở đó, luôn thấu hiểu, luôn kiên nhẫn. Còn cô, cô đã yêu một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh luôn bỏ quên cô trong những khoảnh khắc cô cần anh nhất.
Cái đêm sinh nhật bị lãng quên đó không chỉ là một ký ức đau khổ của Lâm An, mà giờ đây, nó đã trở thành một khoảnh khắc vỡ tan trong tâm hồn Hoàng Minh. Anh nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết, sự khác biệt tàn nhẫn giữa ký ức của họ, và anh cảm thấy một nỗi đau xé lòng, một sự hối hận tột cùng đang nhấn chìm anh vào vực sâu không đáy. Sự thấu hiểu này không dẫn đến hàn gắn, mà chỉ làm rõ ràng thêm sự thật rằng mối quan hệ của họ đã đổ vỡ không thể cứu vãn. Hoàng Minh, trong khoảnh khắc đó, không chỉ đối diện với lỗi lầm của mình, mà còn đối diện với một phiên bản tàn nhẫn của chính anh mà anh chưa từng dám nhìn nhận. Anh sẽ phải học cách sống với sự hối tiếc này, một vết sẹo mới trong ký ức của chính anh.
***
Hoàng Minh ngồi bất động, cúi gằm mặt xuống, đôi vai anh run rẩy khẽ trong thứ ánh sáng chiều tà đang dần phai nhạt. Anh không khóc thành tiếng, không có một tiếng nấc nào vỡ òa, nhưng sự đau đớn toát ra từ từng thớ thịt, từng đường gân nổi lên trên bàn tay đang siết chặt, từng nhịp thở nặng nề và gấp gáp của anh còn dữ dội hơn bất kỳ tiếng nấc nào. Anh như một pho tượng đá bị đẽo gọt bởi nỗi tuyệt vọng, cứng đờ và bất động, chỉ có sự run rẩy không kiểm soát của cơ thể và những giọt mồ hôi lạnh toát ra như chứng minh rằng anh vẫn còn sống, vẫn còn cảm nhận được. Quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn yên bình một cách trớ trêu, tiếng nhạc Jazz của Louis Armstrong vẫn du dương, chậm rãi, nhưng đối với Hoàng Minh, nó chỉ là một khúc bi ca cho những gì đã mất, cho những gì anh đã phá hủy.
Lâm An nhìn anh. Nỗi giận dữ và tổn thương ban đầu, thứ đã cháy âm ỉ trong cô suốt ba năm qua và bùng lên dữ dội trong những phút giây vừa rồi, dần bị thay thế bởi một cảm giác bàng hoàng, xen lẫn một chút sợ hãi trước sự sụp đổ hoàn toàn của người đàn ông trước mặt. Cô chưa từng thấy Hoàng Minh như vậy. Anh luôn là người lý trí, kiểm soát mọi thứ, dù là trong công việc hay trong mối quan hệ của họ. Ngay cả khi chia tay, anh cũng giữ một sự bình tĩnh đáng sợ, chỉ nói những lời ngắn gọn, dứt khoát về "không hợp" và "xa dần". Nhưng giờ đây, anh giống như một tòa thành kiên cố bị sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra sự yếu ớt, trần trụi bên trong. Đôi mắt cô dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh, dù anh đang cúi gằm, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được cơn bão đang càn quét trong tâm trí anh. Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức cô có thể hình dung được những vết hằn đỏ ửng, những vết thương nhỏ xíu đang rỉ máu mà anh không hề hay biết, hay không còn cảm nhận được nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An cảm thấy một làn gió lạnh luồn qua cửa sổ lá sách, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công. Không khí trong quán, vốn đã se lạnh của tiết trời Hà Nội chiều muộn, nay càng thêm phần buốt giá, như thể nỗi đau của Hoàng Minh đã lan tỏa, thấm đẫm vào từng ngóc ngách không gian. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy giờ đây lại mang một vẻ u buồn, hắt lên bóng dáng Hoàng Minh như một bức tranh tĩnh vật đầy ám ảnh về sự dày vò.
"Anh... anh xin lỗi..." Hoàng Minh thì thầm, giọng anh nghẹn ngào, gần như không nghe thấy, như một lời cầu nguyện yếu ớt bị chôn vùi trong vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Âm thanh ấy, mỏng manh đến mức cô phải cố gắng lắm mới có thể nhận ra, nó không phải là một lời xin lỗi suông, mà là tiếng kêu đau đớn từ tận cùng tâm hồn anh, tiếng vỡ vụn của một người đang phải đối diện với sự thật tàn khốc về chính mình.
Lâm An buông lỏng tay, những ngón tay cô đặt trên mặt bàn gỗ sờn, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi, lạnh lẽo. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn người đàn ông từng là cả thế giới của mình, người mà cô đã từng yêu thương đến mức quên đi bản thân, người mà cô đã từng căm giận và đau khổ đến mức muốn xé toạc mọi ký ức. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng anh sụp đổ, mọi cảm xúc cũ kỹ dường như tan chảy. Cô nhận ra, đây không phải là Hoàng Minh vô tâm mà cô vẫn luôn nhớ. Đây là một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh đang phải trả giá, đang phải đối mặt với hậu quả của sự vô tâm vô thức của mình một cách chân thực nhất.
*Anh ấy... anh ấy thực sự đau... Không phải chỉ là sự vô tâm nữa... Đây là nỗi dày vò...* Tâm trí Lâm An tự nhủ, một sự thật đột ngột và trần trụi đánh thẳng vào cô. Nỗi đau của anh không phải là sự giả tạo. Nó là thật. Nó là một loại đau đớn khác với nỗi đau của cô, nhưng nó cũng sâu sắc và tê tái không kém. Cô đã từng nghĩ rằng anh không hề có chút hối tiếc nào, rằng anh đã bước qua cuộc tình này một cách dễ dàng, không một vết xước. Nhưng giờ đây, cô thấy vết xước đó, không phải là vết xước nhỏ mà là một vết cắt sâu hoắm, đang rỉ máu trong tâm hồn anh. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục, như một lời kể chuyện không ngừng nghỉ về những cuộc tình đã qua, những trái tim tan vỡ, những ký ức không thể hòa hợp.
***
Ánh hoàng hôn dần buông, kéo theo bức màn đen của màn đêm xuống quán cà phê. Ánh sáng trong quán mờ đi, chỉ còn những vệt vàng cam leo lét từ những chiếc đèn lồng, hắt lên những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương. Tiết trời càng thêm lạnh lẽo, gió heo may lùa qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp tới. Lâm An vẫn ngồi đó, đối diện với Hoàng Minh, người vẫn giữ nguyên tư thế cúi gằm mặt, chìm đắm trong thế giới riêng của sự dày vò.
Trong lòng Lâm An, một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên, cuộn xoáy như một dòng nước lũ. Cô nhớ lại những đêm cô khóc một mình, những lời hứa không thành hiện thực, những tin nhắn không hồi đáp, tất cả những mảnh vỡ của ký ức đau thương vẫn còn nguyên vẹn, sắc lạnh. Nhưng bây giờ, nhìn Hoàng Minh, cô lại thấy một nỗi cô đơn khác, một gánh nặng khác. Sự dày vò của anh không phải là sự giả tạo. Nó là thật. Cô cảm nhận được nó, như thể nỗi đau của anh đang xuyên qua không khí, chạm vào mình. Một sự thấu hiểu đột ngột, đau đớn bỗng lóe lên trong cô.
*Anh ấy cũng... cũng đã từng... cố gắng sao? Dù chỉ là một chút... dù vụng về đến mức em không nhận ra?* Câu hỏi ấy đột ngột bật ra trong tâm trí Lâm An, như một tia sét đánh ngang trời. Một hình ảnh chợt lóe lên, mờ ảo như một giấc mơ cũ, rồi dần trở nên rõ nét hơn. Đó là một buổi tối mùa đông năm nào, khi cô bị cảm lạnh nặng. Cô đã nhắn tin cho anh, chỉ một câu vu vơ rằng cô hơi mệt. Hoàng Minh, bận rộn với dự án ở công ty, đã không trả lời ngay. Cô đã khóc, cảm thấy bị bỏ rơi. Nhưng rồi, vài giờ sau, anh đã xuất hiện trước cửa nhà cô, không phải với một bó hoa hay một món quà lãng mạn, mà là một túi thuốc cảm, một hộp cháo trắng còn nóng hổi, và một chai nước cam ép mà anh đã tự tay vắt.
Anh đã vụng về đến mức làm đổ một nửa chai nước cam khi anh cố gắng mở cửa bằng một tay, tay kia vẫn ôm túi đồ ăn. Gương mặt anh bơ phờ, tóc tai bù xù vì vừa chạy vội từ công ty về. Anh đã không nói nhiều, chỉ lúng túng đưa cho cô túi đồ, và rồi ngồi xuống ghế sofa, thở phào nhẹ nhõm như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Cô đã hỏi: "Sao anh không gọi điện hay nhắn tin trước?" Anh đã trả lời, giọng khô khan: "Anh nghĩ đến trực tiếp sẽ nhanh hơn." Lúc đó, cô đã thấy thất vọng vì sự khô khan và thiếu lãng mạn của anh, vì anh không hỏi han cô một lời nào, chỉ đưa đồ rồi ngồi im. Cô đã nhớ về khoảnh khắc đó như một bằng chứng cho sự vô tâm của anh, rằng anh chỉ làm cho có, không hề có tình cảm.
Nhưng giờ đây, nhìn Hoàng Minh đang gục đầu trong đau khổ, Lâm An bỗng nhìn lại khoảnh khắc đó dưới một góc độ hoàn toàn khác. Anh đã làm đổ nước cam, anh đã vội vàng đến mức không kịp chải tóc, anh đã không nói lời nào ngọt ngào. Nhưng anh đã đến. Anh đã vắt cam, đã mua thuốc, đã mang cháo đến cho cô. Anh đã dành thời gian của mình, sau một ngày làm việc mệt mỏi, để chạy đến bên cô khi cô chỉ nói một câu vu vơ về sự mệt mỏi. Đó là cách anh thể hiện sự quan tâm của mình, vụng về và thiếu tinh tế, nhưng đó là nỗ lực của anh. Anh đã không biết cách nói lời yêu thương, nhưng anh đã thể hiện nó bằng hành động, dù những hành động đó thường bị cô hiểu lầm.
Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như ngừng lại, nhường chỗ cho sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió lùa qua cửa sổ nghe rõ hơn, như một lời thì thầm của quá khứ. Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, khẽ khàng đặt hai ly trà nóng lên bàn. Hơi ấm từ ly trà bốc lên, làm mờ đi một chút không khí nặng nề.
"Nóng rồi... Có vẻ như trời sắp đổ mưa..." Bác Ba nói khẽ, giọng ông trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu mà không cần phải nói nhiều. Ông quay lưng đi, để lại hai người trong không gian riêng của họ, chỉ có tiếng ly tách va chạm khẽ khàng khi ông đặt xuống, rồi khuất vào trong bếp.
Lời nói của Bác Ba như một nhịp nghỉ, một khoảng lặng trong dòng chảy hỗn loạn của cảm xúc Lâm An. Cô đưa tay lên thái dương, như thể cố gắng nắm bắt, giữ lại ký ức đang vụt qua, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép đã từng bị cô nhìn nhận sai lệch. Ký ức đó không xóa đi nỗi đau của cô về đêm sinh nhật bị lãng quên, về những lần cô cảm thấy mình bị bỏ rơi. Nhưng nó thêm vào một chiều kích mới cho con người Hoàng Minh, một chiều kích mà cô chưa từng cho phép mình nhìn thấy. Hoàng Minh vẫn chìm trong trạng thái của riêng mình, không nhận ra sự thay đổi tinh tế đang diễn ra trong Lâm An, không biết rằng trong khoảnh khắc anh sụp đổ, một tia sáng hiểu biết mới đang lóe lên trong tâm hồn người con gái anh từng yêu.
***
Trời đã tối hẳn bên ngoài, những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Gió thổi mạnh hơn, mang theo những giọt mưa bụi lất phất chạm vào khung cửa kính, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đến. Không khí trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" càng thêm lạnh lẽo, nhưng hơi ấm từ hai ly trà nóng trên bàn dường như lại xua đi một phần nào sự buốt giá trong lòng Lâm An.
Ký ức đó, về buổi tối Hoàng Minh vội vàng mang cháo và thuốc đến khi cô bị cảm, không phải là duy nhất. Nhiều hình ảnh khác bỗng dồn dập ùa về, nối tiếp nhau, như những thước phim quay chậm. Có lần, chiếc đèn bàn yêu thích của cô bị hỏng. Cô đã than thở với anh, và anh đã vụng về cố gắng sửa nó suốt cả tiếng đồng hồ. Anh đã cạy mở, xoay vặn từng con ốc, cau mày nghiên cứu, rồi thở dài bỏ cuộc khi không thể nào làm cho nó sáng trở lại. Cô đã thất vọng, cho rằng anh chẳng quan tâm đến món đồ cô thích. Nhưng giờ đây, cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi, đầy cố gắng của anh khi đó. Anh đã không thành công, nhưng anh đã dành thời gian, đã nỗ lực, theo cách của riêng anh.
Hay một lần khác, khi cô kể về áp lực từ công việc, anh đã không nói những lời an ủi ngọt ngào. Thay vào đó, anh chỉ im lặng lắng nghe, rồi hôm sau, cô nhận được một email từ anh, trong đó có một danh sách các khóa học trực tuyến về quản lý căng thẳng và một vài bài báo về cách cải thiện hiệu suất làm việc. Lúc đó, cô đã thấy anh thật khô khan và thực dụng, không hiểu được cảm xúc của cô. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, đó là cách anh quan tâm, cách anh muốn giúp đỡ, bằng sự lý trí và khả năng giải quyết vấn đề của mình, dù nó không phải là điều cô cần lúc đó.
*Anh... anh cũng đã từng cố gắng...* Lâm An tự nhủ, một lần nữa. Những ký ức này không xóa đi nỗi đau của cô, không làm cho những vết sẹo biến mất. Nhưng chúng thêm vào một chiều kích mới cho con người Hoàng Minh, một chiều kích mà cô chưa từng dám nhìn nhận. Anh không cố ý vô tâm, đó là bản tính, một phần con người anh. Và anh cũng có những nỗ lực theo cách riêng, dù vụng về, dù không đáp ứng được kỳ vọng của cô, dù không bao giờ được cô công nhận. Cô đã nhớ những lúc mình đau, nhưng đã quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách mà anh biết.
Hoàng Minh, sau một khoảng thời gian dài chìm trong sự dày vò, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh vẫn đỏ ngầu, khuôn mặt hốc hác, nhưng có một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức, hoặc có lẽ là sự tuyệt vọng tột cùng. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt vô định, như thể anh không thực sự nhìn thấy cô, mà nhìn xuyên qua cô, nhìn vào một khoảng không vô vọng.
"Em... em về đi..." Anh nói, giọng anh khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng. Đó không phải là một lời đuổi đi, mà là một lời cầu xin, một sự bất lực. Anh không thể chịu đựng thêm nữa, không thể đối mặt với sự thật trần trụi về chính mình, và có lẽ, anh cũng không muốn cô phải chứng kiến cảnh tượng anh sụp đổ.
Nhưng Lâm An không đứng dậy. Cô vẫn ngồi đó, đối diện với Hoàng Minh và những ký ức mới mẻ, mâu thuẫn đang dồn dập ập đến. Khuôn mặt cô trầm ngâm, đôi mắt cô dõi theo anh, không còn là sự giận dữ hay tổn thương, mà là một sự phức tạp khó tả: có sự đồng cảm, có sự bối rối, và có cả một sự quyết tâm lạ lùng. Cô cần phải nhìn rõ hơn. Không chỉ là nỗi đau của cô. Không chỉ là sự vô tâm của anh. Mà là toàn bộ bức tranh, với tất cả những mảng màu sáng tối, những nỗ lực vụng về và những hiểu lầm sâu sắc.
Sự sụp đổ của Hoàng Minh cho thấy anh đã thực sự chạm đến đáy của sự hối hận. Nó không chỉ là sự hối tiếc về một mối tình đã qua, mà là sự vỡ vụn của cả một bản ngã, một nhận thức đã được xây dựng từ lâu. Và đối với Lâm An, việc cô bắt đầu nhớ lại những nỗ lực vụng về của anh là dấu hiệu cho thấy cô sẽ tiếp tục nhìn nhận lại vai trò của anh trong mối quan hệ, một bước tiến quan trọng trong hành trình thấu hiểu hai chiều. Tuy nhiên, bầu không khí nặng nề, khó chịu giữa hai người khẳng định rằng dù có thấu hiểu, khoảng cách giữa họ vẫn rất lớn, một vực sâu không thể lấp đầy. Sự thấu hiểu này không dẫn đến sự hàn gắn, mà chỉ làm rõ ràng hơn sự thật rằng họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và giờ đây, cả hai đang cùng nhau đối mặt với hậu quả của sự thật đau lòng ấy. Lâm An biết, cô cần phải ở lại. Cô cần phải nhìn rõ hơn, để rồi, có thể buông bỏ một cách trọn vẹn hơn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.