Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 383: Ánh Sáng Từ Những Cử Chỉ Bỏ Quên
Quán cà phê "Ký Ức Đọng" chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, hắt lên không gian một vẻ trầm mặc, hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối âm thầm chảy qua những vết nứt của thời gian, đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng lật trang sách khô khốc của một vị khách duy nhất còn lại ở góc quán, hay tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế của Bác Ba. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn, chiếc ghế, tạo nên một hương vị đặc trưng không thể lẫn vào đâu được, một hương vị mà Lâm An đã quá đỗi quen thuộc. Nó gợi cho cô nhiều ký ức, cả tươi đẹp lẫn đau buồn, nhưng giờ đây, tất cả như hòa lẫn vào nhau, tạo thành một khối cảm xúc nặng trĩu.
Không khí bên ngoài vẫn còn ẩm và se lạnh sau cơn mưa đêm qua, nhưng bên trong quán, sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà từ chính bầu không khí quẩn quanh giữa hai người. Hoàng Minh vẫn ngồi đối diện Lâm An, bất động trong sự câm lặng đau đớn, như một bức tượng tạc từ nỗi hối hận. Ánh sáng vàng từ đèn lồng hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và vầng trán. Đôi mắt anh đỏ ngầu, sưng húp, hằn lên những mạch máu li ti như một tấm bản đồ của sự giày vò không ngủ. Anh cúi gằm mặt, mái tóc cắt gọn gàng giờ đây có vẻ hơi rối bời, che đi một phần biểu cảm. Đôi vai rộng của anh khẽ run lên từng đợt, và Lâm An có thể cảm nhận được sự căng cứng từ đôi tay đang siết chặt vào nhau trên mặt bàn, những khớp xương trắng bệch dưới lớp da. Anh như một tảng đá đang sụp đổ từ bên trong, không còn vẻ lý trí, điềm đạm thường ngày mà cô vẫn thường thấy.
Lâm An quan sát anh, từng chi tiết nhỏ nhặt, từng biểu cảm vô thức. Cảm giác tức giận, thất vọng hay tủi thân đã từng cuộn xoáy trong cô suốt bao năm tháng qua, giờ đây, không còn chiếm lấy toàn bộ tâm trí. Thay vào đó là một sự trống rỗng, và rồi, một cảm giác đồng cảm kỳ lạ bắt đầu len lỏi. Nó không phải là sự tha thứ, cũng không phải là tình yêu trỗi dậy. Nó giống như một sự nhận thức rằng nỗi đau không chỉ là của riêng cô. Anh ấy cũng đang đau, theo một cách khác, sâu sắc và câm lặng hơn.
"Anh... anh không biết... anh thật sự không nhớ..." Giọng Hoàng Minh khàn đặc, đứt quãng, như một tiếng thì thầm lạc lối trong cõi hư vô. Nó yếu ớt đến mức Lâm An phải nín thở để lắng nghe, như thể sợ rằng chỉ một hơi thở mạnh cũng đủ khiến lời nói đó tan biến vào hư không. Anh không ngẩng đầu lên, những lời đó như được thốt ra từ một nơi sâu thẳm trong tiềm thức, một lời tự thú đầy tuyệt vọng. Anh nói về sự thật trần trụi của ký ức anh, một ký ức trống rỗng về đêm sinh nhật của cô, một sự lãng quên tàn nhẫn đã gây ra vết sẹo không thể lành.
Lâm An đặt ly cà phê đã nguội xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tiếng động nhỏ xíu cũng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Cô nhìn anh, rồi ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ lớn của quán, nơi những giọt mưa đêm qua vẫn còn đọng trên kính, phản chiếu những ánh đèn đường xa xăm. Cô tìm kiếm một điều gì đó trong vô định, một điểm tựa cho những cảm xúc đang hỗn loạn trong mình. Nỗi đau của cô là thật, sự thất vọng là thật. Nhưng nỗi đau này của Hoàng Minh... nó cũng là thật. Anh ấy cũng đang đau... theo cách của anh ấy. Cách mà anh ấy, một người luôn sống bằng lý trí và logic, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay và gỗ cũ phả vào lồng ngực. Sự se lạnh của không khí không còn làm cô run rẩy, mà giống như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại. Cô nhớ lại những lời cô đã tự nhủ khi kể về đêm sinh nhật ấy, về những lần anh cố gắng, dù vụng về. Cô đã khóc một mình, đã tủi thân một mình. Nhưng anh, trong những lúc ấy, anh đã làm gì? Anh đã vật lộn với những áp lực công việc, với những deadline chồng chất, với những trách nhiệm mà anh tự đặt lên vai mình. Anh đã quên cô, đúng. Nhưng anh không phải cố ý làm cô tổn thương. Anh chỉ đơn thuần là... không nhận ra. Không nhận ra rằng sự lãng quên ấy có thể xé nát trái tim một người nhạy cảm như cô.
Bác Ba, với dáng người gầy gò và mái tóc bạc trắng, vẫn thầm lặng pha chế ở quầy bar. Đôi mắt tinh anh của ông thỉnh thoảng liếc nhìn về phía bàn của hai người, nhưng ông không nói gì. Ông chỉ lặng lẽ đặt thêm một vài khúc củi khô vào lò sưởi nhỏ ở góc quán, khiến những ngọn lửa bùng lên tí tách, xua đi phần nào cái lạnh và nỗi u buồn đang lơ lửng. Tiếng tí tách của lửa, tiếng nhạc Jazz êm dịu, và sự câm lặng đầy ám ảnh của hai con người. Tất cả tạo nên một bức tranh buồn, nhưng không bi lụy. Đó là sự đối diện với sự thật, là quá trình chấp nhận, dù đau đớn.
Hoàng Minh vẫn không ngẩng đầu, anh như muốn chôn vùi mình vào cái bóng của chính mình. Sự hối hận đang nuốt chửng anh, một thứ cảm giác mà anh chưa từng trải qua sâu sắc đến thế. Anh đã luôn nghĩ rằng anh đã làm đủ, đã cố gắng đủ, rằng sự chia tay của họ là một lẽ tự nhiên. Nhưng giờ đây, những lời kể của Lâm An đã phơi bày một sự thật tàn nhẫn: anh đã sống trong một bong bóng của sự vô tâm, và đã vô tình bóp nát trái tim của người mình yêu. Anh cảm thấy trống rỗng, một sự trống rỗng đến cùng cực. Không có lời biện minh nào, không có lý do nào đủ lớn để xoa dịu nỗi đau mà anh đã gây ra. Anh chỉ còn lại sự dằn vặt, một gánh nặng vô hình đè nén lấy từng hơi thở.
Lâm An, vẫn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu rực sáng trong màn đêm dần buông. Tâm trí cô không ngừng hồi tưởng. Cô nhớ lại những lần mình đã vội vàng kết luận, đã vội vàng định nghĩa anh là một người vô tâm, khô khan. Cô đã chỉ nhìn thấy những gì cô muốn thấy, những gì phù hợp với nỗi đau của cô. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy sự sụp đổ của anh, những rào cản trong tâm trí cô dường như đang dần tan chảy. Cô bắt đầu nhìn thấy những điều khác, những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây cô đã bỏ qua hoặc hiểu sai. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn che lấp toàn bộ tầm nhìn của cô nữa. Cô đang dần nhìn thấy một Hoàng Minh phức tạp hơn, một Hoàng Minh không hoàn hảo, nhưng cũng không hoàn toàn xấu xa như cô đã từng nghĩ. Một Hoàng Minh đã cố gắng, theo cách mà anh biết, dù cô không thể nhận ra.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, lung linh và huyền ảo. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn tiếp tục vang lên, nhưng giờ đây nó giống như một lời ru êm đềm, cuốn trôi những cảm xúc nặng nề, đưa không gian từ sự ngột ngạt sang một sự trầm tư, hoài niệm. Mùi cà phê và gỗ cũ trong quán càng trở nên nồng nàn hơn trong không gian tĩnh lặng, như để xoa dịu những tâm hồn đang thổn thức.
Hoàng Minh vẫn chìm trong sự dày vò của chính mình, đầu cúi gằm, đôi tay vẫn siết chặt. Anh không nói thêm lời nào, chỉ có tiếng thở dài nặng nề thỉnh thoảng thoát ra từ lồng ngực anh, như một lời thú tội câm lặng. Lâm An vẫn ngồi đối diện, nhưng ánh mắt cô không còn tập trung vào anh nữa. Nó lướt qua những chi tiết quen thuộc trong quán, rồi dừng lại ở một điểm vô định nào đó trong không gian, như thể cô đang nhìn sâu vào bên trong chính mình, vào những ngăn ký ức đã bị khóa kín.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, khi chỉ còn tiếng nhạc và tiếng lửa tí tách, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Lâm An, rõ ràng và sống động như vừa mới xảy ra. Đó là một buổi sáng sớm, bầu trời còn tờ mờ sương. Cô thức dậy, bước xuống bếp để pha trà, và chợt khựng lại. Trên bàn bếp, nơi thường ngày chỉ có những chiếc cốc và lọ đường, hôm ấy lại có một bó hoa dại nhỏ. Những bông hoa trắng li ti, vàng nhạt, tím biếc, còn vương những hạt sương đêm, được buộc hờ hững bằng một sợi dây thô, có lẽ là một sợi dây gai mà anh vẫn dùng để buộc tài liệu. Không có lời nhắn, không một lời nói.
Lúc đó, cô đã thấy nó thật vụng về. Anh vô tâm đến nỗi không biết tặng hoa hồng, không biết gói ghém cẩn thận. Cô đã từng nghĩ, anh khô khan đến mức không thể nói ra một lời yêu thương, một lời chúc buổi sáng. Cô còn nhớ mình đã thầm thở dài, nghĩ rằng anh thật chẳng lãng mạn chút nào. Cô đã tự nhủ, một bó hoa dại thế này thì có ý nghĩa gì? Nó chỉ làm cô thêm cảm thấy mình không được trân trọng, không được yêu thương theo cách cô mong muốn.
Nhưng giờ đây, hình ảnh đó trở lại, và mọi chi tiết đều được nhìn nhận dưới một góc độ hoàn toàn khác. Cô nhớ lại, anh đã vội vã đi làm ngay sau đó, mái tóc còn ướt sũng. Anh thậm chí còn không kịp sấy khô tóc. Cô cũng nhớ cảm giác bối rối của anh khi cô nhìn thấy bó hoa. Anh đã lúng túng, không nói gì, chỉ gãi đầu và vội vã lấy áo khoác. Cô đã từng nghĩ đó là sự thờ ơ, là biểu hiện của một người không quan tâm.
Nhưng có lẽ... đó là tất cả những gì anh biết cách làm. Bó hoa dại ấy... Anh đã dậy sớm đến thế chỉ để hái nó? Để tìm kiếm những bông hoa nhỏ bé bên vệ đường, hay ở một góc công viên nào đó, trong khi anh luôn là người trân trọng từng phút giây của giấc ngủ. Anh đã dành thời gian, đã cố gắng, theo cách của riêng anh, để mang lại một điều gì đó tươi mới cho buổi sáng của cô. Rồi anh lại bỏ đi không nói một lời. Có lẽ, anh sợ sự bày tỏ vụng về của mình sẽ bị cô cười nhạo, hay anh chỉ đơn thuần không biết cách diễn đạt cảm xúc bằng lời nói.
*Bó hoa dại ấy... Anh đã dậy sớm đến thế chỉ để hái nó? Rồi anh lại bỏ đi không nói một lời. Em đã từng nghĩ anh vô tâm, nhưng có lẽ... đó là tất cả những gì anh biết cách làm.* Lâm An tự nhủ, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Cô chạm nhẹ vào vành ly cà phê đã nguội, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Đôi mắt cô lấp lánh, không phải vì nước mắt, mà vì một tia sáng của sự nhận thức vừa được khám phá, một bí mật đã được chôn vùi dưới lớp vỏ của sự hiểu lầm.
Cô đã luôn tìm kiếm những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ lãng mạn như trong phim ảnh. Cô đã luôn mong đợi anh sẽ là người đàn ông mà cô đã vẽ ra trong tưởng tượng. Nhưng anh, Hoàng Minh của cô, lại là một người đàn ông của hành động, của những nỗ lực thầm lặng, vụng về. Anh không biết cách nói "Anh yêu em" bằng những lời bay bổng, nhưng anh có thể thức dậy sớm để hái một bó hoa dại. Anh không biết cách an ủi bằng những câu nói ấm áp, nhưng anh có thể tìm kiếm những tài liệu hữu ích để giúp cô vượt qua khó khăn.
Hoàng Minh, như thể cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, hoặc có lẽ là vì quá mệt mỏi với sự giày vò, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh vẫn đỏ ngầu, khuôn mặt hốc hác, nhưng giờ đây, anh nhìn thẳng vào Lâm An. Ánh mắt anh chất chứa sự bất lực, hối tiếc và cả một chút hy vọng mong manh, như thể anh đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự tha thứ, hoặc ít nhất là một chút thấu hiểu từ cô.
Sự bất lực và hối tiếc ấy, không phải là thứ mà Lâm An đã từng thấy ở anh. Anh luôn kiên định, luôn mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, cô thấy một sự yếu đuối chân thật, một sự sụp đổ của bản ngã. Anh đã thực sự chạm đến đáy của sự hối hận. Nó không chỉ là sự hối tiếc về một mối tình đã qua, mà là sự vỡ vụn của cả một bản ngã, một nhận thức đã được xây dựng từ lâu. Anh đã từng là một người lý trí, một người tin vào sự thật hiển nhiên. Nhưng sự thật mà Lâm An đã kể, và những gì anh đang cảm nhận, đã phá vỡ tất cả những gì anh tin tưởng về chính mình.
Bác Ba, với những bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, đặt hóa đơn lên bàn. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với cả hai, rồi quay trở lại quầy bar, tiếp tục công việc của mình. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng nhạc Jazz vẫn đều đặn, như một điệp khúc của cuộc đời.
Lâm An nhìn hóa đơn, rồi lại nhìn Hoàng Minh. Cô không còn cảm thấy sự giận dữ hay tổn thương nuốt chửng mình. Thay vào đó là một sự buồn bã sâu sắc, nhưng cũng đi kèm với một sự thấu hiểu mới mẻ. Anh đã cố gắng, theo cách của anh. Cô đã đau, theo cách của cô. Cả hai đã yêu, nhưng không phải trong cùng một ký ức, không phải trong cùng một câu chuyện. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Việc Lâm An bắt đầu nhớ lại những cử chỉ nhỏ nhặt của Hoàng Minh, những nỗ lực vụng về nhưng chân thành của anh, báo hiệu rằng cô sẽ tiếp tục nhìn nhận lại nhiều kỷ niệm khác dưới góc độ mới. Sự chấp nhận rằng "đó là cách anh thể hiện sự quan tâm, không đúng nhưng chân thành" gieo mầm cho nhận thức rằng sự khác biệt trong cách thể hiện tình yêu là cốt lõi của vấn đề, và nó khó có thể thay đổi. Điều này củng cố ý tưởng về việc không thể tái hợp. Dù đã có sự thấu hiểu, khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, một vực sâu không thể lấp đầy. Và Lâm An, với đôi mắt lấp lánh như vừa khám phá ra một bí mật, biết rằng cô cần phải tiếp tục đào sâu vào những ký ức ấy, để cuối cùng, có thể buông bỏ một cách trọn vẹn hơn. Cô cần phải hiểu rõ hơn, không chỉ nỗi đau của mình, không chỉ sự vô tâm của anh, mà là toàn bộ bức tranh, với tất cả những mảng màu sáng tối, những nỗ lực vụng về và những hiểu lầm sâu sắc, để rồi, có thể khép lại một chương đã từng rất quan trọng trong cuộc đời mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.