Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 385: Bản Thể Của Yêu Thương: Những Cố Gắng Đã Bỏ Quên
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những hạt mưa li ti bắt đầu rắc nhẹ trên mái hiên, trên những tán cây xanh mướt, và cả trên những tấm kính cửa sổ. Âm thanh ấy, một bản giao hưởng dịu dàng của nước và gió, len lỏi vào căn hộ của Lâm An, nơi cô vừa trở về sau hành trình suy tư dọc con phố quen và trên cây cầu Ký Ức Đứng Lại. Cô không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ một chiếc đèn ngủ nhỏ đặt ở góc phòng, thứ ánh sáng đủ để xua đi bóng tối lạnh lẽo nhưng không đủ để làm sáng bừng những góc khuất trong tâm hồn.
Lâm An khẽ khàng đặt chiếc túi xách xuống, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Căn hộ của cô, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, luôn mang một vẻ ấm áp lạ lùng. Tông màu be, xanh lá cây và nâu đất chủ đạo cùng với những đồ gốm thủ công, tranh vẽ nhỏ và những chậu cây cảnh xanh tươi tạo nên một không gian đầy bình yên. Hôm nay, sự bình yên ấy dường như chỉ là một lớp vỏ mỏng manh bao bọc lấy cơn bão trong lòng cô. Cô ngồi xuống chiếc sofa êm ái, co chân lên, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng. Đôi mắt to tròn, vẫn còn đọng lại chút ẩm ướt của những giọt nước mắt trên cầu, nhìn xa xăm vào khoảng không.
Thành phố chìm trong một thứ im lặng đặc trưng của đêm khuya, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều và tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ ban công hé mở. Mùi đất ẩm từ những chậu cây, mùi tinh dầu sả thoang thoảng từ chiếc máy xông đang hoạt động, và một chút mùi hoa nhài từ giàn cây leo ngoài ban công hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian quen thuộc, an toàn. Nhưng tâm trí Lâm An không thể tìm thấy sự an toàn ấy.
*Anh không cố ý vô tâm... bản tính anh là thế... nhưng sao mình lại đau đến vậy?* Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm chỉ như một tiếng thì thầm trong màn đêm, mỏng manh đến nỗi gần như tan biến. Lời thì thầm ấy mang theo một sự thật trần trụi, một sự thật cô vừa khám phá ra trên cây cầu kia, nhưng nó vẫn cứa vào lòng cô như một lưỡi dao cùn, chậm rãi và dai dẳng. Cô đã từng trách cứ Hoàng Minh rất nhiều. Trách anh vô tâm, trách anh không hiểu mình, trách anh để cô phải một mình gánh chịu những nỗi đau, những giọt nước mắt thầm lặng. Nhưng giờ đây, những lời trách cứ ấy lại quay ngược về, đâm vào chính cô.
*Lẽ nào, mình đã luôn nhìn nhầm anh?* Câu hỏi ấy nặng trĩu, khiến lồng ngực cô nhói lên. Hoàng Minh không phải là người cố ý tổn thương cô. Anh chỉ là một người đàn ông lý trí, ít nói, thể hiện tình yêu và sự quan tâm theo cách riêng của mình, một cách mà cô, với bản tính nhạy cảm và giàu cảm xúc, đã không thể nhận ra, hoặc tệ hơn, đã hiểu sai hoàn toàn. Cô nhớ lại dáng vẻ suy sụp của anh ở quán cà phê, ánh mắt đau đớn đến tận cùng khi anh nhận ra những gì mình đã gây ra. Anh cũng đau, có lẽ còn đau hơn cô, vì anh phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu của anh, dù chân thành đến đâu, đã vô tình trở thành lưỡi dao cứa vào trái tim người con gái anh yêu.
Cô ngồi bất động trên sofa một lúc lâu, như một bức tượng được chạm khắc từ nỗi buồn và sự thấu hiểu. Thời gian dường như ngưng đọng trong căn phòng chỉ có ánh đèn vàng và tiếng mưa rì rào. Rồi, như có một lực vô hình thúc đẩy, cô đứng dậy. Bước chân cô nhẹ tênh, lướt qua những vật dụng quen thuộc trong căn phòng. Bàn làm việc với chồng sách, kệ sách đầy ắp những tiểu thuyết cũ, chiếc đàn guitar acoustic dựa vào tường. Mỗi vật, mỗi góc nhỏ trong căn hộ này đều mang theo những mảnh ký ức, những câu chuyện chưa được kể hoặc đã được kể theo những cách khác nhau. Cô chạm nhẹ vào một bức tranh treo tường, vẽ một con đường nhỏ rợp bóng cây. Con đường ấy, cô và anh đã từng đi qua biết bao lần. Khi ấy, cô chỉ nhớ về những bước chân mỏi mệt, những câu chuyện không được lắng nghe. Nhưng giờ đây, một góc khuất khác trong ký ức ấy bắt đầu hé mở, như một cánh cửa cũ kỹ vừa được lau sạch bụi thời gian.
Trời vẫn còn đêm, nhưng không khí đã bắt đầu chuyển mình sang rạng sáng, mang theo hơi ẩm và sự tĩnh mịch đặc trưng của thời khắc giao giữa ngày và đêm. Tiếng mưa đã thưa dần, nhường chỗ cho tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng chim hót líu lo từ một cành cây nào đó ngoài ban công, báo hiệu một ngày mới đang đến. Lâm An vẫn ngồi trên sofa, nhưng giờ cô đã nhắm mắt lại. Trong màn đêm của tâm trí, cô bắt đầu đào sâu vào những ký ức, không phải những ký ức đau khổ của cô, mà là những khoảnh khắc cô từng bỏ qua hoặc hiểu sai về Hoàng Minh. Giờ đây, cô không nhìn chúng bằng đôi mắt của một người con gái bị tổn thương, mà bằng đôi mắt của một người đang cố gắng thấu hiểu.
Hình ảnh Hoàng Minh hiện rõ trong tâm trí cô, không còn là người đàn ông xa cách, lạnh lùng, mà là một bóng hình với những nỗ lực vụng về, những cố gắng không thành lời. Cô sống lại những khoảnh khắc đó, lần này với một góc nhìn khác, một sự đồng cảm mới, như thể cô đang xem lại một bộ phim cũ nhưng với một kịch bản và cách diễn giải hoàn toàn mới.
Cô nhớ về những ngày cô bị ốm, cảm lạnh nặng đến mức không thể ra khỏi giường. Cô đã mong anh ngồi bên cạnh, nắm tay cô, vuốt nhẹ trán cô và thì thầm những lời an ủi ngọt ngào. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh chỉ lẳng lặng đi mua thuốc, sắc thuốc cho cô, nhắc cô uống đúng giờ. Anh mua cháo, đút từng thìa, kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô liên tục. Anh cấm cô làm việc, bắt cô phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Vào thời điểm đó, cô đã cảm thấy bị bỏ rơi, cảm thấy anh thật khô khan và vô tâm. Cô đã khóc thầm trong chăn, cảm thấy tủi thân đến tột độ. Nhưng giờ đây, cô hiểu. *Ngày đó, mình chỉ muốn anh ngồi bên cạnh, nắm tay mình... nhưng anh lại lo lắng về từng viên thuốc, từng bữa ăn...* Đó là cách anh yêu. Anh không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời, nhưng anh giỏi thể hiện bằng hành động, bằng sự chăm sóc thiết thực nhất. Từng viên thuốc, từng bữa ăn đều là những lời "anh yêu em" được gói ghém cẩn thận, chỉ là cô đã không đọc được.
Rồi cô nhớ về chuyến đi biển mà họ đã cùng nhau thực hiện. Cô đã mơ về những buổi hoàng hôn lãng mạn, những lời thì thầm bên tai sóng biển. Nhưng Hoàng Minh lại luôn lo lắng về thời tiết, về việc đặt phòng, về lịch trình an toàn. Anh đã chọn một khu nghỉ dưỡng yên tĩnh, an toàn, nơi có bãi biển sạch sẽ và không quá đông đúc. Anh luôn nhắc cô bôi kem chống nắng, không đi quá xa bờ, cẩn thận với đồ đạc. Cô đã trách anh quá lý trí, trách anh đã biến một kỳ nghỉ lãng mạn thành một chuyến đi công tác được lên kế hoạch tỉ mỉ. Cô đã mong đợi một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh biết nói những lời tình tứ, biết tạo ra những bất ngờ lãng mạn. Nhưng anh đã chọn cách của mình: *Anh đã chọn nơi đẹp nhất, an toàn nhất để mình không phải lo nghĩ bất cứ điều gì...* Anh muốn cô được thoải mái, được an toàn tuyệt đối. Sự lý trí của anh không phải là sự vô tâm, mà là cách anh bảo vệ, cách anh chăm sóc cho người anh yêu, đảm bảo rằng cô sẽ không phải đối mặt với bất kỳ rủi ro hay phiền toái nào. Đó là ngôn ngữ tình yêu của anh, được viết bằng những kế hoạch chi tiết và sự lo lắng thầm lặng.
Một ký ức khác ùa về, rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Đó là ngày sinh nhật cô, anh tặng cô một cuốn sách. Một cuốn tiểu thuyết dày cộp, mà cô, với tâm hồn bay bổng, không mấy hứng thú. Cô đã cất nó vào một góc, gần như quên lãng. Cô đã mong đợi một bó hoa hồng, một món quà lấp lánh, một lời chúc ngọt ngào. Cô vẫn nhớ khuôn mặt anh ngày hôm đó, có chút lúng túng, có chút thất vọng khi cô chỉ liếc qua cuốn sách rồi đặt xuống. Anh đã nói: "Anh thấy cuốn này hay, em đọc thử xem." Chỉ vậy thôi. Cô đã nghĩ, *một câu 'anh yêu em' khó đến vậy sao?* Nhưng đêm nay, trong ánh đèn vàng dịu, cô chợt nhớ đến một chi tiết mà cô đã bỏ qua. Cô vội vàng đứng dậy, tìm kiếm trên kệ sách. Cuốn tiểu thuyết màu xanh xám, vẫn nằm yên vị ở vị trí cũ, phủ một lớp bụi mỏng. Cô phủi nhẹ, lật giở từng trang. Và rồi, ở trang cuối cùng, nơi mà cô chưa bao giờ đọc tới, có một dòng chữ viết tay nhỏ xíu, mực đã hơi phai màu: "Gửi An, hy vọng em sẽ tìm thấy niềm vui trong những trang sách này, và biết rằng, có những điều không cần nói thành lời, vẫn luôn ở đó." Kèm theo đó là một biểu tượng trái tim nhỏ xíu, gần như không nhìn thấy nếu không để ý kỹ.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng Lâm An. Nước mắt lại chảy, lần này không phải của sự tủi thân, mà là của sự bẽ bàng và thấu hiểu. *Nhưng cuốn sách này... và dòng chữ nhỏ này... đó có phải là cách anh nói yêu không?* Phải, đó chính là cách anh nói yêu. Anh không thể nói ra những lời hoa mỹ, nhưng anh có thể viết chúng ra, một cách thầm lặng, chỉ để riêng cô biết. Anh sợ cô không hiểu, sợ cô không đọc, nhưng anh vẫn cố gắng, theo cách mà anh giỏi nhất. Anh đã dùng ngôn ngữ của trí tuệ, của sự sâu sắc để thể hiện tình cảm, một ngôn ngữ mà cô đã không dành thời gian để học.
Cô nhớ những lần anh thức khuya cùng cô hoàn thành dự án, không phải bằng cách giúp cô làm mà là bằng cách pha cà phê, mang đồ ăn nhẹ, ngồi làm việc riêng của anh trong im lặng, tạo cho cô một không gian yên tĩnh để tập trung. Cô đã từng ước anh sẽ ngồi bên cạnh, cùng cô thảo luận, cùng cô chia sẻ áp lực. Nhưng anh đã chọn cách trở thành một điểm tựa vững chãi, một sự hiện diện an ủi thầm lặng.
Những mảnh ký ức cứ thế ùa về, từng chút một, như những hạt mưa đêm đang ngưng đọng lại thành một hồ nước trong vắt trong tâm trí cô. Cô đã luôn tìm kiếm những biểu hiện tình yêu mà cô kỳ vọng, mà cô định nghĩa là "yêu". Cô muốn những lời nói, những cử chỉ lãng mạn, những sự thấu hiểu cảm xúc. Nhưng Hoàng Minh, anh lại yêu bằng một thứ ngôn ngữ khác, một thứ ngôn ngữ của sự ổn định, của sự chăm sóc thực tế, của những nỗ lực thầm lặng không cần được công nhận. Anh đã cố gắng, theo cách của anh, để yêu cô, để bảo vệ cô, để ở bên cô. Nhưng cô đã quá chìm đắm trong nỗi đau của mình, quá mải mê với những kỳ vọng của bản thân mà quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng.
Ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo những tia sáng đầu tiên của một ngày mới. Sương tan dần, và thành phố từ từ thức giấc, tiếng chim hót ngoài ban công cũng trở nên rõ ràng và rộn ràng hơn. Lâm An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh sáng vàng nhạt đang dần biến thành màu hồng cam rực rỡ, tô điểm cho bầu trời. Gương mặt cô vẫn còn đọng lại những vệt nước mắt khô, nhưng đôi mắt cô đã không còn vẻ bối rối, day dứt như trước. Thay vào đó là một sự thấu hiểu rõ ràng, nhưng cũng đầy nặng lòng.
Cô thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ một gánh nặng đã đeo đẳng cô suốt những năm qua, gánh nặng của sự oán trách và hiểu lầm. *Anh không sai, mình cũng không sai... chúng ta chỉ đơn giản là khác biệt trong cách yêu và được yêu.* Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một câu hỏi mà là một lời khẳng định, một sự chấp nhận đau đớn nhưng chân thật. Nỗi đau của cô, những giọt nước mắt thầm lặng, những lần chờ đợi vô vọng, tất cả đều là thật. Nhưng những nỗ lực của Hoàng Minh, những cử chỉ vụng về, những sự quan tâm thiết thực, những lời yêu không thành tiếng được giấu trong trang sách, cũng là thật.
*Nỗi đau của mình là có thật, nhưng nỗ lực của anh cũng là có thật.* Cô đã quá tập trung vào những gì mình thiếu, vào những gì anh không cho, mà quên mất đi những gì anh đã cố gắng để trao. Anh đã yêu cô theo cách anh biết, cách mà bản tính lý trí, thực tế của anh cho phép. Còn cô, cô đã yêu anh theo cách cô muốn, cách mà tâm hồn nhạy cảm và giàu cảm xúc của cô khao khát. Hai con người, hai ngôn ngữ tình yêu, mãi mãi không thể giao thoa.
Sự thấu hiểu này không mang lại sự hàn gắn. Nó không xóa đi khoảng cách giữa họ, mà ngược lại, nó càng làm rõ ràng hơn cái vực sâu không thể lấp đầy ấy. Cô hiểu rằng, sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu là cốt lõi của vấn đề, một vấn đề khó có thể thay đổi. Điều này củng cố ý tưởng về việc không thể tái hợp. Dù đã có sự thấu hiểu, khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, một vực sâu không thể lấp đầy.
*Sự thấu hiểu này... sao lại nặng lòng đến vậy?* Nó không mang lại niềm vui hay sự giải thoát hoàn toàn, mà là một nỗi buồn sâu sắc hơn, một sự chấp nhận cay đắng rằng họ đã yêu nhau bằng hai ngôn ngữ hoàn toàn khác biệt. Nỗi buồn này không bi lụy, không tuyệt vọng, mà mang theo một vẻ thanh thản kỳ lạ, như một dòng sông sau cơn lũ dữ dội, dù vẫn còn đục ngầu phù sa nhưng đã không còn cuộn trào sóng dữ. Nó là nỗi buồn của sự chấp nhận, chấp nhận rằng có những câu chuyện tình yêu, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể có một kết thúc trọn vẹn, không phải vì hết yêu, mà vì không cùng chung một bản nhạc, một điệu vũ.
Lâm An đứng dậy, tiến đến bàn làm việc. Ánh mắt cô dừng lại ở một cuốn sổ nhật ký cũ, bìa đã ngả màu theo thời gian. Đó là cuốn sổ cô đã ghi lại những cảm xúc, những suy tư của mình trong suốt quãng thời gian yêu Hoàng Minh. Cô đặt bàn tay lên bìa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và bụi thời gian. Có lẽ, đã đến lúc cô phải viết thêm một chương mới vào cuốn nhật ký ấy, một chương không còn là sự oán trách hay tủi thân, mà là sự thấu hiểu và chấp nhận. Một chương cuối cùng, để khép lại một câu chuyện đã từng rất quan trọng, với một trái tim đã được chữa lành, dù vẫn còn hằn sâu những vết sẹo.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.