Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 386: Khi Nỗi Cô Đơn Cất Lời: Vết Xước Sâu Trong Tâm Hồn Anh

Ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, mang theo những tia sáng đầu tiên của một ngày mới. Sương tan dần, và thành phố từ từ thức giấc, tiếng chim hót ngoài ban công cũng trở nên rõ ràng và rộn ràng hơn. Lâm An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh sáng vàng nhạt đang dần biến thành màu hồng cam rực rỡ, tô điểm cho bầu trời. Gương mặt cô vẫn còn đọng lại những vệt nước mắt khô, nhưng đôi mắt cô đã không còn vẻ bối rối, day dứt như trước. Thay vào đó là một sự thấu hiểu rõ ràng, nhưng cũng đầy nặng lòng.

Cô thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ một gánh nặng đã đeo đẳng cô suốt những năm qua, gánh nặng của sự oán trách và hiểu lầm. *Anh không sai, mình cũng không sai... chúng ta chỉ đơn giản là khác biệt trong cách yêu và được yêu.* Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một câu hỏi mà là một lời khẳng định, một sự chấp nhận đau đớn nhưng chân thật. Nỗi đau của cô, những giọt nước mắt thầm lặng, những lần chờ đợi vô vọng, tất cả đều là thật. Nhưng những nỗ lực của Hoàng Minh, những cử chỉ vụng về, những sự quan tâm thiết thực, những lời yêu không thành tiếng được giấu trong trang sách, cũng là thật.

*Nỗi đau của mình là có thật, nhưng nỗ lực của anh cũng là có thật.* Cô đã quá tập trung vào những gì mình thiếu, vào những gì anh không cho, mà quên mất đi những gì anh đã cố gắng để trao. Anh đã yêu cô theo cách anh biết, cách mà bản tính lý trí, thực tế của anh cho phép. Còn cô, cô đã yêu anh theo cách cô muốn, cách mà tâm hồn nhạy cảm và giàu cảm xúc của cô khao khát. Hai con người, hai ngôn ngữ tình yêu, mãi mãi không thể giao thoa.

Sự thấu hiểu này không mang lại sự hàn gắn. Nó không xóa đi khoảng cách giữa họ, mà ngược lại, nó càng làm rõ ràng hơn cái vực sâu không thể lấp đầy ấy. Cô hiểu rằng, sự khác biệt trong cách họ thể hiện tình yêu là cốt lõi của vấn đề, một vấn đề khó có thể thay đổi. Điều này củng cố ý tưởng về việc không thể tái hợp. Dù đã có sự thấu hiểu, khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, một vực sâu không thể lấp đầy.

*Sự thấu hiểu này... sao lại nặng lòng đến vậy?* Nó không mang lại niềm vui hay sự giải thoát hoàn toàn, mà là một nỗi buồn sâu sắc hơn, một sự chấp nhận cay đắng rằng họ đã yêu nhau bằng hai ngôn ngữ hoàn toàn khác biệt. Nỗi buồn này không bi lụy, không tuyệt vọng, mà mang theo một vẻ thanh thản kỳ lạ, như một dòng sông sau cơn lũ dữ dội, dù vẫn còn đục ngầu phù sa nhưng đã không còn cuộn trào sóng dữ. Nó là nỗi buồn của sự chấp nhận, chấp nhận rằng có những câu chuyện tình yêu, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể có một kết thúc trọn vẹn, không phải vì hết yêu, mà vì không cùng chung một bản nhạc, một điệu vũ.

Lâm An đứng dậy, tiến đến bàn làm việc. Ánh mắt cô dừng lại ở một cuốn sổ nhật ký cũ, bìa đã ngả màu theo thời gian. Đó là cuốn sổ cô đã ghi lại những cảm xúc, những suy tư của mình trong suốt quãng thời gian yêu Hoàng Minh. Cô đặt bàn tay lên bìa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và bụi thời gian. Có lẽ, đã đến lúc cô phải viết thêm một chương mới vào cuốn nhật ký ấy, một chương không còn là sự oán trách hay tủi thân, mà là sự thấu hiểu và chấp nhận. Một chương cuối cùng, để khép lại một câu chuyện đã từng rất quan trọng, với một trái tim đã được chữa lành, dù vẫn còn hằn sâu những vết sẹo.

***

Hoàng Minh thức dậy trong căn hộ của mình, nơi kiến trúc tối giản với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen luôn tạo cảm giác thanh lịch nhưng cũng đầy cô độc. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố từ xa vọng lại như một bản giao hưởng không ngừng của sự hối hả, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa xa xăm. Hương gỗ mới và mùi sách thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với chút hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Căn phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên qua những ô cửa kính lớn, nhưng tâm trí anh lại chìm trong một màn sương mờ của sự khó chịu mơ hồ. Đêm qua, dù Lâm An đã rời đi, nhưng những lời nói của cô, đặc biệt là câu hỏi "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?", cứ như một vết cứa, âm ỉ trong tâm hồn anh.

Anh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ấy, bước đến bàn làm việc. Màn hình máy tính bật sáng, hiển thị một biểu đồ phức tạp mà anh cần phân tích. Anh là một người đàn ông lý trí, luôn tin vào logic và giải pháp. Cảm xúc, đối với anh, là một biến số khó nắm bắt, thường dẫn đến những quyết định không hiệu quả. Anh đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng đầu óc, bằng cách tìm ra nguyên nhân và đưa ra phương án tối ưu. Mối quan hệ với Lâm An, cho đến giờ, anh vẫn cố gắng gói gọn nó vào một khung logic: "hết hợp", "xa dần", một sự chia tay êm đẹp. Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng đó là một kết thúc tự nhiên, không có ai là người sai hoàn toàn.

Nhưng những lời của Lâm An đã làm rạn nứt bức tường phòng thủ ấy. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những nỗ lực của mình, những cách anh đã thể hiện tình yêu theo định nghĩa của anh, nhưng lại bỏ qua cách mà cô đã cảm nhận chúng. Anh đã dành cả đêm để lục lọi trong ký ức của mình, tìm kiếm những khoảnh khắc cô khóc, những dấu hiệu của sự đau khổ mà anh đã bỏ lỡ. Anh tìm thấy những lần cô buồn bã, những lần cô giận dỗi, nhưng không có lần nào anh nhớ cô khóc một mình, hoàn toàn cô độc. Điều đó khiến anh cảm thấy trống rỗng, như có một phần ký ức quan trọng đã bị anh xóa sổ.

Tiếng "ding" nhỏ từ điện thoại đặt trên bàn kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Là tin nhắn từ Lâm An. Anh chầm chậm đưa tay với lấy điện thoại, cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.

"Em muốn gặp anh. Lần cuối cùng, để nói hết những điều cần nói."

Dòng chữ ngắn gọn, nhưng sức nặng của nó thì vô cùng lớn. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự bối rối rõ rệt. Anh lưỡng lự. Gặp lại? Để nghe thêm những lời buộc tội, hay những sự thật đau lòng khác mà anh không muốn đối mặt? Anh cảm thấy một sự thôi thúc muốn từ chối, muốn trốn tránh, muốn giữ lấy cái vỏ bọc lý trí và bình yên giả tạo của mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự tò mò, một nỗi sợ hãi xen lẫn một mong muốn được biết sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu. Anh không thể tiếp tục sống với những khoảng trống trong ký ức, với những câu hỏi không lời giải đáp.

Anh thở dài một hơi thật dài, tiếng thở nghe nặng nề trong căn phòng tĩnh lặng. Ngón tay anh di chuyển trên màn hình điện thoại, gõ vài chữ. "Được. Chiều nay, Quán Cà Phê Ký Ức Đọng." Anh bấm gửi, cảm thấy như mình vừa ký vào một bản án, một bản án sẽ buộc anh phải đối mặt với chính mình, với những lỗi lầm mà anh đã vô tình gây ra. Mùi cà phê phin từ máy pha tự động trong bếp thoảng ra, nhưng anh không còn cảm thấy muốn uống. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi ánh nắng mặt trời đang dần gay gắt hơn, chiếu rọi thẳng vào tâm hồn đang rối bời của anh. Anh biết, cuộc gặp này sẽ không giống bất kỳ cuộc gặp nào trước đây. Nó sẽ là một cuộc lột trần, một cuộc đối mặt trần trụi với những vết sẹo mà thời gian đã không thể chữa lành.

***

Chiều muộn, khi nắng chiều tà bắt đầu dát vàng những mái nhà cổ kính của thành phố, Hoàng Minh đã có mặt tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Anh chọn góc quen thuộc, nơi anh và Lâm An đã từng ngồi không biết bao nhiêu lần, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng luôn mang lại cảm giác ấm cúng và hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ, như một dòng chảy êm đềm cố gắng xoa dịu những căng thẳng vô hình đang bao trùm không gian. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ của quán, tạo nên một không khí đặc trưng mà anh đã quá quen thuộc. Nhưng hôm nay, những mùi hương ấy dường như chẳng thể chạm tới anh, chỉ còn lại sự chờ đợi, một cảm giác khó tả như đứng trước một cánh cửa sắp mở ra một vực sâu.

Anh ngồi đó, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường ngày. Tuy nhiên, khuôn mặt góc cạnh của anh lại ẩn chứa một sự căng thẳng rõ rệt. Đôi mắt sâu của anh lướt qua cửa kính, dõi theo từng bóng người qua lại trên con phố. Anh cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, chuẩn bị cho một cuộc "đối thoại" mà anh biết sẽ không dễ dàng. Anh tự nhủ, Lâm An muốn nói hết, vậy anh sẽ lắng nghe. Anh sẽ không cắt ngang, không biện minh, chỉ đơn thuần là lắng nghe. Đó là điều duy nhất anh có thể làm lúc này.

Khoảng mười lăm phút sau, Lâm An xuất hiện. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nổi bật giữa dòng người qua lại. Mái tóc dài, mềm mại buông xõa tự nhiên trên vai. Cô mặc một chiếc váy pastel đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng vẻ ngoài ấy không giấu được sự thanh thản, pha lẫn một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt to tròn, long lanh. Cô bước vào quán, ánh mắt lướt qua một lượt rồi dừng lại ở bàn của Hoàng Minh. Hai ánh mắt chạm nhau, và trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua, một sự kết nối cũ kỹ nhưng vẫn còn mạnh mẽ đến đáng sợ.

Cô tiến đến bàn, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng. Không còn vẻ rụt rè hay u sầu cố hữu, Lâm An hôm nay toát ra một sự điềm tĩnh lạ thường, một sự bình yên đến từ sâu thẳm bên trong, như thể cô đã trải qua một cuộc hành trình dài và tìm thấy bến đỗ cho tâm hồn mình.

Bác Ba, với dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh, lặng lẽ xuất hiện từ phía quầy bar. Ông không nói gì, chỉ khẽ đặt hai ly cà phê xuống bàn, một ly đen đá cho Hoàng Minh và một ly nâu sữa quen thuộc cho Lâm An. Ông đặt nhẹ nhàng, rồi lùi về phía quầy bar, tiếp tục công việc của mình, như một người quan sát thầm lặng, một phần không thể thiếu của những ký ức nơi đây. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng căng thẳng giữa hai người.

Hoàng Minh nhìn Lâm An, hít một hơi thật sâu. "Em muốn nói gì?" Giọng anh trầm, đều đều, nhưng có một chút gì đó căng thẳng, một nỗ lực kiểm soát cảm xúc đang trỗi dậy. Anh không muốn mình lộ ra sự yếu đuối, sự bối rối mà anh đang cảm nhận.

Lâm An ngồi đối diện anh, đặt hai bàn tay lên mặt bàn gỗ cũ, lòng bàn tay úp xuống, như để tìm kiếm một điểm tựa, một sự vững chãi. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không né tránh, không oán trách, chỉ có một nỗi buồn thăm thẳm và một sự kiên quyết lạ thường.

"Không phải để trách móc, mà là để anh hiểu. Hiểu hết." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng từng câu chữ lại như một nhát dao sắc lẹm, chậm rãi cứa vào lớp vỏ bọc lý trí của Hoàng Minh. Cô muốn anh hiểu, hiểu không phải bằng logic hay những giải thích khô khan, mà bằng cảm xúc, bằng trái tim. Đó là một yêu cầu mà từ trước đến nay, Hoàng Minh chưa bao giờ có thể đáp ứng một cách trọn vẹn. Anh cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên, như thể một lời hứa không thành hình đã bị cô vạch trần ngay từ đầu cuộc gặp. Anh nắm chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính, cố gắng dùng nó để trấn an bản thân. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến, không phải của lời nói, mà của những cảm xúc bị đè nén, của những ký ức khác biệt đến tột cùng.

***

Tiếng nhạc Jazz trong quán vẫn tiếp tục du dương, nhưng trong tâm trí Hoàng Minh, nó dường như trở nên xa xăm hơn, như một bản nhạc nền cho nỗi buồn đang dần bao trùm không gian. Mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng không còn mang lại sự ấm áp như trước, mà thay vào đó là một sự ngột ngạt, nặng nề. Hoàng hôn dần buông, và ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng càng làm nổi bật vẻ mặt căng thẳng của Hoàng Minh và ánh mắt đầy chất chứa của Lâm An.

Lâm An hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô vẫn kiên định nhìn vào anh, nhưng giọng nói lại nhỏ dần, run rẩy nhưng rõ ràng, như một tiếng thì thầm từ sâu thẳm quá khứ. "Anh nhớ đêm mưa ấy không? Đêm mà em gần như sụp đổ... Đêm mà em nhận được tin dự án bị hủy, cả tháng trời em thức trắng, ăn không ngon ngủ không yên. Rồi lại nhận thêm tin mẹ em bị ốm nặng, phải nhập viện cấp cứu..." Cô ngừng lại một chút, như thể đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng ấy. "Em đã cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Em đã gọi cho anh, anh bảo anh đang trên đường đến."

Hoàng Minh gật đầu nhẹ, cố gắng lục lọi trong ký ức của mình. "Anh nhớ. Anh đang giải quyết tài liệu gấp của dự án mới. Anh đã đến ngay khi có thể." Anh cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng trong đầu anh, những mảnh ký ức về đêm đó hiện lên rõ ràng: anh đã chạy xe trong mưa, lo lắng về cả dự án của mình và tình trạng của cô. Anh đã nghĩ mình đã làm đúng, đã cố gắng hết sức.

"Anh đã đến, ướt sũng. Em đã mừng đến phát khóc." Lâm An tiếp tục, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng cô không đưa tay lau đi. "Em ngồi co ro trên sofa, cảm thấy lạnh cóng từ bên trong. Em chỉ muốn được ôm, được nghe một lời an ủi, được cảm thấy có ai đó ở bên em, thực sự ở bên em." Cô nhìn anh, ánh mắt cô xoáy sâu vào anh, như muốn xuyên thấu tận tâm can. "Nhưng anh... anh đã làm gì?"

Hoàng Minh cảm thấy một sự khó chịu dâng lên. Anh nhớ mình đã cởi áo khoác, treo lên móc, rồi nhanh chóng mở laptop ra, tiếp tục công việc của mình. "Anh đã hỏi em có cần gì không. Anh thấy em buồn, anh đã định pha cho em ly trà nóng, nhưng công việc của anh lúc đó quá gấp. Anh nghĩ việc hoàn thành nó nhanh nhất có thể là cách tốt nhất để anh có thể tập trung hoàn toàn vào em sau đó." Anh biện minh, giọng nói bắt đầu có chút lúng túng. "Anh nghĩ anh cần phải giải quyết xong công việc để không làm phiền em sau này."

Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã nở trên môi. "Anh đã hỏi 'Em ổn chứ?' rồi lại quay đi. Anh đã ngồi đó, ngay bên cạnh em, nhưng em lại cảm thấy như đang ở một hành tinh khác. Anh chìm đắm trong laptop với những con số, những dự án của anh. Tiếng gõ phím của anh, tiếng quạt tản nhiệt của máy tính, tất cả đều trở thành một bức tường vô hình ngăn cách chúng ta." Nước mắt cô giờ đây chảy thành dòng, nhưng vẫn không có tiếng nấc nào, chỉ là một dòng chảy lặng lẽ của nỗi đau. "Em đã khóc thầm trong góc, co mình lại trên chiếc ghế, cảm thấy cô đơn tột cùng dù anh đang ở ngay bên cạnh. Em đã nhìn anh, nhìn khuôn mặt anh tập trung, nhìn những ngón tay anh lướt trên bàn phím, và em tự hỏi, liệu anh có bao giờ nhìn thấy em không? Liệu anh có bao giờ cảm nhận được sự tồn tại mong manh của em trong căn phòng này không?"

Hoàng Minh tái mặt. Những lời lý giải quen thuộc nghẹn lại ở cổ họng. Anh cố gắng tìm một lời biện minh, một lý do hợp lý cho hành động của mình. *Anh đang cố gắng, anh đang lo lắng cho tương lai của chúng ta, anh đang muốn giải quyết vấn đề nhanh nhất để có thời gian cho em.* Những suy nghĩ ấy lướt qua trong đầu anh, nhưng mỗi lời của Lâm An lại càng làm nổi bật sự khác biệt khủng khiếp trong cách họ cảm nhận và ưu tiên. Anh thấy mình như một kẻ mù, một kẻ điếc trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh nhớ mình đã làm việc đến tận khuya đêm đó, rồi mới ôm cô vào lòng khi cô đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Anh đã nghĩ đó là sự quan tâm, là trách nhiệm. Nhưng cô lại nhớ về sự cô đơn, về tiếng gõ phím lạnh lùng.

"Em cần anh." Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng đến đau lòng. "Em cần anh nhìn vào mắt em, ôm em, chỉ cần ở bên em, lắng nghe em nói, hay đơn giản là im lặng nhưng sự hiện diện của anh phải là một điểm tựa vững chãi, không phải là một bức tường. Em cần anh nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt em, cảm nhận sự run rẩy trong hơi thở của em. Em cần anh, chứ không phải một giải pháp hay một công việc cần hoàn thành." Cô nghiêng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn đầy kiên định. "Nhưng anh chỉ thấy công việc, thấy những vấn đề cần giải quyết, thấy những con số. Anh không thấy em. Anh không thấy một người con gái đang chênh vênh giữa vực thẳm của sự tuyệt vọng, anh không thấy rằng em đang chờ đợi anh kéo em lên, dù chỉ là bằng một cái nắm tay."

Hoàng Minh cảm thấy một cơn đau nhói lan tỏa trong lồng ngực. Anh cố gắng thở, nhưng lồng ngực như bị nén chặt. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, và lần đầu tiên, anh không thể tìm thấy bất kỳ lời biện minh nào. Bức tường lý trí mà anh đã xây dựng suốt bao năm qua, bức tường ngăn cách anh với những cảm xúc phức tạp và hỗn độn, đang dần rạn nứt, từng mảng lớn đổ sập xuống. Anh thấy rõ ràng nỗi đau của cô, nỗi đau mà anh, bằng sự vô tâm vô tình của mình, đã gây ra. Anh cảm nhận được sự cô đơn tột cùng mà cô đã trải qua, dù anh đã ở ngay bên cạnh cô. Điều đó, đối với một người luôn tự hào về sự "có mặt" và "nỗ lực" của mình, là một cú sốc kinh hoàng. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và giờ đây, những lúc cô chờ, những lúc cô đau, những lúc cô khóc một mình, đang hiện về rõ mồn một, như một thước phim kinh hoàng mà anh là đạo diễn kiêm kẻ gây ra.

***

Tiếng nhạc Jazz trong quán dường như ngừng hẳn trong tâm trí Hoàng Minh, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đáng sợ, một không gian vô định nhấn chìm anh. Mùi cà phê giờ đây trở nên nhạt nhòa, không còn chút hương vị quen thuộc nào, chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa trong không khí ngột ngạt. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, và những ánh đèn đường hắt vào quán chỉ càng làm nổi bật vẻ đau đớn đến tột cùng trên khuôn mặt Hoàng Minh.

Lời kể của Lâm An kết thúc. Cô im lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng. Nhưng sự im lặng đó lại có sức nặng ngàn cân, đè nén lên lồng ngực Hoàng Minh, khiến anh không thể thở nổi. Anh hoàn toàn sững sờ, đầu óc trống rỗng. Anh không thể nói được gì, không một lời, không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ. Bức tường lý trí kiên cố của anh đã sụp đổ hoàn toàn, tan nát thành từng mảnh vụn. Giờ đây, anh không còn có thể phân tích hay biện minh cho bất kỳ điều gì. Mọi lý lẽ, mọi logic mà anh từng tin tưởng đều trở nên vô nghĩa trước dòng nước mắt và nỗi đau sâu thẳm của Lâm An.

Anh nhìn thấy rõ ràng nỗi đau của cô, cảm nhận được sự cô đơn tột cùng mà anh đã vô tình gây ra. Đó không còn là một khái niệm trừu tượng, một "ký ức khác biệt" mà anh có thể lý giải. Đó là một vết thương thực sự, một vết xước sâu hoắm trong tâm hồn cô, mà kẻ gây ra lại chính là anh. Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Minh cảm thấy một nỗi đau xé lòng, không phải là nỗi buồn vu vơ hay sự tiếc nuối cho một mối tình đã qua. Đó là sự hối hận sâu sắc đến tận xương tủy, một sự ân hận ăn mòn tâm can, nhận ra rằng những "nỗ lực" của mình, những cách yêu của mình, đã vô tình trở thành những mũi dao cứa vào trái tim người mình yêu.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô đầy xót xa. Cô thấy đôi mắt anh đỏ hoe, thấy khuôn mặt anh tái nhợt, thấy đôi môi anh run rẩy không thốt nên lời. Cô chưa bao giờ thấy anh yếu đuối đến vậy, chưa bao giờ thấy anh mất đi sự điềm tĩnh, lý trí cố hữu của mình. Hình ảnh một Hoàng Minh mạnh mẽ, vững chãi đã tan biến, thay vào đó là một người đàn ông đang chìm trong sự dày vò và đau khổ tột cùng.

Cô khẽ khàng, giọng nói dịu dàng như một lời thì thầm của gió, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn kỷ niệm. "Đó là đêm em hiểu rằng, dù anh yêu em theo cách của anh, em vẫn sẽ cô đơn trong tình yêu đó. Nỗi đau của em là có thật, nhưng nỗ lực của anh cũng là có thật. Chỉ là... chúng ta đã nói hai ngôn ngữ khác nhau."

Lời nói của Lâm An như một nhát búa cuối cùng giáng xuống bức tường đổ nát trong tâm trí Hoàng Minh. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh cúi gằm mặt xuống, hai bàn tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Anh run rẩy, cả cơ thể anh chấn động. Một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng anh, rồi tiếp theo là những tiếng nấc khác, yếu ớt nhưng đầy đau đớn. Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát, không thể kìm nén, lăn dài trên má anh, rơi xuống mặt bàn gỗ cũ, thấm vào từng thớ gỗ.

"Anh... anh không biết..." Hoàng Minh cố gắng nói, nhưng giọng anh khàn đặc, đứt quãng, như thể mỗi từ thốt ra đều phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp. "Anh... anh thật sự không biết..."

Anh không thể nói tiếp. Mọi lời bào chữa đều vô nghĩa. Mọi sự lý giải đều trở nên nhỏ bé trước nỗi đau to lớn mà anh vừa được chứng kiến, nỗi đau mà anh đã gây ra. Anh chỉ có thể cúi gằm mặt, chìm đắm trong sự hối hận và nỗi đau đớn đến tột cùng. Những giọt nước mắt của anh không còn là những giọt nước mắt của sự tiếc nuối thông thường, mà là những giọt nước mắt của một kẻ đã sống trong mù lòa, một kẻ đã vô tình làm tổn thương người mình yêu thương nhất bằng chính sự vô tâm và cách yêu khác biệt của mình.

Lâm An nhìn anh, lòng cô tràn ngập sự xót xa. Cô đã từng ước, đã từng mong anh thấu hiểu, đã từng muốn anh đau đớn như cô đã từng đau. Nhưng khi thấy anh thực sự đau khổ, khi thấy anh sụp đổ, cô lại chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc hơn, một nỗi buồn không còn oán trách, mà là sự chấp nhận cay đắng về một sự thật rằng họ đã yêu nhau, nhưng không cùng một ký ức, không cùng một hiện tại. Giờ đây, Hoàng Minh đã thấu hiểu, nhưng cái giá phải trả cho sự thấu hiểu ấy lại quá đắt. Anh đã bị nỗi đau của cô tấn công, buộc phải đối diện với phiên bản thực sự của tổn thương mà anh đã vô tình gây ra, và điều đó đã phá hủy hoàn toàn bức tường lý trí của anh. Sự sụp đổ của anh, dù đau đớn, lại là một bước tiến gần đến sự thấu hiểu toàn diện, nhưng đồng thời cũng hé lộ nỗi đau sẽ là gánh nặng lớn cho anh trong tương lai. Lâm An, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy một sự giải thoát tinh thần, một sự chấp nhận rằng có những vết thương không thể hàn gắn, có những khác biệt không thể dung hòa. Nỗi đau chung mà cả hai cảm nhận được củng cố ý niệm rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ, chỉ còn lại sự tiếc nuối và thấu hiểu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free