Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 387: Bức Tranh Ký Ức Đổ Vỡ: Đêm Tự Vấn Của Kẻ Vô Tâm
Anh không thể nói thêm được nữa. Mọi lời bào chữa đều vô nghĩa. Mọi sự lý giải đều trở nên nhỏ bé trước nỗi đau to lớn mà anh vừa được chứng kiến, nỗi đau mà anh đã gây ra. Anh chỉ có thể cúi gằm mặt, chìm đắm trong sự hối hận và nỗi đau đớn đến tột cùng. Những giọt nước mắt của anh không còn là những giọt nước mắt của sự tiếc nuối thông thường, mà là những giọt nước mắt của một kẻ đã sống trong mù lòa, một kẻ đã vô tình làm tổn thương người mình yêu thương nhất bằng chính sự vô tâm và cách yêu khác biệt của mình.
Lâm An nhìn anh, lòng cô tràn ngập sự xót xa. Cô đã từng ước, đã từng mong anh thấu hiểu, đã từng muốn anh đau đớn như cô đã từng đau. Nhưng khi thấy anh thực sự đau khổ, khi thấy anh sụp đổ, cô lại chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc hơn, một nỗi buồn không còn oán trách, mà là sự chấp nhận cay đắng về một sự thật rằng họ đã yêu nhau, nhưng không cùng một ký ức, không cùng một hiện tại. Giờ đây, Hoàng Minh đã thấu hiểu, nhưng cái giá phải trả cho sự thấu hiểu ấy lại quá đắt. Anh đã bị nỗi đau của cô tấn công, buộc phải đối diện với phiên bản thực sự của tổn thương mà anh đã vô tình gây ra, và điều đó đã phá hủy hoàn toàn bức tường lý trí của anh. Sự sụp đổ của anh, dù đau đớn, lại là một bước tiến gần đến sự thấu hiểu toàn diện, nhưng đồng thời cũng hé lộ nỗi đau sẽ là gánh nặng lớn cho anh trong tương lai. Lâm An, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy một sự giải thoát tinh thần, một sự chấp nhận rằng có những vết thương không thể hàn gắn, có những khác biệt không thể dung hòa. Nỗi đau chung mà cả hai cảm nhận được củng cố ý niệm rằng sự khác biệt trong ký ức quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ, chỉ còn lại sự tiếc nuối và thấu hiểu.
Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, đôi vai rộng run bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào từ cổ họng anh cứ thế thoát ra, xé toạc không gian vốn đang tĩnh lặng của quán cà phê 'Ký Ức Đọng'. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó không còn mang một giai điệu hoài niệm êm đềm, mà trở thành một bản nhạc buồn thảm, từng nốt trầm như đang hòa vào nỗi đau vô bờ bến của anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ kỹ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả giờ như bị pha loãng bởi một mùi ẩm ướt, mặn chát của nước mắt và sự tuyệt vọng đang bao trùm. Bên ngoài cửa kính, trời đã bắt đầu lất phất mưa, những hạt mưa tí tách rơi xuống mái hiên, tạo nên một âm thanh đều đều, buồn bã, như tiếng khóc của chính màn đêm. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây vốn tạo nên sự ấm cúng, giờ đây không đủ sức xua đi cái bóng tối u ám đang ngự trị trong lòng Hoàng Minh.
Lâm An ngồi đối diện anh, cô không nói thêm lời nào. Ánh mắt cô phức tạp, vừa có sự xót xa khi nhìn thấy người đàn ông từng là cả thế giới của mình sụp đổ, vừa có một chút nhẹ nhõm đến cay đắng khi cuối cùng anh cũng đã thấu hiểu. Nhưng sự thấu hiểu này, cô tự hỏi, có ý nghĩa gì nữa đây? Nó đến quá muộn màng, khi mọi vết thương đã hằn sâu, khi mọi hy vọng đã lụi tàn. Cô khẽ thở dài, trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn độn, như những sợi tơ vò không thể gỡ. “Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu… nhưng cái giá phải trả cho sự thấu hiểu này là gì?”, cô tự hỏi mình trong thinh lặng, một nỗi buồn vô hạn dâng lên, lấp đầy từng ngóc ngách tâm hồn.
Hoàng Minh vẫn gục đầu xuống bàn, những tiếng nức nở của anh dần biến thành những tiếng rên rỉ yếu ớt, như thể anh đang cố gắng nuốt ngược tất cả những cay đắng vào trong. Bàn tay anh nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch, run rẩy không ngừng. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở. Mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng, và anh chỉ muốn biến mất, muốn tan biến vào hư không để thoát khỏi sự dằn vặt này. “Vô tâm… mình đã vô tâm đến mức nào?”, một giọng nói đầy dằn vặt vang vọng trong tâm trí anh. “Mình đã thật sự không thấy gì sao? Không thấy những giọt nước mắt, không thấy nỗi cô đơn, không thấy những lần cô ấy cố gắng một mình?” Cơn hối hận cuộn xoáy trong anh như một cơn bão, cuốn đi mọi lý trí, mọi sự tự tin mà anh từng có. Anh nhận ra, anh đã sống trong một bong bóng do chính mình tạo ra, một bong bóng của sự yên ổn giả tạo, nơi anh tin rằng mọi thứ đều ổn, rằng anh đã yêu theo cách tốt nhất của mình. Nhưng giờ đây, bong bóng đó đã vỡ tan, phơi bày một sự thật trần trụi, đau đớn đến tột cùng.
Bác Ba, với đôi mắt tinh anh của một người đã trải qua bao thăng trầm, đứng từ xa quan sát hai người. Ông không dám lại gần, sợ làm phiền khoảnh khắc riêng tư đầy đau đớn này. Ông đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tình yêu đến và đi tại quán cà phê của mình, và ông hiểu rằng có những nỗi đau chỉ có thể tự mình đối diện. Ông lặng lẽ bước đến quầy pha chế, nhẹ nhàng đặt hóa đơn lên bàn của Hoàng Minh và Lâm An, rồi lùi lại, để lại khoảng không cần thiết cho họ. “Mỗi ly cà phê đều có một câu chuyện riêng,” ông từng nói. Và câu chuyện này, ông nghĩ, là một câu chuyện thấm đẫm nước mắt và sự thấu hiểu muộn màng. “Thời gian đâu có đợi ai…”, ông khẽ thở dài trong lòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn miệt mài rơi.
Lâm An khẽ đặt bàn tay lên cốc trà đã nguội ngắt của mình. Hơi ấm của cốc trà đã tan biến từ lâu, giống như hơi ấm của mối tình này. Cô không chạm vào Hoàng Minh, không an ủi anh. Cô biết, đây là nỗi đau anh phải tự mình gánh chịu, tự mình đối diện. Sự an ủi của cô lúc này có lẽ chỉ càng làm anh thêm dằn vặt. Cô đã từng mong muốn anh hiểu, mong muốn anh đau, nhưng khi điều đó thực sự xảy ra, cô lại không cảm thấy hả hê, chỉ thấy một sự trống rỗng và buồn bã đến lạ lùng. Cô đã khóc quá nhiều, đã đau quá nhiều, giờ đây khi nhìn anh đau, cô không còn nước mắt để rơi nữa. Chỉ còn lại sự chấp nhận lặng lẽ, một sự chấp nhận rằng có những sự thật phải trả giá bằng cả một mối tình, bằng cả những năm tháng tuổi trẻ. Sự thấu hiểu này đến quá muộn, nó không phải là cầu nối để họ quay lại, mà là một lời chia tay cuối cùng, trọn vẹn và đau đớn hơn bất cứ lời chia tay nào khác.
***
Đêm đã buông xuống. Hoàng Minh lái xe về căn hộ của mình trong trạng thái mơ hồ, như một bóng ma vật vờ giữa dòng đời. Màn đêm thành phố như nuốt chửng anh, những ánh đèn đường lướt qua nhanh như những đoạn phim ký ức hỗn loạn. Anh không thể nhớ mình đã lái xe về bằng cách nào, chỉ biết rằng khi cánh cửa căn hộ đóng sập lại phía sau, một âm thanh "cạch" khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như tiếng khóa chặt một phần đời của anh. Chiếc chìa khóa nặng trịch được anh quăng đại lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa, tạo nên một tiếng động khẽ nhưng lại vang dội trong sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng.
Anh không buồn bật đèn. Bóng tối bao trùm lấy anh, nuốt chửng từng bước chân nặng nề. Căn hộ của anh, một không gian được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – giờ đây không còn mang vẻ sang trọng, thanh lịch nữa, mà trở nên lạnh lẽo và trống rỗng đến cùng cực. Những món nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, giờ đây như những biểu tượng của sự cô độc, của một cuộc sống chỉ biết đến lý trí mà thiếu vắng đi cảm xúc. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, đều đều, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Từ xa, tiếng thành phố vẫn vọng lại – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – như một bản giao hưởng của sự sống vẫn tiếp diễn ngoài kia, đối lập hoàn toàn với sự đổ vỡ bên trong anh.
Anh lê bước vào phòng khách, cơ thể rã rời, đầu óc quay cuồng với những mảnh ký ức và lời nói của Lâm An. Những lời cô nói, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy sức nặng, như những nhát dao cứa vào từng thớ thịt trong trái tim anh. “Đó là đêm em hiểu rằng, dù anh yêu em theo cách của anh, em vẫn sẽ cô đơn trong tình yêu đó. Nỗi đau của em là có thật, nhưng nỗ lực của anh cũng là có thật. Chỉ là… chúng ta đã nói hai ngôn ngữ khác nhau.” Những câu chữ ấy cứ vang vọng, lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng nghỉ.
Anh ngã vật xuống sofa, chiếc sofa da lạnh lẽo ôm lấy cơ thể anh, nhưng không thể mang lại chút hơi ấm nào. Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng ngăn những giọt nước mắt tiếp tục rơi, nhưng vô vọng. Từng giọt, từng giọt nóng hổi cứ thế tuôn ra, lăn dài qua kẽ tay, thấm đẫm vào lớp vải áo. Sự trống rỗng trong căn hộ lớn như nuốt chửng anh, làm nổi bật nỗi cô đơn mà anh chưa bao giờ thực sự cảm nhận sâu sắc đến vậy. Anh vẫn luôn tự hào về sự độc lập, về khả năng tự mình giải quyết mọi vấn đề. Nhưng đêm nay, anh thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết, nhỏ bé và lạc lõng trong chính căn nhà của mình.
“Tất cả… tất cả đều là lỗi của mình sao?”, anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. “Cô ấy đã đau khổ đến thế sao? Mình đã thật sự không thấy gì sao?” Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức của mình, những ký ức mà anh từng cho là yên bình, không cãi vã, không tổn thương. Nhưng giờ đây, mỗi mảnh ký ức ấy lại hiện lên dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Anh nhớ về những lần cô im lặng, những lần cô nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi rồi lại cụp xuống. Anh nhớ về những lần cô cố gắng bắt chuyện, cố gắng kéo anh vào thế giới cảm xúc của cô, nhưng anh lại chỉ đáp lại bằng những câu trả lời logic, thực tế, hay thậm chí là sự im lặng.
“Mình đã ở đâu khi cô ấy cần mình nhất?”, câu hỏi ấy như một nhát dao sắc bén cứa thẳng vào tim anh. Anh đã ở đó, ngay bên cạnh cô, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi khác, bận rộn với công việc, với những kế hoạch, với những giải pháp. Anh đã ở đó, nhưng anh chưa bao giờ thực sự *hiện diện* vì cô. Anh đã nghĩ rằng việc anh cung cấp một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc là đủ. Anh đã nghĩ rằng việc anh không cãi vã, không làm điều gì sai trái là đã thể hiện tình yêu của mình. Nhưng anh đã quên mất, tình yêu không chỉ là sự ổn định, mà còn là sự thấu hiểu, là sự đồng cảm, là những lời an ủi, là những cái ôm chặt khi thế giới xung quanh sụp đổ.
Cái lạnh của căn hộ càng thấm sâu vào từng tế bào anh. Anh co ro trên sofa, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, nhưng chỉ tìm thấy sự lạnh lẽo và trống rỗng. Mọi đồ vật quen thuộc trong căn phòng, những bức tranh trừu tượng trên tường, kệ sách đầy ắp những cuốn sách chuyên ngành, chiếc bàn làm việc gọn gàng, tất cả dường như đang chế nhạo anh. Chúng là biểu tượng của một cuộc đời mà anh đã xây dựng dựa trên lý trí và sự kiểm soát, một cuộc đời hoàn hảo về mặt vật chất nhưng lại thiếu hụt trầm trọng về mặt cảm xúc. Anh chưa bao giờ nhận ra rằng, sự hoàn hảo của anh lại là bức tường ngăn cách anh với người anh yêu nhất, khiến cô phải chịu đựng nỗi cô đơn tột cùng ngay cả khi ở bên anh.
***
Đêm trôi qua nặng nề, từng phút, từng giây như kéo dài vô tận. Hoàng Minh không ngủ. Anh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe. Chiếc máy tính, vốn là công cụ làm việc hiệu quả của anh, giờ đây trở thành một cỗ máy thời gian đưa anh về quá khứ, nhưng không phải để hoài niệm, mà để đối diện với những vết thương anh đã vô tình gây ra. Anh mở Album ảnh điện tử, lướt qua từng bức ảnh cũ, từng khoảnh khắc mà anh từng cho là đẹp đẽ, hạnh phúc.
Bức ảnh đầu tiên hiện lên là Lâm An đang cười rạng rỡ trong một buổi dã ngoại. Hoàng Minh nhớ ngày hôm đó, anh đã lên kế hoạch mọi thứ rất chi tiết, từ địa điểm, đồ ăn, đến trò chơi. Anh đã nghĩ rằng cô rất vui. Nhưng giờ đây, nhìn kỹ vào bức ảnh, anh thấy nụ cười của cô có một chút gì đó gượng ép, ánh mắt cô hơi xa xăm, như đang tìm kiếm một điều gì đó mà anh không thể cho. “Nụ cười này… là gượng ép. Ánh mắt này… là đợi chờ. Sao mình lại không thấy?”, anh thầm thì, giọng nói khô khốc.
Anh lướt đến bức ảnh khác. Lâm An ngồi bên cửa sổ quán cà phê quen thuộc, tay cầm một ly trà hoa cúc, nhìn ra ngoài với vẻ suy tư. Anh nhớ mình đã ở đó, ngồi đối diện cô, nhưng anh đang mải mê đọc báo cáo công việc trên điện thoại. Anh đã không ngẩng đầu lên, không hỏi cô đang nghĩ gì, không chạm vào tay cô. Anh đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc như thế, những khoảnh khắc cô cần một lời nói, một ánh mắt thấu hiểu, một sự hiện diện trọn vẹn của anh.
Rồi đến bức ảnh chụp chiếc đồng hồ đôi mà họ từng đeo. Lâm An mỉm cười dịu dàng, cổ tay cô đeo chiếc đồng hồ nhỏ nhắn. Hoàng Minh nhớ cô đã rất thích nó, đã đeo nó mỗi ngày. Nhưng rồi, có một ngày, cô không đeo nữa. Anh đã hỏi, và cô chỉ nói đơn giản là “không thích nữa”. Anh đã không truy hỏi thêm, không nhận ra rằng đó là một dấu hiệu, một lời nhắn nhủ thầm lặng từ cô. “Chiếc đồng hồ… cô ấy đã không đeo nữa. Bởi vì nó là lời nhắc nhở cho sự vô tâm của mình,” anh nhận ra, một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Anh đã quá lý trí, quá bận tâm đến những gì có thể nhìn thấy, sờ thấy, mà quên mất những tín hiệu cảm xúc tinh tế, những lời nói không thành lời.
Anh nhớ lại lời hứa về chuyến đi Đà Lạt, một lời hứa anh đã trì hoãn hết lần này đến lần khác vì công việc. Anh nhớ chiếc cốc cà phê gốm Lâm An tặng, mà anh đã vô tình làm vỡ rồi chỉ mua một chiếc mới y hệt để thay thế, không nhận ra rằng giá trị của nó nằm ở kỷ niệm, ở tấm lòng người tặng, chứ không phải ở vẻ ngoài. Anh nhớ về những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc gọi anh đã bỏ lỡ vì một cuộc họp, một email quan trọng hơn. Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây đều hiện lên rõ ràng, nhuốm màu đau khổ từ góc nhìn của Lâm An. Anh thấy rõ sự cố gắng đơn độc của cô, những nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo, để được anh thấu hiểu, và sự vô tâm đến tàn nhẫn của mình.
Nỗi hối hận như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh, không ngừng nghỉ. Anh đã yêu cô, anh biết điều đó. Nhưng anh đã yêu một cách mù quáng, chỉ nhìn thấy phiên bản tình yêu của riêng mình, phiên bản của sự ổn định, trách nhiệm và logic, mà không hề thấu cảm được nỗi đau, nỗi cô đơn của người anh yêu. Anh đã tự lừa dối mình quá lâu, rằng mọi thứ đều ổn, rằng mối quan hệ của họ êm đềm và hạnh phúc. Nhưng sự thật thì không phải vậy. Dưới vẻ ngoài yên bình, là một dòng chảy ngầm của nỗi đau và sự thất vọng mà anh đã hoàn toàn không nhận ra.
Hoàng Minh chạm vào màn hình máy tính, ngón tay run rẩy lướt nhẹ qua khuôn mặt Lâm An trong bức ảnh. Như thể anh muốn chạm vào cô, muốn xin lỗi cô, muốn quay ngược thời gian để sửa chữa tất cả. Nhưng tất cả đã quá muộn. Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, không còn là tiếng nức nở yếu ớt mà là sự câm lặng của nỗi đau sâu sắc. Anh không còn khóc vì sự sụp đổ của bản thân, mà khóc vì nỗi đau mà anh đã gây ra cho cô. Khóc vì sự mù lòa của mình, vì những điều anh đã bỏ lỡ, vì những ký ức mà anh và cô đã không thể chia sẻ. Nỗi hối hận tột cùng này là một sự thức tỉnh sâu sắc, nhưng cũng báo hiệu rằng con đường chữa lành cho anh sẽ rất dài và khó khăn. Sự thấu hiểu muộn màng này củng cố mạnh mẽ ý niệm rằng mối quan hệ của họ, dù có tình yêu, đã không thể vượt qua những khác biệt căn bản trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ, khiến việc hàn gắn là không thể. Và anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình anh phải 'đọc lại' toàn bộ ký ức của mình với một con mắt khác, khám phá thêm nhiều chi tiết 'quên' hoặc hiểu sai, một hành trình đầy dằn vặt và đau đớn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.