Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 405: Hồi Kết Của Một Ký Ức Khác Biệt
Gió se lạnh luồn qua những con đường quen thuộc của thành phố, mang theo hơi ẩm của buổi chiều tà và thoang thoảng mùi hương hoa sữa còn vương vấn đâu đó. Lâm An bước đi trên vỉa hè lát đá, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng như không chạm đất. Trái tim cô, vốn từng nặng trĩu bởi những gánh nặng của ký ức và oán hận, giờ đây đã được giải thoát. Giọt nước mắt của sự buông bỏ đã khô trên má, để lại một cảm giác thanh thản đến lạ lùng. Cô không còn cảm thấy sự vội vã, không còn cảm thấy áp lực. Mọi thứ dường như đã chậm lại, hòa mình vào nhịp thở của buổi chiều đang dần chuyển mình sang tối.
Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' hiện ra trước mắt, như một chiếc hộp thời gian được giữ nguyên vẹn giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Kiến trúc cổ kính với mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ gỗ sẫm màu và giàn hoa giấy leo kín đã trở thành một phần của ký ức sâu thẳm trong cô. Từ bên ngoài, cô có thể nghe thấy tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương, len lỏi qua không gian, như lời thì thầm của một câu chuyện cũ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, mời gọi nhưng cũng đầy hoài niệm. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự quen thuộc đến nao lòng. Nơi này, đã từng chứng kiến những buổi hẹn hò đầu tiên, những buổi tranh luận sôi nổi, những lời hứa hẹn và cả những khoảng lặng đầy xa cách. Giờ đây, nó sẽ là nơi chứng kiến sự kết thúc, một lời tạm biệt cuối cùng.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông gió phía trên khe khẽ vang lên, ngân nga một giai điệu trong trẻo như tiếng gọi của quá khứ. Bên trong quán, ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn cổ kính đã được thắp sáng, hắt lên những bóng đổ dài trên sàn gỗ đánh vecni. Khách hàng lác đác, mỗi người chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không gian không quá ồn ào nhưng cũng không quá tĩnh mịch. Ánh mắt Lâm An lướt qua một lượt, và rồi dừng lại ở góc bàn quen thuộc, nơi họ đã từng ngồi biết bao lần. Hoàng Minh đã ở đó.
Anh ngồi quay lưng về phía cửa, dáng người cao ráo, điềm đạm. Mái tóc cắt gọn gàng, chiếc áo sơ mi màu xám tro khiến anh trông trầm tĩnh hơn bao giờ hết. Đôi mắt sâu của anh đang hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bắt đầu bao trùm những con phố. Anh không nhìn điện thoại, không đọc sách, chỉ đơn giản là ngồi đó, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo, ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắng mà không hề biểu lộ ra bên ngoài. Chính cái dáng vẻ trầm mặc ấy, cái cách anh luôn giữ một khoảng cách nhất định với thế giới xung quanh, đã từng khiến Lâm An vừa yêu vừa hận. Yêu vì sự bình yên anh mang lại, hận vì sự bình yên ấy đôi khi đi kèm với sự thờ ơ, vô tâm.
Lâm An bước đến gần, tiếng giày cao gót khẽ khàng trên sàn gỗ. Cô không vội vàng, không muốn phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng ấy. Khi cô đứng cách bàn chỉ vài bước chân, Hoàng Minh dường như cảm nhận được sự hiện diện của cô, anh từ từ quay đầu lại. Ánh mắt họ chạm nhau. Không chút vồ vập, không chút ngượng ngùng, không còn sự căng thẳng hay giận dữ của những lần gặp trước. Chỉ là một sự thấu hiểu lặng lẽ, một nỗi buồn sâu sắc được chia sẻ, như thể họ đã đọc được suy nghĩ của nhau mà không cần lời nói. Đôi mắt Hoàng Minh vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn sự vô cảm như trước, mà ánh lên một tia hối tiếc, một tia chấp nhận. Lâm An thấy mình cũng đáp lại bằng một cái nhìn tương tự, một cái nhìn không còn trách móc, chỉ còn sự cảm thông cho một người đã từng là tất cả của mình.
Cô nhẹ nhàng kéo ghế, ngồi xuống đối diện anh. Chiếc ghế kêu cót két khẽ khàng, như một tiếng thở dài của thời gian. Mùi cà phê ấm áp xộc vào mũi, xua đi cái se lạnh bên ngoài.
“Anh đợi lâu chưa?” Lâm An hỏi, giọng cô nhẹ nhàng, không còn chút gợn sóng.
Hoàng Minh nhìn cô, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt, không còn sự gượng gạo hay cố gắng che giấu. “Vừa tới thôi.” Giọng anh trầm ấm, đều đều, nhưng không còn vẻ khô khan, cứng nhắc như những ngày đầu họ gặp lại. Có lẽ, gánh nặng trong lòng anh đã vơi đi phần nào sau những lời xin lỗi chân thành. Anh đặt tay lên bàn, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự điềm tĩnh và một chút bối rối.
Một lát sau, anh lại hỏi, giọng nói như được lọc qua một lớp sương mờ của nỗi buồn: “Em... ổn chứ?”
Lâm An nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nơi cô thấy bóng hình của chính mình phản chiếu. Cô gật đầu nhẹ, một nụ cười buồn lướt qua khóe môi. “Em ổn. Anh thì sao?”
Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. Một lúc lâu sau, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu điều không thể nói thành lời. “Anh... cũng ổn.” Anh nói, nhưng giọng điệu của anh cho thấy từ "ổn" của anh không phải là sự bình yên tuyệt đối, mà là sự chấp nhận một trạng thái cân bằng mong manh giữa nỗi buồn và sự thanh thản.
Đúng lúc đó, Bác Ba xuất hiện. Ông lão gầy gò, mái tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh, vẫn mặc bộ tạp dề quen thuộc. Ông đặt hai ly cà phê đen nóng xuống bàn, hơi ấm tỏa ra từ ly cà phê lan tỏa vào không khí se lạnh, như một lời an ủi vô hình. Ông không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu với cả hai, đôi mắt ánh lên vẻ tinh ý và thấu hiểu. Rồi ông quay đi, trở về quầy pha chế, như một người chứng kiến quen thuộc, một người giữ gìn những câu chuyện của quán. Mỗi ly cà phê, như lời Bác Ba từng nói, đều có một câu chuyện riêng, và câu chuyện của họ, giờ đây, đang được kể đến những dòng cuối cùng. Sự hiện diện của Bác Ba, không lời nhưng đầy ý nghĩa, làm cho không gian trở nên ấm áp hơn, như thể ông đang bao bọc lấy nỗi buồn của họ bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau khi Bác Ba sắp xếp lại đồ đạc phía quầy, tạo nên một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Gió bên ngoài cửa sổ bắt đầu thổi mạnh hơn một chút, làm những chiếc lá khô xào xạc, như một bản nhạc nền buồn cho cuộc gặp gỡ cuối cùng này.
Hoàng Minh và Lâm An cùng nhìn vào khoảng không trước mặt, ly cà phê nóng hổi tỏa hơi nghi ngút giữa họ như một bức màn mỏng manh. Những kỷ niệm ùa về, không theo một trình tự nào, chỉ là những mảnh ghép rời rạc nhưng đều nhuốm màu nuối tiếc. Họ không còn cãi vã hay đối chất, không còn cố gắng bảo vệ phiên bản ký ức của riêng mình. Giờ đây, chỉ còn là sự chia sẻ, sự thấu hiểu cho những cảm nhận đã từng là nguồn cơn của biết bao hiểu lầm và tổn thương. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, như ru vỗ những tâm hồn đang chìm đắm trong hoài niệm.
“Anh từng nghĩ,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm hơn, đong đầy một nỗi buồn sâu sắc, “chiếc đồng hồ đó sẽ nhắc em về anh mỗi ngày... một cách lặng lẽ.” Anh không nhắc đến nó với sự biện minh, mà chỉ là một lời giải thích chân thành, một lời thú nhận về cách anh đã từng thể hiện tình yêu của mình – một cách vụng về, lý trí đến khô khan. Anh nhớ cái ngày anh chọn chiếc đồng hồ đó, từng đường khắc, từng chi tiết nhỏ. Anh đã nghĩ rằng, sự bền bỉ của thời gian, sự hiện diện thầm lặng của nó sẽ là biểu tượng cho tình yêu của anh. Anh đã không hiểu rằng, có những điều cần được nói ra, cần được cảm nhận, không chỉ là sự tồn tại. Trong ký ức của anh, chiếc đồng hồ là một vật chứng của tình yêu, của sự quan tâm. Nhưng anh đã quên mất, sự quan tâm ấy lại được gói ghém trong vỏ bọc của sự im lặng, của những chờ đợi không hồi đáp.
Lâm An khẽ thở dài, đôi mắt cô nhìn vào ly cà phê đang bốc khói. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đã từng bao trùm trái tim cô mỗi khi nhìn thấy chiếc đồng hồ ấy. “Em đã từng nhìn nó và chỉ thấy sự chờ đợi, sự cô đơn,” cô nói, giọng cô run nhẹ, nhưng không còn là sự giận dữ. “Mỗi lần kim đồng hồ nhích từng chút, em lại thấy thời gian trôi đi vô ích, thấy mình lạc lõng trong sự im lặng của anh. Nhưng giờ em hiểu... đó là cách anh thể hiện.” Cô gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu. Cô đã hiểu rằng, sự vô tâm của anh không phải là sự cố ý làm tổn thương, mà chỉ là cách yêu của một người lý trí, ít nói. Nỗi đau là thật, nhưng ý định của anh lại không hề xấu. Sự thấu hiểu đó, dù đến muộn màng, đã gỡ bỏ một nút thắt trong lòng cô, nhưng không thể xóa đi những vết sẹo của quá khứ.
Họ im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng nhạc và tiếng gió khẽ lay động cành cây bên ngoài. Không gian giữa họ được lấp đầy bởi những suy tư, những mảnh ký ức đang được sắp xếp lại. Hoàng Minh cảm nhận rõ ràng nỗi đau trong lời nói của Lâm An. Anh nhận ra rằng, trong khi anh coi chiếc đồng hồ là biểu tượng của sự bền vững, thì cô lại cảm nhận nó như một thước đo của sự vắng mặt. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã ghi nhớ những lời hứa, nhưng lại bỏ quên những lần cô một mình đối mặt với khoảng trống do anh tạo ra. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, không phải là sự tự trách bản thân, mà là một nỗi buồn sâu sắc về sự khác biệt không thể nào hàn gắn. Anh ước gì mình có thể quay ngược thời gian, để hiểu cô hơn, để yêu cô theo cách cô cần. Nhưng anh biết, điều đó là không thể.
“Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau,” Lâm An khẽ thì thầm, câu nói này như một lời tự thú, một sự chấp nhận khắc nghiệt. “Có lẽ, đó là sự thật đau lòng nhất.” Giọng cô nghẹn lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, rồi một giọt nữa, rồi một giọt nữa. Đó không còn là nước mắt của sự tủi hờn hay oán trách, mà là nước mắt của sự giải thoát, của nỗi buồn sâu sắc khi phải đối diện với một sự thật không thể chối cãi. Cô đã khóc cho tình yêu của họ, cho những năm tháng đã qua, cho những phiên bản ký ức không bao giờ gặp nhau. Cô đã khóc cho chính mình, cho những nỗi đau mà cô đã trải qua, và khóc cho cả Hoàng Minh, người cũng đang gánh chịu nỗi buồn theo cách riêng của anh. Tiếng chuông gió bên ngoài cửa sổ lại khe khẽ ngân vang, như một tiếng thở dài của vũ trụ, đồng điệu với nỗi buồn của cô.
Hoàng Minh nhìn giọt nước mắt của cô, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Anh đã thấy cô khóc rất nhiều lần trong quá khứ, nhưng chưa bao giờ anh thực sự hiểu được ý nghĩa của những giọt nước mắt ấy. Anh đã từng nghĩ cô yếu đuối, nhạy cảm quá mức. Nhưng giờ đây, anh hiểu. Mỗi giọt nước mắt của cô là một minh chứng cho những gì anh đã bỏ lỡ, những gì anh đã không thể nhìn thấy. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng không từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự hối tiếc và nỗi bu��n đang ngập tràn trong lòng anh. Anh chỉ có thể nhìn cô, bằng một ánh mắt đầy thông cảm, một ánh mắt không còn phán xét.
“Anh không thể thay đổi quá khứ, hay cách anh đã từng là,” Hoàng Minh nói, giọng anh khàn đi. Anh chấp nhận sự thật rằng con người anh là như vậy, lý trí và khô khan, và có lẽ, anh đã không thể là người đàn ông mà Lâm An cần. “Anh chỉ có thể xin lỗi vì đã không hiểu em sớm hơn.” Lời xin lỗi của anh không còn là sự bắt buộc, mà là sự chân thành từ tận đáy lòng, một sự thừa nhận về những thiếu sót của bản thân. Anh đã từng cố gắng thay đổi, nhưng bản chất con người thật khó để uốn nắn. Và giờ đây, anh chấp nhận điều đó, với tất cả sự hối tiếc và nỗi buồn.
Lâm An lau nhẹ nước mắt bằng mu bàn tay. Nụ cười buồn trên môi cô sâu hơn một chút. “Cảm ơn anh, vì đã cố gắng hiểu em, dù là muộn màng.” Cô nói, giọng cô vẫn còn run, nhưng đã có sự bình yên. “Và em cũng cảm ơn anh, vì đã cho em thấy... anh cũng đã nỗ lực theo cách riêng.” Cô hiểu rằng, không ai hoàn hảo. Hoàng Minh đã cố gắng theo cách của anh, dù cách đó không phải là cách cô mong muốn hay có thể cảm nhận được. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Đó là sự thật nghiệt ngã của ký ức, mỗi người một phiên bản, mỗi người một nỗi đau.
Họ lại im lặng, tiếng nhạc Jazz như đang kể nốt những câu chuyện cuối cùng. Không còn gì để nói, không còn gì để giải thích. Mọi thứ đã được phơi bày, đã được thấu hiểu. Giọt nước mắt của Lâm An vẫn tiếp tục rơi, nhưng giờ đây nó là những giọt nước mắt của sự thanh tẩy, của sự chấp nhận. Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh cũng rưng rưng. Anh không khóc, nhưng nỗi buồn trong anh sâu thẳm không kém. Anh chìa tay ra, chậm rãi, nhẹ nhàng, rồi đặt lên mu bàn tay cô. Đó là một cái chạm nhẹ nhàng, đầy sự thông cảm và hối tiếc, một cái chạm không còn chứa đựng bất kỳ sự sở hữu nào, chỉ là một lời an ủi, một lời chia sẻ nỗi buồn. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang tay cô, một hơi ấm đã từng quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là hơi ấm của sự thấu hiểu, của sự kết nối giữa hai tâm hồn đã từng yêu nhau, giờ đang cùng nhau đối diện với sự thật phũ phàng. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn, hòa quyện với mùi cà phê và gỗ cũ, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, tô điểm thêm cho khoảnh khắc chia ly đầy cảm xúc này.
Đêm đã buông xuống hẳn, bao trùm cả thành phố bằng một tấm màn đen tuyền, chỉ còn những ánh đèn đường và đèn từ các cửa hàng hắt ra, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt. Bên trong Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', ánh đèn vàng dịu vẫn lung linh, nhưng không gian dường như đã trở nên tĩnh lặng hơn, như thể cả quán cũng đang nín thở chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng này.
Hoàng Minh và Lâm An cùng đứng dậy, không còn gì để nói thêm. Mọi lời đã được nói, mọi cảm xúc đã được giãi bày. Cả hai đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm, nhưng đi kèm với đó là một nỗi buồn sâu sắc, một khoảng trống không thể lấp đầy. Họ đã cùng nhau lật lại từng trang ký ức, cùng nhau đọc lại hai câu chuyện khác biệt, và giờ đây, họ đã chấp nhận rằng những câu chuyện ấy, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể hòa làm một.
Họ trao nhau một cái nhìn cuối cùng, không còn là ánh mắt của người yêu, không còn là ánh mắt của sự níu kéo. Đó là ánh mắt của hai con người đã cùng nhau đi qua một đoạn đường đầy sóng gió, giờ đã thấu hiểu và chấp nhận định mệnh của mình. Trong ánh mắt Hoàng Minh, Lâm An thấy một sự hối tiếc chân thành, một nỗi buồn sâu lắng về những gì đã mất, nhưng cũng là sự bình yên khi anh đã có thể đối diện với sự thật. Trong ánh mắt Lâm An, Hoàng Minh thấy sự thanh thản, một nỗi đau đã được xoa dịu, và một sự mạnh mẽ mới đang trỗi dậy. Họ không còn là "chúng ta" theo nghĩa một cặp đôi, mà là "chúng ta" theo nghĩa của hai linh hồn đã cùng nhau trải qua một hành trình quan trọng.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những gì anh muốn nói: lời tạm biệt, lời chúc phúc, và cả sự chấp nhận.
Lâm An đáp lại bằng một nụ cười buồn, một nụ cười không gượng ép, không giả tạo, mà là nụ cười của sự buông bỏ hoàn toàn. “Tạm biệt, Hoàng Minh.” Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng đã có thêm sự kiên định. “Chúc anh... hạnh phúc.” Lời chúc ấy không còn là sự miễn cưỡng hay trách móc, mà là một lời chúc chân thành từ tận đáy lòng, một minh chứng cho sự trưởng thành và tha thứ của cô.
“Tạm biệt, Lâm An.” Hoàng Minh cũng đáp lại, giọng anh khẽ run, nhưng không thể giấu được sự chân thành. Lời nói của anh như một tiếng thở dài cuối cùng của một mối tình, một sự khép lại trọn vẹn.
Lâm An quay bước rời khỏi quán trước. Bước chân cô vẫn nhẹ nhàng, thanh thoát như khi cô bước vào, nhưng giờ đây, mỗi bước đi đều mang theo sự tự tin của một người đã tìm thấy con đường của riêng mình. Cô không ngoảnh lại, không một chút vương vấn. Cô biết, nếu cô quay lại, những giọt nước mắt có thể sẽ lại rơi, và cô không muốn phá vỡ sự bình yên mong manh mà cô vừa tìm thấy. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất sau cánh cửa gỗ, rồi tan vào màn đêm lạnh giá bên ngoài.
Hoàng Minh đứng lặng, đôi mắt vẫn dõi theo cánh cửa nơi cô vừa đi qua. Anh cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời cũng là một khoảng trống lớn lao trong lòng. Anh khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng nhạc Jazz buồn bã. Anh biết, đây là lần cuối cùng họ gặp nhau với tư cách của những người đã từng yêu. Kể từ giờ phút này, họ sẽ bước đi trên hai con đường riêng biệt, mang theo những ký ức khác nhau về cùng một mối tình.
Bác Ba từ quầy pha chế nhìn theo, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ thấu hiểu. Ông khẽ lắc đầu, một cử chỉ quen thuộc, như đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu kết thúc như thế tại quán cà phê của mình. Mỗi người đi qua cuộc đời nhau đều để lại một dấu ấn, một câu chuyện. Và câu chuyện của Hoàng Minh và Lâm An, dù không trọn vẹn, nhưng đã được kể một cách chân thật nhất, với hai phiên bản khác biệt. Ông lão lại cúi xuống, lau chùi chiếc ly, tiếng kim loại lách cách khẽ khàng, như tiếng thời gian trôi đi, mang theo tất cả những gì đã qua, để nhường chỗ cho những điều mới mẻ.
Hoàng Minh đứng đó một lúc lâu nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi đêm đang len lỏi vào quán. Anh biết, từ nay về sau, anh sẽ phải học cách sống với ký ức của riêng mình, và chấp nhận rằng có một phiên bản khác, một phiên bản mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh đã hiểu rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Nhưng giờ đây, anh đã sẵn sàng để đối mặt với điều đó, để chấp nhận nó, và để bước tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo nỗi buồn sâu sắc nhưng cũng đầy sự trưởng thành. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn vẫn hắt xuống, như một tia hy vọng mờ nhạt cho những con đường phía trước, dù là hai con đường không còn chung lối.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.