Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 406: Vết Cắt Sâu Hơn Tưởng
Sau khi bóng dáng Lâm An khuất hẳn sau cánh cửa gỗ sẫm màu, Hoàng Minh vẫn đứng lặng như một bức tượng, đôi mắt sâu thẳm dõi theo nơi cô vừa đi qua. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên một hồi âm yếu ớt, như một lời thì thầm cuối cùng của cuộc chia ly, rồi im bặt, để lại một khoảng lặng mênh mông bao trùm lấy không gian quán. Toàn bộ không khí vốn đã trầm lắng, hoài niệm của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' giờ đây càng trở nên trống rỗng, u hoài. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn đã được bác Ba tắt bớt, chỉ còn lờ mờ hắt xuống những góc khuất, vẽ nên những mảng tối mờ ảo, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Mùi cà phê rang xay nồng nàn thường ngày, xen lẫn thoảng hương hoa nhài từ ban công, vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng không còn mang lại sự ấm áp quen thuộc, mà chỉ là một lời nhắc nhở day dứt về những kỷ niệm đã hóa thành khói sương.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng Hoàng Minh: sự nhẹ nhõm đến từ việc đối diện và chấp nhận sự thật, nhưng đồng thời là một nỗi buồn sâu sắc, một khoảng trống lớn lao mà anh biết sẽ không bao giờ có thể lấp đầy. Anh khẽ thở dài, tiếng thở hòa vào tiếng kim loại lách cách của bác Ba đang cặm cụi lau dọn quầy pha chế, như một giai điệu buồn bã không lời. Bác Ba không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ thấu hiểu, như đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu kết thúc như thế tại chốn này. Mỗi người đi qua cuộc đời nhau đều để lại một dấu ấn, một câu chuyện. Và câu chuyện của Hoàng Minh và Lâm An, dù không trọn vẹn, nhưng đã được kể một cách chân thật nhất, với hai phiên bản khác biệt.
Từng lời nói của Lâm An, từng ánh mắt cô khi anh bày tỏ sự hối tiếc và xin lỗi, không oán trách mà chỉ là một sự chấp nhận buồn bã, cứ văng vẳng bên tai Hoàng Minh. Chúng tạo thành một bản giao hưởng day dứt, một điệu Jazz Blue buồn bã đã tắt đi trong quán nhưng vẫn vang vọng trong tâm hồn anh. Anh nhớ nụ cười buồn của cô, không gượng ép, không giả tạo, mà là nụ cười của sự buông bỏ hoàn toàn, của một người đã trải qua quá nhiều đau khổ để cuối cùng tìm thấy sự thanh thản. Đó không phải là nụ cười của sự tha thứ một cách dễ dàng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu rằng mọi chuyện đã không thể khác, và cô đã chọn cách giải thoát cho chính mình.
Hoàng Minh nhận ra mình đã quá tập trung vào phiên bản ký ức của chính anh – một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là “xa dần” vì “hết hợp”. Anh đã từng tin rằng đó là một cuộc chia tay êm đẹp, một sự kết thúc không quá đau đớn. Nhưng ánh mắt của Lâm An, nụ cười của cô, và đặc biệt là câu hỏi “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” đã vạch trần sự thật nghiệt ngã: anh đã quá vô tâm, quá mù quáng trước những vết thương lòng của người con gái mình từng yêu. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô tổn thương và khóc thầm một mình.
Anh đã bỏ lỡ biết bao nhiêu điều, đã không thể nhìn thấy những giọt nước mắt ẩn sau nụ cười, những nỗi buồn giấu kín trong sự im lặng. Và giờ đây, khi mọi thứ đã quá muộn để thay đổi, anh chỉ còn lại cảm giác hối tiếc đến day dứt. Cái gánh nặng của sự vô tâm mà anh đã vô tình tạo ra, giờ đây đè nặng lên trái tim anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh hiểu rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã quá chậm để nhận ra điều đó, quá chậm để thấu hiểu.
Cuối cùng, Hoàng Minh cũng rời khỏi quán. Anh cúi đầu bước chậm rãi qua Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Những viên gạch cũ kỹ dưới chân anh dường như cộng hưởng với bước chân nặng trĩu của anh, mỗi viên gạch như một dấu mốc của thời gian đã trôi qua, mang theo bao kỷ niệm và sự nuối tiếc. Không khí đêm khuya se lạnh len lỏi qua lớp áo vest mỏng, thấm vào da thịt, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đơn độc. Gió khẽ lay động những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ, như những lời thì thầm của quá khứ. Anh không muốn về nhà ngay, muốn kéo dài thêm chút nữa cái khoảnh khắc được ở một mình với những suy tư, để chúng thấm sâu vào từng tế bào, để anh có thể thực sự cảm nhận và chấp nhận tất cả. Con hẻm vắng lặng, chỉ có ánh sáng vàng yếu ớt từ vài cột đèn đường, càng làm nổi bật bóng hình đơn độc của anh. Anh nhớ lại những lần cùng Lâm An đi qua con hẻm này, những tiếng cười nói, những cái nắm tay ấm áp. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là hồi ức, một hồi ức mà anh biết, cô cũng có, nhưng với một cảm xúc hoàn toàn khác biệt. Anh đã đi, đi mãi, cho đến khi cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài không còn đủ để xoa dịu cái lạnh buốt từ bên trong tâm hồn anh.
***
Hoàng Minh về đến Căn Hộ Của Minh An khi đồng hồ đã điểm gần hai giờ sáng. Sự im lặng của căn hộ thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, dường như nuốt chửng anh, khuếch đại mọi suy nghĩ và cảm xúc đang giằng xé trong đầu anh. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại một vài ánh sáng mờ ảo từ những chiếc đèn LED âm trần, tạo nên một không gian bán tối, đủ để anh không cảm thấy hoàn toàn cô độc trong bóng đêm. Tiếng điều hòa chạy êm ái, như một nhịp thở đều đặn của căn hộ, nhưng lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch bao trùm. Từ xa, tiếng còi xe hiếm hoi của một chiếc taxi lướt qua hay tiếng còi tàu hỏa vọng lại mơ hồ, như nhắc nhở anh về sự tồn tại của một thế giới vẫn đang chuyển động bên ngoài, trong khi anh lại mắc kẹt trong vòng xoáy của ký ức.
Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu xám quen thuộc, cơ thể chìm sâu vào lớp đệm êm ái, nhưng tâm trí thì không thể nào tìm thấy sự an tĩnh. Giấc ngủ dường như là một thứ xa xỉ, một món quà mà anh không xứng đáng được nhận vào lúc này. Từng khoảnh khắc trong cuộc gặp cuối cùng với Lâm An hiện về rõ nét như một thước phim quay chậm, không ngừng lặp đi lặp lại trong tâm trí anh. Anh nhớ ánh mắt cô khi anh nói lời xin lỗi, không có sự trách móc hay oán giận, chỉ là một nỗi buồn sâu thẳm và một sự chấp nhận buông bỏ đến nao lòng. Anh nhớ giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định của cô khi cô nói “Chúc anh... hạnh phúc.” Lời chúc ấy, tưởng chừng đơn giản, lại nặng trĩu hơn bất cứ lời oán trách nào, bởi nó chứng tỏ rằng cô đã hoàn toàn vượt qua, đã chấp nhận và đã tha thứ, để rồi buông tay.
Một cảm giác hối tiếc và tội lỗi dâng trào, cào xé tâm can Hoàng Minh. Anh đã luôn nghĩ mình là một người lý trí, công bằng, nhưng giờ đây anh nhận ra sự lý trí ấy đã biến anh thành một kẻ vô tâm, một người mù quáng trước những cảm xúc của người khác, đặc biệt là người mình yêu thương nhất. Anh chạm tay lên vầng trán, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da mình. Mùi gỗ mới từ nội thất, thoảng hương sách và mùi nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, tất cả những mùi hương quen thuộc của căn hộ, giờ đây chỉ gợi lên một sự trống rỗng khó tả.
Anh vươn tay, bật máy tính xách tay đặt trên bàn cà phê. Màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt suy tư, phờ phạc của anh. Hoàng Minh không biết mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng bản năng mách bảo anh rằng anh cần phải đối diện, phải xem xét lại tất cả. Anh tìm đến `Album ảnh điện tử` của họ, cái kho lưu giữ những mảnh ký ức mà anh đã từng tin rằng mình hiểu rõ.
Từng bức ảnh lướt qua, mỗi bức là một lát cắt của quá khứ. Có bức ảnh họ chụp chung trong chuyến dã ngoại đầu tiên, Lâm An cười rạng rỡ, đầu tựa vào vai anh. Anh đã nhớ khoảnh khắc đó thật vui vẻ, thật bình yên. Nhưng giờ đây, nhìn vào nụ cười ấy, anh dường như thấy một sự gượng gạo rất nhỏ, một ánh mắt hơi xa xăm mà trước đây anh chưa từng để ý. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp trong ngày sinh nhật của Lâm An. Cô đang thổi nến, đôi mắt lấp lánh dưới ánh nến lung linh. Trong ký ức của anh, đó là một buổi tối hoàn hảo, một bữa tiệc ấm cúng. Nhưng giờ đây, anh lại nhớ đến chi tiết Lâm An đã chờ đợi anh đến gần một tiếng đồng hồ, và cách cô khẽ thở dài khi anh cuối cùng cũng xuất hiện, lý do là vì một cuộc họp đột xuất. Anh đã nhớ mình đã xin lỗi, và cô đã nói “Không sao đâu anh, anh đến là được rồi.” Nhưng anh đã quên mất cái cách cô cố gắng che giấu sự thất vọng, cái cách cô nén lại những giọt nước mắt chực trào. Anh nhớ những lúc anh đã cố gắng mang lại niềm vui cho cô, nhưng lại quên mất những lúc những nỗ lực ấy bị che lấp bởi sự vô tâm vô thức của anh.
Anh lướt qua một bức ảnh khác, họ đang dạo bước trên một con đường lá vàng rơi lãng mạn. Lâm An nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương. Anh nhớ đã nắm tay cô thật chặt. Nhưng rồi, ký ức lại hiện về: anh đã mải mê trả lời một cuộc gọi công việc dài, và Lâm An đã buông tay anh ra, bước đi chậm lại phía sau, một mình ngắm những chiếc lá rơi. Khi anh quay lại nhìn, cô đã mỉm cười, nói rằng “Anh cứ nói chuyện đi, em không sao đâu.” Anh đã tin cô thật sự không sao, anh đã tin cô hiểu cho công việc của anh. Nhưng giờ đây, anh biết, cô đã không sao, nhưng không phải theo cách anh nghĩ. Cô đã một mình gặm nhấm nỗi cô đơn ngay cả khi ở bên cạnh anh.
Hoàng Minh đưa ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt Lâm An trong từng bức ảnh. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của mặt kính, như cảm giác về sự xa cách không thể chạm tới giữa hai người. Cái nhìn của anh giờ đây khác hẳn. Anh không còn thấy một Lâm An vô tư, mãn nguyện trong mỗi khung hình. Thay vào đó, anh nhìn thấy một Lâm An kiên nhẫn, một Lâm An cố gắng che giấu nỗi buồn, một Lâm An đã nhiều lần bị bỏ quên, bị tổn thương. Anh nhận ra, Lâm An đã yêu anh với một trái tim quá đỗi chân thành, và chính sự chân thành ấy đã khiến cô chịu đựng quá nhiều. Vết thương lòng của cô, anh chợt hiểu ra, không phải là những vết cắt lớn, dễ nhìn thấy, mà là hàng ngàn vết xước nhỏ li ti, tích tụ dần theo thời gian, âm thầm gặm nhấm tâm hồn cô, đến khi nó trở thành một vết cắt sâu hoắm, không thể nào hàn gắn được nữa.
Xung đột nội tâm trong Hoàng Minh dữ dội hơn bao giờ hết. Một bên là phiên bản ký ức "bình yên" của anh, một bên là những chi tiết đau khổ, nỗi buồn sâu sắc trong ký ức của Lâm An mà anh vừa khám phá ra. Anh phải đối diện với sự thật rằng mình đã vô tâm và làm tổn thương người mình yêu một cách vô thức, và giờ đây, anh bất lực không thể sửa chữa quá khứ. Cảm giác hối tiếc và tội lỗi đè nặng lên anh, nhưng đồng thời anh cũng đang cố gắng chấp nhận con người mình và những gì đã xảy ra. Anh nhớ lại những áp lực từ công việc, từ Ông Phi, những kỳ vọng lớn lao mà anh luôn phải gánh vác, khiến anh trở nên lý trí đến mức khô khan, bỏ quên đi những cảm xúc tinh tế nhất. Anh đã biện minh cho sự vô tâm của mình bằng công việc, bằng hoài bão, nhưng giờ đây anh biết, đó chỉ là cái cớ.
Anh đã nhớ những lúc anh ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Sự đối lập này, sự khác biệt trong cách họ yêu và nhớ, đã tạo ra một khoảng cách không thể nào lấp đầy. Hoàng Minh nhận ra rằng sự khác biệt trong ký ức này quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Điều đáng sợ nhất là anh đã không hề hay biết về vết thương lòng ấy cho đến tận hôm nay, khi mọi thứ đã chấm dứt. Sự vô tâm của anh không phải là cố ý, nhưng hậu quả mà nó để lại thì lại khó phai, ăn sâu vào tâm hồn Lâm An. Anh đã nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc, nhưng lại mù quáng trước những khoảnh khắc cô đơn, những giọt nước mắt thầm lặng.
Cảm giác bất lực khi không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược thời gian để thấu hiểu và xoa dịu cô, là một gánh nặng khủng khiếp. Anh biết, anh không thể sửa chữa những gì đã qua với Lâm An, nhưng sự nhận thức sâu sắc này sẽ thúc đẩy anh tìm hiểu sâu hơn về bản thân, về những nguyên nhân gốc rễ khiến anh trở nên vô tâm. Anh sẽ phải đối mặt với áp lực từ Ông Phi, với bản tính lý trí quá mức của mình, để tìm cách 'sửa chữa' bản thân trong hiện tại và tương lai, dù không phải với Lâm An. Việc anh xem lại `Album ảnh điện tử` với một cái nhìn khác báo hiệu rằng anh sẽ tiếp tục 'đối chiếu' các ký ức cũ dưới ánh sáng mới, không chỉ của riêng anh mà cả của Lâm An, để học hỏi và trưởng thành.
Ánh sáng màn hình máy tính vẫn hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, giờ đây đã ẩn chứa một sự quyết tâm mới, dù vẫn còn nặng trĩu nỗi buồn. Ngoài kia, ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua tan bóng tối của đêm khuya. Một ngày mới đã bắt đầu, mang theo một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh đã nhận ra vết cắt sâu hơn anh tưởng, và đã sẵn sàng đối mặt với chính mình, với những sai lầm đã qua, để bước tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo nỗi buồn sâu sắc nhưng cũng đầy sự trưởng thành. Anh biết, hành trình này sẽ dài và khó khăn, nhưng anh không còn cô đơn trong sự mù quáng của chính mình nữa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.