Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 412: Thư Không Gửi: Lời Từ Biệt Một Ký Ức

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài. Thành phố lên đèn, biến những khối kiến trúc vô tri thành một bức tranh lấp lánh, đầy sức sống. Nhưng trong căn hộ cao tầng quen thuộc, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và thỉnh thoảng là tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài đang hối hả.

Hoàng Minh ngồi trước bàn làm việc, ánh sáng mờ từ màn hình laptop hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm đang ẩn chứa quá nhiều suy tư. Anh đã ngồi đó không biết bao lâu, ly cà phê đen trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, đọng lại một lớp bọt mỏng trên thành cốc. Vài tờ giấy trắng nằm im lìm bên cạnh, chưa hề vương một nét mực nào, giống như một khởi đầu đang chờ đợi, nhưng lại bị kìm chân bởi một gánh nặng vô hình.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố trải dài đến vô tận, tựa như hàng triệu vì sao bị ném xuống mặt đất. Từng ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Nhưng tâm trí anh lại không hướng về những câu chuyện xa lạ đó. Nó chìm đắm trong những ký ức, những cảm xúc mà anh đã "mượn" được từ Lâm An trong suốt chuyến hành trình ghé thăm những nơi chốn cũ. Anh đã đi qua những con đường, những quán cà phê, những góc phố mà ngày xưa anh và cô từng chung bước. Anh đã cố gắng đặt mình vào vị trí của cô, để cảm nhận, để thấu hiểu.

Và anh đã thấy. Anh thấy quán cà phê 'Ký Ức Đọng' không còn là nơi của những buổi hẹn hò vội vã, mà là nơi Lâm An kiên nhẫn chờ đợi, những ngón tay gõ nhịp trên bàn, ánh mắt dõi ra cửa với một niềm hy vọng mong manh. Anh thấy con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' không phải là lối tắt tiện lợi, mà là con đường cô độc bước đi, đôi vai gầy run rẩy trong màn đêm khi anh bận rộn với những cuộc họp không hồi kết. Anh thấy cây cầu 'Ký Ức Đứng Lại' không phải là điểm ngắm cảnh lãng mạn, mà là nơi cô tìm kiếm sự bình yên, đối mặt với nỗi buồn một mình, để rồi sau đó lau khô nước mắt và trở về căn hộ trống vắng.

"Mình đã thấy gì ở những nơi đó?" Hoàng Minh thì thầm, giọng nói trầm khẽ lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh không hỏi ai, chỉ là một câu chất vấn nội tâm, một lời thú nhận đau đớn. "Không phải là ký ức của mình, mà là nỗi cô đơn của em. Mình đã từng vô tâm đến mức nào?" Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh của Lâm An hiện lên rõ ràng trong tâm trí: cô gái với đôi mắt buồn, cố gắng mỉm cười, che giấu đi sự mỏi mệt và những giọt nước mắt chưa kịp khô. Anh chưa bao giờ nhận ra. Hay đúng hơn, anh đã *không muốn* nhận ra. Bản tính lý trí của anh đã khéo léo che đậy, gạt bỏ những tín hiệu cảm xúc, chỉ tập trung vào những mục tiêu rõ ràng, những kế hoạch cụ thể. Tình yêu, đối với anh, là một điều gì đó cần được xây dựng trên sự ổn định và tương lai, chứ không phải những cảm xúc nhỏ nhặt, phù du của hiện tại. Anh đã nhầm.

Nỗi đau của Lâm An không phải là phù du. Nó là những vết sẹo sâu sắc, được hình thành từ hàng trăm, hàng ngàn khoảnh khắc bị bỏ quên. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, lặng lẽ, một mình. Anh đã quên mất những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa bị trì hoãn, những buổi tối cô đơn. Anh đã quên mất rằng, dù anh luôn bên cạnh, nhưng tâm hồn cô lại lạc lõng giữa những bận rộn của anh.

Hoàng Minh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của sự hối tiếc và thấu hiểu muộn màng. Anh bật laptop, màn hình sáng rực. Một tài liệu trống hiện ra, mời gọi anh lấp đầy nó bằng những con chữ, những lời lẽ mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh đặt tay lên bàn phím, nhưng những ngón tay lại chần chừ. Anh lướt qua những bức ảnh cũ trong album ảnh điện tử trên màn hình. Những nụ cười của Lâm An, của anh, những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh từng nghĩ là trọn vẹn. Giờ đây, mỗi bức ảnh lại kể một câu chuyện khác, một câu chuyện ẩn chứa nỗi buồn mà anh chưa từng thấy. Anh thấy Lâm An trong chiếc váy trắng giản dị, mỉm cười rạng rỡ, nhưng anh lại nhớ về ngày đó, anh đã trả lời tin nhắn của cô sau ba tiếng đồng hồ vì một cuộc họp kéo dài. Anh thấy cô tựa đầu vào vai anh, ánh mắt mơ màng, nhưng anh lại nhớ mình đã nghĩ về dự án đang dang dở. Sự thấu hiểu đã đến, nhưng cùng với nó là nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không còn là day dứt của riêng anh, mà là nỗi buồn chung cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng lại được ghi nhớ theo hai cách hoàn toàn khác biệt.

Đêm khuya, sự tĩnh lặng bao trùm căn hộ, chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn vang lên. Hoàng Minh bắt đầu viết. Từng con chữ hiện lên trên màn hình, rồi lại biến mất. Anh gõ, xóa, sửa chữa, như thể đang sắp xếp lại cả một đời mình, cả một mối tình. Mùi cà phê nguội thoảng qua, xen lẫn mùi gỗ mới của căn hộ, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh không biết nên bắt đầu từ đâu, nên nói gì để diễn tả tất cả những điều đang cuộn trào trong lòng.

"An à," anh gõ, rồi lại xóa. "Lâm An thân mến," anh thử lại, rồi lại xóa. Cuối cùng, anh quyết định giữ lại sự giản dị nhất: "An à." Ngắn gọn, súc tích, như chính con người anh. Nhưng nội dung bên trong lại không hề giản dị chút nào. Đó là một dòng chảy của cảm xúc, của những hối tiếc, của sự thấu hiểu muộn màng.

Anh hồi tưởng về chiếc cốc cà phê vỡ, cái ngày mà anh đã vô tình làm rơi món quà cô tặng. Lúc đó, anh chỉ nghĩ đơn giản là một tai nạn, một vật chất có thể thay thế. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng đó là một biểu tượng của sự đổ vỡ, của những mảnh ghép tình cảm không thể hàn gắn. Anh viết về những buổi hẹn hò mà anh mải mê công việc, ánh mắt anh dán vào màn hình điện thoại hơn là vào đôi mắt cô. Anh viết về những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc gọi nhỡ mà anh đã nghĩ là không quan trọng, chỉ là những lời hỏi thăm thông thường. Anh đã nghĩ, cô hiểu cho anh, hiểu cho công việc của anh, hiểu cho những áp lực mà anh đang gánh vác.

"Anh đã từng nghĩ tình yêu của chúng ta êm đềm đến vậy," anh gõ, từng chữ như một lời thú tội. "Anh đã sai. Thật sự sai rồi, An à. Anh đã nhầm sự yên bình với sự thờ ơ, nhầm sự tin tưởng của em với sự cam chịu."

Anh giãi bày về những áp lực từ Ông Phi, những đêm thức trắng vì dự án, những lúc anh nghĩ mình đang "cố gắng vì tương lai của cả hai" nhưng lại vô tình bỏ quên hiện tại và cảm xúc của Lâm An. Anh nhớ lại những lời thúc giục, những kỳ vọng mà sếp đặt lên vai anh, khiến anh chỉ biết cắm đầu vào công việc, tin rằng thành công sẽ là câu trả lời cho tất cả. "Anh đã nghĩ, một khi anh thành công, chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai vững chắc hơn. Anh đã nghĩ, em sẽ hiểu và thông cảm cho những hi sinh của anh. Nhưng anh quên mất rằng, tương lai được xây dựng từ hiện tại, và hiện tại của chúng ta, anh đã để nó mục rữa bởi sự vô tâm của chính mình."

Anh nhắm mắt lại, vuốt nhẹ khuôn mặt mệt mỏi. Hình ảnh Lâm An lại hiện về, không phải với nụ cười rạng rỡ như trong album ảnh, mà là với ánh mắt trống rỗng, những giọt nước mắt âm thầm rơi trên gối. Anh đã nhớ những lúc em cười, nhưng đã quên mất những giọt nước mắt em rơi một mình. Anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, với những con số, những dự án, những mục tiêu, mà quên mất thế giới của cô, nơi những cảm xúc nhỏ bé cũng cần được lắng nghe và sẻ chia.

"Anh đã cố gắng, An à," anh tiếp tục gõ, "theo cách của một người đàn ông chỉ biết vùi đầu vào công việc để chứng minh giá trị. Anh đã nghĩ đó là cách anh yêu em, cách anh bảo vệ em. Nhưng anh quên mất cách để yêu thương một người phụ nữ cần được sẻ chia, cần được lắng nghe, cần được cảm nhận sự hiện diện thực sự." Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Những lời than thở, những tâm sự nhỏ nhặt, những mong muốn giản đơn của cô, tất cả đều bị anh gạt sang một bên, hoặc chỉ nhận được những câu trả lời qua loa, hời hợt.

Anh nhận ra sự thiếu tinh tế của mình, về bản tính lý trí đã che mờ cảm xúc. Đối với anh, mọi vấn đề đều có giải pháp logic. Mọi cảm xúc đều có thể được lý giải. Nhưng tình yêu không phải là một phương trình. Con người không phải là những biến số. Cô ấy là Lâm An, một cô gái nhạy cảm, cần sự quan tâm và thấu hiểu. Anh đã xin lỗi, một lời xin lỗi muộn màng, không phải để nhận được sự tha thứ, mà là để tự giải thoát cho chính mình. Anh xin lỗi cho sự vô tâm, cho sự ích kỷ, cho việc đã để cô một mình gánh chịu nỗi cô đơn trong một mối quan hệ hai người.

Anh thừa nhận những nỗ lực âm thầm của Lâm An, những lần cô cố gắng chủ động sắp xếp mọi thứ, những lần cô cố gắng hiểu anh, động viên anh, dù anh không hề đáp lại. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," lời nói của cô hiện lên trong tâm trí anh. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, những cố gắng của anh có đủ không? Có đúng cách không? Anh đã cố gắng vì công việc, vì tương lai, nhưng anh đã thất bại trong việc cố gắng vì cô, vì tình yêu của cô.

Anh gõ xuống dòng cuối cùng của một đoạn văn dài, như thể đang đặt dấu chấm hết cho một phần của cuộc đời mình. "Giờ đây, anh hiểu rằng em đã phải cô đơn đến nhường nào, và anh là nguyên nhân." Anh không chối bỏ, không đổ lỗi. Anh chấp nhận. Sự chấp nhận này không hề dễ dàng. Nó mang theo một nỗi đau âm ỉ, một sự hối tiếc không thể nói thành lời.

"Có lẽ, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức," anh viết tiếp, cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng là một sự thật cay đắng. "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, đã vô tình làm tổn thương phiên bản của em quá nhiều."

Anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể quay ngược thời gian để nói những lời anh đã không nói, để làm những điều anh đã không làm. Nhưng anh có thể chấp nhận nó. Anh có thể chấp nhận rằng sự khác biệt trong ký ức đã tạo ra một khoảng cách không thể lấp đầy, một vết nứt không thể hàn gắn. "Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể chấp nhận nó. Và chấp nhận rằng, anh không thể cùng em đi tiếp." Từng câu chữ hiện lên, rõ ràng và dứt khoát, như một lời từ biệt cuối cùng.

Anh nghĩ về tương lai của Lâm An, về nụ cười rạng rỡ của cô trong căn hộ mới mà Mai Lan đã kể. Anh hy vọng cô sẽ tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không còn phải chờ đợi, không còn phải cô đơn. "Anh chúc em hạnh phúc, theo cách mà em xứng đáng. Một hạnh phúc mà ở đó, ký ức của em sẽ luôn là những điều tươi sáng, không còn vương vấn những nỗi buồn của quá khứ. Anh sẽ nhớ em, An à, nhưng anh sẽ nhớ em với sự thấu hiểu mới mẻ này, để không lặp lại sai lầm của mình với bất kỳ ai khác trong tương lai." Hoàng Minh ngừng gõ, nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những con chữ xếp thành hàng, kể lại toàn bộ câu chuyện của anh, của cô, của họ.

Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, nhuộm hồng cả một góc trời. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, phá tan sự tĩnh lặng của đêm dài, báo hiệu một ngày mới đang đến. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đôi mắt đã mỏi nhưng tâm trí lại thanh thản lạ thường. Anh đọc lại toàn bộ lá thư. Mỗi câu chữ như một nhát dao cứa vào lòng anh, nhưng cũng là một liều thuốc giải độc. Nó không còn là sự giằng xé, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, dịu dàng của sự chấp nhận.

Anh biết, lá thư này không phải để gửi đi. Nó không dành cho Lâm An đọc. Anh đã từng nghĩ đến việc gửi nó, như một lời giải thích, một sự chuộc lỗi. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng việc đó chỉ là thêm gánh nặng cho cô, thêm một ký ức để cô phải giải quyết. Cô đã tìm thấy sự bình yên của mình, cô đã buông bỏ. Anh không có quyền khuấy động lại những điều đó. Lá thư này là dành cho chính anh, để anh thực sự buông bỏ, để anh được tha thứ cho chính mình. Để anh hiểu rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Anh nhấn 'save', lưu lại nó vào một thư mục riêng trong máy tính, đặt tên là "Ký Ức Của Chúng Ta". Đó sẽ là một bảo tàng của sự hối tiếc và thấu hiểu, một lời nhắc nhở không ngừng cho bản thân anh. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi thể chất tan biến dần, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm tinh thần. Anh bước đến cửa sổ, đặt tay lên tấm kính mát lạnh, nhìn ra ngoài.

Ánh bình minh đầu tiên đang len lỏi qua các tòa nhà cao tầng, nhuộm hồng cả một góc trời, báo hiệu một ngày mới, một chương mới đã thực sự bắt đầu. Hoàng Minh hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của buổi sáng sớm lấp đầy lồng ngực. Sự thanh thản hiếm có bao trùm lấy anh.

Nội tâm anh vang lên một tiếng nói trầm khẽ: 'Đây là lời từ biệt cuối cùng. Không phải cho em, An à, mà là cho chính ký ức của anh về em, về chúng ta. Từ giờ, anh sẽ sống khác.' Anh sẽ học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu, học cách trân trọng những cảm xúc nhỏ nhặt nhất. Anh sẽ không còn là người đàn ông lý trí đến mức khô khan, vô tâm như trước. Nỗi buồn chấp nhận này sẽ là động lực để Hoàng Minh tìm kiếm một con đường mới cho cuộc đời mình, nơi anh sẽ học cách thể hiện cảm xúc và thấu hiểu người khác tốt hơn, không lặp lại sai lầm trong tương lai. Anh sẽ không bao giờ để ký ức của mình trở thành một phiên bản lạc lõng, thiếu vắng sự đồng cảm nữa. Ánh nắng ban mai bao trùm lấy anh, mang theo một niềm hy vọng mới mẻ, một lời hứa thầm lặng về sự thay đổi và trưởng thành.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free