Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 414: Bản Năng Thay Đổi: Hoàng Minh và Những Kết Nối Mới
Ánh sáng trắng lạnh từ hệ thống đèn LED trải đều khắp không gian văn phòng công ty Minh An, phản chiếu lên những bề mặt kính và thép sáng bóng, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp, vừa có chút xa cách. Tiếng gõ bàn phím lách cách như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in rít lên từng hồi và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu vẫn giữ vẻ suy tư cố hữu, nhưng có điều gì đó đã khác. Anh không còn hoàn toàn bị cuốn vào dòng chảy công việc của mình một cách biệt lập nữa.
Mùi giấy in mới, mùi cà phê phảng phất từ góc pantry, xen lẫn chút hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp nữ tạo nên một tổng thể khứu giác quen thuộc, như một phần không thể thiếu của nhịp sống hối hả nơi đây. Không khí điều hòa mát lạnh phả ra đều đều, giữ cho nhiệt độ trong phòng luôn ở mức lý tưởng, hoàn toàn cách biệt với sự ẩm ướt hay nắng gắt của Sài Gòn bên ngoài. Hoàng Minh ngước mắt lên, không phải để tìm kiếm một con số hay một biểu đồ trên bảng điện tử, mà là để quan sát những người xung quanh. Tâm trí anh, sau những ngày dài tự vấn và thấu hiểu sâu sắc bản thân, đã trở nên nhạy cảm hơn với những tín hiệu cảm xúc ẩn giấu.
Ánh mắt anh dừng lại ở Thùy Linh, cô đồng nghiệp trẻ với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh lanh lợi. Hôm nay, cô không còn vẻ tươi tắn thường thấy. Thay vào đó là một vệt cau mày nhè nhẹ, đôi môi mím chặt và những ngón tay gõ phím đầy vẻ bối rối. Cô đang đối mặt với một biểu đồ phân tích thị trường phức tạp, những con số nhảy múa trên màn hình dường như đang thử thách sự kiên nhẫn của cô. Một sự đồng cảm lạ lùng dâng lên trong Hoàng Minh – một điều mà trước đây anh hiếm khi cảm nhận rõ rệt đến vậy.
Anh nhớ lại Lâm An, nhớ lại những lần cô cũng từng cau mày tương tự khi đối mặt với những vấn đề của riêng mình, những vấn đề mà anh, khi đó, đã quá vô tâm để nhận ra hoặc quá bận rộn với thế giới logic của riêng mình để thực sự lắng nghe. Anh đã từng nghĩ rằng sự im lặng của cô là sự chấp nhận, sự bình yên. Nhưng giờ đây, anh hiểu, đôi khi sự im lặng ấy chỉ là một cách để che giấu nỗi sợ hãi, sự bất lực hay nỗi đau không được sẻ chia.
"Thùy Linh, có vẻ em đang gặp vấn đề?" Hoàng Minh cất tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng hơn so với những ngày trước, không còn mang chút khô khan của một cỗ máy chỉ biết đến công việc. Anh đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc của cô. Dáng người cao ráo, vững chãi của anh tạo thành một bóng đổ nhẹ lên màn hình, khiến Thùy Linh giật mình ngẩng đầu lên.
Thùy Linh ngước nhìn Hoàng Minh, đôi mắt thông minh của cô lộ rõ vẻ bất ngờ. Cô không quen với việc Hoàng Minh chủ động quan tâm đến công việc của người khác, đặc biệt là theo một cách cá nhân như vậy. "À... vâng, em đang hơi rối với phần phân tích thị trường này, anh Minh ạ." Cô khẽ thở dài, chỉ tay vào một đoạn biểu đồ với những đường zig-zag khó hiểu. "Em đã thử mọi cách rồi mà vẫn chưa ra được hướng giải quyết tối ưu. Càng cố, em càng thấy mọi thứ rối như tơ vò."
Hoàng Minh nghiêng đầu nhìn vào màn hình. Anh không lập tức đưa ra giải pháp, mà chỉ quan sát, như thể đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa hơn những con số. Anh nhớ lại lời Lâm An đã nói, về việc anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, mà quên mất những lúc cô chờ. Giờ đây, anh không chỉ nhìn thấy vấn đề, mà còn cảm nhận được sự chờ đợi, sự bối rối của Thùy Linh. Anh muốn lắng nghe, muốn thấu hiểu trước khi hành động.
"Đừng quá căng thẳng, đôi khi lùi lại một bước sẽ thấy rõ hơn." Anh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, không một chút áp đặt. "Em thử chia nhỏ vấn đề ra xem sao, đừng cố giải quyết mọi thứ cùng lúc. Tập trung vào từng phần nhỏ, tìm ra mối liên hệ giữa chúng. Và đừng ngại hỏi nếu cần." Anh dừng lại một chút, nhìn vào đôi mắt đang dần thả lỏng của Thùy Linh. "Không ai có thể tự mình làm tốt mọi việc, và việc tìm kiếm sự giúp đỡ không phải là yếu kém, mà là một cách để mạnh mẽ hơn."
Thùy Linh chớp mắt, dường như bị bất ngờ bởi sự thấu hiểu trong lời nói của anh. Cô đã quen với một Hoàng Minh luôn lạnh lùng, lý trí, chỉ quan tâm đến hiệu quả công việc. Nhưng hôm nay, anh lại nói về sự căng thẳng, về việc lùi lại, về sự giúp đỡ. Cô cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng, một sự an ủi mà cô không ngờ tới. "Cảm ơn anh, anh Minh. Em... em sẽ thử ạ." Giọng cô nhỏ dần, nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng.
Hoàng Minh gật đầu khẽ, sau đó quay về chỗ ngồi của mình. Anh không cần lời cảm ơn hay sự ca ngợi. Điều anh cảm nhận được là một sự thanh thản lạ lùng khi anh có thể kết nối với cảm xúc của người khác, khi anh có thể xoa dịu một chút áp lực mà trước đây anh đã từng vô tình gây ra cho Lâm An. Anh nhận ra, sự kết nối không chỉ mang lại giá trị cho người nhận, mà còn là một niềm vui, một sự thỏa mãn cho chính người cho đi. Anh nhớ Lâm An đã từng nói về những lần cô một mình đối mặt với khó khăn, những lần cô chờ đợi một lời động viên từ anh mà không bao giờ nhận được. Giờ đây, anh hiểu, sự chờ đợi ấy, nếu được đáp lại, dù chỉ bằng một câu nói nhỏ, cũng có thể thay đổi cả một ngày của ai đó. Đây chính là một phần của những bài học anh đã nhận được, không phải từ sách vở hay công việc, mà từ chính mối tình đã qua, từ những ký ức đối lập. Anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay lại để nói những lời đó với Lâm An, nhưng anh có thể áp dụng nó vào hiện tại, để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một người biết lắng nghe và thấu hiểu hơn. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ khỏi vai. Đây không phải là sự hối tiếc, mà là sự chấp nhận và lòng biết ơn.
***
Buổi chiều, ánh nắng đã ngả vàng, nhưng bên trong văn phòng vẫn là thứ ánh sáng điện trắng muốt quen thuộc. Không gian vẫn nhộn nhịp, nhưng có chút trầm lắng hơn khi mọi người tập trung hoàn thành công việc cuối ngày. Hoàng Minh bước vào văn phòng của Ông Hùng, tiếng cửa kính đóng lại êm ái phía sau anh. Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc đã điểm bạc, đeo chiếc kính lão trên sống mũi, đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc sảo ẩn sau vẻ điềm đạm. Mùi gỗ mới từ nội thất, hòa quyện với mùi cà phê đen phảng phất, tạo nên một bầu không khí trầm tĩnh, nghiêm nghị.
Hoàng Minh bắt đầu báo cáo tiến độ dự án mới. Anh trình bày một cách ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, đúng như phong cách làm việc của anh. Tuy nhiên, trong giọng nói trầm của anh, không còn sự khô khan đến vô cảm như trước. Có một sự kết nối tinh tế hơn, một sự nhấn nhá vào những điểm quan trọng, những rủi ro tiềm ẩn, không chỉ dừng lại ở việc liệt kê dữ liệu mà còn ẩn chứa sự cân nhắc kỹ lưỡng về yếu tố con người, về sự phối hợp giữa các nhóm.
Ông Hùng lắng nghe chăm chú, đôi khi gật gù, ánh mắt không ngừng quan sát Hoàng Minh. Ông đã làm việc với Hoàng Minh nhiều năm, hiểu rõ tài năng và sự lý trí của anh. Nhưng trong vài tuần gần đây, ông nhận thấy một sự thay đổi tinh tế nhưng rõ rệt. Hoàng Minh vẫn là Hoàng Minh, nhưng có gì đó đã mềm mại hơn, sâu sắc hơn.
Sau khi Hoàng Minh kết thúc báo cáo, Ông Hùng không đi thẳng vào việc đánh giá dự án. Ông gỡ kính, đặt xuống bàn, rồi nhìn thẳng vào Hoàng Minh bằng ánh mắt đầy suy tư. "Minh này, dạo này cậu có vẻ khác." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải. "Sâu sắc hơn, và tôi nhận thấy cậu quan tâm đến đồng đội nhiều hơn. Tôi thấy cậu đã chủ động giúp đỡ Thùy Linh với bài phân tích thị trường sáng nay, điều mà trước đây cậu ít khi làm."
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng rất thật. Ánh mắt anh không còn chỉ là sự logic mà còn ẩn chứa một chút hoài niệm, một chút chấp nhận. "Chắc là tôi đã học được vài điều quan trọng, thưa sếp. Rằng công việc cũng cần sự kết nối và thấu hiểu, không chỉ là logic và hiệu quả." Anh nói, nhớ lại những bài học đắt giá mà Lâm An đã vô tình dạy cho anh. Anh đã từng quá tập trung vào "hiệu quả" trong mối quan hệ, mà quên mất rằng tình yêu không phải là một công trình để hoàn thành theo kế hoạch. Nó là một quá trình vun đắp, một sự kết nối tinh tế, đòi hỏi sự thấu hiểu và sẻ chia.
Ông Hùng gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Đúng vậy. Đó là một bài học quý giá. Tôi thường nói, công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Và tôi thấy cậu đang vun đắp rất tốt cho tâm hồn mình, Minh ạ." Ông Hùng chống hai tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Tôi đang có một dự án mới, một dự án lớn, không chỉ đòi hỏi năng lực chuyên môn xuất sắc mà còn cần một người có khả năng gắn kết mọi người, một người có thể nhìn thấy cả bức tranh lớn lẫn những chi tiết nhỏ trong tâm lý của từng thành viên. Cậu có hứng thú không?"
Hoàng Minh hơi bất ngờ. Đây không chỉ là một lời đề nghị công việc, mà còn là một sự công nhận cho sự thay đổi của anh. Một sự thay đổi mà anh biết, phần lớn là nhờ vào những gì anh đã học được từ Lâm An, từ những ký ức đối lập, từ sự chấp nhận rằng "chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Anh đã từng là một người chỉ biết xây những tòa nhà kiên cố bằng bê tông và thép, nhưng giờ đây, anh bắt đầu học cách xây dựng những cây cầu kết nối giữa con người với con người. Anh đã từng là người nhớ những lúc cô ở đó, mà quên mất những lúc cô chờ. Giờ đây, anh biết cách nhìn sâu hơn, thấu hiểu hơn.
"Tôi rất hứng thú, thưa sếp." Hoàng Minh đáp, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã lấp lánh một niềm hứng khởi mới. Anh cảm thấy một con đường mới đang mở ra trước mắt, một con đường không chỉ dẫn đến những thành công về mặt sự nghiệp, mà còn dẫn đến một phiên bản hoàn thiện hơn của chính anh. Lời đề nghị của Ông Hùng không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp mà còn là một lời khẳng định cho sự trưởng thành của anh, cho thấy những vết sẹo cũ không phải là điểm yếu, mà là những bài học đã tôi luyện anh trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn.
Hoàng Minh rời văn phòng Ông Hùng với một cảm giác nhẹ nhõm và đầy hy vọng. Anh biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã có một nền tảng vững chắc hơn bao giờ hết. Anh đã học được rằng, sự thấu hiểu không chỉ là một kỹ năng, mà là một sức mạnh, một chìa khóa để mở ra những cánh cửa mới, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống.
***
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhường chỗ cho sự rực rỡ của thành phố về đêm. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, nơi kiến trúc tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một không gian thanh lịch, hiện đại nhưng đôi khi cũng mang một chút hơi thở cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái, như một tiếng thở đều đặn trong căn phòng, và tiếng còi xe từ xa vọng lại từ đường phố bên dưới, trộn lẫn vào nhau tạo nên bản nhạc nền quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất vẫn còn vương vấn, thoảng nhẹ hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa riêng tư.
Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, cảm nhận chất liệu mềm mại ôm lấy cơ thể. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo thành một dải ngân hà trải dài vô tận. Những tương tác trong ngày, đặc biệt là với Thùy Linh và Ông Hùng, hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Anh nhận ra sự thay đổi trong chính mình, không phải là một sự gượng ép hay cố gắng để trở thành một người khác, mà là một phần tự nhiên của sự trưởng thành, một sự biến đổi sâu sắc từ bên trong.
Lá thư đó, lá thư anh đã viết cho Lâm An mà không gửi đi, nó không phải là một hành động vô nghĩa. Nó là một nghi thức tự giải phóng, một lời từ biệt cuối cùng cho một phiên bản của quá khứ, và cho một phiên bản của chính anh. Anh đã trút bỏ tất cả những hối tiếc, những lời xin lỗi không thể nói, những thừa nhận muộn màng vào từng con chữ, và rồi, anh giữ lại nó cho riêng mình. Chính hành động đó đã giải phóng anh, cho phép anh nhìn về phía trước mà không còn bị ràng buộc bởi gánh nặng của "điều đáng lẽ phải làm."
Hoàng Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh nhớ lại những câu nói của Lâm An, về việc cô đã cố gắng một mình quá lâu, về những lần cô chờ đợi anh. Anh cũng nhớ lại khoảnh khắc anh nhận ra rằng anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Đó là một sự thật cay đắng, nhưng cũng là một bài học vô giá. Lâm An, cô ấy đã dạy cho anh một bài học về sự kết nối mà anh chưa từng biết, về một chiều sâu cảm xúc mà anh đã bỏ lỡ. Không còn là hối tiếc day dứt, mà là lòng biết ơn sâu sắc. Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi tương lai của chính mình.
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Câu nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây nó không còn mang theo sự đau xót mà là một sự chấp nhận bình thản. Anh đã chấp nhận hoàn toàn sự thật đó. Mối tình của họ, với hai phiên bản ký ức đối lập, đã kết thúc. Và đó là điều cần phải xảy ra để cả hai có thể tìm thấy con đường riêng của mình.
Những vết sẹo cũ, giờ đây, không còn là nỗi đau nhức nhối, mà là những đường nét chạm khắc trên tâm hồn, định hình nên con người anh của hiện tại. Chúng là những bài học quý giá, là kim chỉ nam cho những tương tác, những mối quan hệ trong tương lai. Anh biết, anh sẽ không lặp lại những sai lầm cũ. Anh sẽ học cách lắng nghe, cách thấu hiểu, không chỉ bằng lý trí mà còn bằng cả trái tim.
Anh mở mắt, nhìn ra thành phố đang tỏa sáng rực rỡ dưới màn đêm. Một niềm hy vọng mới mẻ trỗi dậy trong lòng anh. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho dự án mới mà Ông Hùng đã tin tưởng giao phó, sẵn sàng cho những mối quan hệ mới, nơi anh có thể thể hiện sự kết nối và đồng cảm một cách khác biệt. Sẵn sàng để viết nên câu chuyện của riêng mình, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ, mà được dẫn lối bởi những bài học đã học được. Anh không còn cảm thấy cô đơn giữa không gian rộng lớn của căn hộ hay giữa biển ánh sáng của thành phố. Thay vào đó là một sự thanh thản, một sự tự tin rằng anh đang đi đúng hướng, hướng về một tương lai nơi anh có thể là một con người tốt hơn, trọn vẹn hơn. Anh đã buông bỏ gánh nặng của quá khứ, chấp nhận nó như một phần của quá trình trưởng thành, và giờ đây, anh đã sẵn sàng để tiến bước, trên con đường riêng của mình, biệt lập với Lâm An, nhưng được định hình bởi chính những gì cô đã dạy anh.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.