Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 415: Giai Điệu Bình Yên: Ký Ức Không Còn Là Nỗi Đau

Màn đêm buông xuống, nuốt trọn những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, nhường chỗ cho sự rực rỡ của thành phố về đêm. Hoàng Minh đã trở về căn hộ của mình, nơi anh tìm thấy sự tĩnh lặng cần thiết để đối diện với những biến chuyển trong tâm hồn. Còn Lâm An, sau cuộc gặp gỡ với Mai Lan tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", nơi cô đã trút bỏ gánh nặng và tìm thấy sự bình yên, cũng trở về chốn riêng tư của mình.

Căn hộ mới của Lâm An, nằm trên tầng cao của một tòa chung cư yên tĩnh, không phô trương nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp dịu dàng, tinh tế, đúng như chính con người cô. Nó đã được cô dày công kiến tạo, từng góc nhỏ đều mang dấu ấn của tâm hồn nghệ sĩ và sự khao khát bình yên. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách đặt cạnh sofa hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp, xua đi bóng tối lạnh lẽo của đêm khuya. Từ ban công, những chậu cây xanh mướt vươn mình trong gió nhẹ, lá cây khẽ xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên giữa lòng phố thị. Không khí trong lành len lỏi vào phòng qua ô cửa mở hé, mang theo chút hơi sương se lạnh của đêm cuối thu. Mùi tinh dầu hoa oải hương thoang thoảng, hòa quyện với hương giấy sách mới, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn khỏi những ồn ào, xô bồ bên ngoài. Đây là nơi cô tự do làm chủ những cảm xúc của mình, nơi mọi góc cạnh đều được sắp đặt để nâng niu tâm hồn đang dần lành lặn.

Lâm An ngồi trên chiếc sofa bọc vải lanh màu be, đôi chân khẽ co lại, tựa đầu vào gối mềm. Trên tay cô là một cuốn sách cũ, bìa đã sờn nhưng nội dung vẫn vẹn nguyên những triết lý sâu sắc về sự chấp nhận và buông bỏ. Cô không đọc một cách vội vã, mà chậm rãi vuốt ve từng trang giấy, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua từng dòng chữ, như đang tìm kiếm một sự đồng điệu nào đó trong tâm hồn. Đôi khi, cô lại ngẩng đầu nhìn ra ban công, ánh mắt lơ đãng dõi theo những vì sao xa xăm lấp lánh trên nền trời đen thẫm, hay những ánh đèn xe hối hả trôi qua phía dưới. Mỗi nét mặt cô đều toát lên một vẻ thanh thản lạ thường, một sự bình yên mà đã từ rất lâu rồi cô mới có thể cảm nhận trọn vẹn đến vậy.

Cô nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng, vị ngọt dịu và hương thơm thoang thoảng của hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng, làm ấm nóng cả cơ thể. Hơi ấm từ chiếc tách gốm sứ truyền qua lòng bàn tay, mang đến cảm giác dễ chịu. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô không còn cảm thấy áp lực phải chạy theo một ai đó, không còn cảm thấy mình phải chứng minh giá trị bản thân, cũng không còn bị ám ảnh bởi những ký ức đau buồn. Cô nhận ra, sự bình yên này không phải là một món quà từ bên ngoài, mà là thành quả của cả một quá trình đấu tranh nội tâm, một quá trình dám đối diện với những vết thương và tự chữa lành cho chính mình.

"Mỗi nét vẽ giờ đây đều mang một ý nghĩa mới, không còn là chạy trốn, mà là kiến tạo," cô khẽ thì thầm trong đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô nhớ về những năm tháng trước đây, khi mỗi bức tranh, mỗi nét bút chì của cô đều là một cách để lẩn trốn khỏi thực tại nghiệt ngã, để giấu đi những giọt nước mắt vô hình. Nhưng giờ đây, từng mảng màu, từng đường nét trong những bản phác thảo dang dở trên bàn trà đều là sự khẳng định cho một Lâm An mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Đó là sự kiến tạo một thế giới mới cho riêng mình, một thế giới mà ở đó, cô là người tự chủ cảm xúc, tự chủ cuộc đời.

Sự tự do mà cô đang cảm nhận không phải là sự tự do của kẻ thoát ly, mà là sự tự do của người đã chấp nhận. Cô chấp nhận quá khứ đã từng xảy ra, chấp nhận những gì mình đã trải qua, chấp nhận cả những khác biệt không thể dung hòa trong ký ức của cô và Hoàng Minh. Chính sự chấp nhận đó đã giải phóng cô khỏi gông cùm của những câu hỏi "Tại sao?", "Nếu như...". Giờ đây, những câu hỏi đó không còn làm cô day dứt, mà chỉ còn là những mảnh ghép cần thiết để hoàn thiện bức tranh cuộc đời cô.

Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của đêm. Ánh đèn thành phố dưới chân cô lung linh huyền ảo, tạo thành một dải lụa vàng bạc trải dài vô tận. Khác với Hoàng Minh, người cảm thấy cô đơn giữa không gian rộng lớn, Lâm An lại tìm thấy sự kết nối. Cô cảm thấy mình là một phần của dòng chảy cuộc sống bất tận đó, một phần của thành phố đang thở, đang sống. Cô không còn cảm thấy nhỏ bé, lạc lõng, mà thay vào đó là một cảm giác bình đẳng, một sự hiện hữu mạnh mẽ.

Cô nhìn những chậu cây cảnh xanh tươi, những tán lá khẽ rung rinh trong gió. Chúng được cô chăm sóc tỉ mỉ, từng chiếc lá non vươn mình, từng nụ hoa hé nở đều là bằng chứng cho sự sống, cho sự tiếp diễn. Giống như những cái cây này, cô cũng đang tái sinh, đang vươn lên từ tro tàn của quá khứ. Không có sự mất mát nào là vô nghĩa, không có nỗi đau nào là không mang lại bài học. Cô đã học được cách yêu bản thân mình hơn, cách lắng nghe tiếng nói nội tâm, và cách đặt ra giới hạn cho những gì cô có thể chấp nhận. Đó là một hành trình dài, đầy chông gai, nhưng cuối cùng, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên trong chính tâm hồn mình.

***

Đêm càng về khuya, không gian trong căn hộ càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua ban công và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn. Lâm An trở lại sofa, thả mình vào chất liệu mềm mại của chiếc gối, đôi mắt khép hờ, tận hưởng sự thanh vắng. Để xua đi sự im lặng hoàn toàn, cô bật chiếc loa Bluetooth nhỏ trên bàn trà. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng vang lên, những giai điệu du dương của một bản hòa tấu piano như dòng suối nhỏ chảy qua không gian, làm dịu đi mọi lo toan.

Cô để chiếc điện thoại ở chế độ phát ngẫu nhiên, không để tâm đến việc bài hát tiếp theo sẽ là gì. Cô chỉ muốn một chút âm thanh làm nền cho dòng suy nghĩ của mình. Bỗng nhiên, giai điệu piano dừng lại, nhường chỗ cho tiếng guitar mộc mạc và giọng hát trầm ấm vang lên. Đó là một bài hát quen thuộc, một bài hát nằm sâu trong 'Danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội'' của cô, một playlist đã từng là nơi chôn giấu những nỗi buồn không tên.

Lâm An hơi khựng lại. Đôi mắt cô mở ra, một thoáng ngạc nhiên lướt qua. Trái tim cô không đập thình thịch như mọi khi, không có cảm giác thắt nghẹn nơi lồng ngực, cũng không có những giọt nước mắt chực trào. Thay vào đó, một cảm giác lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa lạ, bao trùm lấy cô. Giai điệu này, từng nốt nhạc này, từng lời ca này, đã từng là những mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng, gợi lên bao nhiêu hình ảnh của những buổi tối mưa tầm tã, những khoảnh khắc cô đã từng cảm thấy cô đơn đến tột cùng, dù Hoàng Minh vẫn ở bên. Nó gợi nhớ về những lần cô chờ đợi anh, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng. Nó gợi nhớ về những lời hứa vu vơ, những kỳ vọng mong manh mà cô đã trao gửi, để rồi nhận lại chỉ là sự hụt hẫng.

Cô nhắm mắt lại, lắng nghe từng nốt nhạc, từng lời ca. "Ngày xưa, bài hát này là giọt nước mắt. Giờ đây, nó là một làn gió thổi qua, nhẹ nhàng và không còn để lại vết xước," cô thầm nghĩ. Nỗi đau đã từng ngự trị trong từng câu chữ, trong từng hơi thở của bài hát, giờ đây dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận bình thản. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân của quá khứ, không còn muốn đổ lỗi hay oán trách. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, không chỉ cho Hoàng Minh mà còn cho chính bản thân mình.

Cô nhớ lại lời anh đã nói, "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Và cô cũng nhớ ra lời cô đã tự nhận, "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Chính những sự đối chiếu ký ức đó, những cuộc trò chuyện đầy nước mắt nhưng cũng đầy thấu hiểu, đã giúp cô gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng. Cô nhận ra rằng, Hoàng Minh không cố ý làm cô đau, anh chỉ đơn giản là không nhận ra, không cảm nhận được những gì cô đang trải qua. Anh đã yêu cô theo cách của anh, một cách lý trí, ít nói, một cách mà cô, với tâm hồn nhạy cảm của mình, không thể nào cảm nhận trọn vẹn.

Và cô cũng đã yêu anh theo cách của cô, một cách đòi hỏi sự kết nối sâu sắc, một sự đồng điệu trong cảm xúc mà anh không thể đáp lại. Cô đã cố gắng một mình quá lâu, nhưng cô cũng đã quên mất rằng, trong thế giới của anh, anh cũng đã cố gắng theo cách riêng của mình, dù nó không phải là điều cô mong đợi.

Giai điệu bài hát vẫn tiếp tục vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc của sự chia ly hay nỗi buồn. Nó đã biến thành một bản tình ca của sự trưởng thành, một lời nhắc nhở về những gì cô đã học được. Cô mở mắt, nụ cười nhẹ, thanh thản nở trên môi. Ánh mắt cô hướng về phía xa xăm, xuyên qua tấm kính cửa sổ, nhìn về phía chân trời nơi những ánh đèn thành phố vẫn đang rực rỡ. Đó không phải là ánh mắt của sự tiếc nuối hay hoài niệm, mà là ánh mắt của hy vọng, của một tương lai rộng mở.

Cô không còn tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi về quá khứ. Cô đã chấp nhận rằng "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói đó, từng là một nhát dao cứa vào tim, giờ đây đã trở thành một chân lý, một sự thật hiển nhiên mà cô hoàn toàn đón nhận. Cô hiểu rằng, sự khác biệt trong ký ức của họ là quá lớn, quá sâu sắc để có thể xây dựng lại một mối quan hệ. Và sự chấp nhận đó, paradoxically, đã mang lại cho cô một sự giải thoát mạnh mẽ hơn bất kỳ lời xin lỗi hay hứa hẹn nào.

Cô hình dung ra con đường phía trước, một con đường không có Hoàng Minh, nhưng không hề cô đơn. Đó là con đường của riêng cô, được lát bằng những bài học từ quá khứ, được thắp sáng bằng những ước mơ và hoài bão mới. Cô sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục viết, tiếp tục kiến tạo thế giới của mình. Cô sẽ mở lòng đón nhận những mối quan hệ mới, những trải nghiệm mới, với một trái tim trưởng thành hơn, một tâm hồn thấu hiểu hơn. Cô biết, mình đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, một chương mà ở đó, cô là nhân vật chính, tự do và mạnh mẽ.

Tiếng nhạc dần tắt, trả lại không gian sự im lặng. Nhưng sự im lặng đó không còn là khoảng trống đáng sợ, mà là một không gian của sự bình yên, nơi cô có thể nghe rõ tiếng lòng mình. Cô đã buông bỏ hoàn toàn gánh nặng của quá khứ, chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của con người cô. Những vết sẹo cũ không còn là nỗi đau nhức nhối, mà là những dấu ấn của sự kiên cường, của một hành trình vươn lên. Cô đã thực sự tìm thấy bình yên trong chính ký ức của mình, biến nó từ nỗi đau thành một giai điệu dịu dàng, một l���i ru cho tâm hồn.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free