Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 416: Hành Trình Thấu Hiểu: Kiến Tạo Tương Lai
Tiếng nhạc dần tắt, trả lại không gian sự im lặng. Nhưng sự im lặng đó không còn là khoảng trống đáng sợ, mà là một không gian của sự bình yên, nơi cô có thể nghe rõ tiếng lòng mình. Cô đã buông bỏ hoàn toàn gánh nặng của quá khứ, chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của con người cô. Những vết sẹo cũ không còn là nỗi đau nhức nhối, mà là những dấu ấn của sự kiên cường, của một hành trình vươn lên. Cô đã thực sự tìm thấy bình yên trong chính ký ức của mình, biến nó từ nỗi đau thành một giai điệu dịu dàng, một lời ru cho tâm hồn.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trườn mình qua lớp kính trong suốt của căn hộ, Hoàng Minh đã thức giấc. Không phải tiếng chuông báo thức réo rắt thường lệ, mà là một sự tỉnh táo tự nhiên, một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi mà anh đã không trải qua trong nhiều năm. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, một âm thanh đều đặn, quen thuộc, lấp đầy khoảng trống trong căn phòng tối giản, nơi mọi thứ đều được sắp đặt một cách ngăn nắp đến mức lạnh lùng. Anh rời giường, bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, hướng về phía bếp. Mùi cà phê phin nồng ấm, thứ hương vị đặc trưng mà anh yêu thích, nhanh chóng lan tỏa, xua đi chút dư vị mịt mờ còn sót lại của giấc ngủ. Đó là một nghi thức buổi sáng đã ăn sâu vào tiềm thức, một cách để anh bắt đầu ngày mới với sự tập trung và tỉnh táo tuyệt đối.
Hoàng Minh rót cà phê ra chiếc cốc sứ trắng tinh, hơi nóng bốc lên làm mờ đi chốc lát vành kính của chiếc gọng cận đang được anh đeo. Anh mang cốc cà phê ra ban công, nơi một chiếc ghế bành màu xám đậm đang chờ đợi. Ngồi xuống, anh khẽ nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, những con đường bắt đầu đông đúc hơn với dòng xe cộ hối hả. Tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại, hòa vào nhau tạo nên bản giao hưởng của một đô thị đang chuyển mình. Bầu không khí trong lành, mang theo chút se lạnh của buổi sớm, khẽ vuốt qua làn da anh, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hiện diện của thế giới bên ngoài.
Tâm trí anh không còn vướng bận những con số, những dự án phức tạp hay những deadline gấp gáp. Thay vào đó, một dòng suy nghĩ khác, chậm rãi hơn, sâu sắc hơn, đang trôi chảy. Anh nhớ lại buổi chiều hôm trước, khi anh đã dành thời gian trò chuyện với Thùy Linh, đồng nghiệp của mình. Cô bé tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh nhưng luôn chất chứa một sự lo lắng khó tả trong giai đoạn cuối của dự án. Anh đã thấy cô ấy ngồi một mình, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, đôi vai khẽ rụt lại như cố gắng gánh vác một điều gì đó quá sức.
"Em có ổn không?" anh đã hỏi, giọng anh trầm và đều, một câu hỏi mà trước đây anh ít khi dành cho bất cứ ai ngoài công việc.
Thùy Linh giật mình, ngẩng lên, đôi mắt có chút đỏ hoe vì thức khuya và áp lực. "Em... em không sao, sếp ạ. Chỉ là dự án này..." Cô ấy ngập ngừng, dường như không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình.
"Anh thấy em có vẻ căng thẳng. Có chuyện gì không ổn à?" Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh không hề hối thúc, chỉ đơn thuần là sự quan tâm. Anh tự hỏi, đã bao giờ anh hỏi Lâm An như thế chưa, một cách chân thành và không phán xét?
Thùy Linh hít một hơi thật sâu. "Em cảm thấy mình đã làm hết sức rồi, nhưng mọi thứ cứ rối tung lên. Em sợ mình không thể hoàn thành đúng hạn..."
Anh đã không vội vàng đưa ra giải pháp hay lời chỉ trích. Thay vào đó, anh ngồi xuống cạnh cô, trên chiếc ghế trống mà trước đây anh thường tránh xa đồng nghiệp. "Thùy Linh này," anh nói, "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất. Áp lực không phải lúc nào cũng tệ, nhưng cách mình đối diện với nó mới thực sự định hình kết quả. Em có thể nói cho anh nghe về những gì đang làm em lo lắng nhất không? Không phải về kỹ thuật, mà là về cảm giác của em."
Anh đã ngạc nhiên khi thấy mình nói ra những lời đó, những lời mà cách đây vài năm, anh sẽ cho là sáo rỗng, vô nghĩa và không liên quan đến hiệu suất công việc. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt Thùy Linh từ từ mở to, sự căng thẳng trên khuôn mặt cô ấy dần dịu lại, anh biết rằng mình đã chạm đến một điều gì đó quan trọng. Cô ấy đã bắt đầu kể, không chỉ về những vấn đề kỹ thuật mà còn về nỗi sợ hãi thất bại, về kỳ vọng của bản thân và của gia đình. Anh đã lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một câu hỏi khơi gợi. Sau đó, anh mới đưa ra lời khuyên, không phải là lệnh, mà là gợi ý, cùng với sự động viên chân thành.
Giờ đây, ngồi trên ban công, nhấp từng ngụm cà phê, Hoàng Minh nhận ra một sự thật hiển nhiên: những lời anh đã nói với Thùy Linh, những lời khuyên về việc thấu hiểu cảm xúc và áp lực, chính là những điều anh đã học được một cách đau đớn từ Lâm An. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy, từng là một nhát dao cứa vào sự vô tâm của anh, giờ đây đã trở thành la bàn định hướng cho mọi tương tác của anh. Anh đã từng là một người lý trí đến mức khô khan, chỉ nhìn thấy bề mặt của vấn đề, bỏ qua những dòng chảy cảm xúc ẩn sâu bên dưới. Anh đã từng nghĩ rằng sự hiệu quả, sự rõ ràng là tất cả. Nhưng Lâm An đã dạy anh rằng, có những điều không thể đo đếm bằng logic, không thể giải quyết bằng sự khách quan. Có những cảm xúc cần được nhìn nhận, cần được lắng nghe, cần được thấu hiểu, dù chúng không được nói ra.
Ngón tay anh lướt nhẹ trên thành ly cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Anh không còn cảm thấy hối hận hay dằn vặt quá mức. Thay vào đó là một sự chấp nhận bình thản. Anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược thời gian để nói những lời cần nói, để thể hiện sự quan tâm cần có với Lâm An. Nhưng anh có thể thay đổi hiện tại, thay đổi cách anh tương tác với thế giới xung quanh. Mối quan hệ với Lâm An, dù kết thúc bằng sự chia ly, đã không phải là một thất bại hoàn toàn. Nó là một bài học đắt giá, một ngọn lửa đã nung chảy lớp vỏ bọc lý trí cứng nhắc của anh, để lộ ra một phần mềm yếu hơn, nhân văn hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn. Anh biết, Lâm An đã đi con đường của riêng cô ấy, tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Và anh, Hoàng Minh, cũng đang trên hành trình tìm kiếm điều đó, bằng cách trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản biết lắng nghe và thấu hiểu hơn.
***
Văn phòng công ty, một khối kiến trúc kính thép hiện đại vươn mình chót vót giữa lòng thành phố, luôn là nơi Hoàng Minh cảm thấy quen thuộc và tự tin nhất. Không gian mở (open-space) với những hàng cây xanh được bố trí khéo léo, mang lại một chút hơi thở thiên nhiên giữa môi trường công nghệ cao. Tiếng gõ bàn phím liên tục, nhịp nhàng như một bản giao hưởng không lời của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo, tiếng máy in/photocopy hoạt động không ngừng, tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, năng động. Điều hòa mát lạnh quanh năm, giữ cho nhiệt độ văn phòng luôn ổn định, dù bên ngoài trời có nắng như đổ lửa hay mưa như trút nước. Mùi giấy in thoang thoảng, xen lẫn mùi cà phê pha sẵn từ pantry và đôi khi là mùi nước hoa của đồng nghiệp, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự hối hả, của những bộ não đang vận hành hết công suất.
Hôm nay, Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc của mình, chiếc ghế xoay da đen êm ái, trước màn hình máy tính lớn hiển thị những dòng code và biểu đồ phức tạp. Nhưng không giống như trước đây, khi mọi sự chú ý của anh đều dồn vào những con số và thuật toán, hôm nay, anh để tâm đến những gì diễn ra xung quanh hơn. Đôi mắt anh lướt qua những gương mặt đồng nghiệp, quan sát những biểu cảm, những cử chỉ nhỏ. Anh nhận ra rằng, mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện, một áp lực riêng, không chỉ gói gọn trong những nhiệm vụ được giao.
Ánh mắt anh dừng lại ở một góc phòng, nơi một đồng nghiệp trẻ tên Khôi, vừa mới vào làm được vài tháng, đang ngồi. Khôi là một chàng trai khá thông minh, nhanh nhẹn, nhưng dường như còn thiếu kinh nghiệm trong việc xử lý áp lực và giải quyết các vấn đề phát sinh bất ngờ. Anh thấy Khôi đang vò đầu bứt tai trước màn hình, đôi mày chau lại, ngón tay gõ nhịp liên tục lên bàn phím một cách bồn chồn. Chiếc cốc cà phê trên bàn đã cạn từ lâu, và những tờ giấy nháp vương vãi xung quanh. Hoàng Minh nhận ra ngay ánh mắt lo lắng, bế tắc đó. Đó là ánh mắt mà anh đã từng nhìn thấy ở Thùy Linh, và xa hơn nữa, là ánh mắt mà Lâm An có lẽ đã từng mang trong những lần anh vô tâm không nhận ra.
Trước đây, phản ứng của anh có lẽ sẽ là đi thẳng đến, hỏi "Có vấn đề gì?", và nếu đó là một vấn đề kỹ thuật, anh sẽ nhanh chóng đưa ra giải pháp hoặc chỉ thị. "Làm thế này đi, đừng hỏi nhiều," hoặc "Cái này cơ bản mà, sao lại không biết?" Nhưng giờ đây, một sự thay đổi đã nảy mầm trong anh. Anh hít một hơi thật sâu, đứng dậy khỏi ghế. Chiếc ghế xoay khẽ kêu kẹt một tiếng nhỏ, phá vỡ sự im lặng quen thuộc của góc làm việc của anh.
Anh bước đến gần Khôi, bước chân chậm rãi, không vội vàng hay tạo áp lực. Đứng cách Khôi một quãng nhỏ, anh khẽ ho một tiếng. Khôi giật mình, ngẩng đầu lên, vẻ mặt lúng túng.
"Có chuyện gì vậy, Khôi?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh trầm ấm, không hề có ý trách móc.
Khôi vội vàng đứng dậy, "Dạ, sếp. Em... em đang gặp một chút khó khăn với cái module này ạ." Anh chàng chỉ vào màn hình, những dòng code rối rắm hiện lên. "Em đã thử mọi cách rồi, nhưng nó cứ báo lỗi liên tục. Em đã kiểm tra lại cấu trúc dữ liệu, thuật toán, nhưng vẫn chưa tìm ra nguyên nhân."
Hoàng Minh không vội nhìn vào màn hình. Anh nhìn Khôi, đôi mắt sâu của anh thăm dò nét mặt của chàng trai trẻ. Anh nhận ra sự căng thẳng không chỉ đến từ vấn đề kỹ thuật, mà còn từ nỗi sợ hãi không đáp ứng được kỳ vọng. "Thở sâu một chút đi, Khôi," anh nói, "Vấn đề kỹ thuật nào cũng có cách giải quyết. Nhưng nếu em cứ căng thẳng như thế này, em sẽ khó mà nhìn ra được."
Khôi ngạc nhiên nhìn anh, dường như không ngờ Hoàng Minh lại nói những lời như vậy. "Dạ..."
"Anh biết em là người giỏi, có năng lực," Hoàng Minh tiếp tục, "Nhưng đôi khi, không phải cứ cố gắng làm việc miệt mài là sẽ có kết quả tốt nhất. Em đã thử nghỉ ngơi một lát, hít thở không khí trong lành chưa? Đôi khi, một cái nhìn mới mẻ sẽ mang lại câu trả lời." Anh biết rõ rằng, đây là những lời mà Lâm An đã từng mong anh nói, những lời mà anh đã quá vô tâm để không thể thốt ra.
Anh lại gần hơn, khẽ cúi xuống nhìn vào màn hình. "Em đã debug theo từng bước chưa? Đã thử phân tích log chưa?" Anh hỏi, giọng điệu hướng dẫn chứ không phải ch��t vấn. "Có thể vấn đề không nằm ở chỗ em đang nghĩ đâu. Đôi khi, một lỗi nhỏ ở một module tưởng chừng không liên quan lại có thể gây ra ảnh hưởng lớn." Anh đưa tay chỉ vào một đoạn code. "Thử kiểm tra lại phần này xem sao. Và đừng ngại hỏi. Không ai là hoàn hảo ngay từ đầu cả."
Khôi chăm chú lắng nghe, gương mặt dần giãn ra. "Dạ vâng, em cảm ơn sếp ạ." Anh gật đầu lia lịa. "Em sẽ thử ạ."
"Cứ bình tĩnh mà làm," Hoàng Minh vỗ nhẹ vào vai Khôi, một cử chỉ mà trước đây anh ít khi làm với đồng nghiệp. "Nếu cần gì cứ gọi anh."
Quay trở lại bàn làm việc của mình, Hoàng Minh cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng. Không phải là sự hài lòng của một nhiệm vụ được hoàn thành xuất sắc, mà là sự hài lòng khi anh đã thực sự kết nối được với một người khác, đã giúp đỡ họ không chỉ về mặt công việc mà còn về mặt tinh thần. Anh nhận ra mình đang thực hành sự thấu hiểu mới, không chỉ dừng lại ở việc giải quyết vấn đề, mà còn là việc nhìn nhận con người đằng sau vấn đề đó. Anh đã không còn là Hoàng Minh của ngày xưa, người chỉ quan tâm đến hiệu quả và logic. Anh đã học được cách nhìn thấy những "lúc chờ đợi" của người khác, không chỉ là những "lúc ở đó" trên bề mặt.
Những lời nói của Lâm An, "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ," đã in sâu vào tâm trí anh, không còn là lời buộc tội, mà là một lời nhắc nhở. Nó nhắc nhở anh rằng mỗi người đều có những nỗi niềm riêng, những áp lực riêng, và đôi khi, điều họ cần nhất không phải là một giải pháp hoàn hảo, mà là một đôi tai biết lắng nghe, một ánh mắt biết thấu hiểu. Anh hiểu rằng, để trở thành một nhà lãnh đạo tốt, hay đơn giản là một con người tốt, anh cần phải học cách nhìn xa hơn những gì hiển hiện, cảm nhận những gì ẩn chứa. Con đường này, anh biết, không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng để bước tiếp.
***
Khi ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ dưới màn đêm buông xuống, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, mang lại một làn gió mát lạnh dễ chịu. Căn hộ, vốn luôn yên tĩnh, giờ đây dường như chứa đựng một sự bình yên khác, không còn là sự tĩnh lặng của cô độc mà là sự tĩnh lặng của nội tâm. Anh cởi áo khoác, đặt nó gọn gàng lên ghế, rồi rót cho mình một ly nước lọc.
Anh ngồi xuống chiếc ghế bành quen thuộc, mở chiếc máy tính xách tay. Màn hình sáng lên, phản chiếu ánh đèn từ những tòa nhà đối diện. Anh không vội vàng kiểm tra email công việc hay những báo cáo đang chờ. Thay vào đó, anh tìm đến một thư mục cũ, một album ảnh điện tử mà anh đã lưu giữ từ rất lâu. Đó là những bức ảnh chụp trong suốt những năm tháng anh và Lâm An bên nhau.
Hoàng Minh bắt đầu lướt qua từng bức ảnh. Nụ cười rạng rỡ của Lâm An trong buổi hẹn hò đầu tiên ở quán cà phê cũ, ánh mắt cô ấy lấp lánh khi họ cùng nhau đi du lịch, những khoảnh khắc cô ấy dựa đầu vào vai anh trên ghế đá công viên. Mỗi bức ảnh là một lát cắt của quá khứ, một phần của câu chuyện mà họ đã cùng nhau viết nên. Trước đây, khi nhìn lại những bức ảnh này, anh thường cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ, một nỗi hối tiếc trộn lẫn với sự bối rối. Anh thấy mình trong đó, một Hoàng Minh trẻ hơn, có vẻ điềm tĩnh, nhưng lại quá tập trung vào thế giới của riêng mình, quá thiếu nhận thức về những cảm xúc của người con gái đang đứng cạnh.
Nhưng giờ đây, khi lướt qua từng hình ảnh, cảm xúc của anh đã khác. Không còn là nỗi đau nhức nhối hay sự dằn vặt. Thay vào đó là một sự chấp nhận bình thản. Anh nhìn thấy Lâm An của ngày xưa, một cô gái nhạy cảm, tràn đầy tình yêu và những mong đợi. Và anh cũng nhìn thấy Hoàng Minh của ngày xưa, một chàng trai lý trí, ít nói, người đã yêu theo cách của riêng mình, nhưng lại không thể đáp ứng được những gì Lâm An cần. Anh đã vô tâm, đó là sự thật không thể chối cãi. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, nhưng lại quên mất những lúc cô ấy chờ đợi, chờ đợi một lời hỏi han, một cử chỉ quan tâm, một sự thấu hiểu.
Anh nhớ lại lời Lâm An đã nói, "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Câu hỏi đó đã đánh thẳng vào sự vô tâm và thiếu nhận thức của anh. Anh đã không nhớ, bởi vì anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được. Anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, với những mục tiêu, những dự định, mà quên mất rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện, mà còn là sự kết nối sâu sắc của hai tâm hồn.
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ, không chút gượng gạo. Anh đã học được. Anh đã trưởng thành. Anh không còn muốn né tránh sự thật về những sai lầm của mình. Anh chấp nhận chúng như một phần của con người anh, một phần đã định hình anh thành người của ngày hôm nay. Những bài học từ Lâm An, những lời nói thấm thía của cô ấy, đã không chỉ là vết sẹo, mà là những dấu ấn của sự thức tỉnh.
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, từng là một sự thật khắc nghiệt, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh với một ý nghĩa khác. Nó không còn là một lời chia tay đầy tiếc nuối, mà là một sự giải thoát, một sự chấp nhận. Họ đã không thể ở bên nhau, không phải vì hết yêu, mà vì họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và chính sự nhận ra đó đã mang lại cho anh sự bình yên. Bình yên không phải là lãng quên, mà là chấp nhận quá khứ như một phần không thể tách rời, và học cách sống với nó.
Hoàng Minh khẽ vuốt màn hình, dừng lại ở một bức ảnh Lâm An đang cười rạng rỡ, đôi mắt cô ấy long lanh dưới ánh nắng chiều. Anh không còn tiếc nuối về một tình yêu đã mất. Anh tiếc nuối về một phiên bản của chính mình, một Hoàng Minh vô tâm, đã bỏ lỡ quá nhiều điều. Nhưng anh biết, Hoàng Minh của hiện tại đã khác. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, một chương mà ở đó, anh sẽ là một người yêu thương và thấu hiểu hơn.
Anh nhẹ nhàng khép máy tính lại. Tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ ngoài kia, nhưng trong căn phòng của Hoàng Minh, một ánh sáng khác đang bừng lên – ánh sáng của sự chấp nhận, của sự trưởng thành, và của một tương lai rộng mở. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn Lâm An, nhưng đó không phải là một con đường cô đơn. Đó là con đường của một Hoàng Minh mới, một Hoàng Minh đã học được cách yêu thương không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng cả trái tim, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Anh đã sẵn sàng để bước vào một mối quan hệ mới, không phải để lặp lại những sai lầm cũ, mà để kiến tạo một câu chuyện tình yêu trọn vẹn hơn, nơi cả hai người đều yêu cùng một ký ức, và sống cùng một hiện tại. Anh đã tìm thấy bình yên, không phải trong sự lãng quên, mà trong sự thấu hiểu trọn vẹn những gì đã qua, và những gì sẽ đến.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.