Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 417: Bình Yên Trên Hai Lối Riêng: Hồi Ức Đã Lắng

Tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch, khép lại chiếc máy tính bảng. Hoàng Minh không còn nhìn thấy những bức ảnh cũ, nhưng những hình ảnh ấy vẫn lẩn khuất trong tâm trí anh, không phải như những bóng ma ám ảnh mà như những bức phác thảo đã hoàn thành, được cất gọn gàng vào một ngăn ký ức đã được sắp xếp lại. Anh đã ở lại với những suy nghĩ của mình thêm một lúc, để mọi cảm xúc lắng đọng, như những hạt bụi vàng óng ánh cuối cùng trong một dòng nước vừa được khuấy lên. Khi anh ngẩng đầu lên, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ ngoài kia, nhưng trong căn phòng của Hoàng Minh, một ánh sáng khác đang bừng lên – ánh sáng của sự chấp nhận, của sự trưởng thành, và của một tương lai rộng mở, không còn bị quá khứ ràng buộc. Anh biết, con đường phía trước sẽ không còn Lâm An, nhưng đó không phải là một con đường cô đơn. Đó là con đường của một Hoàng Minh mới, một Hoàng Minh đã học được cách yêu thương không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng cả trái tim, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Anh đã tìm thấy bình yên, không phải trong sự lãng quên, mà trong sự thấu hiểu trọn vẹn những gì đã qua, và những gì sẽ đến.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ màu tro. Hoàng Minh đã thức dậy từ sớm, thói quen sinh hoạt khoa học vẫn được anh duy trì nghiêm ngặt. Anh bước ra ban công, không khí buổi sớm ở thành phố mát mẻ và trong lành một cách lạ thường, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm còn vương lại. Từng cơn gió nhẹ lướt qua, mơn man trên làn da, xua tan đi sự oi ả thường thấy của một đô thị đang bừng tỉnh. Từ độ cao này, khung cảnh thành phố vẫn còn chìm trong một màn sương mờ ảo, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên như những ngọn núi hùng vĩ, và xa xa, tiếng còi xe cộ bắt đầu vọng lại, như một bản giao hưởng chậm rãi của cuộc sống thường nhật.

Anh quay vào trong, pha cho mình một ly cà phê phin đậm đặc, hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian căn hộ. Căn hộ của Hoàng Minh mang một vẻ đẹp tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng với những vật liệu hiện đại như kính và kim loại. Nội thất ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều tập trung vào công năng sử dụng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa lẫn với tiếng lật giở trang báo điện tử trên máy tính bảng của anh. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da màu xám tro, đặt ly cà phê lên bàn kính, ánh mắt lướt qua những dòng tin tức nhưng tâm trí lại trôi về những suy nghĩ sâu xa.

Anh nhớ lại hành trình thấu hiểu vừa qua, những buổi đối thoại đầy khắc nghiệt nhưng cũng tràn đầy sự thật với Lâm An. Anh đã từng là một người lý trí đến mức khô khan, một người đàn ông chỉ nhìn thấy thế giới qua lăng kính của logic và hiệu quả. Những cảm xúc, những mong muốn thầm kín của người khác, đặc biệt là của Lâm An, dường như luôn nằm ngoài tầm với của anh, hoặc tệ hơn, anh đã không nhận thức được sự tồn tại của chúng. Anh đã yêu cô ấy, theo cách anh hiểu về tình yêu, nhưng cách yêu đó lại không phải là thứ cô ấy cần.

“Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Lời nói ấy của Lâm An giờ đây không còn khiến anh đau đớn, mà như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một bài học khắc sâu vào tâm khảm. Anh đã thực sự quên, quên đi những ánh mắt chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lần cô đơn của cô ấy ngay cả khi đang ở bên anh. Anh đã vô tâm, không phải vì anh không yêu, mà vì anh đã không biết cách để yêu một người phụ nữ nhạy cảm như Lâm An. Anh đã quá mải mê với những dự định, những mục tiêu cá nhân, mà quên mất rằng tình yêu cần sự vun đắp, cần sự sẻ chia, cần sự thấu hiểu từ cả hai phía.

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, rồi tan dần, để lại một dư vị ngọt ngào nơi cuống họng. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, những tia nắng vàng óng bắt đầu xuyên qua màn sương, chiếu rọi lên những nóc nhà. Anh khẽ thở dài, không phải vì buồn bã hay tiếc nuối, mà là một sự giải tỏa sâu sắc. Anh đã chấp nhận quá khứ, chấp nhận những sai lầm của mình, chấp nhận rằng mối tình đó đã kết thúc. Sự chấp nhận này không phải là sự buông xuôi, mà là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình trưởng thành của anh.

Anh nhớ lại Thùy Linh, người đồng nghiệp đã xuất hiện trong cuộc sống của anh một cách tự nhiên. Cách anh lắng nghe cô ấy, cách anh quan tâm đến những cảm xúc nhỏ nhặt của cô ấy, là điều mà Hoàng Minh của quá khứ sẽ không bao giờ làm được. Anh đã thay đổi, không phải vì muốn làm hài lòng ai, mà vì anh đã thực sự thấu hiểu. Những bài học từ Lâm An, từ mối tình đã qua, đã định hình anh, mài giũa anh trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Anh đã sẵn sàng để yêu thương một cách trọn vẹn hơn, để kết nối một cách sâu sắc hơn.

Anh lướt qua một bức ảnh cũ trên màn hình máy tính bảng – bức ảnh Lâm An đang cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh dưới ánh nắng chiều tà. Anh không dừng lại quá lâu, không chìm đắm vào nó như trước đây. Chỉ đơn giản là nhận thức sự tồn tại của nó, của ký ức đó, và cất nó vào một ngăn đã được sắp xếp lại trong tâm trí. Ngăn ký ức ấy giờ đây không còn là một hộp Pandora chứa đầy nỗi đau, mà là một cuốn nhật ký quý giá về những bài học, về sự trưởng thành. Hoàng Minh của hiện tại đã không còn tiếc nuối về một tình yêu đã mất, mà anh tiếc nuối về một phiên bản của chính mình, một Hoàng Minh vô tâm, đã bỏ lỡ quá nhiều điều. Nhưng anh biết, Hoàng Minh của hiện tại đã khác. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, một chương mà ở đó, anh sẽ là một người yêu thương và thấu hiểu hơn, không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng cả trái tim.

***

Trong khi Hoàng Minh đang thưởng thức buổi sáng bình yên của mình, cách đó không xa, Lâm An cũng đang tận hưởng một buổi sáng nhẹ nhàng không kém. Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, trải một lớp vàng óng lên những tán cây cổ thụ trong công viên gần nhà cô. Công viên "Hồ Gươm" quen thuộc với những ghế đá cổ kính, những con đường lát đá xanh rêu, và những hàng cây rợp bóng mát. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ phía sân chơi, và mùi cây cỏ xanh tươi hòa lẫn với mùi nước hồ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trong lành và thanh bình.

Lâm An mặc một chiếc váy pastel màu xanh nhạt, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Cô bước đi chậm rãi trên con đường dạo bộ, không vội vã, như đang thưởng thức từng khoảnh khắc của buổi sáng. Mỗi bước chân của cô đều nhẹ nhàng, như muốn hòa mình vào nhịp điệu yên ả của công viên. Cô cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man trên tóc, từng tia nắng ấm áp mơn trớn trên làn da, xua đi những u ám còn sót lại của những đêm dài trằn trọc.

Tâm hồn cô thanh thản đến lạ. Những gánh nặng của quá khứ, những nỗi đau, những giọt nước mắt từng rơi vì những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm và bình yên sâu sắc. Cô không còn oán trách, không còn day dứt. Thay vào đó là một sự chấp nhận dịu dàng, một lòng biết ơn đối với những gì đã qua, bởi tất cả những điều đó đã tôi luyện cô thành người phụ nữ của ngày hôm nay.

“Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng.” Lời nói ấy, từng khiến cô nghẹn ngào khi đối diện với Hoàng Minh, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô với một ý nghĩa khác. Cô đã thực sự chỉ nhìn thấy nỗi đau của mình, chỉ tập trung vào những thiếu sót của anh, mà quên đi những nỗ lực thầm lặng của một người đàn ông lý trí, ít nói, người đã yêu theo cách riêng của anh. Cô đã hiểu rằng anh không phải không yêu, mà là không biết cách thể hiện, không biết cách thấu hiểu những cảm xúc phức tạp như cô. Sự vô tâm của anh, xét cho cùng, không phải là cố ý, mà là thiếu kỹ năng, thiếu sự nhạy cảm mà cô lại cần đến.

Lâm An dừng lại bên một chiếc ghế đá cổ kính, dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, để lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành. Cô lắng nghe tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng cười hồn nhiên của lũ trẻ. Khi cô mở mắt ra, đôi mắt to tròn, long lanh của cô không còn chứa đựng nỗi buồn man mác, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, trong veo. Cô nhìn những cặp đôi đang dạo chơi tay trong tay, những gia đình nhỏ đang cùng nhau tận hưởng buổi sáng. Một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi cô, không phải là nụ cười hạnh phúc viên mãn của một người đang yêu, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã được chữa lành.

Cô đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ có thể đến khi mọi thứ được giải quyết, khi những mối quan hệ được hàn gắn. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng bình yên đến từ sự chấp nhận, từ việc buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, từ việc tha thứ cho bản thân và cho người khác. Cô đã chấp nhận Hoàng Minh như một phần không thể thiếu trong câu chuyện cuộc đời mình, một phần đã giúp cô trưởng thành, mạnh mẽ và độc lập hơn. Cô đã không còn oán trách anh, mà thay vào đó là một sự đồng cảm sâu sắc. Cô biết, anh cũng đã phải trải qua một hành trình nội tâm đầy khó khăn để đến được với sự thấu hiểu ấy.

Lâm An đứng dậy, tiếp tục bước đi. Bước chân cô giờ đây vững vàng hơn, ánh mắt cô kiên định nhìn về phía trước. Cô cảm thấy tự do, tự do để là chính mình, tự do để theo đuổi những ước mơ, tự do để mở lòng đón nhận những điều mới mẻ mà cuộc sống mang lại. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, không còn là cô gái yếu đuối, dễ tổn thương của ngày xưa. Cô đã là một Lâm An trưởng thành, thanh thản, và tràn đầy hy vọng. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô biết mình đã đủ mạnh mẽ để đối mặt.

***

Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, Hoàng Minh đã có mặt tại Cầu "Ký Ức Đứng Lại" – một cây cầu thép cũ kỹ bắc qua dòng sông (hoặc biển) mênh mông, với lan can sắt rèn đã sờn màu thời gian. Gió chiều thổi lồng lộng, mang theo mùi sông nước đặc trưng, hơi ẩm và thoang thoảng mùi khói xe từ xa vọng lại. Tiếng còi tàu từ bến cảng xa xa vang vọng, như một lời chào tạm biệt với ngày sắp tàn. Bầu không khí nơi đây vừa khoáng đạt, vừa lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác, dễ khiến lòng người xao động.

Hoàng Minh đứng tựa vào lan can cầu, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy xiết phía dưới, nơi những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào trụ cầu. Ánh hoàng hôn rực rỡ đổ xuống, vẽ nên những vệt màu cam, tím, hồng lên mặt sông, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp nhưng cũng đầy suy tư. Anh đã đến đây không biết bao nhiêu lần trong quá khứ, mỗi lần đều mang theo một tâm trạng khác nhau. Có lần là để tìm sự bình yên, có lần là để trốn tránh những hỗn loạn trong tâm trí, và có lần là để hoài niệm về những kỷ niệm đã qua. Nhưng hôm nay, cảm xúc của anh hoàn toàn khác.

Anh không còn cảm thấy sự day dứt, không còn sự hối tiếc đến mức muốn quay ngược thời gian. Thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác giải thoát. Anh nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, nhận ra rằng mọi thứ vẫn ở đó, vẫn quen thuộc, nhưng tâm hồn anh đã thay đổi. Anh đã trải qua một hành trình dài để thấu hiểu bản thân, thấu hiểu Lâm An, và thấu hiểu cả mối tình đã qua của họ.

“Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.” Lời nói ấy, từng là một sự thật khắc nghiệt, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh với một ý nghĩa khác. Nó không còn là một lời chia tay đầy tiếc nuối, mà là một sự giải thoát, một sự chấp nhận. Họ đã không thể ở bên nhau, không phải vì hết yêu, mà vì họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và chính sự nhận ra đó đã mang lại cho anh sự bình yên. Bình yên không phải là lãng quên, mà là chấp nhận quá khứ như một phần không thể tách rời, và học cách sống với nó.

Cùng lúc đó, từ phía ngược lại của cây cầu, Lâm An cũng đang bước đi chậm rãi. Cô cũng đã đến đây nhiều lần, thường là vào những lúc tâm trạng bất ổn, để tìm kiếm sự bình yên từ không gian bao la của sông nước. Mái tóc cô bay nhẹ trong gió chiều, chiếc váy màu xanh nhạt của cô hòa mình vào sắc hoàng hôn. Ánh mắt cô dõi theo đường chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, để lại những vệt sáng cuối cùng của một ngày.

Lâm An cảm nhận được sự bao la của không gian, của gió, của nước, và cảm thấy tâm hồn mình được rộng mở. Những cảm xúc tiêu cực đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự thanh thản lạ kỳ. Cô đã chấp nhận rằng mối tình với Hoàng Minh đã kết thúc, một cách không trọn vẹn theo nghĩa đen, nhưng lại trọn vẹn theo nghĩa của sự thấu hiểu. Cô không còn oán trách anh, không còn tự trách mình. Cô hiểu rằng cả hai đều đã cố gắng theo cách riêng của mình, và dù con đường của họ không thể chung đôi, nhưng những bài học mà họ đã học được từ nhau là vô giá.

“Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.” Câu nói này, từng là nỗi day dứt, giờ đây lại trở thành một triết lý sống. Cô đã chấp nhận sự thật đó. Chấp nhận rằng ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của cô, dù đau đớn, nhưng đã giúp cô trưởng thành. Phiên bản của anh, dù vô tâm, nhưng cũng là cách anh đã yêu.

Họ không hề nhìn thấy nhau, hoặc chỉ lướt qua nhau như hai bóng hình xa lạ trong dòng đời. Hoàng Minh quay lưng lại với dòng sông, bước đi chậm rãi, vững vàng về phía bên kia cầu. Bóng anh đổ dài trên mặt cầu, in hình trên ánh hoàng hôn rực rỡ. Bước chân anh không còn nặng trĩu những suy tư, mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm, tự tin. Anh đã sẵn sàng cho một tương lai mới, một chương mới của cuộc đời mình, nơi anh sẽ là một người đàn ông trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn.

Cùng lúc đó, Lâm An dừng lại một nhịp, hít thở sâu lần cuối, rồi tiếp tục bước đi về phía ngược lại. Cô không ngoảnh đầu nhìn lại. Ánh mắt cô hướng thẳng về phía trước, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như những vì sao trên mặt đất. Cô mang trong mình một sự bình yên lạ lùng, và một cái nhìn kiên định về phía trước. Con đường của họ giờ đây đã rẽ đôi, mỗi người một lối, nhưng cả hai đều đã trưởng thành, đã thấu hiểu, và đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến. Không còn là những mảnh ghép đau khổ của một bức tranh dang dở, họ đã trở thành hai bức tranh hoàn chỉnh, độc lập, sẵn sàng để bắt đầu những câu chuyện mới của riêng mình. Cả hai, không hề hay biết về sự gần gũi của người kia, đều mang trong mình một sự bình yên lạ lùng, và một cái nhìn kiên định về phía trước, sẵn sàng cho những mối quan hệ mới hoặc tập trung hoàn toàn vào sự nghiệp và cuộc sống cá nhân của mình.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free