Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 418: Hai Con Đường, Một Nỗi Buồn Chung

Hoàng Minh bước vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi ánh chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà cổ kính. Không khí se lạnh đầu đông phả vào gương mặt anh, mang theo mùi ẩm của đất và chút hương hoa sữa còn vương vấn đâu đó. Anh mặc một chiếc áo khoác màu xám than lịch lãm, dáng người cao ráo, vững chãi quen thuộc. Vừa nhìn thấy anh, Bác Ba, với chiếc tạp dề cũ kỹ và nụ cười hiền hậu, chỉ khẽ gật đầu chào, không hỏi han nhiều. Ánh mắt Bác lướt qua Hoàng Minh, như thể đã đoán trước được cuộc gặp gỡ này, hay có lẽ, những câu chuyện chia ly và tái ngộ đã quá quen thuộc với không gian quán cà phê ẩn mình giữa lòng thành phố này.

Hoàng Minh tìm thấy Lâm An đang ngồi ở góc quen thuộc của họ, bên cạnh ô cửa sổ lớn nhìn ra con phố lát đá. Cô vẫn dịu dàng như thường lệ, mái tóc dài buông xõa trên bờ vai gầy, chiếc váy màu xanh nhạt hòa mình vào sắc vàng cam của buổi chiều tà. Nét thanh thoát của cô vẫn vậy, nhưng ánh mắt đã không còn sự rụt rè hay u buồn chất chứa. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, như thể cô vừa trút bỏ được gánh nặng vô hình nào đó. Khi anh ngồi xuống đối diện, cô khẽ ngẩng đầu, nở một nụ cười nhẹ, không gượng ép. Không còn những ánh mắt dò xét, không còn những hơi thở nặng nề của sự chờ đợi hay thất vọng. Chỉ có sự tĩnh lặng, dịu dàng bao trùm.

Nhạc Jazz du dương từ chiếc máy đĩa than cổ điển vẫn vang vọng khắp quán, từng nốt nhạc lảnh lót như lời thì thầm của thời gian, của những câu chuyện đã qua và những điều chưa kịp nói. Mùi cà phê rang xay quen thuộc, nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ của bàn ghế, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, nhưng không còn day dứt. Hoàng Minh gọi một ly đen đá, như mọi khi. Lâm An vẫn là trà hoa cúc ấm. Những thói quen nhỏ nhặt, không hề thay đổi, nhưng ý nghĩa của chúng trong lòng họ thì đã khác biệt hoàn toàn.

Hoàng Minh nhìn Lâm An, đôi mắt sâu của anh ẩn chứa nhiều suy tư. Anh đã mất một thời gian dài, một hành trình đầy khó khăn, để thực sự nhìn thấy cô, không phải qua lăng kính của sự vô tâm hay lý trí khô khan của chính mình, mà bằng trái tim đã biết thấu hiểu. Giờ đây, anh không còn thấy hình bóng một cô gái yếu đuối, nhạy cảm quá mức như anh từng nghĩ. Anh thấy một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, người đã một mình gánh vác nỗi đau và sự thất vọng trong mối quan hệ của họ, người đã cố gắng giữ lấy tình yêu bằng mọi giá, ngay cả khi anh không hề nhận ra.

"Chúng ta đã đi một chặng đường dài để hiểu nhau, An à," Hoàng Minh mở lời, giọng anh trầm ấm, thoát khỏi sự khô khan thường thấy. Anh đặt tay lên mặt bàn gỗ sẫm màu, nhưng không chạm vào cô, giữ một khoảng cách tôn trọng. "Anh đã thấy những điều anh chưa từng thấy, và anh xin lỗi vì những tổn thương anh đã vô tình gây ra."

Lời nói của anh chân thành đến lạ. Nó không phải là một lời biện minh, cũng không phải là một lời hối tiếc suông. Đó là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rằng anh đã từng vô tâm, đã từng không nhìn thấy, không lắng nghe những tín hiệu cầu cứu từ trái tim cô. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ, quên mất những giọt nước mắt cô rơi một mình trong đêm tối, quên mất những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực đã bóp nghẹt tâm hồn cô. Giờ đây, những hình ảnh ấy hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh, như những thước phim quay chậm, và anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên, nhưng không còn là sự day dứt đến cùng cực. Đó là nỗi đau của sự thấu hiểu, của sự trưởng thành.

Lâm An khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra ô cửa kính, nơi những chiếc lá phong đỏ vàng đang khẽ lay động trong gió. "Em cũng vậy, Minh," cô đáp lại, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng đầy nội lực. "Em đã hiểu rằng anh cũng có những nỗ lực riêng, và sự vô tâm của anh không phải là cố ý. Đó là cách anh là, và em cũng có những kỳ vọng không thực tế."

Cô cũng đã trải qua một hành trình dài để nhìn lại. Từng có lúc, cô chỉ thấy nỗi đau của mình, những lần bị bỏ quên, những lời hứa tan biến như sương khói. Cô nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách của riêng mình, dù đó là cách vụng về, không trọn vẹn. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố ý làm tổn thương cô. Anh chỉ đơn giản là không biết cách, không nhận ra những gì cô cần. Anh đã yêu cô theo cách anh biết, cách anh được dạy dỗ và cách anh cảm nhận thế giới. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và giờ đây, cả hai đã kể cho nhau nghe những phiên bản ấy, đã cùng nhau ghép nối những mảnh vỡ rời rạc để tạo nên một bức tranh toàn cảnh hơn, dù vẫn còn những khoảng trống và những nét vẽ chồng lấn.

Một cơn gió nhẹ khẽ lùa qua cửa sổ mở hờ, làm lay động chuông gió treo trên mái hiên, tạo nên âm thanh leng keng trong trẻo. Hoàng Minh nhìn sâu vào mắt Lâm An. Anh thấy sự trưởng thành, sự bình thản. Anh biết rằng cô đã tha thứ, không chỉ cho anh, mà còn cho chính bản thân mình, cho những kỳ vọng, những nỗi đau cô từng ôm ấp.

"Và giờ... khi mọi thứ đã rõ ràng, anh nghĩ, chúng ta đều biết điều gì là tốt nhất cho cả hai, đúng không?" Hoàng Minh nói, lời anh không còn vẻ lý trí khô khan mà đã thấm đẫm sự suy tư, thậm chí là một chút xót xa. Anh biết câu hỏi này không cần một câu trả lời dài dòng. Đó là một sự xác nhận, một sự chấp nhận.

Lâm An đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt cô quay về phía anh, kiên định. "Đúng vậy, Minh. Ký ức đã định hình chúng ta theo những cách khác nhau, và dù giờ đây chúng ta đã thấu hiểu, chúng ta không thể quay lại để thay đổi nó." Giọng cô không hề run rẩy, không hề có chút oán trách nào còn vương lại. Cô chấp nhận rằng quá khứ đã là quá khứ, và dù có thể hiểu rõ đến đâu, nó cũng không thể thay đổi những gì đã xảy ra, không thể xóa nhòa những dấu vết đã hằn sâu trong tâm hồn mỗi người.

Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và chính sự thật đó đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách họ. Sự thấu hiểu giờ đây không còn là cầu nối để hàn gắn, mà là một lời tạm biệt cuối cùng, một sự giải thoát cho cả hai khỏi gánh nặng của những kỳ vọng và những tổn thương chưa được gọi tên. Cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông, nhuộm đỏ cả một vùng trời, như một bức tranh hùng vĩ của sự kết thúc và khởi đầu. Trong khoảnh khắc đó, họ không còn là người yêu, không còn là những kẻ oán trách nhau, mà là hai con người đã cùng nhau đi qua một cơn bão cảm xúc, và giờ đây, cả hai đều đã tìm thấy bến bờ bình yên của riêng mình.

***

Rời Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi những tia nắng cuối cùng của ngày đang tắt dần, Hoàng Minh và Lâm An lặng lẽ bước đi trên con phố quen thuộc. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ lên con đường một vẻ đẹp huyền ảo, nhưng cũng đầy cô đơn. Họ đi cạnh nhau, không nói lời nào, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng trĩu của những điều đã được nói ra và những điều không cần phải nói. Không khí se lạnh càng thêm phần buốt giá, như thể muốn đóng băng lại khoảnh khắc chia ly này.

Họ đến Cầu 'Ký Ức Đứng Lại', nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên đầy e ấp, đến những lúc cãi vã, giận hờn, và cả những lần họ tìm đến đây để tìm sự bình yên trong tâm hồn. Cây cầu đứng đó, vững chãi giữa dòng sông, như một người chứng kiến câm lặng cho biết bao câu chuyện tình yêu. Gió mạnh hơn ở đây, thổi tung mái tóc dài của Lâm An, làm vạt áo khoác của Hoàng Minh khẽ bay phần phật. Hoàng hôn đỏ rực trải dài trên mặt sông, phản chiếu xuống dòng nước đang chảy xiết, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa thơ mộng.

Họ dừng lại ở giữa cầu, đứng cạnh nhau, nhìn ngắm dòng sông cuộn chảy. Tiếng gió rít qua tai, mang theo tiếng xe cộ xa xăm từ phía bờ bên kia, tạo nên một bản giao hưởng của sự chia ly. Không gian bao la của sông nước, của bầu trời hoàng hôn như nuốt chửng lấy sự hiện diện nhỏ bé của họ. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hơi ẩm và lạnh của sông nước. Cô nhớ lại những lần mình đã đứng ở đây, nước mắt rơi lã chã, lòng đầy những câu hỏi không lời đáp. Nhưng hôm nay, không có nước mắt. Chỉ có một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng, như một làn sương mỏng vừa chạm vào da thịt rồi tan biến.

Cô quay sang nhìn Hoàng Minh, gương mặt anh bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ, những đường nét góc cạnh trở nên mềm mại hơn. Đôi mắt sâu của anh vẫn là một biển cả của suy tư, nhưng giờ đây, cô đã có thể đọc được một phần nào đó trong ánh mắt ấy – sự hối tiếc, sự trưởng thành, và cả sự chấp nhận.

"Em nghĩ... đây là kết thúc đẹp nhất cho câu chuyện của chúng ta, Minh," Lâm An khẽ nói, giọng cô hòa vào tiếng gió, nhưng vẫn đủ rõ ràng. "Một kết thúc đầy thấu hiểu, dù không có sự tái hợp." Cô mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản. Nó không phải là một kết thúc có hậu theo nghĩa lãng mạn, nhưng nó là một kết thúc trọn vẹn, chân thực nhất mà họ có thể đạt được. Họ đã không thể yêu cùng một ký ức, không thể sống cùng một hiện tại, nhưng họ đã có thể cùng nhau chấp nhận sự thật đó.

Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh dõi theo những con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt sông. Anh biết cô nói đúng. Cái kết này, dù không phải là điều họ từng mong muốn, lại là điều đúng đắn nhất. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một điều đơn giản, là sự hiện diện và sự yên bình. Nhưng Lâm An đã dạy anh rằng tình yêu còn là sự thấu hiểu, là sự lắng nghe, là việc nhìn thấy nỗi đau của người khác ngay cả khi họ không nói ra. "Anh cũng nghĩ vậy, An," anh đáp, giọng anh trầm hơn, mang theo một chút nghẹn ngào khó tả. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Giờ đây, chúng ta đã chia sẻ những ký ức đó, và anh tin, chúng ta đều đã trở nên tốt hơn."

Lời anh nói không chỉ là một sự thật, mà còn là một lời hứa với chính mình. Anh sẽ không bao giờ là Hoàng Minh của quá khứ nữa. Anh sẽ là một người đàn ông trưởng thành hơn, biết lắng nghe hơn, thấu hiểu hơn, không chỉ trong các mối quan hệ tương lai mà còn trong cách anh nhìn nhận thế giới. Anh đã học được bài học lớn nhất của cuộc đời mình từ cô, từ mối tình đã qua của họ.

Lâm An nhìn anh một lần nữa, ánh mắt cô đong đầy những cảm xúc phức tạp: nỗi buồn, sự biết ơn, và cả một chút hy vọng cho tương lai. "Hãy sống thật tốt, Minh." Lời cô nói như một lời chúc phúc, một lời tạm biệt cuối cùng không chỉ cho anh mà còn cho chính cô.

Hoàng Minh quay lại nhìn cô, đôi mắt anh phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. "Em cũng vậy, An. Em xứng đáng có được hạnh phúc." Lời anh nói như một lời khẳng định, một lời giải thoát. Cô xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn, một người có thể nhìn thấy tất cả những gì cô là, những gì cô cảm nhận, và yêu cô vì điều đó. Anh đã không thể làm được điều đó, nhưng giờ đây, anh có thể cầu chúc cho cô tìm thấy nó.

Họ trao nhau một cái nhìn cuối cùng, không còn oán trách hay day dứt, chỉ còn sự thấu hiểu và một nỗi buồn nhẹ nhàng, thanh tao. Cái nhìn đó kéo dài chỉ trong tích tắc, nhưng chứa đựng cả một hành trình dài của sự khám phá, của những nỗi đau và những bài học. Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cử chỉ dứt khoát nhưng vẫn có chút nuối tiếc ẩn chứa. Sau đó, anh quay người, bước đi chậm rãi, vững vàng về phía bên kia cầu. Bóng anh đổ dài trên mặt cầu, in hình trên ánh hoàng hôn rực rỡ, rồi dần dần khuất vào màn đêm đang buông xuống. Anh không ngoái đầu nhìn lại.

Lâm An đứng lại một nhịp, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất. Gió vẫn thổi mạnh, làm cô cảm thấy lạnh run, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Đó là sự ấm áp của sự giải thoát, của việc buông bỏ. Cô hít thở sâu lần cuối, ghi nhớ hình ảnh hoàng hôn đỏ rực và dòng sông cuộn chảy, như một dấu mốc cho sự kết thúc của một chương và sự bắt đầu của một chương mới. Rồi cô cũng quay lưng, bước đi về phía ngược lại, không một chút do dự. Ánh mắt cô hướng thẳng về phía trước, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, rực rỡ như những vì sao trên mặt đất. Cô không ngoái đầu nhìn lại, bởi vì cô biết, điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và giờ đây, cả hai câu chuyện ấy đã có một cái kết chung, một cái kết của sự thấu hiểu và chấp nhận.

***

Tối muộn, Hoàng Minh về đến căn hộ của mình. Căn phòng im ắng đến lạ, không còn tiếng nhạc, không còn mùi hương quen thuộc của Lâm An mỗi khi cô ghé qua. Anh tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đi kèm với nó là một sự trống trải đến khó tả. Anh ngồi xuống ghế sofa da màu đen, chiếc ghế quen thuộc mà anh vẫn ngồi mỗi tối, nhìn ra khung cửa sổ lớn. Thành phố về đêm lung linh, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy như vô vàn vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng đầy vẻ cô độc.

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hàng loạt ký ức ùa về, không còn là những mảnh ghép rời rạc, đối lập, mà là một dòng chảy liền mạch của những cảm xúc. Anh nhớ những lần anh đã vô tâm, những lần anh đã bỏ lỡ những dấu hiệu, những lần anh đã không nói ra những gì anh nghĩ. Nhưng anh cũng nhớ những lần anh đã cố gắng, những lần anh đã yêu theo cách của riêng mình, dù nó không đủ để giữ Lâm An lại. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại," anh tự nhủ, lời nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, không còn là một sự thật khắc nghiệt, mà là một lời chấp nhận đầy bình yên. Anh đã hiểu điều đó. Anh đã hiểu rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện, mà còn là sự đồng điệu trong tâm hồn, sự thấu hiểu những câu chuyện mà mỗi người mang theo.

Giờ đây, anh không còn cảm thấy hối tiếc đến mức day dứt, mà là một sự tiếc nuối thanh tao, một nỗi buồn đủ lớn để nhắc nhở anh về những bài học quý giá. Anh biết mình đã trưởng thành hơn, đã học được cách yêu thương và thấu hiểu một cách sâu sắc hơn. Anh sẽ không còn là Hoàng Minh lý trí, khô khan của ngày xưa. Anh sẽ là một người đàn ông biết lắng nghe, biết quan tâm, biết nhìn thấy những nỗi đau ẩn sâu bên trong. Tương lai của anh sẽ là một con đường mới, nơi anh sẽ áp dụng những bài học đã học được từ Lâm An, từ mối tình đã qua của họ, để xây dựng một mối quan hệ trọn vẹn hơn, chân thành hơn. Anh mường tượng về một tương lai nơi anh có thể chia sẻ những ký ức, những câu chuyện của mình với một người nào đó, và người ấy cũng sẽ chia sẻ lại những câu chuyện của họ, không phải để đối chiếu hay tranh cãi, mà để thấu hiểu và yêu thương nhau trọn vẹn. Anh mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao xa xăm đang lấp lánh, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại căn hộ ấm cúng của mình, Lâm An cũng đang ngồi bên ban công. Cô thắp một ngọn nến thơm, mùi hương hoa nhài thoang thoảng lan tỏa khắp không gian, quyện với mùi cây xanh từ những chậu cây cảnh cô trồng. Thành phố về đêm trải dài dưới tầm mắt cô, lung linh và huyền ảo. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một sự thanh thản chưa từng có.

Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy kiên định. Những giọt nước mắt đã cạn, những nỗi oán trách đã tan biến. Cô đã trải qua một hành trình dài để chữa lành, để thấu hiểu, để chấp nhận. Cô không còn là Lâm An của ngày xưa, người luôn chìm đắm trong nỗi buồn và sự tự trách. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ. "Nỗi đau đã ở lại phía sau, nhưng bài học về sự thấu hiểu sẽ luôn theo em," cô thì thầm, giọng nói như hòa vào làn gió đêm. "Giờ là lúc để bước tiếp."

Cô ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Mỗi ngôi sao như một hy vọng mới, một lời hứa về tương lai. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô sẽ mang theo những bài học đã học được từ Hoàng Minh, từ mối tình đã qua của họ, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình. Cô sẽ tìm thấy một tình yêu mới, một người có thể cùng cô viết nên một câu chuyện chung, một ký ức chung, nơi không còn sự khác biệt hay hiểu lầm.

Trong khoảnh khắc đó, cả Hoàng Minh và Lâm An đều cảm nhận được sự kết nối vô hình giữa họ, một kết nối không còn là tình yêu đôi lứa, mà là sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai linh hồn đã cùng nhau trưởng thành. Họ đã buông bỏ nhau, nhưng không phải là quên lãng. Họ đã chấp nhận rằng con đường của họ giờ đây đã rẽ đôi, mỗi người một lối, nhưng cả hai đều đã trưởng thành, đã thấu hiểu, và đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến. Hai con đường, hai số phận, nhưng một nỗi buồn chung, một sự chấp nhận chung, và một niềm hy vọng chung cho một tương lai tốt đẹp hơn, nơi họ sẽ là những phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình, sẵn sàng cho một cuộc sống mới, có thể là những mối quan hệ mới, nơi họ sẽ áp dụng những bài học đã học về sự thấu hiểu và giao tiếp.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free