Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 419: Dấu Chấm Hết Của Một Khả Năng

Sáng sớm của một ngày cuối thu, Hà Nội vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, se lạnh. Hoàng Minh khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ mở ra đón lấy vạt nắng nhạt màu mật ong đang xuyên qua khung cửa kính lớn, vẽ thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Căn hộ của anh, một tổng hòa của sự tối giản và hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, thường mang đến cảm giác yên bình đến lạnh lẽo, nhưng sáng nay lại có một sự tĩnh lặng khác lạ. Nó không còn là sự tĩnh lặng của cô đơn, mà là một sự yên tĩnh đến từ bên trong, như thể một trận bão lớn vừa đi qua, để lại bầu trời trong xanh và một không gian thanh sạch.

Tiếng điều hòa chạy êm ái như hơi thở đều đặn của căn phòng, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa kéo dài từ một góc nào đó của thành phố đang dần bừng tỉnh. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong tai Hoàng Minh, chúng như được lọc qua một lớp màng vô hình, trở nên dịu nhẹ và xa xăm hơn. Anh ngồi dậy, cảm nhận tấm ga trải giường mềm mại lướt qua da thịt, và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Sự nặng trĩu, những giằng xé nội tâm đã đeo bám anh suốt thời gian qua, giờ đây dường như đã được gỡ bỏ, tan biến như sương sớm.

Anh chậm rãi bước đến ban công rộng lớn, nơi tầm nhìn bao quát cả một góc thành phố đang chuyển mình dưới ánh nắng đầu ngày. Hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mới thoang thoảng từ nội thất, quyện với mùi cà phê phin từ căn bếp đã được chuẩn bị sẵn, tràn vào lồng ngực anh. Anh nhấp một ngụm cà phê ấm nóng, vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, đánh thức từng giác quan. Bình yên. Đó là từ duy nhất anh có thể nghĩ đến ngay lúc này. Một sự bình yên đến từ sự thấu hiểu, một sự chấp nhận sau cùng.

Nhưng bên trong cái bình yên ấy, vẫn có một khoảng trống vô hình, một sự trống rỗng không thể gọi tên. Anh đã hiểu Lâm An, hiểu những nỗi đau, những hy vọng và cả những thất vọng của cô ấy. Anh đã nhìn thấy những mảnh ký ức của cô ấy, đã ghép chúng vào những mảnh của mình, và cuối cùng, đã tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về một mối tình mà cả hai đã trải qua theo hai cách khác biệt đến vậy. Sự thấu hiểu đó đã giải thoát anh khỏi gánh nặng của sự vô tâm mà anh không hề hay biết, khỏi cảm giác tội lỗi khi anh nhận ra mình đã từng khiến cô ấy tổn thương. Nhưng đồng thời, nó cũng là một sự mất mát. Mất mát của một khả năng, một tương lai mà giờ đây anh biết chắc sẽ không bao giờ xảy ra. "Một sự giải thoát... nhưng cũng là một sự mất mát không thể gọi tên," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng. "Mình đã thực sự hiểu cô ấy, nhưng đã quá muộn để thay đổi bất cứ điều gì."

Anh đưa tay chạm nhẹ vào thành kính ban công, cảm nhận sự mát lạnh của thủy tinh dưới đầu ngón tay. Ánh mắt anh lướt qua những tòa nhà cao tầng, những con đường tấp nập bên dưới. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, như cách anh vẫn thường sắp xếp lại những vật dụng trong căn hộ của mình: một cách ngăn nắp, logic, tìm kiếm một trật tự mới cho cuộc sống cá nhân. Nhưng những suy nghĩ, không như những vật vô tri, lại hỗn độn và chồng chéo. Anh nhớ lại câu nói cuối cùng của Lâm An, không phải là lời trách móc, mà là một sự chấp nhận dịu dàng: "Em đã hiểu rằng anh cũng đã từng cố gắng." Lời nói ấy, cùng với sự bình yên trong ánh mắt cô, đã khiến anh nhận ra rằng gánh nặng không chỉ nằm ở phía anh, mà còn là một phần của sự hiểu lầm và kỳ vọng mà cả hai đã mang theo.

Anh đứng dậy, bước vào bên trong, tay chạm nhẹ vào những cuốn sách trên kệ, những bức tượng nhỏ trang trí, từng vật dụng đều được đặt ở đúng vị trí của nó, phản ánh phần nào tính cách cầu toàn và lý trí của anh. Anh dừng lại trước màn hình máy tính đang hiển thị chế độ chờ. Màn hình đen phản chiếu gương mặt anh, một gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu nay đã bớt đi vẻ u uẩn, thay vào đó là một sự điềm tĩnh mới. Anh lướt qua một vài thư mục cũ, những folder ảnh điện tử được lưu trữ cẩn thận. Anh không mở chúng ra xem. Những hình ảnh đó, anh biết, sẽ chỉ làm sống lại những ký ức mà giờ đây đã được thấu hiểu, nhưng cũng đã khép lại. Anh không cần phải nhìn lại chúng để biết rằng "chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Anh đã chấp nhận điều đó. Anh đã chấp nhận rằng tình yêu không chỉ là sự hiện diện, mà còn là sự đồng điệu trong tâm hồn, sự thấu hiểu những câu chuyện mà mỗi người mang theo.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương nước hoa nam tính cao cấp thoảng nhẹ từ cổ áo sơ mi mà anh vẫn thường mặc. Anh biết mình đã trưởng thành hơn, đã học được cách lắng nghe, cách thấu hiểu, cách nhìn thấy những nỗi đau ẩn sâu bên trong một cách tinh tế hơn. "Anh sẽ không còn là Hoàng Minh lý trí, khô khan của ngày xưa," anh tự nhủ, một lời hứa với chính mình. Tương lai của anh sẽ là một con đường mới, nơi anh sẽ áp dụng những bài học đã học được từ Lâm An, từ mối tình đã qua của họ, để xây dựng một mối quan hệ trọn vẹn hơn, chân thành hơn. Anh mường tượng về một tương lai nơi anh có thể chia sẻ những ký ức, những câu chuyện của mình với một người nào đó, và người ấy cũng sẽ chia sẻ lại những câu chuyện của họ, không phải để đối chiếu hay tranh cãi, mà để thấu hiểu và yêu thương nhau trọn vẹn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười đầy tiếc nuối thanh tao nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ của mùa thu ngả vàng trên những tán cây, len lỏi qua ô cửa sổ lớn của Phòng Khám Tư Nhân 'An Tâm'. Lâm An ngồi trong phòng chờ, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như hòa vào không gian yên tĩnh và kín đáo nơi đây. Đây không phải là nơi cô tìm đến để chữa trị bệnh tật, hay để tìm kiếm lời khuyên từ một chuyên gia tâm lý. Cô đến đây, đơn giản chỉ là để tự mình xác nhận lại cảm xúc, để cho phép bản thân được đối diện với những gì còn sót lại sau cơn bão ký ức.

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn trên tường, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, như đếm từng nhịp của thời gian, của những khoảnh khắc mà cô đã trải qua. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ phòng bên cạnh, hay tiếng nhạc không lời thư giãn đang phát, đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự tập trung vào những dòng suy nghĩ đang cuộn chảy trong tâm trí cô. Không khí trong lành, thoảng hương tinh dầu oải hương dịu nhẹ, giúp cô cảm thấy thoải mái và an toàn hơn, một không gian lý tưởng để cô tự mình nhìn nhận lại mọi thứ.

Lâm An khẽ vuốt ve chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay, một vật kỷ niệm đã từng mang trong mình rất nhiều ý nghĩa, rất nhiều cảm xúc. Nó gợi nhắc về một quá khứ phức tạp, những hứa hẹn, những đợi chờ, những nước mắt. Giờ đây, quá khứ ấy đã được giải mã, từng mảnh ghép ký ức đã được đặt vào đúng vị trí của nó. Cô đã hiểu Hoàng Minh, hiểu sự lý trí đến khô khan của anh, hiểu cách anh yêu thương và thể hiện tình cảm theo một cách mà cô đã không thể nhìn thấy. Nỗi đau, cô biết, đã nguôi ngoai rất nhiều. Sự oán trách, giận hờn, đã tan biến. Nhưng vết sẹo vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm hồn, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của một mối tình đã định hình con người cô.

"Nỗi đau đã nguôi ngoai, nhưng vết sẹo vẫn ở đó," cô thì thầm trong lòng, giọng nói nội tâm nhẹ nhàng, đầy suy tư. "Anh ấy đã cố gắng, theo cách của anh ấy. Và mình cũng đã cố gắng, theo cách của mình. Chúng ta đã không thể là của nhau, nhưng ít ra, chúng ta đã hiểu nhau." Sự thấu hiểu ấy mang đến một cảm giác bình yên lạ lùng, một sự thanh thản chưa từng có. Cô không còn là Lâm An của ngày xưa, người luôn chìm đắm trong nỗi buồn và sự tự trách, người luôn cảm thấy mình bị bỏ rơi, bị lãng quên. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, bình yên hơn, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ hay những kỳ vọng không thành.

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận sự bình yên và chấp nhận đang len lỏi trong trái tim mình, như ánh nắng chiều đang vuốt ve gương mặt cô. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, đôi mắt to tròn long lanh nay đã không còn những giọt lệ. Cô đã khóc đủ rồi. Cô đã đau đủ rồi. Giờ là lúc để nhìn về phía trước, để chấp nhận rằng một chương đã khép lại, và một chương mới đang chờ đợi. Cô sẽ mang theo những bài học đã học được từ Hoàng Minh, từ mối tình đã qua của họ, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình. Cô sẽ tìm thấy một tình yêu mới, một người có thể cùng cô viết nên một câu chuyện chung, một ký ức chung, nơi không còn sự khác biệt hay hiểu lầm.

Lâm An mở mắt, ánh nhìn của cô lướt qua những chiếc ghế trống trong phòng chờ, rồi dừng lại ở bức tranh phong cảnh treo trên tường, một bức tranh vẽ cánh đồng hoa oải hương dưới ánh hoàng hôn. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy kiên định. Cô đã trải qua một hành trình dài để chữa lành, để thấu hiểu, để chấp nhận. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng. "Mỗi bước chân trên con đường mới này... đều mang theo một phần của quá khứ, nhưng không còn là gánh nặng," cô tự nhủ. Quá khứ đã định hình cô, nhưng không còn trói buộc cô. Cô đã buông bỏ được những sợi dây vô hình của sự tiếc nuối và oán trách, giờ đây cô có thể bước đi tự do trên con đường của riêng mình, mang theo những kinh nghiệm quý giá để trở thành một phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, Hoàng Minh đứng lặng lẽ trên Cầu 'Ký Ức Đứng Lại'. Gió lớn thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, luồn qua từng thớ vải áo khoác của anh, khiến anh cảm thấy từng tế bào trên cơ thể như đang được làm mới. Tiếng gió rít qua tai, hòa cùng tiếng xe cộ qua lại xa xa, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu bên dưới, tạo nên một bản hòa âm trầm bổng, buồn man mác nhưng cũng đầy chất suy tư. Mùi sông nước, mùi hơi ẩm của không khí quyện với thoảng mùi khói xe từ xa, tất cả tạo nên một khung cảnh khoáng đạt, lãng mạn, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín.

Anh đưa tay vịn lan can cầu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới lòng bàn tay. Cái lạnh ấy như truyền thẳng vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những gì đã qua, những gì đã khép lại. Cây cầu này, đã từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc của anh và Lâm An. Những buổi hẹn hò, những lần đi dạo, những lời hứa hẹn, và cả những lần im lặng đầy suy tư. "Cây cầu này... đã từng là của chúng ta," anh thầm nhủ, ánh mắt dõi theo dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, như một dòng chảy của thời gian, cuốn trôi đi tất cả những gì đã cũ. "Giờ đây, mỗi người một lối."

Cùng lúc đó, hoặc có thể chỉ là một khoảng thời gian khác trong buổi chiều tà ấy, cách đó không xa, Lâm An cũng tìm đến một góc khác của cây cầu. Cô lặng lẽ đứng tựa vào thành cầu, mái tóc dài bay nhẹ trong gió, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Cô không biết rằng Hoàng Minh cũng đang ở đây, và anh cũng không hề hay biết sự hiện diện của cô. Nhưng một cách vô hình, cả hai đều cảm nhận được sự kết nối từ quá khứ, một sợi dây đã từng gắn kết họ, giờ đây lại trở thành biểu tượng của sự chia ly đầy ý nghĩa.

Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn gió lạnh buốt lùa qua tóc, qua từng kẽ tay. Nó không còn là cái lạnh của sự cô đơn, mà là sự mát mẻ của một khởi đầu mới. Nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một làn sương mỏng giăng mắc trong tâm hồn, nhưng nó không còn là gánh nặng. Nó là một phần của cô, một phần của câu chuyện mà cô đã trải qua. Cô đã chấp nhận rằng sự thấu hiểu đã mang lại bình yên, nhưng cũng đồng thời là dấu chấm hết không thể đảo ngược cho khả năng tái hợp lãng mạn của họ. "Mỗi bước chân trên con đường mới này... đều mang theo một phần của quá khứ, nhưng không còn là gánh nặng," cô lại tự nhủ, một lần nữa khẳng định sự kiên định trong lòng mình.

Hoàng Minh và Lâm An, đứng ở hai đầu cây cầu, cách biệt bởi không gian nhưng kết nối bởi dòng chảy của ký ức và cảm xúc. Nỗi buồn chung hòa quyện với sự chấp nhận, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng nhưng đầy cảm xúc. Họ đã buông bỏ nhau, nhưng không phải là quên lãng. Họ đã chấp nhận rằng con đường của họ giờ đây đã rẽ đôi, mỗi người một lối, nhưng cả hai đều đã trưởng thành, đã thấu hiểu, và đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến. Hai con đường, hai số phận, nhưng một nỗi buồn chung, một sự chấp nhận chung, và một niềm hy vọng chung cho một tương lai tốt đẹp hơn, nơi họ sẽ là những phiên bản hoàn thiện hơn của chính mình, sẵn sàng cho một cuộc sống mới, có thể là những mối quan hệ mới, nơi họ sẽ áp dụng những bài học đã học về sự thấu hiểu và giao tiếp.

Hoàng hôn dần tắt hẳn, những ngọn đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông. Cây cầu 'Ký Ức Đứng Lại' vẫn sừng sững giữa không gian, chứng kiến những câu chuyện tình yêu đến rồi đi, chứng kiến những con người trưởng thành và thay đổi. Hoàng Minh và Lâm An, sau cùng, cũng đã là một phần của câu chuyện ấy. Họ đã tìm thấy sự giải thoát, mặc dù có chút tiếc nuối. Họ đã đối mặt với cảm giác vừa giải thoát vừa tiếc nuối khi bước đi trên con đường riêng, nhận ra rằng sự thấu hiểu đã mang lại sự bình yên nhưng cũng là dấu chấm hết cho một khả năng. Và từ khoảnh khắc này, một chương mới thực sự bắt đầu, không phải là câu chuyện chung của hai người, mà là câu chuyện riêng của mỗi cá nhân, mang theo dấu ấn của một tình yêu đã từng tồn tại, và những bài học quý giá đã được khắc sâu vào tâm hồn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free