Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 420: Khép Lại Một Trang Sách: Bình Yên Đến Từ Sự Buông Bỏ

Hoàng hôn đã lụi tàn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm bao trùm lấy thành phố. Cây cầu “Ký Ức Đứng Lại” giờ đây chìm trong ánh đèn vàng vọt, tĩnh lặng hơn, như một người già trầm tư sau một ngày dài chứng kiến những cuộc hội ngộ và chia ly. Hoàng Minh đã rời đi, mang theo bước chân nặng trĩu nhưng tâm hồn lại nhẹ nhõm đến lạ. Lâm An cũng không còn đứng đó, làn gió lạnh cuối thu đã cuốn đi những sợi tóc vương trên vai cô, để lại không gian trống rỗng như một lời thì thầm về những gì đã trôi qua. Đêm ấy, cả hai đều ngủ một giấc sâu hơn bao giờ hết, không mộng mị, không trằn trọc, như thể một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ khỏi lồng ngực.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đánh thức Hoàng Minh dậy. Anh mở mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng khác lạ trong căn hộ của mình. Không còn là cái tĩnh lặng lạnh lẽo, đơn độc thường thấy, mà là một sự yên bình dễ chịu, như thể không gian đang thở cùng nhịp đập của trái tim anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn, hòa vào tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa khác. Anh ngồi dậy, vươn vai thư thái, cảm nhận từng khớp xương như được nới lỏng sau một giấc ngủ dài và sâu.

Anh bước vào bếp, mùi cà phê rang xay nồng nàn thoảng nhẹ trong không khí khi anh chuẩn bị phin. Từng giọt cà phê đen nhánh tí tách rơi xuống đáy cốc thủy tinh trong suốt, mang theo hương vị của một buổi sáng mới, một khởi đầu mới. Hoàng Minh bưng cốc cà phê ấm nóng ra bàn làm việc quen thuộc, đặt xuống cạnh chiếc laptop đang chờ sẵn. Căn hộ của anh vẫn vậy, thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo xám, trắng, đen, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một hơi ấm len lỏi vào từng góc phòng. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua ô cửa sổ lớn, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ.

Hoàng Minh mở laptop, không phải để bắt đầu công việc chất chồng đang chờ đợi, mà để tìm đến mục lưu trữ cá nhân. Anh nhấp vào thư mục "Memories", nơi chứa đựng hàng trăm bức ảnh từ thời còn mặn nồng với Lâm An. Một album ảnh điện tử, từng là nơi anh ít khi dám chạm vào, vì mỗi lần nhìn lại đều là một nhát cứa vào trái tim, một sự nhắc nhở về những điều anh đã bỏ lỡ.

Anh lướt qua từng bức ảnh. Khuôn mặt trẻ trung của anh, nụ cười rạng rỡ của Lâm An. Những buổi hẹn hò ở Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', những chuyến đi chơi xa, những khoảnh khắc đời thường tưởng chừng vô nghĩa nhưng giờ đây lại hiện lên sống động. Anh nhớ lại những lần cô trách móc, những lần cô giận dỗi, những lần cô chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Trước đây, anh chỉ thấy những khoảnh khắc vui vẻ, yên bình, những khi cô ở đó. Nhưng giờ đây, anh nhìn thấy cả những khoảng trống, những lần cô quay mặt đi, những lần ánh mắt cô ánh lên sự hụt hẫng.

"Mỗi bức ảnh giờ đây không chỉ là một khoảnh khắc, mà là một bài học," anh thầm nhủ, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên trackpad, dừng lại ở một tấm ảnh Lâm An đang cười tươi tắn, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Anh nhớ lại câu nói của Lâm An, "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?". Câu hỏi ấy đã ám ảnh anh, bóc trần sự vô tâm của anh, không phải vì anh không yêu, mà vì anh đã yêu theo một cách quá lý trí, quá tập trung vào bản thân, đến nỗi quên mất rằng tình yêu cần sự sẻ chia, cần sự đồng điệu của cả hai tâm hồn.

"Mình đã vô tâm, nhưng cũng đã cố gắng theo cách riêng," anh tự biện hộ cho mình, một cách công bằng hơn. Anh nhớ những lúc anh thức khuya làm việc để có thể lo cho tương lai của cả hai, những lúc anh cố gắng giữ mọi thứ ổn định, không để Lâm An phải lo lắng. Anh đã nghĩ rằng sự ổn định vật chất, sự an toàn là đủ. Anh đã quên mất rằng Lâm An cần một sự kết nối sâu sắc hơn, cần được lắng nghe, được thấu hiểu. "Và An... cô ấy đã đau khổ, nhưng cũng đã mạnh mẽ biết bao." Sự mạnh mẽ ấy không phải là không khóc, không phải là không đau, mà là khả năng tự mình vượt qua những nỗi đau, tự mình đứng dậy sau những đổ vỡ.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp hai người dưới tán cây cổ thụ trong công viên. Lúc đó, họ đang nắm tay nhau, nhưng anh nhớ lại cảm giác bàn tay cô lạnh ngắt, dù trời không quá lạnh. Anh đã hỏi cô có sao không, và cô chỉ lắc đầu. Giờ đây, anh biết rằng đó là khoảnh khắc cô cảm thấy cô đơn nhất, ngay cả khi đang ở bên anh. Anh đã không đủ tinh tế để nhận ra, không đủ kiên nhẫn để hỏi sâu hơn.

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Sự đắng ấy không còn là nỗi ân hận tột cùng, mà là vị của sự chấp nhận, của những bài học đã được khắc sâu. Anh biết rằng sự khác biệt trong ký ức của họ quá lớn để có thể xây dựng lại mối quan hệ. Giống như hai dòng sông, đã từng chảy song song, có lúc giao nhau, nhưng cuối cùng lại rẽ về hai hướng khác nhau, mang theo những phù sa riêng của mình.

Anh không muốn quên đi những ký ức này. Chúng là một phần của anh, là những viên gạch đã xây nên con người Hoàng Minh của ngày hôm nay. Nhưng anh cũng không thể để chúng tiếp tục giam cầm mình trong quá khứ. Anh tạo một thư mục mới, đặt tên là "Ký ức đã qua". Anh chọn tất cả những bức ảnh, những đoạn video ngắn, và di chuyển chúng vào thư mục ấy. Hành động ấy, đơn giản nhưng lại mang một ý nghĩa biểu trưng sâu sắc. Đó là việc anh chấp nhận quá khứ, cất giữ nó vào một góc riêng trong tâm hồn, không phải để lãng quên, mà để tôn trọng, để làm một bài học, và để nhìn về phía trước.

"Đã đến lúc nhìn về phía trước, không phải để quên, mà để sống tốt hơn với những gì đã học," anh tự nhủ. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình, một sự kiên định chưa từng có. Anh sẽ không còn là Hoàng Minh vô tâm, lý trí đến mức khô khan nữa. Anh sẽ học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu, không chỉ với người khác mà còn với chính bản thân mình. Anh biết rằng con đường sự nghiệp của anh sẽ rộng mở hơn, không chỉ vì năng lực mà còn vì anh đã trở thành một con người trưởng thành hơn, biết cân bằng giữa công việc và cuộc sống, biết trân trọng những giá trị cảm xúc. Anh sẽ mở lòng với những mối quan hệ mới trong tương lai, dựa trên nền tảng giao tiếp rõ ràng và sự đồng cảm. Đó sẽ là một hành trình mới, không còn sợ hãi những vết thương cũ, mà sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới.

Hoàng Minh uống cạn cốc cà phê, đứng dậy nhìn ra cửa sổ lớn. Bình minh đã lên cao, những tòa nhà chọc trời của thành phố lấp lánh dưới ánh nắng vàng óng. Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, nhìn những con người đang hối hả bắt đầu một ngày mới. Anh cảm thấy mình cũng là một phần của dòng chảy ấy, nhưng giờ đây anh đã biết mình đang đi đâu, và tại sao mình lại đi. Anh sau đó nhẹ nhàng đóng laptop, đặt tay lên một tập tài liệu công việc mới, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. Tương lai đang chờ đợi, và anh đã sẵn sàng.

***

Vào một buổi chiều muộn cùng ngày, hoặc có thể là một vài ngày sau đó, khi ánh nắng vàng nhạt cuối ngày đang trải dài trên ban công, Lâm An đang ngồi bên bàn vẽ trong căn hộ của mình. Không gian nơi đây khác hẳn với sự tối giản của Hoàng Minh. Những gam màu ấm áp hơn, những vật dụng trang trí nhỏ xinh, và một mùi hương thoang thoảng của tinh dầu hoa oải hương làm dịu đi không khí. Ánh nắng chiều dịu dàng hắt vào, làm nổi bật những mảng màu tươi sáng trên bức tranh trừu tượng đang dang dở trên giá vẽ. Những đường nét mềm mại, uyển chuyển, những gam màu xanh của biển, vàng của nắng, hồng của hoàng hôn hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thanh bình vừa sống động. Đó không còn là những màu sắc u ám, khắc khoải như những bức tranh cô từng vẽ trong những tháng ngày đau khổ. Giờ đây, mỗi nét cọ đều là một lời thì thầm của sự giải thoát, của niềm hy vọng.

Cô nhẹ nhàng đặt cọ xuống, lùi lại vài bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình với nụ cười mãn nguyện. Bức tranh như một tấm gương phản chiếu tâm hồn cô: không còn những vết rạn nứt của nỗi đau, mà là sự hài hòa của những mảnh ghép ký ức đã được sắp xếp lại, trở thành một tổng thể đẹp đẽ, dù vẫn còn đó những mảng màu trầm lắng. Nó là câu chuyện của cô, được kể bằng ngôn ngữ của màu sắc, nơi cô là người kiến tạo, không phải là nạn nhân.

Trên bàn vẽ, cạnh lọ màu và những chiếc cọ vẽ đã khô, Chiếc đồng hồ khắc tên nằm lặng lẽ. Ánh sáng chiều hắt lên, làm nổi bật dòng chữ khắc đã mờ đi theo thời gian: "Minh & An – Mãi Mãi". Một thời gian dài, chiếc đồng hồ ấy là một vết dao cứa vào trái tim cô, một lời nhắc nhở về một lời hứa không thành hiện thực, về một món quà không trọn vẹn, về sự vô tâm đã từng khiến cô khóc một mình. Nó là biểu tượng của những gì cô đã mong đợi, đã hy vọng, và đã vỡ vụn.

Lâm An nhẹ nhàng cầm chiếc đồng hồ lên. Cái cảm giác kim loại lạnh lẽo dưới lòng bàn tay không còn làm cô run rẩy. Cô ngắm nhìn nó, không phải với đôi mắt buồn bã của ngày xưa, mà với một ánh nhìn thấu hiểu, bình yên. "Mỗi vết nứt trên chiếc đồng hồ này, mỗi vết sẹo trong tim, đều là một phần của con người mình hôm nay," cô thầm thì. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn, những lần chờ đợi vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp. Nhưng cô cũng nhớ đến những nỗ lực vụng về của Hoàng Minh, những cách anh thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình, dù nó không phải là cách cô mong muốn. Anh đã từng cố gắng, dù cô không cảm nhận được. Cô đã từng đau, nhưng cô cũng đã mạnh mẽ vượt qua.

Giờ đây, cô hiểu rằng chiếc đồng hồ không chỉ là biểu tượng của một món quà không trọn vẹn, mà là một lời nhắc nhở về sự khác biệt trong cách yêu và cách nhớ. Nó không phải là lỗi của riêng ai, mà là sự khác biệt cố hữu trong bản chất của mỗi người. Và việc chấp nhận sự khác biệt ấy đã mang lại cho cô một sự bình yên chưa từng có. Không còn oán trách, không còn dằn vặt, chỉ còn sự thấu hiểu.

Lâm An nhẹ nhàng đặt chiếc đồng hồ vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, được chạm khắc tinh xảo. Chiếc hộp ấy không khóa, nhưng nó tượng trưng cho một không gian riêng tư, nơi cô cất giữ những kỷ niệm, những bài học. Cô cất chiếc hộp vào ngăn kéo bàn vẽ, như một phần ký ức được tôn trọng nhưng không còn đeo bám. Nó không phải là sự chôn vùi, mà là sự sắp xếp. Cô không muốn quên, nhưng cô cũng không muốn sống mãi trong quá khứ.

"Không thể xóa bỏ, nhưng có thể chữa lành," cô lại tự nhủ, một cảm giác thanh thản lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã yêu, đã đau, đã thấu hiểu, và giờ cô đã bình yên. Sự bình yên ấy không phải là sự trống rỗng, mà là sự đủ đầy của một tâm hồn đã được chữa lành. Cô cảm thấy mình đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, độc lập hơn, không còn bị ám ảnh bởi những gì đã qua.

Lâm An đứng dậy, bước ra ban công. Làn gió chiều mát lành mơn man trên da, luồn qua mái tóc dài, mềm mại của cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh nhỏ, mùi hương dịu nhẹ của những đóa hoa đang hé nở. Cô ngước nhìn bầu trời chiều, nơi những đám mây ngũ sắc đang trôi lãng đãng, và những vệt nắng vàng cuối cùng đang dần tắt. Cô cảm nhận sự tự do và thanh thản lan tỏa khắp cơ thể.

"Đây là khởi đầu cho câu chuyện của riêng mình, không còn là vai phụ trong ký ức của ai khác," cô mỉm cười nhẹ. Cô biết mình sẽ tiếp tục phát triển con đường nghệ thuật của mình, tìm thấy sự thỏa mãn và hạnh phúc trong cuộc sống độc lập. Những trải nghiệm đã qua sẽ là nguồn cảm hứng vô tận, giúp cô tạo ra những tác phẩm sâu sắc và ý nghĩa hơn. Cô đã sẵn sàng cho một tình yêu mới, nơi cô được thấu hiểu và trân trọng hoàn toàn, nơi hai tâm hồn có thể chia sẻ cùng một ký ức, cùng một hiện tại.

Hoàng Minh và Lâm An, giờ đây, không còn là hai cá thể bị trói buộc bởi những ký ức đối lập. Họ là những con người độc lập, đã trưởng thành và thấu hiểu. Dù không còn gắn bó lãng mạn, nhưng những bài học và sự trưởng thành từ mối tình này sẽ là nền tảng vững chắc cho những chương tiếp theo của cuộc đời họ. Họ đã buông bỏ nhau, nhưng không phải là quên lãng. Họ đã chấp nhận rằng con đường của họ giờ đây đã rẽ đôi, mỗi người một lối, nhưng cả hai đều đã trưởng thành, đã thấu hiểu, và đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến. Một nỗi buồn man mác vẫn còn đó, như một làn sương mỏng giăng mắc trong tâm hồn, nhưng nó không còn là gánh nặng. Nó là một phần của họ, một phần của câu chuyện mà họ đã trải qua, một kỷ niệm đẹp đẽ nhưng đã khép lại.

Đêm dần buông xuống, những ngọn đèn đường lại thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông, trên những con đường quen thuộc. Thành phố vẫn vậy, những quán cà phê cũ, con đường từng đi chung vẫn hiện hữu, không thay đổi theo thời gian. Nhưng Hoàng Minh và Lâm An đã khác. Họ đã nhìn về tương lai với sự trưởng thành mới, mỗi người mang theo bài học về tình yêu và ký ức, chấp nhận rằng buông bỏ là cách tốt nhất để chữa lành và phát triển. Họ đã khép lại một trang sách, không phải bằng sự cay đắng, mà bằng sự bình yên đến từ sự buông bỏ. Và từ khoảnh khắc này, một chương mới thực sự bắt đầu, không phải là câu chuyện chung của hai người, mà là câu chuyện riêng của mỗi cá nhân, mang theo dấu ấn của một tình yêu đã từng tồn tại, và những bài học quý giá đã được khắc sâu vào tâm hồn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free