Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 421: Nặng Trĩu Lời Chưa Nói: Gánh Nặng Của Sự Thấu Hiểu

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên sàn nhà đá cẩm thạch những vệt sáng vàng óng ánh, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo vốn có của căn hộ. Hoàng Minh trở mình trên chiếc giường Kingsize, cảm giác nặng nề không chỉ đến từ sự mệt mỏi sau một đêm gần như thức trắng, mà còn từ một tảng đá vô hình đè nặng trong lồng ngực. Anh đã cố gắng nhắm mắt, cố gắng ngủ, nhưng mỗi khi chìm vào giấc mơ lờ mờ, những lời nói của Lâm An lại vang vọng, rõ ràng và sắc nhọn hơn bất cứ âm thanh nào khác.

“Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”

Câu hỏi ấy, vốn đã từng khiến anh bối rối, giờ đây hiện lên như một lời buộc tội. Anh đã từng trả lời rằng không, rằng anh luôn thấy cô mạnh mẽ. Nhưng sau cuộc đối thoại, sau khi lắng nghe những mảnh ký ức của cô, bức tường thành kiên cố mà anh dựng lên trong tâm trí đã hoàn toàn sụp đổ. Anh nhận ra rằng, sự mạnh mẽ mà anh thấy chỉ là lớp vỏ bọc, là tấm khiên cô tự tạo ra để che giấu những giọt nước mắt anh chưa bao giờ nhìn thấy, những nỗi đau anh chưa bao giờ cảm nhận. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong im lặng. Và sự quên lãng ấy, bây giờ, hóa ra lại là một tội lỗi không thể dung thứ.

Hoàng Minh ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống. Căn phòng tối giản, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, từng là biểu tượng của sự ngăn nắp, lý trí trong cuộc sống anh, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng điều hòa chạy êm ái, một âm thanh thường ngày vẫn giúp anh tập trung, nay lại nghe như tiếng thì thầm của lương tâm đang giày vò. Anh bước đến cửa sổ, kéo rèm, để ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng, nhưng ngay cả ánh nắng rực rỡ nhất cũng không thể làm ấm được trái tim anh.

Anh nhìn ra thành phố đang dần tỉnh giấc. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tiếng còi xe từ xa vọng lại như một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống. Mùi cà phê phin thoang thoảng từ quán cà phê dưới tầng trệt, mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ, tất cả đều quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến lạ lùng. Chúng không còn là những chi tiết vô tri, mà là những nhân chứng câm lặng cho một quá khứ anh đã tự tay bóp méo.

Anh vuốt mặt, cảm giác bàn tay thô ráp chạm vào làn da xanh xao. Một tiếng thở dài thoát ra, nặng trĩu. Anh đã vô tâm đến thế sao? Sao anh lại không nhận ra? Liệu có cách nào để quay lại, để sửa chữa những tổn thương ấy không? Câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một vòng xoáy không lối thoát, kéo anh chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hối tiếc. Anh là một người đàn ông lý trí, luôn tin vào logic và sự rõ ràng. Anh đã xây dựng cuộc sống của mình dựa trên những nguyên tắc ấy, và anh đã áp dụng chúng vào cả tình yêu. Anh nghĩ rằng, một mối quan hệ không có cãi vã lớn, không có tổn thương rõ ràng là một mối quan hệ bình yên, êm đẹp. Anh đã lầm. Bình yên trong ký ức của anh hóa ra lại là giông bão trong lòng cô.

Anh cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiện lên danh bạ quen thuộc. Anh lướt qua từng cái tên, đôi mắt dừng lại ở tên Lâm An. Ngón tay anh lơ lửng trên màn hình, như thể chỉ cần một chạm nhẹ là có thể xóa nhòa mọi ranh giới, mọi khoảng cách. Nhưng anh không làm thế. Anh biết, cuộc gọi ấy giờ đây sẽ không có ý nghĩa gì khác ngoài việc làm sâu sắc thêm vết thương lòng. Anh đã hiểu, nhưng sự hiểu biết ấy đến quá muộn màng. Nó không phải là một cây cầu để nối lại hai bờ, mà là một tấm gương phản chiếu sự thật cay đắng về những gì đã mất đi vĩnh viễn.

Anh mở laptop, bàn phím kim loại lạnh ngắt dưới đầu ngón tay. Vô thức, anh tìm đến thư mục ảnh cũ, nơi anh lưu giữ những khoảnh khắc của họ. Từng bức ảnh hiện lên, chậm rãi. Lâm An mỉm cười, Lâm An tựa đầu vào vai anh, Lâm An đứng dưới tán hoa sữa, ánh mắt lấp lánh. Anh đã từng nhìn những bức ảnh này với một cảm xúc êm đềm, một sự hoài niệm nhẹ nhàng về một tình yêu đã qua. Nhưng giờ đây, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt đều mang một lớp nghĩa khác, đầy day dứt. Trong bức ảnh cô cười rạng rỡ bên anh, anh tự hỏi, liệu có phải ngay sau khoảnh khắc đó, cô đã phải chờ anh hàng giờ đồng hồ, hay đã phải cố gắng che giấu nỗi thất vọng khi anh không xuất hiện đúng như lời hứa? Bức ảnh cô tựa đầu vào vai anh, anh nhớ lại sự ấm áp. Nhưng cô thì sao? Có phải cô đã cố gắng tìm kiếm sự an ủi từ anh, để rồi chỉ nhận lại sự thờ ơ?

Anh nhớ đến lời cô nói: "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Cô đã thấy những nỗ lực vụng về của anh, những cách anh thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình, dù nó không phải là cách cô mong muốn. Vậy còn anh? Anh đã nhìn thấy gì? Anh đã chỉ thấy một Lâm An luôn hiện diện, luôn mỉm cười, một Lâm An không bao giờ phàn nàn. Anh đã quá tin vào bề nổi, quá phụ thuộc vào những gì mắt thấy tai nghe, mà quên mất rằng, có những nỗi đau chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim, bằng sự tinh tế và thấu hiểu.

Sự lý trí của anh, từng là niềm tự hào, giờ đây lại trở thành gánh nặng. Nó khiến anh bỏ lỡ những tín hiệu, những lời cầu cứu không lời từ người anh yêu. Anh đã đánh đồng sự im lặng với sự chấp nhận, sự thiếu than vãn với sự hài lòng. Và giờ đây, khi bức màn ký ức đã được vén lên, anh nhìn thấy một Lâm An hoàn toàn khác, một Lâm An dễ vỡ, cô độc hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ. Một Lâm An đã yêu anh bằng tất cả những gì cô có, nhưng lại nhận về một tình yêu không đủ đầy, một tình yêu mà trong đó, cô phải tự mình lấp đầy những khoảng trống.

Anh nhắm mắt lại, cảm giác tội lỗi cắn xé. Anh muốn nói lời xin lỗi, muốn quay ngược thời gian, muốn làm lại tất cả. Nhưng anh biết, quá khứ là một dòng sông không thể quay ngược. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói của cô, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí anh, khẳng định sự thật tàn nhẫn ấy. Anh đã mất cô, không phải vì một cuộc cãi vã lớn, không phải vì một sự phản bội, mà vì sự khác biệt sâu sắc trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ tình yêu. Vì sự vô tâm của anh, vì sự thiếu thấu hiểu của anh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và chính cái "quên" đó đã tạo nên một vực sâu ngăn cách họ, mà giờ đây, không gì có thể lấp đầy.

Căn hộ của anh vẫn tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí anh là một cơn bão. Một cơn bão của sự hối tiếc, của những câu hỏi không lời đáp. Anh cần một sự giải thoát, một cách nào đó để đối diện với sự thật này. Không phải để hàn gắn, không phải để quay lại, mà để tìm kiếm một sự bình yên, một sự chấp nhận cho những gì đã xảy ra. Anh cần phải làm gì đó, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính anh, vì lương tâm anh đang réo gọi. Anh không muốn sống mãi với gánh nặng này, gánh nặng của một tình yêu anh đã từng có, nhưng lại không bao giờ thực sự hiểu.

***

Trong studio nhỏ của mình, Lâm An ngồi lặng lẽ bên giá vẽ, ánh nắng buổi trưa yếu ớt lọt qua khung cửa sổ, tô điểm cho những bức tranh dang dở bằng một màu vàng dịu nhẹ. Không gian nơi đây, vốn dĩ luôn là nơi cô tìm thấy sự bình yên và nguồn cảm hứng, giờ đây lại thấm đẫm một nỗi buồn man mác. Nụ cười nhẹ nhõm đã nở trên môi cô vào buổi sáng, khi cô cất chiếc đồng hồ vào hộp, đã nhạt đi, thay vào đó là một ánh mắt xa xăm, đượm buồn, như chứa đựng hàng ngàn câu chuyện chưa kể.

Hương đất ẩm từ những chậu cây cảnh nhỏ đặt cạnh cửa sổ, mùi tinh dầu sả thoang thoảng trong không khí, tiếng chim hót lảnh lót từ ngoài ban công – tất cả những âm thanh và mùi hương quen thuộc ấy, vốn dĩ có thể xoa dịu bất kỳ tâm hồn nào, lại không thể hoàn toàn gột rửa đi lớp trầm tích của nỗi đau vừa được khơi lại. Cô đã cố gắng chấp nhận, cố gắng buông bỏ. Cô đã tự nhủ rằng sự thấu hiểu đã đến, rằng mọi thứ giờ đã rõ ràng. Nhưng trớ trêu thay, chính sự rõ ràng ấy lại khiến những vết sẹo cũ hiện rõ hơn bao giờ hết, sắc nét và chân thật đến mức cô có thể cảm nhận được từng thớ thịt bị xé toạc năm xưa.

"Anh ấy đã hiểu..." Cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng. "Nhưng những vết sẹo này thì sao? Sự thấu hiểu này đến quá muộn màng, liệu nó có thể chữa lành được những gì đã vỡ nát?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm can cô, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu thêm vào nỗi day dứt. Nó không phải là sự oán trách, mà là sự chấp nhận cay đắng của một sự thật: có những tổn thương, dù được thấu hiểu, vẫn không thể nào lành lại nguyên vẹn.

Cô nhớ lại buổi đối thoại hôm đó, từng lời Hoàng Minh nói, từng ánh mắt anh nhìn. Anh đã thực sự lắng nghe, thực sự cố gắng thấu hiểu. Và anh đã hiểu. Anh đã nhận ra sự vô tâm của mình, đã nhận ra những lần cô chờ đợi, những giọt nước mắt cô đã nuốt ngược vào trong. Sự thừa nhận ấy, lẽ ra phải mang lại cho cô một cảm giác giải thoát. Nhưng không. Nó lại như một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó xác nhận rằng cô không hề ảo tưởng, rằng nỗi đau của cô là có thật, không phải do cô quá nhạy cảm. Mặt khác, nó lại khoét sâu vào nỗi tiếc nuối: giá như anh đã hiểu sớm hơn, giá như anh đã từng nhìn thấy những giọt nước mắt đó, liệu mọi chuyện có khác?

Lâm An đặt tay lên chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, nơi cô cất giữ 'Chiếc đồng hồ khắc tên'. Ngón tay cô miết nhẹ theo những đường chạm khắc tinh xảo trên nắp hộp, cảm nhận thớ gỗ mịn màng. Cô nhắm mắt lại, và một giọt nước mắt lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Giọt nước mắt ấy không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của một nỗi buồn đã được nén chặt quá lâu. Nó là minh chứng cho những năm tháng cô đã cố gắng một mình, cố gắng gồng mình lên để tỏ ra mạnh mẽ, để không khiến anh phải bận tâm. Cô đã từng nghĩ, sự độc lập của mình là một điểm cộng. Nhưng có lẽ, trong mắt anh, nó đã trở thành một lý do để anh không cần phải quan tâm nhiều đến cảm xúc của cô. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong im lặng. Và cô, cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng cũng đã quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách riêng của anh, dù nó không đủ để chữa lành những vết thương của cô.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa Bluetooth vẫn đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá cây trên ban công. Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, nơi giàn cây leo xanh mướt đã che đi một phần tầm nhìn ra thành phố. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm lại sự bình yên đã từng có. Mùi hoa tươi thoang thoảng từ những chậu hoa nhỏ làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lồng ngực. Cô ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ, như không vướng bận bất kỳ điều gì. Cô ao ước tâm hồn mình có thể thanh thản như thế.

Cô nhớ lại câu nói của mình: "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Cô đã nói điều đó với một sự chấp nhận, một sự buông bỏ. Nhưng giờ đây, khi ký ức của cả hai đã được phơi bày rõ ràng, sự thật ấy lại càng trở nên khắc nghiệt hơn. Anh đã hiểu, nhưng những gì anh hiểu được chỉ là phiên bản nỗi đau của cô, chứ không phải là phiên bản tình yêu của cô. Và cô, cô đã hiểu được sự vô tâm của anh, nhưng cũng nhận ra rằng sự vô tâm ấy không phải là sự cố ý, mà là sự thiếu sót trong cách anh cảm nhận và thể hiện tình yêu.

Một cảm giác giằng xé nội tâm mạnh mẽ. Cô không còn oán trách anh, nhưng nỗi buồn về những gì đã xảy ra vẫn còn đó, như một cái bóng không thể nào xua đi. Nó là nỗi buồn về một tình yêu đã không thể đạt được sự trọn vẹn, về hai con người đã yêu nhau nhưng lại không thể chạm tới trái tim nhau một cách sâu sắc nhất. Cô đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn, nhưng những vết sẹo thì vẫn ở đó, như một bản đồ ghi dấu hành trình cảm xúc của cô.

Lâm An đặt tay lên lan can ban công, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Cô nhìn xuống những con phố tấp nập bên dưới, những con người đang vội vã với cuộc sống của riêng mình. Mỗi người một câu chuyện, mỗi người một ký ức. Cô đã chấp nhận rằng mình không thể thay đổi quá khứ. Nhưng liệu có cách nào để chữa lành hoàn toàn những vết thương này? Liệu có cách nào để tìm thấy sự bình yên thực sự, không còn chút gợn sóng nào của nỗi buồn? Cô biết, mình cần phải làm gì đó, không phải để níu kéo, mà để thực sự khép lại trang sách này, một cách trọn vẹn nhất. Sự thấu hiểu đã là một bước tiến lớn, nhưng nó chưa phải là dấu chấm hết. Cô cần một cuộc đối thoại cuối cùng, không phải để tìm kiếm một câu trả lời mới, mà để đặt một dấu chấm hết cho những câu hỏi vẫn còn đang lơ lửng trong tâm trí.

***

Hoàng Minh đi bộ lang thang trên những con phố quen thuộc, không có điểm đến cụ thể. Từng bước chân anh đều nặng trĩu, như thể mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của những ký ức vừa được khai quật. Anh đã lái xe, nhưng rồi lại đỗ lại bên đường, cảm thấy ngột ngạt trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Anh cần không khí, cần sự vận động để xoa dịu phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí.

Anh không biết từ lúc nào, đôi chân anh đã dẫn anh đến con hẻm cũ, nơi anh và Lâm An từng đi qua hàng trăm lần. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại", như cô từng gọi. Nơi đây vẫn vậy, yên bình và tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian thực sự đã dừng lại ở một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ. Những bức tường cũ kỹ phủ đầy rêu phong, những giàn hoa giấy rủ xuống, khoe sắc tím hồng rực rỡ, tạo nên một mái vòm tự nhiên. Ánh nắng chiều tà lọt qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng tối trên nền gạch, tạo thành một khung cảnh lãng mạn và hoài cổ.

Tiếng bước chân anh vang vọng nhẹ nhàng trên nền gạch, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá cây. Đâu đó từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa vọng lại, tiếng mèo kêu lảnh lót từ một góc khuất. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi hoa giấy thoang thoảng, mùi thức ăn từ những căn nhà trong hẻm, và cả mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi miếu nhỏ ở cuối hẻm – tất cả những mùi hương ấy đều quen thuộc đến nao lòng. Chúng gợi lên trong anh vô vàn ký ức, nhưng giờ đây, mỗi ký ức lại mang một màu sắc khác, một ý nghĩa khác.

Anh đứng đó, dưới tán hoa giấy, nhìn ngắm những cánh hoa mỏng manh đang chao mình trong gió. Anh nhớ lại những buổi chiều họ cùng nhau tản bộ qua con hẻm này, tay trong tay, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh nhớ nụ cười của cô khi anh kể một câu chuyện cười nhạt nhẽo, nhớ ánh mắt lấp lánh của cô khi cô chỉ cho anh một bông hoa đẹp. Anh đã từng nghĩ, những khoảnh khắc ấy là vô tư, là bình yên. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại trở thành những mũi kim đâm vào tim anh.

Có phải trong những khoảnh khắc tưởng chừng như hạnh phúc ấy, cô đã phải giấu đi một nỗi buồn nào đó? Có phải cô đã phải cố gắng gồng mình để giữ nụ cười, trong khi bên trong lại chất chứa sự thất vọng vì một lời hứa không thành, một tin nhắn không hồi đáp? Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, hiện hữu bên cạnh anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, một mình, trong im lặng, để rồi những giọt nước mắt vô hình cứ thế rơi xuống, thấm đẫm tâm hồn cô.

Nỗi day dứt khôn nguôi cào xé tâm can Hoàng Minh. Anh đã từng tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Nhưng chính sự lý trí ấy đã khiến anh trở nên mù quáng trước những cảm xúc tinh tế, trước những tín hiệu không lời của người mình yêu. Anh đã không lắng nghe trái tim cô, đã không nhìn sâu vào đôi mắt cô để nhận ra những nỗi buồn đang ẩn giấu. Anh đã sống trong một phiên bản ký ức của riêng mình, một phiên bản êm đềm và thiếu vắng sự thật.

Anh bước đi chậm rãi dọc con hẻm, ngón tay miết nhẹ lên những bức tường cũ kỹ. Mỗi chi tiết nhỏ trong hẻm đều gợi lên một ký ức, một cảm xúc, nhưng không còn là sự bình yên mà là nỗi hối tiếc sâu sắc. Anh hình dung lại cảnh cô đứng đợi anh ở góc hẻm này, dưới ánh đèn vàng vọt, trong khi anh lại mải mê với công việc, với những cuộc họp kéo dài. Anh nhớ những lời hứa hẹn sẽ đến đón cô, sẽ cùng cô đi ăn tối, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của những dự án không hồi kết. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm. Anh đã nghĩ, cô đủ mạnh mẽ để tự mình vượt qua. Nhưng anh đã lầm. Cô đã hiểu, cô đã thông cảm, nhưng không có nghĩa là cô không đau. Cô đã mạnh mẽ, nhưng không có nghĩa là cô không cần một điểm tựa.

Càng nghĩ, anh càng thấy rõ sự vô tâm của mình, sự thiếu sót trong cách anh yêu. Anh đã yêu cô, nhưng anh đã không yêu cô theo cách cô cần. Anh đã mang đến cho cô một tình yêu mà trong đó, cô luôn phải là người chủ động, người chờ đợi, người tự mình chữa lành những vết thương. Và giờ đây, sự thấu hiểu muộn màng này, thay vì mang lại sự thanh thản, lại càng làm anh day dứt hơn. Nó cho anh thấy rõ ràng những gì anh đã đánh mất, những gì anh đã không thể làm được cho cô.

Anh dừng lại ở cuối hẻm, trước ngôi miếu nhỏ với hương trầm thoang thoảng. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng chiều nhập nhoạng. Ngón tay anh lướt đến tên Lâm An, rồi ngập ngừng. Anh biết, anh không thể quay lại. Anh biết, mọi thứ đã kết thúc. Nhưng anh cần một lời cuối cùng, không phải để níu kéo, mà để thật sự buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên lãng, mà là chấp nhận sự thật, chấp nhận những lỗi lầm, và đặt dấu chấm hết cho những câu hỏi còn đang treo lơ lửng trong tâm trí anh.

Anh bắt đầu soạn một tin nhắn, từng chữ một, cẩn trọng và đầy suy tư. Anh muốn bày tỏ sự hối tiếc, sự thấu hiểu của mình, và cả mong muốn được khép lại chương này một cách trọn vẹn nhất. Không phải để xin lỗi, vì lời xin lỗi có lẽ đã quá muộn màng để chữa lành. Mà là để đối diện với sự thật, để anh và cô đều có thể tìm thấy một sự bình yên thực sự, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ. Anh không gửi ngay. Anh cần thêm thời gian để cân nhắc từng từ, từng câu, để đảm bảo rằng tin nhắn này sẽ mang đúng ý nghĩa mà anh muốn truyền tải.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành phố, Lâm An cũng đang đứng trên ban công căn hộ của mình, nhìn ra bầu trời chiều đã bắt đầu ngả màu tím hồng. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng. Nó là một nỗi buồn sâu sắc, chất chứa sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô cũng cảm thấy một nhu cầu cấp thiết, một sự thôi thúc không thể giải thích, rằng cô cần một cuộc đối thoại cuối cùng. Không phải để hỏi thêm, không phải để trách móc, mà để đặt một dấu chấm hết thực sự cho câu chuyện của họ. Để không còn bất kỳ câu hỏi nào chưa được trả lời, không còn bất kỳ sự nuối tiếc nào chưa được bày tỏ. Chỉ khi đó, cô mới có thể thực sự buông bỏ, thực sự chữa lành, và sẵn sàng cho những chương mới của cuộc đời mình.

Hoàng Minh và Lâm An, ở hai đầu khác nhau của thành phố, đều đang hướng về cùng một điểm chung: một cuộc gặp mặt cuối cùng, không phải để hàn gắn, mà để tìm kiếm sự giải thoát trọn vẹn. Gánh nặng của sự thấu hiểu, dù đau đớn, nhưng cũng chính là động lực để họ tiến tới bước cuối cùng này. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng cách họ đối diện với nó, cách họ chấp nhận và buông bỏ, sẽ định hình tương lai của họ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free