Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 422: Lời Mời Từ Ký Ức: Nơi Sự Thấu Hiểu Bắt Đầu
Hoàng Minh bước đi chậm rãi dọc con hẻm, ngón tay miết nhẹ lên những bức tường cũ kỹ, cảm giác ráp lạnh từ lớp vữa bong tróc thấm vào da thịt. Mỗi chi tiết nhỏ trong hẻm đều gợi lên một ký ức, một cảm xúc, nhưng không còn là sự bình yên thuở nào mà là nỗi hối tiếc sâu sắc, một vết sẹo nhói buốt trong tâm khảm. Anh hình dung lại cảnh Lâm An đứng đợi anh ở góc hẻm này, dưới ánh đèn vàng vọt leo lét, dáng người nhỏ bé co ro trong cái lạnh đầu đông. Anh đã từng nghĩ, cô mạnh mẽ, cô sẽ tự mình vượt qua những khoảnh khắc cô đơn ấy. Anh nhớ những lời hứa hẹn sẽ đến đón cô, sẽ cùng cô đi ăn tối ở quán ăn nhỏ cuối hẻm, nơi có món bún chả cô thích nhất. Nhưng rồi, anh lại bị cuốn vào vòng xoáy bất tận của những dự án không hồi kết, của những cuộc họp kéo dài đến tận khuya khoắt. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm cho công việc của anh. Anh đã nghĩ, cô đủ bản lĩnh để tự mình tìm niềm vui, tự mình chữa lành những nỗi buồn thoáng qua. Nhưng anh đã lầm, một sai lầm chết người mà giờ đây, khi mọi thứ đã quá muộn, anh mới thấu hiểu đến tận cùng. Cô đã hiểu, đã thông cảm, nhưng không có nghĩa là trái tim cô không rỉ máu từng chút một mỗi khi anh thất hứa, mỗi khi tin nhắn của cô chìm vào im lặng. Cô đã mạnh mẽ, nhưng sức mạnh đó không thể thay thế cho một bờ vai, một cái nắm tay, một lời hỏi han chân thành vào những lúc cô yếu lòng nhất.
Càng nghĩ, anh càng thấy rõ sự vô tâm tột cùng của mình, sự thiếu sót đến đáng sợ trong cách anh yêu. Anh đã yêu cô, anh tin là vậy, nhưng anh đã không yêu cô theo cách cô cần, theo cách một người con gái nhạy cảm và giàu cảm xúc như cô xứng đáng được nhận. Anh đã mang đến cho cô một tình yêu mà trong đó, cô luôn phải là người chủ động vun đắp, người âm thầm chờ đợi, người tự mình chữa lành những vết thương lòng mà đôi khi, chính anh là người vô tình gây ra. Và giờ đây, sự thấu hiểu muộn màng này, thay vì mang lại sự thanh thản, lại càng nhấn chìm anh sâu hơn vào vực thẳm của nỗi day dứt. Nó không phải là một chiếc phao cứu sinh, mà là một tấm gương soi chiếu tàn nhẫn, cho anh thấy rõ ràng những gì anh đã đánh mất, những gì anh đã không thể làm được cho cô, những khoảng trống mênh mông anh đã để lại trong tâm hồn cô.
Anh dừng lại ở cuối hẻm, trước ngôi miếu nhỏ với hương trầm thoang thoảng bay ra, hòa vào không khí ẩm ướt của đêm. Mùi trầm dịu nhẹ, thanh tịnh thường mang lại cảm giác bình yên, nhưng lúc này, nó lại càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh rút điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng chiều nhập nhoạng, phản chiếu gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và hối hận của anh. Ngón tay anh lướt đến tên Lâm An, rồi ngập ngừng, lơ lửng trên màn hình như một con chim lạc đàn không biết đáp xuống đâu. Anh biết, anh không thể quay lại. Mọi thứ đã kết thúc, không thể hàn gắn. Ký ức của họ, như hai dòng sông chảy song song, dù có lúc tưởng như giao nhau, rốt cuộc lại đi về hai hướng khác biệt, không thể nào hòa làm một. Nhưng anh cần một lời cuối cùng, không phải để níu kéo một sợi dây tình cảm đã đứt, mà để thật sự buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên lãng một con người, một mối tình, mà là chấp nhận sự thật nghiệt ngã, chấp nhận những lỗi lầm không thể sửa chữa, và đặt dấu chấm hết cho những câu hỏi còn đang treo lơ lửng trong tâm trí anh, trong tâm trí cô.
Anh bắt đầu soạn một tin nhắn, từng chữ một, cẩn trọng và đầy suy tư. Mùi cà phê phin đậm đặc còn vương vấn trong không khí từ buổi sáng, giờ đây cũng trở nên nhạt nhòa, không thể xua tan được vị đắng chát trong miệng anh. Anh muốn bày tỏ sự hối tiếc sâu sắc, sự thấu hiểu muộn màng của mình, và cả mong muốn được khép lại chương này một cách trọn vẹn nhất. Không phải để xin lỗi, vì lời xin lỗi có lẽ đã quá muộn màng để chữa lành bất kỳ vết thương nào. Mà là để đối diện với sự thật, để anh và cô đều có thể tìm thấy một sự bình yên thực sự, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ, của những ký ức không đồng điệu. Anh không gửi ngay. Anh cần thêm thời gian để cân nhắc từng từ, từng câu, để đảm bảo rằng tin nhắn này sẽ mang đúng ý nghĩa mà anh muốn truyền tải, không gây thêm bất kỳ sự hiểu lầm hay tổn thương nào.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành phố, Lâm An cũng đang đứng trên ban công căn hộ của mình, nhìn ra bầu trời chiều đã bắt đầu ngả màu tím hồng. Gió nhẹ mơn man mái tóc, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ một khu vườn gần đó. Nỗi buồn vẫn còn đó, lẩn khuất trong từng hơi thở, nhưng không còn là nỗi buồn tuyệt vọng hay oán trách. Nó là một nỗi buồn sâu sắc, chất chứa sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô cũng cảm thấy một nhu cầu cấp thiết, một sự thôi thúc không thể giải thích, rằng cô cần một cuộc đối thoại cuối cùng. Không phải để hỏi thêm, không phải để trách móc những điều đã qua, mà để đặt một dấu chấm hết thực sự cho câu chuyện của họ. Để không còn bất kỳ câu hỏi nào chưa được trả lời, không còn bất kỳ sự nuối tiếc nào chưa được bày tỏ, dù chỉ là trong thâm tâm. Chỉ khi đó, cô mới có thể thực sự buông bỏ, thực sự chữa lành những vết sẹo đã hằn sâu, và sẵn sàng cho những chương mới của cuộc đời mình. Hoàng Minh và Lâm An, ở hai đầu khác nhau của thành phố, đều đang hướng về cùng một điểm chung: một cuộc gặp mặt cuối cùng, không phải để hàn gắn, mà để tìm kiếm sự giải thoát trọn vẹn. Gánh nặng của sự thấu hiểu, dù đau đớn, nhưng cũng chính là động lực để họ tiến tới bước cuối cùng này. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng cách họ đối diện với nó, cách họ chấp nhận và buông bỏ, sẽ định hình tương lai của họ.
***
Sáng hôm sau, Hoàng Minh ngồi bên bàn làm việc trong căn hộ tối giản của mình, không gian rộng rãi nhưng lại chất chứa một sự cô độc đến lạ. Ánh nắng nhẹ, vàng ươm của buổi sáng đầu thu len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng tĩnh lặng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều như nhịp thở của một người đang ngủ say, nhưng tâm trí anh thì lại náo động không ngừng. Trên màn hình máy tính sáng trưng, một biểu đồ phức tạp đang hiển thị, nhưng đôi mắt anh không hề tập trung vào những con số hay đường nét ấy. Thay vào đó, chúng lơ đãng nhìn xuyên qua màn hình, về một điểm vô định nào đó ngoài cửa sổ, nơi khung cảnh thành phố vẫn đang dần thức giấc. Những hình ảnh của Lâm An, cùng với những đoạn ký ức đối lập mà cô đã kể, cứ liên tục hiện lên trong tâm trí anh, như những thước phim quay chậm đầy ám ảnh.
Anh thấy Lâm An của mình, Lâm An của những ngày đầu yêu, với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt trong veo. Nhưng rồi, hình ảnh ấy lại bị chồng lấn bởi Lâm An của những ngày sau, với đôi mắt chất chứa nỗi buồn không nói, với nụ cười gượng gạo che giấu những giọt nước mắt vô hình. Anh cảm thấy một sự nặng nề chưa từng có, một tảng đá vô hình đè nén lên lồng ngực. Nỗi hối tiếc gặm nhấm, như một con sâu đục khoét, khoét sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn anh. Anh đã từng tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, tách bạch cảm xúc ra khỏi những quyết định. Nhưng chính sự lý trí ấy đã khiến anh trở nên mù quáng trước những cảm xúc tinh tế, trước những tín hiệu không lời của người mình yêu. Anh đã không lắng nghe trái tim cô, đã không nhìn sâu vào đôi mắt cô để nhận ra những nỗi buồn đang ẩn giấu, những lần cô khao khát được sẻ chia.
"Mình phải đối mặt..." anh thầm độc thoại, giọng nói chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Nhưng đối mặt để làm gì? Để xin lỗi ư? Lời xin lỗi liệu có thể chữa lành những vết sẹo đã hằn sâu đến thế? Hay để chấp nhận? Chấp nhận rằng chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau?" Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu anh, không có lời đáp. Nó là một vòng luẩn quẩn, một mê cung không lối thoát mà anh đang cố gắng tìm cách thoát ra.
Hoàng Minh đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế xoay bọc da êm ái, bước đi lại trong phòng. Mỗi bước chân anh đều nặng trĩu, gót giày chạm nhẹ xuống nền gỗ cứng cáp, tạo nên những âm thanh trầm đục. Anh chạm vào những đồ vật quen thuộc: giá sách đầy ắp những cuốn sách kinh tế và quản trị, khung ảnh kỹ thuật số đang hiển thị hình ảnh một tòa nhà chọc trời, chiếc cốc sứ trắng đựng cà phê đã nguội ngắt. Tất cả đều là những biểu tượng của cuộc sống anh đã xây dựng, một cuộc sống ngăn nắp, thành công, nhưng giờ đây lại trống rỗng đến lạ lùng. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm đóng bởi Lâm An, bởi những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh đang cố gắng ghép nối lại, cố gắng hiểu.
Anh rút điện thoại ra từ túi quần, màn hình điện thoại lạnh ngắt dưới đầu ngón tay anh. Anh mở ứng dụng tin nhắn, lướt đến cuộc trò chuyện cũ với Lâm An. Một tin nhắn đã soạn thảo từ tối qua, vẫn còn dang dở, những con chữ như những viên gạch xếp lộn xộn, chưa thành hình một bức tường hoàn chỉnh. Anh gõ rồi xóa, gõ rồi lại xóa. "Anh xin lỗi..." anh viết, rồi lại xóa đi. Quá sáo rỗng, quá muộn màng. "Anh đã hiểu..." anh gõ, rồi lại thấy nó quá khô khan, không thể diễn tả hết sự dằn vặt trong lòng. Tiếng tin nhắn vọng lại từ xa xăm trong ký ức anh, tiếng tin nhắn của cô gửi đến anh mà không nhận được hồi đáp, tiếng tin nhắn của anh gửi đi trong vô thức mà không hề hiểu được tâm trạng của người nhận. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang dâng lên trong lòng. Anh cần một cách nào đó để đối diện, không phải chỉ bằng lời nói suông, mà bằng một hành động thực sự, một sự chân thành để khép lại mọi thứ.
***
Buổi trưa, Hoàng Minh ngồi đối diện Trần Long tại một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, nơi những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản được kê sát vỉa hè nóng hổi, mái bạt che tạm đã bạc màu theo thời gian. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện ồn ào của những người xung quanh, tiếng còi xe inh ỏi trên đường phố, cùng với tiếng nhạc xập xình từ chiếc loa kéo cũ kỹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của đời sống thị thành. Mùi đồ nướng thơm lừng từ bếp than đỏ lửa, mùi bia nồng nàn, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường phả vào không khí oi bức. Dù vậy, Hoàng Minh vẫn không thể ăn uống gì. Ly bia Tiger trước mặt anh vẫn còn đầy nguyên, những bọt bia trắng xóa đã tan hết, chỉ còn lại chất lỏng vàng óng lạnh ngắt. Anh chỉ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm chất chứa.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, dù hơi khó hiểu thái độ của bạn, vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Anh biết Hoàng Minh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nên khi bạn mình tìm đến, ắt hẳn có chuyện gì đó rất lớn. "Thôi nào, bớt căng thẳng đi ông! Uống đi!" Long nói, giọng dứt khoát, đẩy ly bia về phía Hoàng Minh. "Ông cứ suy nghĩ mãi chuyện cũ làm gì? Chia tay rồi thì thôi, cuộc đời còn dài mà."
Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt đờ đẫn. "Không phải là suy nghĩ... là nó cứ hiện ra. Tất cả mọi thứ." Anh dừng lại, như thể đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả cái cảm giác khó tả đang cồn cào trong lòng. "Những gì An nói... nó đúng."
Trần Long nhíu mày, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn. Anh biết Hoàng Minh đang ám chỉ đến những cuộc đối thoại gần đây, nơi ký ức của họ bị phơi bày một cách trần trụi. "Ý ông là... cô ấy đã đau khổ nhiều như vậy mà ông không hề hay biết?"
Hoàng Minh gật đầu chậm rãi, như một kẻ vừa nhận ra một sự thật kinh hoàng. "Hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng. Tôi đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, nhưng quên mất những lúc cô ấy chờ. Tôi đã nghĩ mình yêu, nhưng tôi đã yêu một cách quá vô tâm, quá lý trí. Như thể cô ấy chỉ là một phần trong kế hoạch sống của tôi, chứ không phải là một con người với đầy đủ cảm xúc, nỗi đau..." Anh gục đầu xuống bàn, tiếng ồn ào xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của những lời nói đó trong tâm trí anh. "Nó cứ cào xé tôi, Long à. Cảm giác như tôi đã là một kẻ tồi tệ, đã làm tổn thương người tôi từng yêu mà không hề hay biết."
Trần Long đặt tay lên vai bạn, siết nhẹ. Anh hiểu nỗi dằn vặt của Hoàng Minh. Dù là người lý trí, nhưng khi đối diện với sự thật về lỗi lầm của mình, Hoàng Minh cũng không khác gì những người khác, thậm chí còn đau đớn hơn vì sự tự trách. "Vậy thì ông làm gì?" Long hỏi, giọng điệu xen lẫn sự động viên và thách thức. "Ông cứ ngồi đây mà dằn vặt mãi sao? Nếu đã hiểu, đã thấy mình sai, thì ông phải làm gì đó chứ? Đi gặp cô ấy đi. Đàn ông thì phải đối mặt. Không phải để hàn gắn, không phải để xin lỗi suông, mà để cho cả hai một cái kết thật sự, một sự giải thoát."
Lời nói của Trần Long như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Hoàng Minh. "Đối mặt... giải thoát..." Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng đã hiện lên một tia kiên định hơn. Đúng vậy, anh cần phải đối mặt. Không thể cứ mãi trốn tránh trong mớ ký ức hỗn độn này. Anh không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi cách anh đối diện với nó, cách anh chấp nhận và buông bỏ. Buông bỏ không phải là lãng quên, mà là chấp nhận sự thật, chấp nhận những lỗi lầm, và đặt dấu chấm hết cho những câu hỏi còn đang treo lơ lửng.
Anh rút điện thoại ra một lần nữa, ngón tay lướt nhanh hơn, dứt khoát hơn. Anh bắt đầu soạn tin nhắn, lần này, những con chữ không còn bị xóa đi xóa lại nữa. Chúng hiện lên rõ ràng, chân thật, mang theo tất cả sự hối tiếc, sự thấu hiểu và cả mong muốn được khép lại một cách trọn vẹn nhất. Anh muốn gửi một lời mời, không phải cho một cuộc tái hợp, mà cho một cuộc đối thoại cuối cùng, một cuộc gặp gỡ để đặt dấu chấm hết cho một chương đã qua, để cả hai có thể bước tiếp mà không còn mang theo gánh nặng của những ký ức không đồng điệu.
***
Chiều muộn, Lâm An đang ngồi trước giá vẽ trong căn hộ của Mai Lan, nơi không gian được thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất. Những đồ gốm thủ công tinh xảo, những bức tranh vẽ nhỏ của Mai Lan, cùng với những chậu cây cảnh xanh tươi và những chồng sách nghệ thuật, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật và tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo ngoài ban công, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth, cùng với tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, ru lòng người. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả thoang thoảng, hòa quyện với hương hoa tươi từ bình hoa trên bàn, mang lại cảm giác bình yên và thư thái.
Tuy nhiên, nét cọ trên tay Lâm An không còn sự dứt khoát thường thấy. Cô đang vẽ dở một bức tranh trừu tượng, với những gam màu trầm và những đường nét xoáy sâu vào bên trong, phản ánh chính tâm trạng của cô. Những ký ức cũ, dù đã được cô cố gắng buông bỏ một phần, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ sau cuộc đối thoại đầy ám ảnh với Hoàng Minh. Cô cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, nặng trĩu. Sự thấu hiểu không mang lại sự giải thoát ngay lập tức, mà đôi khi, nó còn đi kèm với nỗi đau khi những vết sẹo cũ, tưởng chừng đã lành, lại hiện rõ mồn một. Cô nhận ra rằng, dù Hoàng Minh đã hiểu, đã hối tiếc, thì những tổn thương mà anh vô tình gây ra vẫn còn đó, không thể xóa nhòa.
"Nặng trĩu quá..." cô thầm độc thoại, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào tiếng nhạc. "Dù mình đã chấp nhận, đã buông bỏ, nhưng khi nghe anh ấy nói về những gì anh ấy nhớ, và đối chiếu với những gì mình đã trải qua... nó vẫn đau." Nỗi đau không phải là sự oán trách, mà là sự xót xa cho một tình yêu đã từng rất thật, nhưng lại được cảm nhận theo hai cách hoàn toàn khác biệt. Nó là nỗi buồn khi nhận ra rằng, dù yêu nhau sâu đậm đến mấy, hai trái tim vẫn có thể lạc nhịp trong chính những khoảnh khắc chung. Cô nghĩ về việc mình cần một "kết thúc thực sự" cho câu chuyện này. Một kết thúc không phải chỉ là lời nói, mà là sự đối diện, sự chấp nhận từ cả hai phía, để không còn bất kỳ sợi dây vô hình nào níu giữ họ lại với quá khứ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm An rung lên, đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh giá vẽ. Cô giật mình, nét cọ trên tay khựng lại. Cô nhìn màn hình, trái tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp khi thấy tên Hoàng Minh hiện lên. Mắt cô nheo lại, một chút ngạc nhiên, một chút lo lắng. Cô chần chừ một lúc lâu, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, như thể đang cân nhắc giữa việc né tránh thêm tổn thương và cơ hội tìm được sự bình yên thực sự. "Anh ấy muốn gì đây?" cô tự hỏi, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò. Liệu có phải là một lời xin lỗi muộn màng? Hay một cố gắng vô vọng để giải thích? Dù là gì đi nữa, cô biết mình cần phải đối mặt. Không thể cứ mãi trốn tránh. Đây là cơ hội cuối cùng để đặt dấu chấm hết, để cho cả hai có thể bước tiếp mà không còn nhìn về phía sau. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm, rồi chạm vào màn hình, mở tin nhắn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại". Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua các khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối đối lập trên nền gạch đã mòn vẹt. Các ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm và ban công sắt rèn, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoài cổ, như thể thời gian đã thực sự ngừng lại ở nơi đây. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo nên nét đặc trưng của phố cổ, nhưng không làm mất đi vẻ yên bình, tĩnh lặng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh, tiếng xe máy lướt qua xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, cùng tiếng gió xào xạc lá cây và tiếng mèo kêu khe khẽ, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa leo trên tường, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm, và mùi hương trầm thanh tịnh từ ngôi miếu nhỏ, tất cả tạo nên một không gian đầy cảm xúc.
Hoàng Minh đi bộ dọc con hẻm, từng bước chân anh như đang đếm ngược thời gian. Anh vừa nhận được tin nhắn đồng ý từ Lâm An. Chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Em đồng ý." Nhưng hai chữ đó lại mang theo một sức nặng ngàn cân, vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng, nhưng quan trọng hơn cả là một cảm giác "đúng đắn" đến lạ lùng. Cảm giác như anh đang đi đúng hướng, đang tiến tới một kết cục không phải là viên mãn, nhưng là cần thiết cho cả hai. Anh biết, đây sẽ là cuộc gặp mặt cuối cùng của họ, tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cả hai, nơi những ký ức ngọt ngào và cay đắng đã cùng tồn tại trong những phiên bản khác nhau.
"Đây là lần cuối cùng," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió. Không phải để hàn gắn, vì những vết nứt trong ký ức đã quá sâu, không thể nào vá lành. Mà là để buông bỏ. Buông bỏ tất cả những gánh nặng, những day dứt đã đeo bám anh suốt thời gian qua. Buông bỏ những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi niềm chưa được sẻ chia. Buông bỏ để cả hai có thể thực sự tự do, thực sự bình yên mà bước tiếp trên con đường riêng của mình.
Hoàng Minh dừng lại trước giàn hoa giấy rêu phong, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió chiều. Anh thở một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí mát mẻ, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến nội tâm cuối cùng. Cuộc chia tay không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Anh nhìn về phía cuối hẻm, nơi Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" ẩn mình trong ánh hoàng hôn, một điểm đến mà anh biết, sẽ là nơi mọi thứ được đặt dấu chấm hết, và cũng là nơi sự thấu hiểu thực sự bắt đầu, không phải để quay lại, mà để cả hai có thể dứt khoát nói lời tạm biệt với một chương đã qua, với những ký ức không thể hòa làm một.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.