Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 423: Nơi Ký Ức Gặp Lại: Lời Hẹn Buông Bỏ
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại". Ánh sáng cuối ngày len lỏi qua các khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối đối lập trên nền gạch đã mòn vẹt. Các ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm và ban công sắt rèn, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoài cổ, như thể thời gian đã thực sự ngừng lại ở nơi đây. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo nên nét đặc trưng của phố cổ, nhưng không làm mất đi vẻ yên bình, tĩnh lặng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh, tiếng xe máy lướt qua xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, cùng tiếng gió xào xạc lá cây và tiếng mèo kêu khe khẽ, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa leo trên tường, mùi hương trầm thanh tịnh từ ngôi miếu nhỏ, tất cả tạo nên một không gian đầy cảm xúc.
Hoàng Minh đi bộ dọc con hẻm, từng bước chân anh như đang đếm ngược thời gian. Anh vừa nhận được tin nhắn đồng ý từ Lâm An. Chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Em đồng ý." Nhưng hai chữ đó lại mang theo một sức nặng ngàn cân, vừa nhẹ nhõm, vừa lo lắng, nhưng quan trọng hơn cả là một cảm giác "đúng đắn" đến lạ lùng. Cảm giác như anh đang đi đúng hướng, đang tiến tới một kết cục không phải là viên mãn, nhưng là cần thiết cho cả hai. Anh biết, đây sẽ là cuộc gặp mặt cuối cùng của họ, tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm của cả hai, nơi những ký ức ngọt ngào và cay đắng đã cùng tồn tại trong những phiên bản khác nhau.
"Đây là lần cuối cùng," anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió. Không phải để hàn gắn, vì những vết nứt trong ký ức đã quá sâu, không thể nào vá lành. Mà là để buông bỏ. Buông bỏ tất cả những gánh nặng, những day dứt đã đeo bám anh suốt thời gian qua. Buông bỏ những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi niềm chưa được sẻ chia. Buông bỏ để cả hai có thể thực sự tự do, thực sự bình yên mà bước tiếp trên con đường riêng của mình.
Hoàng Minh dừng lại trước giàn hoa giấy rêu phong, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió chiều. Anh thở một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí mát mẻ, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến nội tâm cuối cùng. Cuộc chia tay không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Anh nhìn về phía cuối hẻm, nơi Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" ẩn mình trong ánh hoàng hôn, một điểm đến mà anh biết, sẽ là nơi mọi thứ được đặt dấu chấm hết, và cũng là nơi sự thấu hiểu thực sự bắt đầu, không phải để quay lại, mà để cả hai có thể dứt khoát nói lời tạm biệt với một chương đã qua, với những ký ức không thể hòa làm một.
Từng bước chân của Hoàng Minh trên nền gạch con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" không còn dứt khoát như những ngày tháng trước. Mỗi bước là một sự cân nhắc, một sự trì hoãn nhỏ nhoi trước ngưỡng cửa của một sự thật mà anh biết mình phải đối mặt. Không khí se lạnh của buổi chiều muộn tháng Chạp len lỏi qua lớp áo vest mỏng, thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn nhiều. Anh nhớ những lần cùng Lâm An đi qua con hẻm này. Có lần, cô đã dừng lại trước một chậu hoa giấy cũ kỹ, những cánh hoa màu hồng phai nhạt, và nói rằng: "Anh xem, dù cũ kỹ thế nào, hoa vẫn nở đẹp. Tình yêu của mình cũng vậy, phải không anh?" Anh đã gật đầu, vô tâm tin vào câu nói đó, mà không hề biết rằng trong tim cô, những cánh hoa ấy đã bắt đầu rụng từ lâu. Giờ đây, đứng trước giàn hoa giấy rêu phong, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió chiều như đang thì thầm một lời trách móc.
Anh đưa mắt lướt qua những bức tường cũ kỹ, nơi từng có những vệt nắng chiếu xiên qua kẽ lá, tạo thành những bóng hình nhảy múa trên nền gạch. Anh nhớ mình đã từng thích cái cảm giác bình yên đó, cái cảm giác như thời gian ngừng lại thật. Nhưng giờ đây, sự "bình yên" ấy lại mang một vị đắng chát của sự vô tri. Anh nhớ Lâm An từng chỉ vào một bức tranh tường đã phai màu, vẽ một cô gái với mái tóc bồng bềnh, và nói: "Em ước gì mình có thể vẽ đẹp như vậy, để vẽ lại những khoảnh khắc đẹp của chúng ta." Anh đã cười nhẹ, xoa đầu cô, và nói: "Em vẽ gì cũng đẹp mà." Anh đã không nhận ra, lời nói đó của anh chẳng thể xoa dịu được nỗi lo lắng, sự bất an đang lớn dần trong cô. Hay là anh đã nhận ra, nhưng lại chọn cách phớt lờ? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một vết thương không thể lành.
Hoàng Minh tiếp tục bước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư. Dáng người cao ráo của anh dường như càng gầy đi trong ánh hoàng hôn. Anh đã luôn là người lý trí, ít nói, nhìn lại mối tình đã qua như một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là “xa dần” vì “hết hợp”. Nhưng giờ đây, từng câu chữ Lâm An đã kể, từng giọt nước mắt cô đã rơi, từng lần cô chờ đợi vô vọng, tất cả đã xé toạc tấm màn che phủ ký ức của anh. Anh nhận ra mình “nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ”. Cái "hết hợp" của anh hóa ra là sự chấm dứt của một người đã cố gắng quá lâu, quá mệt mỏi.
Anh tự hỏi liệu Lâm An có đang cảm thấy giống anh không, hay cô đã vượt qua được tất cả? Nỗi lo lắng len lỏi. Sợ rằng cô vẫn còn oán trách, sợ rằng cô vẫn còn đau khổ. Sợ rằng cuộc gặp mặt này, thay vì mang đến sự giải thoát, lại khơi lại những vết thương cũ. Nhưng sâu thẳm hơn, anh lại hy vọng, hy vọng rằng cô cũng đã tìm thấy một phần bình yên, và cuộc đối diện này sẽ là nhịp cầu để cả hai có thể thực sự buông bỏ. Anh biết, đây không phải là một cuộc hẹn hò. Đây là một cuộc gặp mặt của những ký ức đối lập, một phiên tòa công bằng cho một mối tình đã không thể cứu vãn.
Tiếng gió xào xạc qua những tán lá khô trên cây bàng cổ thụ, tạo thành một bản nhạc buồn bã. Mùi hương trầm từ ngôi miếu nhỏ gần đó phảng phất, mang theo một chút tĩnh lặng và thanh tịnh, như muốn xoa dịu những nỗi niềm trĩu nặng trong lòng anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn trong không khí. Tất cả những giác quan của anh đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, như thể chúng muốn ghi lại từng khoảnh khắc cuối cùng của hành trình này. Anh đi qua một chiếc ghế đá cũ, nơi họ từng ngồi hàng giờ chỉ để nhìn ngắm người qua lại, không nói gì, nhưng cảm thấy bình yên. Giờ đây, chiếc ghế trống trải, lạnh lẽo, như chính mối quan hệ của họ sau ba năm chia xa. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, và một mình anh với gánh nặng của những ký ức.
Anh biết, đây là một cuộc gặp mặt cuối cùng, không phải để hàn gắn, mà là để buông bỏ. Buông bỏ tất cả những gánh nặng, những day dứt đã đeo bám anh suốt thời gian qua. Buông bỏ những câu hỏi chưa có lời đáp, những nỗi niềm chưa được sẻ chia. Buông bỏ để cả hai có thể thực sự tự do, thực sự bình yên mà bước tiếp trên con đường riêng của mình. Cuộc chia tay không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai. Anh nhìn về phía cuối hẻm, nơi Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" ẩn mình trong ánh hoàng hôn, một điểm đến mà anh biết, sẽ là nơi mọi thứ được đặt dấu chấm hết, và cũng là nơi sự thấu hiểu thực sự bắt đầu, không phải để quay lại, mà để cả hai có thể dứt khoát nói lời tạm biệt với một chương đã qua, với những ký ức không thể hòa làm một.
***
Hoàng Minh mở cánh cửa gỗ cũ kỹ của Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", tiếng chuông gió phía trên cửa khẽ rung lên, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Tiếng chuông trong veo, ngân dài, như một lời chào hỏi từ quá khứ, đánh thức những tầng ký ức sâu thẳm. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, ấm áp lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi gỗ cũ kỹ và thoảng hương hoa nhài từ chậu cây đặt ở góc quán. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng với ánh hoàng hôn còn sót lại hắt qua khung cửa kính, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, vừa tĩnh lặng vừa đầy suy tư.
Bác Ba, chủ quán, dáng người gầy gò, tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh, ngẩng đầu lên từ quầy pha chế, mỉm cười chào anh như một thói quen. Vẫn là chiếc tạp dề cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, và nụ cười hiền hậu ấy.
"Lâu rồi không thấy cháu ghé, Minh. Vẫn như cũ chứ?" Bác Ba hỏi, giọng nói trầm ấm, chất chứa sự thân tình.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, giọng hơi khàn. "Dạ, vẫn như cũ, Bác Ba." Anh không cần nói rõ "như cũ" là gì, Bác Ba dường như đã hiểu. Là ly cà phê đen đá, là cái góc bàn quen thuộc nơi anh và Lâm An đã từng ngồi hàng giờ, là những câu chuyện không bao giờ được kể hết.
Anh bước đi chậm rãi giữa những chiếc bàn gỗ sẫm màu, cảm nhận tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng đang vang lên từ chiếc máy đĩa than cũ, giai điệu buồn bã nhưng lôi cuốn, như chính tâm trạng anh lúc này. Mỗi chiếc ghế, mỗi mặt bàn đều dường như chứa đựng một câu chuyện riêng, một tiếng cười, một giọt nước mắt đã từng rơi. Anh chọn cái góc bàn quen thuộc nhất, nơi có cửa sổ nhìn ra con hẻm, và cả hai đã từng thích thú ngắm nhìn dòng người qua lại, nói về những ước mơ nhỏ bé. Cái bàn đó, với những vết xước mờ trên mặt gỗ, là nơi đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc "bình yên" trong ký ức của anh, và cũng là nơi cô đã lặng lẽ chịu đựng sự "bỏ quên" trong ký ức của cô.
Anh ngồi xuống, kéo ghế nhẹ nhàng, tiếng ma sát nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh gọi một ly cà phê đen đá, thức uống anh vẫn thường uống khi còn bên Lâm An. Vị đắng của cà phê, sự lạnh lẽo của đá, dường như phản ánh chính tâm hồn anh lúc này. Ly cà phê được đặt trước mặt anh, chiếc thìa nhỏ bằng kim loại chạm vào thành ly tạo ra tiếng kêu leng keng rất khẽ, như một lời nhắc nhở về những thói quen đã ăn sâu. Anh đưa mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm hình bóng cô, nhưng chỉ thấy những chiếc ghế trống và những ký ức đang ùa về, rõ nét hơn bao giờ hết.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những ánh đèn đường đầu tiên. Bóng tối dần bao trùm con hẻm, nhưng trong quán, ánh đèn vàng dịu vẫn giữ lại một không gian ấm áp, lãng mạn. Thế nhưng, sự ấm áp ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh nhớ những lần Lâm An dựa đầu vào vai anh ở chính cái bàn này, kể cho anh nghe những chuyện vụn vặt trong ngày. Anh nhớ mình đã từng nghĩ đó là những giây phút hạnh phúc. Giờ đây, anh tự hỏi, cô đã kể những gì? Liệu có phải những câu chuyện vui vẻ anh nhớ, hay là những lần cô giấu đi nỗi buồn, nỗi thất vọng?
Nỗi dằn vặt của anh không ngừng dâng lên. Anh đã luôn lý trí, luôn tin rằng mình đã cố gắng hết sức, rằng mối quan hệ của họ kết thúc một cách êm đẹp. Nhưng những gì Lâm An đã kể, những gì anh đã vô tình lãng quên, đã xé toạc cái vỏ bọc tự mãn đó. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ". Sự vô tâm của anh, giờ đây, hiện rõ mồn một, như một vết nhơ không thể gột rửa. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc, một sự hối tiếc muộn màng đang gặm nhấm tâm can.
Ly cà phê đen đá trước mặt anh, với những viên đá đang tan chảy chậm rãi, như thời gian đang trôi đi, không thể níu giữ. Anh cảm nhận vị đắng quen thuộc tràn ngập khoang miệng, một vị đắng không chỉ đến từ cà phê, mà còn từ chính những lỗi lầm anh đã gây ra. Anh tự hỏi, liệu cô có đến không? Dù đã nhận được tin nhắn đồng ý, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi. Anh biết, cuộc gặp này sẽ rất khó khăn, nhưng cũng là cần thiết. Cần thiết để anh đối diện với sự thật, cần thiết để cô có được sự giải thoát. Đây không phải là một cuộc gặp để tìm lại tình yêu, mà để tìm lại sự bình yên cho cả hai, để chấp nhận rằng “Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.”
Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự dễ chịu nữa, mà là một lời nhắc nhở về một quá khứ không thể thay đổi. Anh nhìn ra con hẻm, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền tối. Anh cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, như thể đang chờ đợi một phán quyết. Anh biết, đây là lúc để buông bỏ. Không phải buông bỏ một người, mà buông bỏ một phiên bản ký ức sai lệch, buông bỏ gánh nặng của sự vô tâm, để anh và Lâm An có thể tìm thấy một khởi đầu mới, dù là trên những con đường riêng biệt.
***
Lâm An, với trái tim đập nhanh hơn bình thường, cũng bước vào quán vài phút sau đó. Cô cũng đi qua Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', nơi mỗi viên gạch, mỗi cành hoa giấy đều thì thầm những câu chuyện cũ. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng nặng trĩu những suy tư. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa tự nhiên, che đi một phần gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm và sự e ngại. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, nhưng không thể che giấu được sự căng thẳng đang hiện rõ trên từng đường nét.
Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh khi đi qua con hẻm quen thuộc. Mỗi chi tiết nhỏ đều gợi lên một ký ức, một cảm xúc. Cô nhớ mình đã từng thích thú chỉ cho Hoàng Minh xem những bức tranh tường đã phai màu, kể cho anh nghe những câu chuyện tưởng tượng về những người sống trong những ngôi nhà cũ kỹ này. Anh đã lắng nghe, đôi khi cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh lại thường nhìn xa xăm, như thể tâm trí anh đang ở một nơi khác. Cô đã cố gắng không để những hồi ức đó làm cô chùn bước, nhưng chúng vẫn cứ bám riết, như những bóng ma của quá khứ. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá cây, tiếng mèo kêu khe khẽ, mùi hoa giấy thoang thoảng – tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh đã cũ, giờ đây hiện lên sống động trong tâm trí cô, nhưng với một màu sắc ảm đạm hơn.
Khi bước vào quán, ánh mắt cô ngay lập tức tìm thấy Hoàng Minh, ngồi ở góc quen thuộc. Dáng người cao ráo, điềm đạm của anh vẫn y nguyên, nhưng có điều gì đó đã thay đổi trong ánh mắt anh, một sự trầm tư, một nỗi ưu tư mà cô chưa từng thấy rõ ràng đến vậy. Một khoảnh khắc, thời gian dường như ngừng lại. Tiếng chuông gió ngân lên khi cô bước vào, nhưng nó dường như không thể phá vỡ sự im lặng đang bao trùm giữa hai người. Cả hai nhìn nhau, không một nụ cười, chỉ có sự nặng trĩu trong ánh mắt. Ánh mắt Hoàng Minh chứa đựng sự dằn vặt, hối tiếc và một chút gì đó van xin, như muốn cô hiểu. Còn ánh mắt Lâm An, vẫn long lanh, nhưng giờ đây pha lẫn sự mệt mỏi, nỗi buồn và một quyết tâm sắt đá.
"Cảm giác này... vẫn vậy," Lâm An tự nhủ trong lòng. Vẫn là sự quen thuộc đến đau lòng, vẫn là cảm giác như có một sợi dây vô hình níu giữ cô lại với anh, với nơi này. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi gỗ cũ thoảng qua, những mùi hương đã từng rất đỗi thân thương, giờ đây lại mang theo một nỗi xót xa khôn tả. Cô cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản nhất có thể, nhưng bàn tay cô khẽ siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Cô tiến lại gần cái bàn, mỗi bước chân như đang gánh một trọng lượng vô hình. Cô không vội vã, không chạy trốn. Cô biết, đây là điều cô phải làm, không chỉ vì anh, mà còn vì chính mình. Để buông bỏ. Để thực sự khép lại một chương đã cũ, một câu chuyện mà cô đã “cố gắng một mình quá lâu”. Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu chào cô, một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề, không một lời nói. Sự im lặng đó còn đau đớn hơn bất kỳ lời nói nào. Lâm An hiểu, anh cũng đang chịu đựng, theo cách riêng của anh.
Cô kéo ghế ngồi đối diện, tiếng ghế cọ xát trên nền gạch tạo thành một âm thanh chói tai trong sự tĩnh lặng. Ngồi xuống, cô đối mặt với Hoàng Minh, đối mặt với chính quá khứ của mình. Gương mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa suy tư, nhưng giờ đây có thêm những vệt quầng thâm mờ. Anh trông có vẻ mệt mỏi hơn, nhưng cũng trưởng thành hơn, dường như những ngày qua đã buộc anh phải đối mặt với một khía cạnh của bản thân mà anh chưa từng biết đến.
Cô nhìn anh, cố gắng tìm kiếm hình ảnh của chàng trai cô từng yêu sâu đậm, nhưng chỉ thấy một người đàn ông xa lạ hơn, bị ám ảnh bởi những ký ức đối lập. Cô nhớ mình đã từng nghĩ anh là cả thế giới của cô, là bến đỗ bình yên. Nhưng rồi, bến đỗ ấy lại trở thành nơi cô bị bỏ quên, nơi những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực cứ chất chồng. Cô nhớ mình đã “nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng”. Nhưng những cố gắng đó, trong ký ức của cô, lại quá mờ nhạt, quá ít ỏi so với nỗi đau.
Lâm An cảm nhận rõ rệt cái lạnh se của không khí buổi chiều, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự trống rỗng trong lòng. Cô nhìn ly cà phê đen đá trước mặt Hoàng Minh, rồi nhìn tách trà nóng bốc hơi nghi ngút mà chị Mai đang mang tới. Những đồ uống quen thuộc, ở một nơi quen thuộc, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành biểu tượng của hai thế giới khác biệt, hai phiên bản ký ức không thể hòa làm một. Cô biết, cuộc gặp này không phải để hàn gắn. Nó là một buổi lễ tiễn biệt, một lời tạm biệt cuối cùng cho một tình yêu mà họ đã không yêu cùng một ký ức. Và cô, đã sẵn sàng để buông bỏ tất cả, để tìm lại sự bình yên cho riêng mình.
***
Chị Mai, với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, luôn tươi cười, đến bên bàn, đặt tách trà đào cam sả nóng hổi trước mặt Lâm An. Hơi ấm của trà lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ của đào và sả, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm không gian giữa hai người.
"Chị An vẫn uống trà đào cam sả chứ ạ?" Chị Mai hỏi, giọng nói thân thiện, như thể mọi chuyện vẫn bình thường như những ngày tháng trước.
Lâm An khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười nhạt nhòa. "Vâng, chị Mai." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng có chút run rẩy không thể che giấu. Chị Mai mỉm cười, rồi quay đi, để lại hai người trong một sự im lặng nặng nề, căng thẳng hơn bất kỳ lời nói nào.
Hoàng Minh nhìn ly cà phê đen đá trước mặt, những viên đá đã tan đi một nửa, làm loãng đi vị đắng nguyên bản. Anh cảm nhận rõ rệt cái lạnh từ thành ly, như chính sự lạnh lẽo trong tim anh. Anh tránh ánh mắt của Lâm An, không dám đối diện trực tiếp với nỗi đau mà anh đã gây ra, với sự vô tâm mà anh chỉ mới nhận ra. Anh nhớ mình đã từng thích cái cảm giác sảng khoái của ly cà phê đen đá, nó giúp anh tập trung, lý trí. Nhưng giờ đây, vị đắng ấy lại trở thành vị của sự hối tiếc, của những điều chưa nói, của những ký ức đối lập.
Lâm An nhìn tách trà nóng bốc hơi nghi ngút, hơi nước mờ ảo che đi một phần tầm nhìn, như một tấm màn mỏng che chắn cảm xúc của cô. Cô đưa tay chạm nhẹ vào thành tách, cảm nhận hơi ấm lan truyền qua đầu ngón tay. Ly trà đào cam sả, thứ đồ uống cô vẫn hay gọi, từng mang đến cho cô sự thư thái, ngọt ngào. Giờ đây, vị ngọt ấy dường như cũng pha lẫn một chút vị chát của sự chia ly, của những tổn thương chưa lành. Cô nhớ có lần, cô đã hỏi Hoàng Minh: "Anh có thấy ly trà này giống tình yêu của chúng mình không? Ngọt ngào nhưng cũng có chút chua chát, và cần phải kiên nhẫn để thưởng thức hết vị của nó." Anh đã chỉ cười, không đáp lời, mà cô đã lầm tưởng đó là sự đồng tình. Giờ đây, cô hiểu, anh đã không hiểu. Anh đã không hề nếm được vị chua chát ấy trong mối tình của họ.
Sự im lặng kéo dài, nặng nề, như một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng từ chiếc máy đĩa than cũ trong quán dường như cũng trở nên chậm rãi hơn, từng nốt nhạc lướt qua không gian như những tiếng thở dài. Thi thoảng, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế của Bác Ba, hoặc tiếng bước chân của một vài vị khách khác, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ của góc bàn này. Hoàng Minh và Lâm An đều cảm nhận được áp lực của cuộc gặp này, rằng đây không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà là một lời tuyên bố cho những gì đã qua, và cho cả tương lai không còn họ.
Cả hai đều ngồi thẳng lưng, ánh mắt tránh nhau, hoặc nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn con hẻm. Những ánh đèn đường giờ đây đã lung linh hơn, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng họ. Hoàng Minh miết nhẹ ngón tay lên thành ly cà phê, cảm nhận sự lạnh giá. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh sợ rằng bất kỳ lời nào anh nói ra cũng sẽ trở nên vô nghĩa, hoặc thậm chí làm tổn thương cô thêm. Anh biết, Lâm An cần một lời giải thích, một sự thừa nhận, nhưng liệu anh có thể diễn tả hết sự hối tiếc và nỗi đau khổ mà anh đang cảm nhận?
Lâm An đặt tay lên chiếc tạp chí cũ kỹ trên bàn, những ngón tay cô nhẹ nhàng lướt trên trang giấy in hình một tòa nhà cổ. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc. Nỗi đau cũ trỗi dậy, nhưng giờ đây nó không còn là sự tức giận hay oán trách, mà là một sự chấp nhận buồn bã. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng để cô buông bỏ gánh nặng của những tổn thương, để cô có thể thực sự bình yên mà bước tiếp. Cô không còn muốn nghe những lời xin lỗi sáo rỗng, hay những lời giải thích muộn màng. Cô chỉ muốn một sự đối diện chân thành, một sự thấu hiểu, dù là muộn màng, để cô có thể khép lại câu chuyện này một cách trọn vẹn.
"Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Câu nói đó vang vọng trong đầu Lâm An, như một chân lý đau lòng. Cô nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh vẫn tránh né. Cô hiểu, anh đang đấu tranh với chính mình. Cô cũng đang đấu tranh. Cuộc gặp này không phải là để họ quay lại với nhau. Nó là để họ nhận ra rằng, dù đã từng yêu nhau sâu đậm, nhưng họ đã yêu trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Bầu không khí trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn ấm áp bởi ánh đèn vàng dịu, mùi cà phê và hương hoa nhài, nhưng giữa hai người, một bức tường vô hình vẫn sừng sững. Một bức tường được tạo nên từ những ký ức đối lập, từ những lời chưa nói, từ những nỗi đau chưa được sẻ chia. Sự im lặng ban đầu này không phải là sự yên bình, mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão, báo hiệu một cuộc đối thoại đầy cảm xúc và khó khăn sắp diễn ra, nơi những sự thật và cảm xúc bị kìm nén sẽ được bộc lộ. Cả hai đều đã chọn đồ uống quen thuộc của mình tại quán cà phê cũ, cho thấy dù đã chia xa, những thói quen và ký ức vẫn còn ăn sâu, nhưng liệu chúng có đủ để hàn gắn hay chỉ để nhấn mạnh sự khác biệt? Cảm giác "buông bỏ" được nhắc đi nhắc lại trong nội tâm của cả hai, ngụ ý rằng cuộc gặp này sẽ không dẫn đến sự tái hợp mà là một cái kết cho mối quan hệ, một khởi đầu mới cho cả hai, dù là trên những con đường riêng biệt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.