Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 424: Gánh Nặng Của Sự Thấu Hiểu
Sự im lặng trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn giăng mắc, đặc quánh hơn cả khói cà phê tan loãng trong không khí chiều muộn. Hoàng Minh miết nhẹ ngón tay lên thành ly cà phê đen đá, cảm nhận sự lạnh giá như thấm vào tận xương tủy. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ bức tường vô hình đang sừng sững giữa họ, nhưng cổ họng cứ khô khốc, lời nói cứ nghẹn lại. Anh sợ rằng bất kỳ câu từ nào anh thốt ra lúc này cũng sẽ trở nên vô nghĩa, hoặc tệ hơn, sẽ khơi lại những vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Anh biết, Lâm An cần một lời giải thích, một sự thừa nhận, nhưng liệu anh có thể diễn tả hết sự hối tiếc và nỗi đau khổ đang cào xé tâm can mình? Liệu những lời nói muộn màng này có ý nghĩa gì nữa không, khi mọi thứ đã trôi qua quá xa?
Hoàng Minh đưa mắt lướt qua không gian quán quen thuộc. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng đến nao lòng. Nhưng chính sự ấm cúng, quen thuộc ấy lại càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng anh. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong quán, từ chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương đến tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương phát ra từ chiếc máy đĩa than cũ kỹ, đều gợi lên những mảng ký ức về Lâm An. Những ký ức mà anh đã từng nghĩ là mình nắm rõ, nhưng giờ đây, sau cuộc đối thoại đầu tiên với cô, chúng đã trở nên méo mó, đầy lỗ hổng và rạn nứt.
Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói trong lần gặp trước. Mỗi chi tiết cô kể về những lần cô chờ đợi vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp, những giọt nước mắt rơi một mình trong đêm tối, đều như những mũi kim châm vào lương tâm anh. Anh đã sống trong một bong bóng của sự yên ổn, một phiên bản tình yêu mà ở đó mọi thứ đều êm đẹp, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Anh đã tin rằng họ chia tay êm đẹp, rằng đơn thuần là "hết hợp", "xa dần". Nhưng Lâm An đã vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh nhuốm màu cô đơn, thất vọng, và sự cố gắng đơn độc.
"Làm sao anh có thể quên được những điều đó?" Tiếng lòng anh thì thầm, nặng trĩu. "Làm sao anh có thể vô tâm đến mức không hề hay biết cô ấy đã chịu đựng nhiều đến thế?" Anh siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh đã sống trong một thế giới khác với cô, dù hai người vẫn ở cạnh nhau, vẫn chạm vào nhau, vẫn chia sẻ những khoảnh khắc. Nhưng ký ức của anh là một con đường bằng phẳng, trong khi ký ức của cô lại là một hành trình đầy chông gai, nước mắt. Sự vô tâm của anh, không phải là ác ý, mà là sự thiếu nhận thức đến đáng sợ, một lỗ hổng lớn trong cách anh yêu, cách anh cảm nhận. Giờ đây, lỗ hổng ấy đang dần mở rộng, nuốt chửng sự bình yên giả tạo mà anh đã xây dựng cho chính mình. Nó là một gánh nặng đè nén lên tâm trí anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
"Cô ấy đã chịu đựng nhiều đến thế mà mình không hề hay biết?" Hoàng Minh tự vấn, ánh mắt anh lướt qua gương mặt Lâm An, rồi lại quay về tách cà phê của mình, như thể không dám đối diện với những gì anh đang thấy trong ánh mắt cô. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế của Bác Ba, tiếng lật trang sách của một vị khách ở bàn gần đó, tất cả đều trở nên quá rõ ràng trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ này. Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ, đứng trước vành móng ngựa của chính lương tâm mình. "Giá như... giá như anh biết sớm hơn." Nhưng anh biết, "giá như" là một từ vô nghĩa nhất trên đời, đặc biệt là khi nói về ký ức. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, đã kể câu chuyện của mình một cách quá hời hợt, quá vô tư.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh thoảng qua từ bên ngoài quán. Anh đã đến đây với một khao khát tìm kiếm lời giải đáp, một sự giải thoát cho những day dứt còn sót lại. Nhưng càng nhìn Lâm An, càng đắm chìm vào những suy nghĩ này, anh lại càng thấy mình không xứng đáng. Anh đã gây ra quá nhiều tổn thương, dù là vô ý. Liệu anh có quyền đòi hỏi sự thấu hiểu từ cô, khi anh đã từng từ chối thấu hiểu cô một cách thâm độc nhất? Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi những hình ảnh cũ, những câu hỏi không có lời đáp. Nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, như một bóng ma của quá khứ. Anh mở mắt, ánh mắt nặng trĩu, day dứt, vẫn không dám nhìn thẳng vào Lâm An.
Anh lại đưa mắt nhìn Lâm An. Cô ấy trông gầy hơn một chút so với lần cuối anh gặp, nhưng không phải là một vẻ gầy yếu ớt, mà là một sự thanh thoát, nhẹ nhõm như thể cô đã trút bỏ được gánh nặng nào đó. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ nét dịu dàng, đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây không còn sự giận dữ hay oán trách mà anh từng thấy trong cuộc đối thoại trước. Thay vào đó là một sự bình yên lạ thường, pha lẫn chút mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Cô khẽ nhấp ngụm trà đào cam sả của mình, thứ đồ uống cô vẫn hay gọi, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm con hẻm, những ánh đèn đường bắt đầu lung linh như những vì sao lạc. Thỉnh thoảng, cô liếc nhìn Hoàng Minh, ánh mắt bình thản, không dò xét, không một chút trách móc, chỉ là một sự chờ đợi tĩnh lặng.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lồng ngực. Một chút nhẹ nhõm vì cô không còn đau khổ như xưa, vì cô đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Nhưng cũng là một sự đau lòng sâu sắc, một cảm giác tội lỗi cồn cào khi nhận ra rằng anh đã từng là nguyên nhân chính của nỗi đau đó. "Ánh mắt ấy... không còn là An của ngày xưa." Anh nghĩ, cảm thấy nghẹn ngào. Cô đã mạnh mẽ hơn rất nhiều sau những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra. Cô đã tự mình đứng dậy, tự mình chữa lành, tự mình tìm thấy con đường đi riêng. Và giờ đây, cô ngồi đó, như một minh chứng sống cho sức mạnh của sự chấp nhận và buông bỏ.
Anh tự hỏi, liệu cô đã tìm thấy sự bình yên đó bằng cách nào? Liệu có phải bằng cách chấp nhận rằng "chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại"? Hay bằng cách tự mình khép lại câu chuyện, tự mình viết nên một cái kết cho những chương đã qua? Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng trước sự kiên cường thầm lặng của cô. Một lần nữa, sự tự vấn lại dội về. Liệu anh có thể mang lại sự bình yên đó cho cô không, hay việc anh xuất hiện lại chỉ làm xáo trộn mọi thứ? Anh thấy mình không xứng đáng có được lời giải đáp từ cô, không xứng đáng được cô lắng nghe, sau tất cả những gì đã xảy ra. Cái cảm giác tội lỗi và sự hối hận cứ bám riết lấy anh, như một chiếc bóng đen khổng lồ đè nặng lên tâm hồn.
Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng giữa họ, bức tường vô hình vẫn sừng sững, được tạo nên từ những ký ức đối lập, từ những lời chưa nói, từ những nỗi đau chưa được sẻ chia. Lâm An vẫn nhấp trà, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh một cách bình thản. Sự bình thản ấy, trong mắt Hoàng Minh, lại giống như một câu hỏi không lời: "Anh sẽ nói gì? Anh sẽ thừa nhận điều gì?" Cô không hối thúc, không giục giã, chỉ đơn thuần là chờ đợi, một sự chờ đợi đầy kiên nhẫn mà anh nhớ rằng cô đã từng dành cho anh rất nhiều trong quá khứ, nhưng anh đã không hề nhận ra.
"Liệu mình có quyền tìm kiếm lời giải đáp khi đã gây ra nhiều đau khổ đến vậy?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Hoàng Minh. Anh muốn hiểu, muốn được thấu suốt những gì đã xảy ra, không chỉ để giải tỏa cho riêng anh, mà còn để đối diện với chính mình, để tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn. Anh muốn biết, liệu có một khoảnh khắc nào đó anh đã thực sự yêu cô, hay chỉ là yêu một hình ảnh mà anh đã tự vẽ ra về cô? Anh muốn biết, liệu có một thời điểm nào đó anh đã có thể làm khác đi, để không phải ngồi đây, đối diện với một Lâm An bình yên nhưng xa cách như thế này. Nhưng cái quyền ấy, cái quyền được hỏi, được nghe, liệu anh có còn xứng đáng?
Sự im lặng cứ thế kéo dài, không phải là sự im lặng thoải mái của những người thân quen mà là sự im lặng nặng trĩu của hai người mang trong mình quá nhiều câu chuyện chưa kể, quá nhiều gánh nặng chưa được trút bỏ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng từ chiếc máy đĩa than bỗng trở nên quá rõ ràng, từng tiếng ly tách va chạm xa xăm từ quầy pha chế của Bác Ba cũng như tiếng trống dồn trong tai Hoàng Minh. Anh muốn nói, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn lời xin lỗi, hàng ngàn sự tiếc nuối chen chúc trong đầu anh, khiến anh nghẹn lời. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như muốn bóp nghẹt anh.
Anh nhìn Lâm An, cô vẫn ngồi đó, bình thản nhưng không hề vô cảm. Ánh mắt cô vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, nhưng anh biết, cô đang lắng nghe, đang chờ đợi. Cô không đòi hỏi, nhưng cô cũng không né tránh. Cô chỉ đơn thuần là hiện diện, một sự hiện diện tĩnh lặng và kiên định. Hoàng Minh nhận ra, lời giải đáp cuối cùng anh khao khát, không phải là một câu trả lời duy nhất, một lời xin lỗi sáo rỗng, hay một lời giải thích muộn màng. Mà đó là cả một quá trình đối diện với chính mình và với Lâm An, một quá trình đầy đau đớn và dũng khí. Anh phải lột trần những góc khuất trong ký ức của mình, phải thừa nhận những thiếu sót, những vô tâm. Anh phải bắt đầu.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng đầy không khí lạnh, anh dồn hết can đảm. Bàn tay anh siết chặt dưới bàn đã nới lỏng, anh từ từ đặt tách cà phê đen đá xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ ‘cạch’ khô khốc, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Âm thanh nhỏ bé ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông báo hiệu. Lâm An khẽ quay đầu, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh, không dò xét, không vội vã, chỉ là một sự khuyến khích thầm lặng nhưng đầy chờ đợi. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, anh khẽ nuốt nước bọt.
"Anh..." Hoàng Minh khẽ thốt lên, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ khó nhọc. Anh ngừng lại, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp, hay đang đấu tranh với chính mình để vượt qua rào cản của sự hối hận và sợ hãi. Lâm An chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Cô đặt tách trà đào xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt ấy như muốn nói: "Em ở đây. Em sẽ lắng nghe." Và trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh biết, anh phải nói. Anh phải đối diện. Anh phải bắt đầu kể lại câu chuyện của mình, dù nó có thể khác biệt đến nhường nào so với câu chuy���n của cô. Anh phải gỡ bỏ bức tường vô hình đã ngăn cách họ quá lâu, để tìm thấy sự giải thoát cho cả hai, dù là trên những con đường riêng biệt.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.