Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 42: Bình Yên Trong Mắt Anh: Bản Giao Hưởng Của Những Điều Không Nói
Ánh hoàng hôn buông mình qua khung cửa sổ lớn, nhuộm căn hộ của Hoàng Minh bằng một thứ màu vàng cam dịu vợi, ấm áp một cách giả tạo. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như hơi thở của một người khổng lồ đang ngủ say, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến lạ lùng. Hoàng Minh ngồi trước chiếc laptop đặt trên bàn làm việc bằng gỗ óc chó sẫm màu, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên trackpad. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm. Anh đang xem lại “Album ảnh điện tử” của mình và Lâm An, một kho tàng kỹ thuật số được sắp xếp ngăn nắp theo từng ngày tháng, từng sự kiện.
Anh mỉm cười. Một nụ cười nhẹ, đầy sự hài lòng và tự mãn. Từng bức ảnh hiện lên, ghi lại những khoảnh khắc mà trong trí nhớ của anh, là minh chứng rõ ràng nhất cho một tình yêu lý tưởng. Có bức là hình họ nắm tay nhau dạo bước trên con đường lá vàng rơi của công viên trung tâm vào một buổi chiều thu. Có bức là hình Lâm An tựa đầu vào vai anh khi cùng ngắm pháo hoa đêm giao thừa, mái tóc cô bay nhẹ trong gió, nụ cười rạng rỡ như ánh sáng của những chùm pháo hoa bung nở trên bầu trời đêm. Anh nhớ rõ cảm giác ấm áp khi cô nép vào lòng, cái cách cô thì thầm tên anh giữa tiếng reo hò của đám đông. Đó là những khoảnh khắc thuần khiết, không một gợn sóng, không một lời cãi vã.
“Thật đẹp,” anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. “Thật bình yên.”
Hoàng Minh phóng to một bức ảnh Lâm An đang cười. Cô mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đứng giữa một vườn hoa cải vàng rực, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời. Nhưng khi phóng lớn hơn nữa, anh thoáng thấy một chút gì đó xa xăm, một chút gì đó không thuộc về sự vui tươi rạng rỡ của nụ cười. Ánh mắt cô như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa, hay như đang giấu đi một nỗi niềm riêng. Anh dừng lại vài giây, khẽ nhíu mày. Tuy nhiên, sự nghi ngại đó chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ.
“Chắc lúc đó em ấy mệt thôi,” anh tự nhủ, một cách trấn an chính mình đầy quen thuộc. “Hoặc đang suy nghĩ về chuyện gì đó ở công ty. Con gái mà, nhiều khi tâm trạng thất thường.” Anh lướt qua bức ảnh đó một cách nhanh chóng, không muốn để một chi tiết nhỏ nhặt làm lu mờ đi bức tranh hoàn hảo về tình yêu mà anh đã dày công xây dựng. Trong ký ức của anh, Lâm An luôn là một cô gái dịu dàng, tinh tế, luôn thấu hiểu và ủng hộ anh trong mọi quyết định. Cô chưa bao giờ gây phiền phức, chưa bao giờ đòi hỏi điều gì quá đáng. Cô luôn ở đó, bên cạnh anh, như một bến đỗ bình yên sau những giờ phút căng thẳng trên thương trường.
Anh tiếp tục lướt qua những bức ảnh khác: cảnh họ cùng nhau nấu ăn trong căn bếp ấm cúng, cảnh anh đọc sách còn cô ngồi bên cạnh vẽ vời, cảnh họ cùng nhau đi du lịch đến những vùng đất mới, tay trong tay. Anh nhớ những chuyến đi đó, không có tranh cãi, không có giận hờn. Mọi thứ diễn ra êm đềm, theo đúng kế hoạch anh đã vạch ra. Anh đã cố gắng hết sức để mang lại cho cô những trải nghiệm tốt đẹp nhất, những gì anh cho là hạnh phúc nhất. Và cô, trong những bức ảnh này, luôn mỉm cười. Nụ cười ấy, trong mắt anh, là lời khẳng định cho sự viên mãn, cho tình yêu không tì vết.
Mùi cà phê phin còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mới của chiếc bàn làm việc và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Đó là mùi hương của sự ổn định, của thành công, của một cuộc sống được sắp đặt một cách hoàn hảo. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội bớt, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cuộc sống của anh đang ở giai đoạn đỉnh cao. Sự nghiệp thăng hoa, công ty phát triển vượt bậc. Và tình yêu, theo cách anh nhìn nhận, cũng không kém phần rực rỡ.
Anh tin rằng mình đã tìm thấy một tình yêu lý tưởng. Không kịch tính, không sóng gió, chỉ có sự thấu hiểu (mà anh tự cảm thấy), sự bình yên và những kế hoạch tương lai vững chắc. Anh đã vẽ ra một viễn cảnh quá hoàn hảo cho cả hai, một tổ ấm tràn ngập tiếng cười, những đứa con ngoan ngoãn, và một cuộc sống không lo toan. Trong bức tranh đó, Lâm An luôn là người phụ nữ duy nhất, là mảnh ghép hoàn hảo để hoàn thiện cuộc đời anh. Anh đã quên mất rằng, có những nụ cười chỉ là vỏ bọc, có những ánh mắt xa xăm không chỉ vì mệt mỏi, và có những sự im lặng không phải là đồng thuận mà là sự cam chịu. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười, ủng hộ anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cố gắng nói ra, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Khoảng cách giữa họ, không phải là về không gian, mà là về ký ức, về cách họ cảm nhận và lưu giữ câu chuyện tình yêu của chính mình. Và trong giây phút này, khi anh chìm đắm trong sự hài lòng của riêng mình, anh không hề hay biết rằng, những gì anh cho là "bình yên" lại đang dần trở thành một bản giao hưởng của những điều không nói, những cảm xúc bị nén chặt đến nghẹt thở trong tâm hồn của người phụ nữ anh yêu.
***
Sáng hôm sau, văn phòng của Tập đoàn Hoàng Minh nhộn nhịp như một tổ ong khổng lồ. Ánh sáng trắng từ hàng trăm bóng đèn LED rọi xuống, khiến không gian mở rộng lớn trở nên sáng bừng, chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên như một bản nhạc không lời của hiệu suất, xen lẫn tiếng điện thoại reo, tiếng máy in hoạt động không ngừng và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn. Mùi cà phê pha sẵn từ pantry hòa cùng mùi giấy in mới và thoảng hương nước hoa của đồng nghiệp tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở hiện đại. Ngoài trời nắng gắt, nhưng bên trong văn phòng, không khí điều hòa mát lạnh quanh năm duy trì sự tập trung cao độ.
Giờ nghỉ trưa, Hoàng Minh bước vào pantry, tìm kiếm một ly cà phê nữa để tiếp thêm năng lượng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, quần âu màu xám, toát lên vẻ lịch lãm, chỉn chu. Vừa lúc đó, Trần Long, bạn thân kiêm Giám đốc Marketing của công ty, cũng đang đứng dựa vào quầy, miệng nhai một chiếc bánh sandwich dở dang. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực. Anh mặc áo phông và quần jeans, phong cách thoải mái và gần gũi hơn nhiều so với Hoàng Minh.
“Ồ, Minh, chú mày cũng xuống đây à?” Long chào, miệng vẫn còn ngụm bánh, giọng nói nói nhanh, dứt khoát. “Làm việc căng thẳng quá hả?”
Hoàng Minh rót cho mình một ly cà phê đen, khẽ lắc đầu. “Cũng không hẳn. Chỉ là muốn xem lại mấy số liệu cuối cùng trước khi gửi báo cáo cho ban giám đốc.” Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng mạnh mẽ tức thì làm tinh thần anh tỉnh táo hơn. “Dạo này mọi thứ đều vào guồng, Long ạ. Công việc thuận lợi, các dự án mới đều đang tiến triển rất tốt.”
Long gật gù, ánh mắt lanh lợi. “Anh biết mà. Chú mày mà đã ra tay thì đâu có gì phải lo. Luôn là người giỏi nhất trong mọi việc.” Anh ngừng một chút, nuốt xuống miếng bánh, rồi nói tiếp với một nụ cười đầy ẩn ý. “Mà không chỉ công việc đâu nhỉ? Chuyện tình cảm cũng êm đềm quá cơ. Anh thấy chú mày với Lâm An dạo này cứ như hình với bóng ấy. Chắc sắp có tin vui rồi chứ?”
Hoàng Minh mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ tự tin và hài lòng. “Đúng vậy. Mọi thứ đều ổn định. An thì luôn ủng hộ anh, rất hiểu chuyện. Cô ấy là người phụ nữ mà anh vẫn luôn tìm kiếm. Không sóng gió, không cãi vã, chỉ có sự bình yên và thấu hiểu.” Anh tin chắc vào điều đó, tin vào sự lựa chọn của mình. Trong suốt mối quan hệ này, anh chưa từng phải đối mặt với bất kỳ một cuộc tranh cãi lớn nào, hay những lời giận dỗi vô cớ. Mọi thứ đều diễn ra một cách suôn sẻ, đúng như cách anh mong muốn.
Trần Long nghe vậy, cười ha hả. Anh vỗ vai Hoàng Minh một cách thân mật. “Đấy, thế thì còn gì bằng! Chú may mắn thật đấy. Yêu đương không drama, không cãi vã. Nhiều người còn phải ghen tị với chú mày ấy chứ.” Anh nhún vai. “Con gái mà, nhiều khi mình cứ nghĩ phức tạp, chứ họ đơn giản lắm. Miễn là mình lo cho họ đủ đầy, họ sẽ an tâm thôi. Cứ có công việc ổn định, thu nhập tốt, tương lai vững vàng thì họ tự khắc sẽ cảm thấy hạnh phúc.”
Hoàng Minh gật gù, hoàn toàn đồng tình với quan điểm của Long. Những lời của bạn thân như một sự xác nhận cho những gì anh vẫn luôn tin tưởng. “Đúng vậy. Anh cũng nghĩ thế. Chỉ cần mình cố gắng, nỗ lực, lo cho tương lai, mọi thứ sẽ ổn thỏa.” Anh tin vào logic, tin vào những giá trị vật chất có thể đo đếm được. Đối với anh, tình yêu cũng là một dạng đầu tư, cần sự ổn định, sự rõ ràng và những mục tiêu cụ thể. Anh đã và đang làm rất tốt tất cả những điều đó.
“Này, có khi nào chú nên dành thời gian nghỉ ngơi một chút không?” Long hỏi, ánh mắt lanh lợi. “Cứ làm việc mãi cũng mệt. Thỉnh thoảng đưa An đi đâu đó, thay đổi không khí, hâm nóng tình cảm.”
Hoàng Minh suy nghĩ một chút. “Anh cũng đang tính. Nhưng dạo này công việc hơi nhiều. Chắc cuối tháng này sẽ sắp xếp được. An cũng hiểu mà, cô ấy luôn thông cảm cho công việc của anh.” Anh tin rằng Lâm An hiểu. Anh tin rằng cô không cần những cử chỉ lãng mạn quá cầu kỳ, mà cái cô cần là một tương lai vững chắc, một bờ vai đáng tin cậy. Anh đã quên mất những lần Lâm An đã khẽ thở dài khi anh phải hủy buổi hẹn vì công việc đột xuất, hay những tin nhắn cô gửi đi mà phải rất lâu sau anh mới có thời gian trả lời. Trong ký ức của anh, cô luôn mỉm cười và nói “Không sao đâu anh, anh cứ lo công việc đi.” Anh đã yêu cô, nhưng không phải trong trí nhớ của cô. Và Long, với sự vô tư và thực tế của mình, đã vô tình củng cố thêm bức tường vô hình ngăn cách Hoàng Minh với những cảm xúc tinh tế, phức tạp của Lâm An. Trần Long vỗ vai anh thêm một lần nữa, rồi nhanh chóng rời đi để kịp buổi họp tiếp theo, để lại Hoàng Minh một mình với ly cà phê và cảm giác hài lòng về cuộc sống tưởng chừng như hoàn hảo của mình.
***
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn lấp lánh từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu thắp sáng cả thành phố, biến khung cửa sổ lớn của căn hộ Hoàng Minh thành một bức tranh động tuyệt đẹp. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng giờ đây, nó như một tiếng thở dài đơn độc trong không gian tĩnh lặng. Mùi gỗ mới, mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn quanh quẩn, nhưng không thể xua đi cái cảm giác thanh lịch đến lạnh lẽo, một chút cô đơn vẫn len lỏi trong từng ngóc ngách của căn hộ.
Hoàng Minh và Lâm An đang dùng bữa tối. Một bữa tối đơn giản, ấm cúng với những món ăn mà Lâm An đã chuẩn bị. Hoàng Minh mặc chiếc áo len mỏng màu xám, còn Lâm An mặc một chiếc váy cotton màu be nhẹ nhàng. Cô có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài buông xõa mềm mại. Dù cô cố gắng giữ cho vẻ ngoài của mình bình thường nhất có thể, nhưng đôi mắt to tròn của cô vẫn ẩn chứa một nét u buồn khó tả, như có điều gì đó đang đè nặng.
Hoàng Minh nhìn Lâm An, thấy cô có vẻ ít nói hơn thường lệ. Anh đặt dĩa xuống, khẽ nhíu mày. “Em sao rồi? Vẫn mệt à? Anh thấy em dạo này hơi ít nói.” Anh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng lại một lần nữa, anh gán cảm xúc của cô cho sự mệt mỏi, cho những lý do bên ngoài mà không hề đào sâu vào nội tâm. Anh tin rằng mình đang thể hiện sự quan tâm đúng mực, theo cách mà anh vẫn thường làm: bằng sự hỏi han trực diện và những lý giải mang tính thực tế.
Lâm An khẽ giật mình, ngước nhìn anh. Nụ cười nở trên môi cô như một bông hoa cố gắng bung nở giữa trời đông, gượng gạo và yếu ớt. “Em ổn mà anh. Chỉ là… hơi suy nghĩ một chút thôi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, và ánh mắt cô hơi lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp với anh. Cô không muốn anh lo lắng, không muốn phá vỡ cái vỏ bọc bình yên mà anh đã xây dựng.
Hoàng Minh không để ý đến sự lảng tránh đó. Anh nghĩ cô đang suy nghĩ về công việc, về những áp lực mà anh vẫn thường nghe cô than thở. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ âu yếm nhưng không chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô. “Đấy, anh biết ngay mà. Công việc bận rộn quá đúng không? Cứ để anh lo. Em cứ thoải mái nghỉ ngơi, thư giãn đi.” Anh nói, giọng đầy vẻ trấn an, như thể anh có thể gánh vác mọi gánh nặng của cô. “Mọi thứ anh đã sắp xếp ổn cả rồi. Anh tin là mình đang xây dựng một tương lai rất vững chắc.” Anh tin vào năng lực của bản thân, tin vào những kế hoạch chi tiết mà anh đã vạch ra cho cả hai. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy hy vọng, đầy niềm tin vào một tương lai rực rỡ mà anh đã vẽ nên.
Lâm An cố gắng mỉm cười thêm lần nữa, nụ cười gần như hóa đá trên môi. “Vâng…” Cô nói, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Cô vô thức chạm nhẹ vào “Chiếc đồng hồ khắc tên” trên cổ tay mình, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc từ kim loại. Chiếc đồng hồ ấy, vốn là biểu tượng của sự gắn kết, của những thời khắc quý giá mà Hoàng Minh đã tặng cô vào kỷ niệm ngày yêu nhau, giờ đây lại như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng và gánh nặng cảm xúc mà cô đang mang trong lòng. Nó như một gông cùm vô hình, khóa chặt những cảm xúc thật của cô. Cử chỉ nhỏ đó diễn ra trong tích tắc, nhưng với Lâm An, đó là một khoảnh khắc của sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Cô nhanh chóng rụt tay lại, sợ rằng anh sẽ nhận ra điều gì đó bất thường.
Hoàng Minh hoàn toàn không hề để ý đến cử chỉ đầy ẩn ý đó. Anh đang chìm đắm trong những kế hoạch của riêng mình, trong cái viễn cảnh tương lai mà anh tin là hoàn hảo cho cả hai. “Này, hôm qua anh vừa tìm hiểu về gói nội thất cho căn nhà tương lai của mình. Em thấy sao nếu mình chọn tông màu…” Anh hào hứng bắt đầu kể về những lựa chọn màu sắc, kiểu dáng nội thất, về cách anh muốn sắp xếp phòng khách, phòng ngủ, thậm chí cả phòng của những đứa con tương lai. Anh nói về những chi tiết nhỏ nhặt nhất, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự tự hào. Anh không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang vẽ nên một bức tranh tương lai đầy màu sắc, thì người phụ nữ ngồi đối diện anh, người mà anh coi là mảnh ghép quan trọng nhất của bức tranh đó, lại đang chìm đắm trong một khoảng không vô định.
Lâm An lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ. Ánh mắt cô lướt qua vai Hoàng Minh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao rơi rớt. Cô thấy rõ sự hưng phấn trong giọng nói của anh, thấy ánh mắt anh lấp lánh khi nói về những mục tiêu lớn lao. Anh đang cố gắng làm cho cô vui, anh đang thể hiện tình yêu của mình theo cách anh vẫn làm – bằng sự ổn định, bằng những thành công và những kế hoạch vững chắc cho tương lai của họ. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô lại cảm thấy một nỗi trống rỗng đang lan rộng, nuốt chửng từng chút hy vọng cuối cùng.
*Anh ấy luôn cố gắng,* Lâm An tự nhủ trong lòng, một sự thật không thể phủ nhận. *Anh ấy luôn làm mọi thứ tốt nhất theo cách của anh. Nhưng sao mình vẫn cảm thấy trống rỗng thế này?* Những lời nói của anh về "tương lai vững chắc" chỉ khiến cô cảm thấy áp lực hơn, cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng chảy mà cô không thể kiểm soát. Cô nhớ những lần cô đã cố gắng nói ra cảm xúc của mình, những lần cô muốn anh lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim. Cô nhớ những lần cô đã cảm thấy lạc lõng trong chính những kế hoạch lớn lao của anh, những viễn cảnh mà cô không thấy mình có thể hòa nhập. Và mỗi lần như vậy, cô lại chọn cách im lặng, chọn cách mỉm cười gượng gạo, để không làm anh lo lắng, để không trở thành gánh nặng. Cô sợ rằng những cảm xúc phức tạp của mình sẽ làm mất đi sự bình yên mà anh trân trọng, cái bình yên mà anh đã dày công xây dựng.
Bữa ăn trôi qua trong bầu không khí lịch sự và ấm cúng, nhưng giữa hai người, một khoảng cách vô hình đang ngày càng được củng cố, một khe nứt nhỏ đang âm thầm rộng ra. Hoàng Minh nhìn Lâm An ăn, nhìn cô uống nước, và anh thấy hài lòng. Anh nghĩ cô đã thư giãn, đã vui vẻ hơn. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ “chăm sóc” người yêu của mình một cách chu đáo, như cách anh vẫn giải quyết mọi vấn đề trong công việc. Anh tin rằng anh đã xóa tan mọi ưu phiền của cô, đã trả lại sự bình yên cho tâm hồn cô. Anh không hề nhận ra rằng, những nụ cười gượng gạo của cô, ánh mắt xa xăm thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, hay cái chạm tay vô thức vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, đều là những dấu hiệu của một trái tim đang ngày càng thu mình vào thế giới nội tâm riêng, một trái tim đang đau đáu trong bản giao hưởng của những điều không nói. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười, ủng hộ anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cố gắng nói ra, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Anh đã yêu cô, nhưng không phải trong trí nhớ của cô. Và đêm nay, dưới ánh đèn vàng dịu của căn hộ, khoảng cách ấy lại càng trở nên thăm thẳm hơn bao giờ hết, một sự thật nghiệt ngã đang dần thành hình trong sự vô tri của một người và sự câm lặng của người còn lại.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.