Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 435: Giọt Đắng Của Sự Thấu Hiểu
Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, chìm đắm trong sự bàng hoàng từ câu chuyện vừa rồi, cái lạnh buốt của lý trí đã bị nỗi day dứt của cảm xúc xé toạc. Những từ ngữ của Lâm An vẫn văng vẳng trong đầu anh: "Không phải là lần duy nhất." Câu nói ấy như một lời kết tội không cần phán xét, một bản án cho sự vô tâm mà anh chưa từng hay biết. Anh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như có hàng ngàn tảng đá đang đè nén, khiến anh khó thở. Mùi cà phê rang xay nồng nàn thường ngày giờ đây dường như cũng nhuốm một vị đắng chát, hòa lẫn với mùi gỗ cũ kỹ và thoang thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian hoài niệm đến nao lòng, nhưng lại chỉ khiến nỗi đau của anh thêm phần khắc khoải. Tiếng nhạc Jazz/Blue du dương vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền buồn bã cho vở kịch ký ức đang diễn ra, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng đâu đó trong quán càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ giữa hai người. Anh đã nghĩ mình yêu cô, nhưng hóa ra, anh chỉ yêu một hình bóng mơ hồ, một ảo ảnh do chính anh tạo ra. Và giờ đây, ảo ảnh đó đang vỡ tan tành, để lộ ra một sự thật trần trụi, đau đớn đến tận cùng.
Lâm An nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh nhìn ra ô cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, nơi ánh nắng chiều muộn đang dần yếu đi, nhuộm một màu vàng cam lên mái ngói rêu phong của quán. Tiết trời se lạnh của Hà Nội len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo chút ẩm ướt của đất sau cơn mưa đã tạnh từ lâu, nhưng trong lòng Hoàng Minh, cơn mưa ấy vẫn đang trút xuống không ngừng. Cô không vội vã, không thúc giục. Cô hiểu, đây không phải là một cuộc tranh luận, mà là một hành trình để Hoàng Minh tự mình khám phá những góc khuất trong ký ức của anh, những góc khuất đã vô tình bỏ quên cả một thế giới cảm xúc của cô. Giọng cô đều đều vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, nhưng mỗi từ thốt ra lại như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tâm trí Hoàng Minh.
"Có lần, em đã dành cả buổi tối để làm một chiếc bánh nhỏ cho anh, chỉ vì anh lỡ miệng nói thích ăn bánh em làm," Lâm An bắt đầu, giọng cô vẫn nhẹ nhàng như tơ khói, nhưng chứa đựng những mảnh vỡ cảm xúc mà chỉ người nhạy cảm nhất mới có thể nhận ra. "Em đã tìm công thức, thức khuya trộn bột, nướng từng mẻ nhỏ, cố gắng làm cho thật ngon, thật đẹp. Em hình dung ra khuôn mặt ngạc nhiên của anh, nụ cười hài lòng khi anh nếm thử. Em mong chờ một lời khen, một ánh mắt động viên, hay chỉ đơn giản là thấy anh thưởng thức nó. Lúc đó, em nghĩ đó sẽ là một bất ngờ nhỏ, một cách để nói với anh rằng em quan tâm anh đến nhường nào."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng không phải vì khóc, mà là vì sự choáng váng, bàng hoàng. Bánh? Anh không nhớ bất kỳ chiếc bánh nào. Hàng ngàn mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua tâm trí anh, nhưng không một mảnh nào chứa hình ảnh chiếc bánh mà Lâm An vừa kể. Anh chỉ nhớ những lần cô mang cà phê đến văn phòng và anh cảm thấy ấm lòng vì sự chu đáo của cô. Anh nhớ những lần cô ghé qua, mang theo nụ cười rạng rỡ, và anh vội vã tiếp tục công việc sau vài câu xã giao. Anh chưa bao giờ dừng lại để tự hỏi, nụ cười ấy có thật sự rạng rỡ, hay chỉ là một vỏ bọc cho những kỳ vọng bị bỏ quên?
"Khi em mang đến, anh chỉ nhìn lướt qua, không hỏi han gì về chiếc bánh, chỉ nói 'Cảm ơn em, anh đang có cuộc họp quan trọng, lát nữa anh ăn'," Lâm An tiếp tục, giọng cô vẫn không chút trách móc, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại càng khiến Hoàng Minh cảm thấy đau đớn hơn. "Lát nữa đó, không bao giờ đến. Anh đã quên mất. Hay anh đã không nghĩ rằng nó quan trọng đến mức phải nhớ? Chiếc bánh em dành cả buổi tối để làm, em đã đặt nó lên bàn anh, rồi em ra về trong im lặng. Em đã chờ một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời khen dù muộn màng. Nhưng không có gì cả. Sáng hôm sau, khi em vô tình đi ngang qua văn phòng anh, em thấy nó vẫn nằm đó, khô cứng và bị lãng quên. Em đã cảm thấy tất cả nỗ lực của mình trở nên vô nghĩa, như thể tình yêu của em, sự quan tâm của em, cũng chỉ là một vật thừa thãi, một gánh nặng bị đặt sang một bên để chờ đợi một 'lát nữa' không bao giờ đến."
Từng lời của Lâm An như những giọt nước mắt cô đã từng rơi, thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Hoàng Minh. Anh siết chặt tay dưới gầm bàn, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác lạnh buốt của ly cà phê nguội trên bàn, cái lạnh của cơn mưa ngoài cửa kính, tất cả dường như thấm vào tận xương tủy anh, không thể sánh bằng cái lạnh giá đang bao trùm trái tim anh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ sự hiện diện của cô, nhưng quên mất những gì cô đã đặt vào sự hiện diện đó.
"Hay lần em ốm," Lâm An lại kể, một câu chuyện khác, một mảnh ký ức khác, nhưng cùng chung một nỗi đau bị bỏ quên. "Em nhắn tin cho anh, chỉ đơn giản là 'Em hơi mệt'. Anh chỉ hỏi 'Em có uống thuốc chưa?' rồi mất hút. Em đã nằm đó, trong căn phòng trống, cơ thể rã rời vì sốt, nhưng trái tim còn đau hơn. Em mong chờ một cuộc gọi, một lời hỏi han, dù chỉ là qua điện thoại. Em không cần anh đến, em biết anh bận. Em chỉ cần cảm giác được anh quan tâm, được anh nhìn thấy nỗi buồn của em, dù là nhỏ nhất. Nhưng anh không gọi. Em đã khóc, không phải vì ốm, mà vì cảm thấy một mình trong chính mối quan hệ của mình. Cảm giác đó, nó nặng nề hơn bất kỳ cơn sốt nào."
Hoàng Minh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh bắt đầu thay đổi từ bối rối sang một sự đau đớn khó tả, như thể có ai đó đang dùng từng nhát dao cùn để rạch nát lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công tạo dựng bấy lâu nay. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của cô, nơi giờ đây không còn sự trách móc, mà chỉ còn sự điềm tĩnh đến nao lòng, một sự chấp nhận mà anh không thể nào thấu hiểu. Giọng nói cô vẫn nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một đại dương cảm xúc mà anh chưa từng chạm tới. Anh nhận ra, sự 'vô tâm' của anh không phải là cố ý, mà là một sự thiếu nhận thức trầm trọng, một bức màn che phủ khiến anh không thể nhìn thấy những nỗi đau thầm lặng của người mình yêu.
***
Khi Lâm An kết thúc, quán cà phê chìm vào im lặng nặng nề. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây đã bao trùm lấy không gian, làm lu mờ đi những tia sáng cuối cùng của buổi chiều, báo hiệu màn đêm đã buông xuống. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn đều đều vang lên, giờ đây càng thêm phần u hoài, như một lời than thở cho những điều đã mất. Hoàng Minh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, không thể thở nổi. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, những lời của Lâm An như những mũi kim đâm vào từng góc ký ức 'êm đềm' mà anh đã xây dựng. Từng câu chuyện nhỏ nhặt, từng khoảnh khắc cô đơn mà anh hoàn toàn không hay biết, đã xé toạc bức màn hạnh phúc giả tạo mà anh tự vẽ nên cho mối quan hệ của mình.
Anh nhận ra, sự 'vô tâm' của anh không phải là cố ý, không phải là một hành động ác độc, mà là một sự thiếu nhận thức trầm trọng, một bức màn che phủ khiến anh không thể nhìn thấy những nỗi đau thầm lặng của người mình yêu. Anh đã quá lý trí, quá tập trung vào công việc, vào những mục tiêu của riêng mình, đến mức hoàn toàn bỏ qua thế giới cảm xúc của người con gái mình yêu. Anh đã yêu một Lâm An mà anh tự vẽ nên, một Lâm An luôn vui vẻ, luôn mạnh mẽ, không bao giờ cần đến sự an ủi hay vỗ về của anh. Anh đã quên mất rằng, cô cũng chỉ là một con người, với những yếu đuối, những nỗi buồn riêng, những khao khát được sẻ chia mà anh chưa bao giờ đáp lại.
Hối tiếc dâng trào trong lòng Hoàng Minh, không chỉ là tiếc nuối cho những gì đã qua, mà là sự dằn vặt về một phiên bản anh của quá khứ, một người mà anh chưa từng biết. Một phiên bản anh đã sống trong sự ảo tưởng về một tình yêu "êm đềm", trong khi người anh yêu đang chìm đắm trong những nỗi cô đơn không ai thấu. Cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm se lạnh của Hà Nội dường như càng thấm sâu vào tận xương tủy anh, không thể xua tan đi cái lạnh giá đang bao trùm trái tim. Anh muốn nói điều gì đó, muốn giải thích, muốn biện minh, nhưng cổ họng anh khô khốc, giọng nói nghẹn lại.
"Anh... anh không hề biết những điều đó," Hoàng Minh nói, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ run rẩy và bất lực. Anh đưa tay lên ôm lấy đầu, đôi vai hơi run rẩy, những khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt. "Anh... anh cứ nghĩ mọi chuyện đều ổn. Anh cứ nghĩ em mạnh mẽ, em độc lập, em không cần anh phải để ý quá nhiều đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Anh đã sai. Anh xin lỗi, Lâm An. Anh thực sự xin lỗi."
Anh gục mặt xuống bàn một lúc, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra nơi khóe mi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm tăng thêm sự nặng nề, u uất trong lòng anh. Anh hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Anh đã quá lý trí, quá tập trung vào những gì anh cho là "lớn lao", mà bỏ qua những cảm xúc "nhỏ bé" nhưng lại là nền tảng của một mối quan hệ. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh đã nhớ những thành công của mình, nhưng quên mất những nỗ lực thầm lặng của cô để anh có thể thành công.
Lâm An chỉ im lặng quan sát. Ánh mắt cô vẫn điềm tĩnh, không một chút trách móc, nhưng cũng không một chút an ủi. Cô để anh tự mình đối diện với sự thật, với những vết thương mà chính anh đã vô tình gây ra. Cô hiểu rằng, lời xin lỗi của anh, dù chân thành đến đâu, cũng không thể xóa nhòa những gì đã xảy ra. Cô đã trải qua quá trình này rồi, đã tự mình đối diện với nỗi đau và nỗi thất vọng. Giờ đây, đến lượt anh. Cô không cần một lời xin lỗi, cô cần một sự thấu hiểu, một sự công nhận, dù muộn màng. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," cô nghĩ thầm, nhưng không nói ra. Bởi lẽ, sự cố gắng của anh, trong ký ức của cô, đã bị che mờ bởi những khoảng trống vô tận của sự chờ đợi.
Sự bàng hoàng của Hoàng Minh báo hiệu cho một hành trình tự vấn sâu sắc hơn, nơi anh sẽ phải 'đào bới' lại toàn bộ mối quan hệ dưới một góc nhìn hoàn toàn mới, đầy đau đớn. Anh chợt nhận ra, mình đã yêu cô, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Anh đã yêu một Lâm An mà anh tự vẽ nên, một Lâm An luôn vui vẻ, luôn mạnh mẽ, không bao giờ cần đến sự an ủi hay vỗ về của anh. Anh đã quên mất rằng, cô cũng chỉ là một con người, với những yếu đuối, những nỗi buồn riêng. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu trong lồng ngực, như có hàng ngàn tảng đá đang đè nén, khiến anh khó thở. Anh đã nghĩ mình yêu cô, nhưng hóa ra, anh chỉ yêu một hình bóng mơ hồ, một ảo ảnh do chính anh tạo ra. Và giờ đây, ảo ảnh đó đang vỡ tan tành, để lộ ra một sự thật trần trụi, đau đớn đến tận cùng.
***
Sau một hồi im lặng, khi tiếng nhạc Jazz/Blue đã chuyển sang một giai điệu khác, trầm lắng hơn, Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh vẫn đỏ hoe, nhưng ánh nhìn đã kiên định hơn rất nhiều. Không còn sự né tránh hay bối rối, chỉ còn một khao khát cháy bỏng muốn được thấu hiểu. Anh nhìn thẳng vào Lâm An, không còn nhìn cô như một người yêu cũ với những ký ức đối lập, mà như một con người với những nỗi đau và những trải nghiệm sâu sắc mà anh khao khát được chạm tới, được cảm nhận, dù chỉ là một phần nhỏ.
Anh biết rằng sự hối tiếc này không thể thay đổi quá khứ, không thể sửa chữa những gì anh đã vô tình gây ra. Nhưng nó có thể thay đổi cách anh đối diện với hiện tại và tương lai. Nó có thể thay đổi cách anh nhìn nhận bản thân, nhìn nhận những mối quan hệ khác trong cuộc đời. Nó có thể là một khởi đầu, dù muộn màng, cho một sự trưởng thành mà anh đã bỏ lỡ bấy lâu. Anh đã sống quá lâu trong cái vỏ bọc lý trí, trong cái thế giới chỉ có "công việc" và "hiệu quả", mà quên mất rằng con người còn có "cảm xúc", có "tâm hồn", có những "khao khát vô hình" mà không thể đo đếm bằng những con số.
Anh đặt tay lên bàn, một cử chỉ chậm rãi nhưng đầy dứt khoát, hướng về phía Lâm An. Đó không phải là một lời mời gọi, mà là một sự cởi mở, một lời đề nghị chân thành chưa từng có từ một người đàn ông vốn ít nói và luôn giữ kín cảm xúc như anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn vẫn vương vấn, hòa quyện với mùi ẩm của đêm lạnh và thoảng hương hoa nhài, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa lắng đọng, nơi hai con người đang đối diện với những vết nứt sâu hoắm trong ký ức của nhau. Tiếng chuông gió rung rinh khẽ khàng khi cửa quán mở ra rồi đóng lại, như một hơi thở nhẹ nhàng của thời gian, nhắc nhở rằng mọi thứ vẫn đang trôi đi, nhưng những ký ức thì vẫn ở lại, nguyên vẹn trong phiên bản của mỗi người.
"Lâm An..." Hoàng Minh bắt đầu, giọng nói trầm, nhưng đầy chân thành và kiên quyết, không còn vẻ khàn đặc, run rẩy như lúc nãy. "Anh biết, anh không thể quay ngược thời gian. Anh không thể sửa chữa những gì anh đã vô tình gây ra. Anh cũng không thể thay đổi ký ức của em, hay biến những nỗi đau của em thành những kỷ niệm đẹp." Anh dừng lại một chút, hít thở sâu, đôi mắt đỏ hoe vẫn nhìn thẳng vào cô, không một chút né tránh. "Nhưng... anh thực sự muốn hiểu. Anh muốn biết tất cả. Không phải để biện minh cho bản thân, không phải để làm nhẹ đi những gì em đã trải qua. Mà là để... thực sự thấu hiểu. Để anh biết được, anh đã vô tâm đến mức nào, anh đã bỏ lỡ những gì. Anh muốn hiểu rõ phiên bản câu chuyện của em, từng chi tiết nhỏ nhất."
Anh đưa ánh mắt nhìn quanh quán cà phê "Ký Ức Đọng" với kiến trúc Pháp cổ điển, những bức tranh cũ kỹ treo tường, rồi lại quay về phía Lâm An. "Liệu em có thể... kể cho anh nghe hết không? Từ đầu đến cuối, về tất cả những gì em đã trải qua trong mối quan hệ của chúng ta, theo cách em nhớ? Kể cả những điều mà anh đã hoàn toàn quên lãng, hoặc chỉ nhớ một cách méo mó." Lời đề nghị của Hoàng Minh muốn lắng nghe 'tất cả' và sự chấp nhận của Lâm An báo hiệu cho một quá trình đối chiếu ký ức sâu sắc và chi tiết hơn trong các chương tiếp theo. Sự thay đổi trong thái độ và lời nói của Hoàng Minh cho thấy anh đang trên con đường trưởng thành và thấu hiểu, hoàn thành arc cá nhân của mình.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô có chút bất ngờ trước lời đề nghị chân thành và đầy khao khát này. Cô đã nghĩ rằng anh sẽ tiếp tục biện minh, hoặc chìm đắm trong sự hối tiếc mà không thực sự muốn đối diện. Nhưng ánh mắt kiên định của anh, giọng nói trầm ấm mà đầy chân thành, đã cho cô thấy một điều khác. Cô không còn cảm thấy oán trách, nhưng cũng không thể phủ nhận những gì đã qua. Nụ cười nhẹ nở trên môi cô, một nụ cười không buồn bã, không vui vẻ, mà ẩn chứa một sự chấp nhận, một chút ẩn ý. Cô gật đầu khẽ, mái tóc dài mềm mại khẽ lay động dưới ánh đèn vàng dịu.
"Được thôi, Hoàng Minh," cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng như làn gió thoảng, nhưng trong đó có một sự kiên định. "Em sẽ kể cho anh nghe. Tất cả. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và đây là phiên bản của em." Nụ cười nhẹ của Lâm An cuối chương cho thấy cô đã chuẩn bị cho sự buông bỏ, nhưng vẫn chấp nhận một 'lần cuối' để được thấu hiểu. Cuộc chia tay không phải là kết thúc mà là một khởi đầu mới cho cả hai, một khởi đầu để họ thực sự hiểu về bản thân và về nhau, dù không còn chung đường.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.