Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 437: Bản Thể Của Ký Ức: Liệu Có Thể Hàn Gắn?
Sự im lặng của Lâm An kéo dài, không gian quán cà phê dường như cũng nín thở theo. Tiếng nhạc jazz du dương bỗng trở nên rõ ràng hơn, từng nốt trầm bổng như đang kể một câu chuyện riêng, hòa cùng tiếng tim đập dồn dập của Hoàng Minh. Anh cảm thấy như thời gian đã ngừng lại, mọi hy vọng, mọi khao khát sửa chữa của anh đều dồn vào cái nhìn và phản ứng tiếp theo của Lâm An. Anh chờ đợi, với sự lo lắng tột độ, hai tay vẫn nắm chặt dưới gầm bàn, cơ thể hơi run rẩy. Anh đã bộc lộ tất cả sự yếu đuối và hối hận của mình, và giờ đây, anh phó mặc số phận của lời đề nghị táo bạo ấy vào tay cô.
Lâm An vẫn nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng, như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Cô không lập tức trả lời, mà chìm vào một khoảng lặng sâu thẳm, cân nhắc từng lời nói, từng cảm xúc mà Hoàng Minh vừa bộc bạch. Trong nội tâm cô, một cuộc giằng xé âm thầm đang diễn ra. Một mặt, cô thấu hiểu nỗi đau và sự hối hận chân thành của Hoàng Minh. Cô thấy được sự trưởng thành, sự thay đổi trong con người anh. Lời đề nghị của anh, dù có phần ngây thơ và không thực tế, lại là một biểu hiện của sự quan tâm và khao khát được chuộc lỗi mà cô chưa từng thấy ở anh trước đây. Nó chạm đến một góc mềm yếu trong trái tim cô, một góc mà cô tưởng chừng đã chai sạn sau bao nhiêu năm.
Nhưng mặt khác, Lâm An cũng hiểu rõ bản chất của ký ức, của thời gian, và của chính con người cô. Ký ức không phải là một tập hồ sơ có thể chỉnh sửa, thêm bớt theo ý muốn. Mỗi khoảnh khắc, dù đau đớn hay hạnh phúc, đều là một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh cuộc đời. Những vết thương lòng mà Hoàng Minh muốn "sửa chữa" đã trở thành những vết sẹo, những dấu ấn khắc sâu vào tâm hồn cô. Chúng đã tôi luyện cô, dạy cô cách mạnh mẽ hơn, cách tự yêu thương bản thân mình hơn. Liệu việc xóa bỏ hay làm dịu đi những ký ức đó có phải là xóa bỏ đi một phần của chính cô, của hành trình mà cô đã một mình vượt qua? Nếu không có những nỗi đau đó, liệu cô có trở thành Lâm An của ngày hôm nay, một người đã học được cách buông bỏ, cách chấp nhận những điều không thể thay đổi?
Cô nhẹ nhàng đặt ly cà phê rỗng xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm khẽ khàng với mặt bàn gỗ sờn cũ, nghe như một tiếng thở dài. Ánh mắt cô vẫn giữ vẻ suy tư, không nói một lời. Bên ngoài quán, gió đêm se lạnh hơn, lùa qua khe cửa và khẽ làm rung rinh những chiếc chuông gió, tạo nên một âm thanh trong trẻo nhưng cũng đầy u hoài. Hoàng Minh nhìn cô, khuôn mặt anh tái nhợt vì lo lắng, bờ môi khô khốc. "Em... em nghĩ sao?" Giọng anh run rẩy, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, như thể anh đang sợ hãi làm vỡ tan bầu không khí mong manh này.
Lâm An vẫn im lặng. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đầy tuyệt vọng của Hoàng Minh, và cô thấy được một sự tổn thương thật sự, một sự bàng hoàng khi anh nhận ra những gì mình đã bỏ lỡ. Cô biết, anh đang trên con đường trưởng thành, trên con đường tự thấu hiểu bản thân. Và có lẽ, đây là một phần quan trọng trong hành trình ấy của anh. Cô không muốn dập tắt ngọn lửa khao khát sửa chữa trong anh, nhưng cô cũng không thể nói dối chính mình về bản chất bất biến của ký ức. Nụ cười nhẹ trên môi cô vẫn ở đó, một nụ cười không buồn bã, không vui vẻ, mà ẩn chứa một triết lý sâu sắc, một sự chấp nhận rằng "chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Cô hiểu rằng, cuộc chia tay không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai, một khởi đầu để họ thực sự hiểu về bản thân và về nhau, dù không còn chung đường. Nhưng câu trả lời cho lời đề nghị của Hoàng Minh thì vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không gian quán cà phê "Ký Ức Đọng" như một câu hỏi triết lý không lời giải.
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng dường như nó chỉ càng làm sâu thêm sự tĩnh mịch, trầm lắng trong quán. Hoàng Minh cảm thấy từng nhịp đập của trái tim mình rõ ràng hơn bao giờ hết, đập dồn dập như muốn phá vỡ lồng ngực. Anh nín thở chờ đợi, không dám nhúc nhích, không dám phá vỡ khoảnh khắc mong manh này. Mùi cà phê rang xay nồng nàn ban đầu giờ đã phảng phất nhẹ hơn, trộn lẫn với hương gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa u hoài. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây đổ bóng lên khuôn mặt anh, càng làm rõ vẻ khắc khoải, lo âu. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa, mà chìa khóa nằm trong tay Lâm An, và cô có thể chọn mở ra một con đường mới, hoặc đóng sập nó lại vĩnh viễn. Anh thấy được sự kiên định ẩn sau đôi mắt to tròn, long lanh của cô, một sự kiên định mà anh đã từng bỏ lỡ, đã từng vô tình phủ nhận.
Lâm An hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô vẫn lướt qua khung cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh đèn đường mờ ảo hắt lên những vệt sáng lờ mờ. Cô chậm rãi quay lại nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô không còn xa xăm nữa, mà tập trung hoàn toàn vào anh, như muốn đọc thấu tâm can anh. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi cô, không phải nụ cười vui vẻ, cũng không phải nụ cười buồn bã, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Cô khẽ đưa tay chạm vào chiếc ly cà phê đã cạn, miết nhẹ thành ly, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Rồi cô cất giọng, nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn vạn suy tư.
"Anh Minh à, anh nghĩ ký ức là gì?" Cô hỏi, không phải để tìm kiếm một câu trả lời từ anh, mà là để mở ra cánh cửa cho một cuộc đối thoại sâu sắc hơn về bản chất của chính nó. Giọng cô đều đều, trầm ấm, như tiếng nhạc jazz đang len lỏi trong không gian quán. Nó không phải là một lời từ chối trực tiếp, mà là một lời mời gọi anh cùng cô suy ngẫm về điều anh vừa đề nghị. Hoàng Minh khẽ giật mình, không ngờ cô lại hỏi lại anh một câu hỏi mang tính triết lý như vậy. Anh đã chuẩn bị cho một lời từ chối thẳng thừng, hoặc một lời chấp nhận đầy hy vọng, chứ không phải một câu hỏi để anh tự vấn. Anh nghiêng người về phía trước, dồn toàn bộ sự chú ý vào cô, cố gắng đọc vị từng biểu cảm trên gương mặt thanh thoát của cô.
Trong tâm trí Hoàng Minh, ký ức là những thước phim được lưu trữ, có thể tua đi tua lại, thậm chí có thể chỉnh sửa nếu có công cụ phù hợp. Anh đã luôn tin vào khả năng "quên đi" những điều không vui, hoặc "nhớ lại" những điều tốt đẹp hơn. Nhưng những lời Lâm An đã kể trong các chương trước đã chứng minh rằng ký ức của anh là một phiên bản được chọn lọc, một phiên bản đã vô thức gạt bỏ đi những nỗi đau của cô. Giờ đây, khi cô hỏi "ký ức là gì?", anh bỗng thấy bối rối. Anh có thể định nghĩa nó bằng lý trí, nhưng làm sao anh có thể định nghĩa nó bằng cảm xúc, bằng những vết sẹo vô hình trong tâm hồn mà anh vừa khám phá ra? Anh thấy mình thật nhỏ bé trước sự phức tạp của vấn đề này.
"Ký ức... là những gì đã qua, những gì chúng ta đã trải nghiệm, em ạ," anh ngập ngừng đáp, giọng anh vẫn còn run rẩy. "Nó là... lịch sử của chúng ta." Anh biết câu trả lời này thật khô khan, thiếu chiều sâu, không thể chạm đến bản chất mà cô đang muốn nói tới. Anh nhìn vào đôi mắt cô, mong chờ một sự hướng dẫn, một ánh sáng.
Lâm An mỉm cười nhẹ, lắc đầu từ tốn. "Đúng vậy, anh Minh. Nó là lịch sử của chúng ta. Nhưng nó không chỉ là những sự kiện đã xảy ra. Nó là cách chúng ta cảm nhận những sự kiện đó, cách chúng ta lưu giữ chúng, và quan trọng hơn, cách chúng định hình chúng ta thành con người ngày hôm nay." Cô nói, giọng cô đầy suy tư, như thể mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Nếu ký ức chỉ là những thước phim có thể chỉnh sửa, thì chúng ta có khác gì những diễn viên đang diễn lại một vở kịch đã được viết lại kịch bản? Chúng ta còn là chính chúng ta nữa không?"
Hoàng Minh im lặng lắng nghe, từng lời cô nói như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những định nghĩa khô khan mà anh đã từng nắm giữ. Anh cảm thấy một sự bàng hoàng, một sự vỡ lẽ đang dần len lỏi vào tâm trí. Anh đã từng nghĩ ký ức là một thứ hữu hình, một thứ có thể thao túng. Nhưng Lâm An đã vẽ ra một bức tranh khác, một bức tranh về ký ức như một phần bản thể, một phần linh hồn không thể tách rời. Anh bắt đầu hiểu rằng, lời đề nghị "viết lại ký ức" của anh, dù xuất phát từ sự hối lỗi, có lẽ lại là một sự phủ nhận chính con người Lâm An.
Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây trầm bổng hơn, như đang kể một câu chuyện cổ tích về thời gian và ký ức. "Những ký ức đó, dù đau lòng, đã dạy em cách trưởng thành, cách tự chữa lành. Mỗi lần em cảm thấy bị bỏ quên, mỗi lần em chờ đợi vô vọng, mỗi lần em tin vào một lời hứa rồi lại thất vọng... chúng không phải là những khoảnh khắc em muốn xóa bỏ. Chúng là những bài học. Chúng đã dạy em cách mạnh mẽ hơn, cách đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Chúng đã dạy em cách tự yêu thương bản thân, cách đặt ra giới hạn cho những gì em có thể chấp nhận."
Cô dùng ngón tay miết nhẹ thành ly, ánh mắt cô vẫn không trực tiếp nhìn Hoàng Minh, mà lướt qua những bức tranh treo tường cũ kỹ của quán, những bức tranh đã chứng kiến bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu kỷ niệm được kể. "Nếu chúng ta 'viết lại' chúng, nếu chúng ta làm cho những ký ức đó trở nên 'tốt đẹp hơn' như anh nói, thì em của ngày hôm nay liệu có còn là em nữa không? Liệu em có còn là người đã học được cách chấp nhận sự thật, cách buông bỏ những điều không thuộc về mình? Liệu em có còn là người đã tìm thấy sự bình yên trong chính những vết sẹo ấy?"
Hoàng Minh lắng nghe, gương mặt anh lộ rõ sự đấu tranh nội tâm. Anh muốn phản bác, muốn nói rằng anh chỉ muốn xoa dịu nỗi đau của cô, muốn cô không còn phải chịu đựng. Nhưng những lời cô nói quá đỗi hợp lý, quá đỗi chân thành. Anh nhận ra rằng, mong muốn "sửa chữa" của anh không phải là vì cô, mà là vì chính anh, vì anh không muốn đối mặt với sự thật rằng anh đã từng là nguyên nhân của những nỗi đau ấy. Anh đã từng là một Hoàng Minh vô tâm, và anh muốn xóa bỏ ký ức về Hoàng Minh đó, không chỉ trong tâm trí cô mà còn trong tâm trí chính mình.
"Nhưng... nếu chúng ta có thể làm nó tốt đẹp hơn?" Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh yếu ớt, như một lời thì thầm của sự tuyệt vọng. Anh vẫn cố gắng bám víu vào một tia hy vọng mong manh, một khả năng nào đó để anh có thể chuộc lỗi, để anh có thể thay đổi quá khứ. Anh không muốn chấp nhận rằng có những thứ không thể thay đổi, có những thứ đã trở thành một phần không thể tách rời của con người. Anh nhìn Lâm An, đôi mắt sâu thẳm của anh đầy v�� van nài, mong cô có thể cho anh một lối thoát.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, hòa vào tiếng nhạc jazz du dương. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt cô giờ đây không còn sự xa xăm nữa, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng đầy tiếc nuối. Cô biết, anh đang đau khổ, đang dằn vặt. Và cô cũng hiểu rằng, anh đang cố gắng tìm kiếm một cách để tự giải thoát cho chính mình. Nhưng cô không thể cho anh một lối thoát bằng cách phủ nhận chính mình, phủ nhận hành trình mà cô đã trải qua.
"Và ngay cả khi chúng ta có thể 'hàn gắn' những vết nứt trong ký ức, thì vết sẹo vẫn còn đó, anh Minh ạ," Lâm An nói, giọng cô trở nên trầm hơn, mang một chút u buồn nhưng không bi lụy. "Liệu đó có phải là một sự hàn gắn thực sự, hay chỉ là một ảo ảnh của sự vẹn nguyên? Giống như một cái ly đã vỡ, dù có dán lại khéo léo đến mấy, nó vẫn sẽ có những đường nứt, những vết keo. Anh vẫn sẽ nhớ rằng nó đã từng vỡ. Và em, em cũng sẽ nhớ rằng mình đã từng đau."
Hoàng Minh im lặng, cúi đầu. Những lời cô nói như những mũi kim châm thẳng vào tâm trí anh, phá tan mọi ảo tưởng, mọi hy vọng về một sự "sửa chữa" hoàn hảo. Anh đã luôn nghĩ rằng, nếu anh có thể làm cho cô quên đi những nỗi đau, thì mọi chuyện sẽ trở lại như cũ, hoặc ít nhất là tốt đẹp hơn. Nhưng anh quên mất rằng, những vết sẹo không phải là thứ để xóa bỏ, mà là minh chứng cho một quá trình đã diễn ra, một quá trình đã làm nên con người hiện tại. Ký ức, dù đau khổ đến mấy, cũng là một phần không thể thiếu của cuộc đời, là những viên gạch lát nên con đường mà mỗi người đã đi qua.
Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Hoàng Minh, như muốn anh thấu hiểu tận cùng những gì cô đang nói. "Anh mong muốn 'hàn gắn' điều gì, anh Minh? Ký ức của em, hay nỗi day dứt của chính anh?" Câu hỏi cuối cùng của cô không phải là một sự trách móc, mà là một lời đặt vấn đề, một lời mời gọi anh tự vấn bản thân. Nó xoáy sâu vào tâm can Hoàng Minh, khiến anh phải đối mặt với động cơ thực sự đằng sau lời đề nghị táo bạo của mình.
Hoàng Minh đưa tay vuốt tóc, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tâm trí anh đang quay cuồng với những lời nói của cô. Anh chợt nhận ra, lời đề nghị của anh không phải là một hành động vị tha, mà là một hành động ích kỷ, một cách để anh tự xoa dịu lương tâm mình. Anh muốn cô quên đi, để anh không còn phải cảm thấy tội lỗi. Anh muốn cô hạnh phúc, để anh không còn phải đối mặt với Hoàng Minh của quá khứ, một Hoàng Minh vô tâm, hời hợt. Anh muốn "sửa chữa" ký ức của cô, nhưng thực chất là anh muốn "sửa chữa" chính mình, sửa chữa những gì anh đã làm sai. Và anh đã làm điều đó bằng cách muốn thay đổi chính bản thể của cô, thứ đã được kiến tạo từ những ký ức ấy.
Lâm An khẽ thở dài một lần nữa, tựa lưng vào ghế, để lại cho Hoàng Minh khoảng không gian để anh tự suy ngẫm. Tiếng nhạc jazz giờ đây dường như đã trở nên mơ hồ hơn, nhường chỗ cho khoảng lặng nặng trĩu suy tư giữa hai người. Bên ngoài quán, đêm đã khuya lắm rồi, tĩnh mịch và se lạnh. Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lùa qua cơ thể, không phải từ gió đêm, mà từ sự thật vừa vỡ lẽ trong tâm hồn anh. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi thứ, nhưng giờ đây anh nhận ra rằng, có những vết sẹo không cần phải hàn gắn, mà chỉ cần được chấp nhận. Có những ký ức không thể xóa bỏ, mà chỉ có thể được thấu hiểu. Và có những con người, đã được định hình bởi chính những ký ức ấy, không thể thay đổi mà không đánh mất đi một phần quan trọng của bản thân.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An. Ánh mắt anh không còn sự van nài hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc vừa được hình thành. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu rằng, những gì cô nói không phải là một lời từ chối, mà là một bài học. Một bài học về bản chất của ký ức, về sự trưởng thành, và về ranh giới mong manh giữa sự hàn gắn và sự phủ nhận. Anh đã hiểu rằng, cô không muốn anh "sửa chữa" quá khứ của cô, mà cô muốn anh chấp nhận nó, chấp nhận cả những vết sẹo, bởi vì chính những vết sẹo ấy đã tạo nên Lâm An của ngày hôm nay. Và đó là một Lâm An kiên cường, sâu sắc, đã học được cách buông bỏ, và đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, dù không có anh bên cạnh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.