Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 438: Hai Ký Ức, Một Chiều Mưa

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An. Ánh mắt anh không còn sự van nài hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu sâu sắc vừa được hình thành. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu rằng, những gì cô nói không phải là một lời từ chối, mà là một bài học. Một bài học về bản chất của ký ức, về sự trưởng thành, và về ranh giới mong manh giữa sự hàn gắn và sự phủ nhận. Anh đã hiểu rằng, cô không muốn anh "sửa chữa" quá khứ của cô, mà cô muốn anh chấp nhận nó, chấp nhận cả những vết sẹo, bởi vì chính những vết sẹo ấy đã tạo nên Lâm An của ngày hôm nay. Và đó là một Lâm An kiên cường, sâu sắc, đã học được cách buông bỏ, và đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, dù không có anh bên cạnh.

***

Đêm khuya buông xuống, không gian quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’ trở nên vắng vẻ hơn bao giờ hết, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu hắt lên những góc tường rêu phong, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã chứng kiến biết bao câu chuyện. Lâm An đã rời đi, để lại Hoàng Minh một mình giữa khoảng lặng mênh mông, nặng trĩu. Anh vẫn ngồi đó, bất động, tay day day trán, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào chiếc cốc rỗng còn vương vấn mùi cà phê nguội lạnh. Cái lạnh se sắt của đêm cuối thu dường như đã lùa vào tận xương tủy, nhưng không thấm tháp gì so với luồng khí lạnh đang cào xé trong tâm hồn anh.

Những lời nói của Lâm An vẫn văng vẳng bên tai, từng câu, từng chữ như những mũi kim châm thẳng vào nhận thức đã chai sạn của anh. “Anh mong muốn ‘hàn gắn’ điều gì, anh Minh? Ký ức của em, hay nỗi day dứt của chính anh?” Câu hỏi ấy, tưởng chừng giản dị, lại xoáy sâu vào tận cùng bản ngã, phơi bày một sự thật trần trụi mà bấy lâu nay anh cố tình lảng tránh. Anh đã tự dối mình, đã tự vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về việc “sửa chữa” quá khứ, biến những vết thương của cô thành những kỷ niệm êm đềm. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó chỉ là một hành động ích kỷ, một nỗ lực tuyệt vọng để xoa dịu lương tâm đang bị cắn rứt, để chuộc lỗi với hình bóng của một Hoàng Minh vô tâm, hời hợt trong ký ức của cô.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong suy nghĩ. Ký ức. Cái khái niệm tưởng chừng đơn giản ấy, giờ đây lại trở nên phức tạp và đầy sức nặng. Anh đã luôn tin rằng ký ức là một dòng chảy ổn định, một thước phim được lưu giữ nguyên vẹn trong tâm trí. Nhưng Lâm An đã cho anh thấy, ký ức không phải là một cuốn biên niên sử khách quan, mà là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, mỗi người một góc nhìn, nhuốm màu cảm xúc và trải nghiệm cá nhân. Phiên bản của anh, về một tình yêu êm đềm, không sóng gió, chỉ đơn thuần “xa dần vì hết hợp”, giờ đây sụp đổ tan tành trước phiên bản của cô, một chuỗi những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực.

Anh mở mắt, nhìn quanh quán cà phê quen thuộc. Từng góc nhỏ, từng chi tiết trang trí, thậm chí cả mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, tất cả đều gợi lên những mảng ký ức về Lâm An, về những ngày tháng họ từng cùng nhau chia sẻ. Nhưng liệu những ký ức ấy có thật sự giống nhau? Hay anh chỉ nhớ những "điểm chạm" bề mặt, trong khi cô lại khắc sâu những "khoảng trống" mà anh đã để lại? Tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu. Anh đã ở đó, nhưng anh đã không thực sự nhìn thấy cô. Anh đã hiện diện, nhưng anh đã vắng mặt trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của cô. Một cảm giác tội lỗi ghê gớm dâng lên, như một dòng nước lũ cuốn trôi đi mọi sự biện minh, mọi lớp vỏ bọc mà anh đã tự tạo ra để bảo vệ mình.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi quán. Con phố đêm tĩnh mịch, chỉ có vài ánh đèn đường hắt hiu rọi xuống. Anh dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao. Có lẽ, anh đã luôn nhìn mọi thứ như một bức tranh hoàn chỉnh, trong khi cô lại nhìn thấy những nét vẽ còn dang dở, những khoảng màu chưa được lấp đầy. Ký ức của anh là một bức tranh phong cảnh yên bình, còn ký ức của cô là một bức chân dung với những giọt nước mắt vô hình. Và giờ đây, anh nhận ra rằng, hai bức tranh đó, dù vẽ cùng một chủ thể, lại hoàn toàn khác biệt. Anh đã nghĩ mình có thể "sửa chữa" bức tranh của cô, nhưng anh quên mất rằng, mỗi nét cọ, mỗi vết mực trên bức tranh của cô đều đã trở thành một phần không thể tách rời của bản thể cô. Anh không thể xóa bỏ, cũng không thể vẽ lại. Anh chỉ có thể chấp nhận. Và sự chấp nhận ấy, hóa ra lại đau đớn hơn bất kỳ lời từ chối nào.

***

Chiều hôm sau, trời âm u, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc khắp các con phố, báo hiệu một đợt lạnh mới. Hoàng Minh quay lại quán ‘Ký Ức Đọng’, nơi mà những ký ức của anh và Lâm An đan xen, chồng chéo lên nhau như những sợi chỉ rối. Lần này, anh không đến để tìm kiếm sự hàn gắn hay một lời xin lỗi. Anh đến để lắng nghe. Để thực sự lắng nghe. Lâm An đã đợi anh ở chiếc bàn quen thuộc, nơi họ thường ngồi. Cô vẫn mặc một chiếc váy màu xanh pastel dịu dàng, mái tóc dài xõa tự nhiên, toát lên vẻ thanh thoát nhưng ẩn chứa một chút u buồn đã trở thành cố hữu.

Hoàng Minh bước đến, kéo ghế ngồi đối diện cô. Không khí ban đầu dè dặt, một sự ngập ngừng len lỏi giữa hai người. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự van nài hay mong mỏi, mà thay vào đó là một sự thành khẩn, một khao khát được thấu hiểu sâu sắc. Đó là một ánh mắt mà Lâm An chưa từng thấy ở anh, ít nhất là trong những năm tháng họ bên nhau.

"Anh... anh chỉ muốn hiểu. Thực sự hiểu," Hoàng Minh lên tiếng, giọng anh trầm hơn, không còn sự chắc chắn thường thấy. Anh không còn muốn biện minh, không còn muốn cố gắng thay đổi ký ức của cô. Anh chỉ muốn được biết, được nhìn thế giới qua đôi mắt của cô, dù cho sự thật đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã nhận ra, việc "sửa chữa" ký ức của cô là điều không thể, và cũng là một hành động thiếu tôn trọng. Điều anh có thể làm, duy nhất, là chấp nhận và thấu hiểu.

Lâm An nhìn anh. Ánh mắt cô dò xét, nhưng cũng tràn đầy sự thấu cảm. Cô đã thấy sự thay đổi trong anh, một sự thay đổi không đến từ lời nói suông mà từ sâu thẳm nội tâm. Anh không còn là Hoàng Minh của quá khứ, người chỉ nhìn thấy những gì mình muốn thấy. Anh đang học cách đối mặt với những gì mình đã không thấy. Một nụ cười nhẹ, thoáng qua trên môi cô. "Em sẽ kể cho anh nghe," cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, truyền cảm, "nếu anh thực sự muốn nghe." Lời nói của cô không phải là một sự nhân nhượng, mà là một sự mở lòng, một sự tin tưởng mong manh. Cô biết rằng việc kể lại những ký ức đau buồn là một lần nữa phải đối diện với vết thương cũ, nhưng cô cũng hiểu rằng, chỉ khi đối diện, mới có thể thực sự buông bỏ.

Họ gọi đồ uống. Hoàng Minh vẫn cà phê đen, Lâm An vẫn là cacao nóng. Cùng một thứ đồ uống, nhưng giờ đây, chúng mang một ý nghĩa khác. Không phải là biểu tượng của sự hòa hợp, mà là sự nhắc nhở về những thói quen vẫn còn đó, nhưng đã thiếu đi sự đồng điệu trong tâm hồn. Tiếng mưa phùn lất phất bên ngoài cửa kính, tạo nên một bản nhạc nền dịu buồn cho cuộc đối thoại sắp diễn ra. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa, tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Hoàng Minh cảm thấy một chút run rẩy trong lồng ngực, không phải vì lạnh, mà vì sự chờ đợi một sự thật có thể sẽ khiến anh tan nát.

***

Mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, từng hạt tí tách đọng trên cửa kính, rồi chảy dài xuống như những dòng nước mắt vô hình. Chiếc máy phát nhạc trong quán giờ đây đang ngân nga những giai điệu jazz du dương, trầm bổng, nhưng đối với Hoàng Minh, nó lại nghe như một bản nhạc buồn, báo hiệu những điều anh sắp phải đối mặt. Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Lâm An, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

"Anh nhớ... một buổi chiều mưa như thế này," Hoàng Minh bắt đầu, cố gắng gợi lại một kỷ niệm mà anh tin là đẹp đẽ. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái nhỏ nhắn ngồi đối diện mình, đôi mắt long lanh nhìn ra ngoài khung cửa sổ. "Hôm đó, cũng mưa phùn thế này, em gọi món cacao nóng, còn anh thì cà phê. Em đã cười rất tươi, kể cho anh nghe về cuốn sách em đang đọc, về ước mơ được mở một tiệm hoa nhỏ. Anh nhớ... đó là một chiều rất yên bình, rất ấm áp." Anh kể, trong ánh mắt anh hiện lên một nụ cười nhẹ, một sự hoài niệm về một khoảnh khắc anh cho là hạnh phúc trọn vẹn. Anh nhớ rõ chiếc khăn quàng cổ màu đỏ mà cô đã tặng anh, anh nhớ hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô khi cô nghiêng đầu. Anh nhớ cái cảm giác bình yên khi nhìn cô cười, khi cảm thấy mình là một phần của thế giới nhỏ bé, diệu kỳ đó.

Lâm An lắng nghe, ánh mắt cô vẫn bình thản, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một đại dương cảm xúc đang gợn sóng. Cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ vành ly cacao nóng, hơi ấm từ chiếc ly truyền qua đầu ngón tay. "Em nhớ chiều mưa đó," cô đáp, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự nặng nề không thể diễn tả. "Em đã chờ anh hơn nửa tiếng trước khi anh đến, anh Minh ạ. Em đã đến sớm, gọi đồ, rồi ngồi nhìn ra cửa sổ, từng giây từng phút chờ đợi. Em đã nhắn tin cho anh, nhưng anh không hồi đáp. Em đã tự nhủ, chắc anh bận, chắc anh đang vội. Em đã cố gắng giữ cho nụ cười trên môi khi anh đến, để anh không thấy em đã thất vọng thế nào. Em không muốn anh cảm thấy áp lực, không muốn anh nghĩ em là một người khó chiều."

Hoàng Minh sững sờ. Nụ cười trên môi anh vụt tắt. "Em... đã chờ anh sao?" Anh lẩm bẩm, như thể không thể tin vào điều mình vừa nghe. Trong ký ức của anh, anh đến, cô đã ở đó, mỉm cười đón chào. Anh chưa bao giờ để ý đến khoảng thời gian cô đã chờ đợi, chưa bao giờ để ý đến sự gượng gạo trong nụ cười ấy. Mọi thứ trong ký ức của anh đều là sự tự nhiên, một sự trùng hợp hoàn hảo của định mệnh.

Lâm An khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi cacao ngọt ngào. "Và anh nhớ em kể về cuốn sách, về tiệm hoa đúng không? Anh có nhớ... em đã kể những điều đó trong khi anh đang kiểm tra email trên điện thoại không? Anh có nhớ, em đã cố gắng thu hút sự chú ý của anh bằng cách hỏi anh về công việc, nhưng anh chỉ trả lời ngắn gọn, rồi lại quay về với màn hình điện thoại? Anh có nhớ, khi em kể về ước mơ tiệm hoa, anh đã nói 'Anh thấy em hợp với công việc văn phòng hơn' rồi chuyển chủ đề không?" Cô ngừng lại một chút, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, không trách móc, không phán xét, chỉ có một sự thật trần trụi. "Danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội' mà anh nói chúng ta đã cùng nghe hôm đó... Em đã nghe nó một mình, rất lâu, trước khi anh đến, và cả sau khi anh rời đi. Nó không phải là bản nhạc nền cho tình yêu của chúng ta, anh Minh. Nó là bản nh��c cho nỗi cô đơn của em."

Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhớ những chi tiết đó, từng chút một, nhưng theo một cách hoàn toàn khác. Anh nhớ mình đã kiểm tra email, nhưng anh nghĩ đó là sự chuyên nghiệp, là trách nhiệm. Anh nhớ mình đã đưa ra lời khuyên về tiệm hoa, nhưng anh nghĩ đó là sự thực tế, là sự quan tâm. Anh nhớ mình đã ngồi đó, cùng cô, trong một không gian yên bình. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười, hiện diện. Nhưng anh quên mất những lúc cô chờ. Anh quên mất những lúc cô đau. Anh quên mất những lúc cô cố gắng che giấu sự thất vọng dưới lớp vỏ bọc của sự bình thản.

"Vậy ra..." Hoàng Minh lẩm bẩm, giọng anh nghẹn lại, "Vậy ra, anh đã ở đó, nhưng anh không hề thấy em." Câu nói ấy không phải là một câu hỏi, mà là một sự nhận thức đau đớn, một lời thú nhận với chính mình. Anh đã tin rằng tình yêu của họ là một dòng sông êm đềm, nhưng hóa ra, đó chỉ là cái nhìn từ bờ của anh. Còn ở giữa dòng, cô đã phải chèo chống một mình, đối mặt với những cơn sóng ngầm mà anh chưa bao giờ nhận ra.

Anh cúi gục đầu xuống, hai tay ôm lấy mặt. Quán cà phê vẫn vang vọng tiếng nhạc jazz buồn, tiếng mưa phùn vẫn rơi tí tách bên ngoài. Mùi cà phê rang xay và đất ẩm giờ đây chỉ càng làm tăng thêm sự nặng nề trong lồng ngực anh. Anh không thể tin được, một ký ức mà anh đã gìn giữ bấy lâu, một khoảnh khắc mà anh luôn nghĩ là đẹp đẽ, lại ẩn chứa nhiều nỗi đau và sự cô đơn đến vậy. Anh đã yêu cô, nhưng anh đã không yêu cùng một ký ức với cô. Anh đã sống trong câu chuyện của mình, mà không hề biết rằng cô cũng đang sống trong một câu chuyện khác, song song, nhưng hoàn toàn đối lập. Sự khác biệt quá lớn trong ký ức về những điều nhỏ nhặt nhất củng cố ý tưởng rằng họ không thể sống cùng một hiện tại. Nỗi đau của Hoàng Minh khi nhận ra sự thật này sẽ là chất xúc tác cho sự chấp nhận và buông bỏ của anh. Lâm An, với vẻ điềm tĩnh khi kể lại những chi tiết đã khiến cô tổn thương, cho thấy cô đã thực sự kiên định trong việc đối diện với sự thật và đã chuẩn bị cho sự kết thúc dứt khoát của mối quan hệ, không còn sự ảo tưởng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free