Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 56: Bữa Tối Của Những Khoảng Trống

Nỗi buồn thấm đẫm trong căn hộ, kéo theo bóng tối bao trùm từng ngóc ngách, khiến Lâm An cảm thấy mình như đang chìm vào một vùng không gian vô tận của những hoài nghi và thất vọng. Dù đã cố gắng tắt đi ánh sáng vật lý, nhưng ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng của Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" trong ký ức vẫn cứ ám ảnh, như một lời nhắc nhở về sự cô đơn ngay cả khi có người kề bên. Cảm giác lạnh lẽo của ly cà phê nguội lạnh vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, một vị đắng chát kéo dài, như chính dư vị của cuộc trò chuyện về tương lai mà cô và Hoàng Minh đã có. Anh ấy nói về những nền tảng vững chắc, về sự tiện nghi vật chất, trong khi cô lại mơ mộng về một mái ấm tình cảm, về sự kết nối tâm hồn. Sự khác biệt ấy, ban đầu chỉ là một vết nứt nhỏ, giờ đây đã bắt đầu lan rộng, gặm nhấm sự bình yên trong cô.

Lâm An ôm lấy chính mình, đôi vai gầy run rẩy. Cô biết, cô đã bắt đầu "cố gắng một mình quá lâu", cố gắng vá víu những mảnh ghép vô hình của một mối quan hệ mà dường như chỉ có mình cô nỗ lực vun đắp bằng cảm xúc. Sự kìm nén, việc cô không thể bộc lộ hết nỗi lòng mình, đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách cô với Hoàng Minh, khiến anh không hề hay biết về những gì cô đang phải chịu đựng. Nỗi cô đơn dù Hoàng Minh ở bên, sự lạc lõng khi anh nói về tương lai, tất cả đều là những dấu hiệu mà cô đã bỏ qua, đã chấp nhận, đã kìm nén. Và giờ đây, trong bóng tối của căn hộ Thanh Mai, chúng quay trở lại, rõ ràng hơn bao giờ hết, như những lời thì thầm của số phận, báo hiệu cho một sự suy sụp tinh thần, cho một quyết định khó khăn sắp đến, một quyết định mà cô biết sẽ phải đưa ra để giải thoát chính mình.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, Lâm An thức dậy với một cảm giác nặng trĩu. Hôm nay là một ngày đặc biệt. Không phải kỷ niệm, cũng chẳng phải sinh nhật, chỉ là một buổi hẹn hò mà Hoàng Minh đã hứa sẽ dành trọn vẹn cho cô sau chuỗi ngày dài bận rộn. Anh đã nói vậy, với giọng điệu chắc chắn và ánh mắt có vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy hứa hẹn. Cô đã mong chờ buổi tối này đến mức đã chuẩn bị tinh thần từ mấy ngày trước, chọn lựa chiếc váy đẹp nhất, tưởng tượng ra những cuộc trò chuyện, những nụ cười và ánh mắt mà họ sẽ trao cho nhau.

Căn hộ của Thanh Mai, nơi Lâm An đang tạm trú, là một không gian pha trộn giữa nét hiện đại và vintage, ấm cúng và đầy chất thơ. Tông màu be, xanh lá cây và nâu đất chủ đạo mang lại cảm giác bình yên, như một chốn ẩn mình giữa lòng thành phố ồn ào. Nhiều đồ gốm thủ công được sắp đặt khéo léo trên kệ sách, những bức tranh vẽ nhỏ của Thanh Mai treo trên tường, cùng với những chậu cây cảnh xanh mướt, tất cả tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, tràn đầy sức sống. Bên ngoài ban công nhỏ, giàn cây leo đang thì thầm trong gió, tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng vào, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng mà Thanh Mai thường bật. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi bánh nướng nếu Thanh Mai có hứng thú vào bếp, tạo nên một hương vị đặc trưng cho nơi đây.

Lâm An bước đến tủ quần áo, ngón tay lướt nhẹ qua những bộ váy. Cuối cùng, cô dừng lại ở một chiếc váy màu xanh pastel, chất liệu lụa mềm mại, đơn giản nhưng tinh tế. Nó không quá nổi bật, nhưng đủ để tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô. Cô nhớ Hoàng Minh từng khen cô mặc màu này trông rất dịu dàng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lâm An, nụ cười của một người con gái đang yêu và đang kỳ vọng. Cô chọn đôi giày cao gót màu nude, trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son hồng và kẻ mắt tinh tế, đủ để đôi mắt to tròn, long lanh thêm phần cuốn hút.

Đứng trước gương, Lâm An ngắm nhìn mình. Ánh sáng hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm vàng căn phòng, hắt lên mái tóc dài, mềm mại của cô, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Cô cảm thấy lòng mình tràn đầy hy vọng. "Hôm nay, anh ấy sẽ dành thời gian cho mình," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ bé, run rẩy. Cô muốn được Hoàng Minh lắng nghe, muốn được anh chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, chứ không phải chỉ là những con số và dự án. Cô muốn được cảm thấy mình là trọng tâm trong thế giới bận rộn của anh, dù chỉ là một buổi tối.

Hoàng Minh là một người đàn ông lý trí, cô biết điều đó. Anh luôn đặt công việc lên hàng đầu, luôn có những kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Cô yêu anh vì sự ổn định, vì sự thông minh và ý chí kiên định của anh. Nhưng đôi khi, cô lại khao khát một chút lãng mạn, một chút bốc đồng, một chút vô tư từ anh. Cô muốn anh nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương trọn vẹn, không vướng bận những lo toan khác. "Liệu hôm nay có khác không?" Cô hỏi chính mình, câu hỏi lặp đi lặp lại như một điệp khúc trong tâm trí. Cô cố gắng gạt bỏ những hoài nghi từ đêm qua, những cảm giác trống rỗng từ những cuộc trò chuyện vô vọng. Cô muốn tin vào buổi tối này, muốn tin vào lời hứa của Hoàng Minh, rằng anh sẽ bù đắp cho những ngày bận rộn đã qua. Cô chỉnh lại mái tóc, vuốt nhẹ tà váy, hít một hơi thật sâu. Mùi hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ trên bàn phảng phất, mang theo chút bình yên, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn sự thấp thỏm trong lòng cô. Cô chờ đợi tiếng chuông cửa, chờ đợi Hoàng Minh đến đón, với một trái tim vừa háo hức, vừa mang theo một nỗi lo âu vô định.

***

Nhà Hàng "Bữa Tối Đầu Tiên" là một không gian sang trọng và lãng mạn, đúng như cái tên của nó. Kiến trúc Đông Dương cổ kính hòa quyện cùng nét hiện đại tinh tế, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoài cổ vừa đẳng cấp. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê lớn và những ngọn nến lung linh trên mỗi bàn ăn, rải một lớp màng huyền ảo lên khắp căn phòng. Nội thất gỗ tối màu và rèm cửa nhung sang trọng càng làm tăng thêm vẻ ấm cúng, riêng tư. Tiếng nhạc piano êm dịu, đôi khi là jazz cổ điển, len lỏi trong không gian, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách, tạo nên một bản hòa tấu du dương. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, đặc biệt là mùi thịt nướng và sốt vang, quyện cùng hương rượu vang thoang thoảng và mùi hoa ly trắng muốt trên bàn ăn, kích thích mọi giác quan.

Hoàng Minh đã đặt bàn ở một góc khuất, khá yên tĩnh và riêng tư, nơi họ có thể nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Lâm An mỉm cười khi anh kéo ghế cho cô, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để sưởi ấm trái tim đang thấp thỏm. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm và quần tây lịch sự. Anh trông điềm đạm, vững chãi như mọi khi, nhưng đôi mắt sâu của anh vẫn ẩn chứa chút suy tư, dù anh cố gắng che giấu.

Ban đầu, không khí khá dễ chịu. Họ gọi món, rồi Hoàng Minh bắt đầu kể về một dự án mới, về những khó khăn và thách thức mà anh đang đối mặt. Giọng nói trầm, đều đều của anh vang lên, nhưng không còn khô khan như mọi khi, mà có pha chút hào hứng khi nói về công việc anh yêu thích. Lâm An lắng nghe, cô gật gù, cố gắng đặt mình vào vị trí của anh để hiểu những áp lực mà anh đang gánh chịu. Cô cảm thấy vui vì anh chịu chia sẻ với cô, dù đó là chuyện công việc. Cô nghĩ, đây có lẽ là cách anh thể hiện sự tin tưởng và gần gũi của mình.

Nhưng rồi, khi món khai vị vừa được dọn ra, chiếc điện thoại trên bàn của Hoàng Minh bắt đầu rung lên. Một cuộc gọi đến. Anh liếc nhìn màn hình, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ áy náy.

"Xin lỗi em, chắc là gấp lắm," anh nói, giọng trầm xuống. "Anh nghe một chút nhé?"

Lâm An cố gắng giữ nụ cười trên môi. "Vâng, anh cứ nghe đi."

Hoàng Minh đứng dậy, đi ra một góc khuất hơn để nói chuyện. Cô nhìn theo bóng lưng anh, cảm giác thất vọng bắt đầu len lỏi. Nó không phải là một cảm xúc mạnh mẽ, mà chỉ là một làn sóng lạnh lẽo, âm thầm tràn qua. Cô gắp một miếng salad, nhai chậm rãi, cố gắng xua đi suy nghĩ rằng buổi hẹn hò của họ đang bị gián đoạn.

Anh trở lại sau vài phút, khuôn mặt có vẻ căng thẳng hơn một chút. "Mấy đứa bên đối tác đang có chút vấn đề về hợp đồng. Anh phải xử lý ngay."

Lâm An chỉ gật đầu. Cô muốn nói "Không sao đâu," nhưng cổ họng cô như nghẹn lại.

Rồi điện thoại lại rung. Lần này là tin nhắn. Anh không nghe điện thoại, nhưng cứ vài phút lại liếc nhìn màn hình, rồi lại cầm lên kiểm tra. Ánh mắt anh cứ dán vào những dòng chữ trên điện thoại, đôi khi nhíu mày, đôi khi gõ phím trả lời.

"Hôm nay ở công ty em có chuyện này vui lắm anh ạ," Lâm An cố gắng phá vỡ sự im lặng đang ngày càng đè nặng. Cô kể về một câu chuyện nhỏ, một tình huống hài hước với đồng nghiệp. Cô cố gắng kể một cách sinh động, với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ. Cô muốn anh nhìn cô, muốn anh cười cùng cô, muốn anh thoát khỏi những con số và hợp đồng dù chỉ một chút.

Nhưng ánh mắt Hoàng Minh chỉ thoáng lướt qua cô, rồi lại quay về với màn hình điện thoại đang sáng. Anh "ừm" một tiếng, gật đầu nhẹ, nhưng cô biết anh không hề lắng nghe. Lời nói của cô, đầy ắp sự háo hức, như trôi vào hư không, tan biến trong không khí loãng của nhà hàng sang trọng. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng biểu diễn trên sân khấu, nhưng khán giả duy nhất lại đang bận rộn với thế giới riêng của mình.

Cảm giác cô đơn bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không phải là người duy nhất trong nhà hàng này. Xung quanh, những cặp đôi khác đang trò chuyện rôm rả, ánh mắt họ dán chặt vào nhau, nụ cười hạnh phúc lan tỏa. Còn cô, ngồi đối diện với người yêu của mình, lại cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết. Món ăn ngon, tiếng nhạc piano buồn bã, ánh nến lung linh – tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cô chỉ cảm thấy vị đắng chát nơi đầu lưỡi, một vị đắng không phải từ đồ ăn, mà từ chính sự thất vọng đang gặm nhấm tâm hồn cô.

"Dự án này khá quan trọng, anh không thể lơ là được," Hoàng Minh giải thích, giọng nói đều đều. Anh không nhận ra sự im lặng bất thường của cô, không nhận ra đôi mắt long lanh của cô đang dần mất đi ánh sáng. Anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng cô hiểu cho công việc của anh.

Lâm An chỉ gật đầu. Cô không muốn cãi vã, không muốn trách móc. Cô đã quá quen với việc kìm nén những cảm xúc này. Cô đã tự nhủ rằng anh yêu cô, theo cách của anh. Anh bận rộn vì tương lai của cả hai. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói nhỏ bé cứ thì thầm: "Liệu có phải anh đang bận rộn cho tương lai của anh, và cô chỉ là một phần nhỏ trong cái tương lai đó, một phần có thể bị bỏ quên bất cứ lúc nào?"

Cô gắp miếng thịt bò sốt vang, ăn một cách chậm rãi, như muốn kéo dài bữa ăn vô vọng này. Mùi hoa ly trên bàn bỗng trở nên ngột ngạt, tiếng nhạc piano bỗng trở nên ai oán. Cô cảm thấy mình chỉ là người đi cùng, một người đồng hành thầm lặng trong cuộc sống bận rộn của Hoàng Minh, chứ không phải là trọng tâm, không phải là người anh muốn dành trọn vẹn sự chú ý. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, như những ước mơ mà cô đã từng có về một tình yêu trọn vẹn, nhưng giờ đây dường như đang vụt tắt.

***

Đêm đã về khuya, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút gió nhẹ. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" mà Hoàng Minh và Lâm An đang bước đi có một vẻ đẹp trầm mặc, hoài cổ. Hai bên hẻm là những ngôi nhà cũ với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn đầy hoa giấy. Dây điện chằng chịt trên cao tạo nên một nét đặc trưng của phố cổ, trong khi lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới những bước chân của thời gian. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ hòa vào tiếng xe máy lướt qua xa xa, không quá ồn ào. Đâu đó văng vẳng tiếng trẻ con chơi đùa đã tắt, chỉ còn tiếng gió xào xạc lá cây và tiếng mèo kêu khắc khoải. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mùi hoa giấy thoang thoảng, và mùi thức ăn còn vương lại từ các căn nhà trong hẻm, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, nhưng cũng nhuốm màu hoài niệm.

Bóng tối bao trùm con hẻm, chỉ có ánh sáng vàng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt vào, tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch. Hoàng Minh vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở từ nhà hàng, về dự án, về những con số, về những áp lực công việc. Anh không hề nhận ra sự im lặng bất thường của Lâm An, không cảm nhận được đôi vai gầy của cô đang hơi run rẩy trong gió đêm. Anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng cô đang lắng nghe, đang thấu hiểu.

"Dự án này đúng là đau đầu thật," Hoàng Minh nói, giọng anh có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự tập trung. "Mãi chưa xong, anh phải kiểm tra lại từng số liệu một." Anh xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng.

Lâm An chỉ khẽ "Ừm..." một tiếng, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí. Cô cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào những viên gạch lát đường đã mòn. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của cảm xúc đang đè nén trong lòng. Cô cảm thấy mình như đang bước đi trong một thế giới song song, nơi anh đang tồn tại với những lo toan của riêng anh, còn cô thì chìm đắm trong nỗi cô đơn của chính mình.

Cô tự hỏi, liệu anh có nhận ra cô đang buồn không? Liệu anh có để ý đến sự im lặng của cô, đến ánh mắt không còn lấp lánh của cô không? Hay trong thế giới của anh, cô chỉ đơn thuần là một cái bóng, một người đồng hành mặc định, không cần phải được quan tâm sâu sắc đến cảm xúc? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, gặm nhấm từng chút hy vọng cuối cùng mà cô còn níu giữ.

Hoàng Minh tiếp tục nói, không ngừng nghỉ. Anh kể về những cuộc họp kéo dài, về những đêm thức trắng để hoàn thành báo cáo. Anh nói về sự cần thiết của việc xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai, cho cuộc sống của cả hai. Nghe những lời đó, Lâm An lại nhớ đến cuộc trò chuyện ở quán cà phê, nơi anh nói về "lo cho em không phải lo nghĩ gì cả", còn cô thì muốn "cùng nhau xây đắp". Giờ đây, cô cảm thấy mình chỉ là người được "lo cho", được "bảo vệ", nhưng lại không được "cùng nhau" thấu hiểu và chia sẻ.

Cô cảm thấy mình đã "cố gắng một mình" để tạo nên buổi hẹn hò này, để níu giữ một chút kết nối mong manh. Cô đã cố gắng vui vẻ, cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu anh. Nhưng đổi lại, cô chỉ nhận được những khoảng trống, những lần bị bỏ quên, và một cảm giác lạc lõng đến tột cùng. Bữa tối lãng mạn mà cô hằng mong chờ đã biến thành một bữa tối của những khoảng trống, nơi cô ngồi đối diện với anh nhưng cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết.

Khi họ đến trước cửa căn hộ của Thanh Mai, Hoàng Minh dừng lại. Anh mở cửa cho cô, một cử chỉ lịch thiệp quen thuộc. "Em vào đi. Nghỉ ngơi sớm nhé. Anh về đây." Giọng anh vẫn đều đều, không có chút gì khác lạ.

Lâm An ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Vâng, anh về cẩn thận." Cô muốn nói thêm điều gì đó, muốn hỏi anh liệu anh có thấy vui không, liệu anh có nhận ra sự mệt mỏi của cô không. Nhưng rồi, những lời đó lại mắc kẹt trong cổ họng. Cô biết, anh sẽ không hiểu. Anh sẽ chỉ nghĩ rằng cô đang mệt mỏi, hoặc đang nghĩ ngợi linh tinh. Anh sẽ không nhận ra nỗi đau âm ỉ đang gặm nhấm tâm hồn cô.

Hoàng Minh gật đầu chào, rồi quay người bước đi. Bóng anh khuất dần trong màn đêm, để lại Lâm An đứng một mình trước cánh cửa. Cô cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn trong lòng, như thể một phần của cô vừa bị rút cạn. Những giọt nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau thấm đẫm. Cô đã kìm nén quá lâu, đến mức không còn sức để khóc nữa.

Cô bước vào căn hộ, khép cánh cửa lại. Căn phòng ấm áp của Thanh Mai, với mùi tinh dầu sả quen thuộc và ánh sáng dịu nhẹ, dường như cũng không thể xoa dịu được trái tim đang băng giá của cô. Cô lướt qua những chậu cây cảnh xanh mướt, bàn tay khẽ chạm vào những chiếc lá. Cô nhớ lại cảm giác cô đơn ngay cả khi Hoàng Minh đang ở bên, cái cảm giác một mình chống chọi với những mong muốn và kỳ vọng của chính mình. Cô đã cố gắng tự lý giải sự khác biệt đó, cố gắng chấp nhận rằng anh là người thực tế, anh yêu cô theo cách của anh. Cô đã tự nhủ rằng mình phải "cố gắng hiểu anh ấy" thay vì "được anh ấy hiểu". Nhưng nỗi đau vẫn ở đó, âm ỉ, không ngừng gặm nhấm. Nó giống như một vết thương không nhìn thấy, không chảy máu, nhưng lại đau buốt từ sâu bên trong.

Nỗi hoài nghi, từng là một hạt mầm nhỏ bé, giờ đây đã đâm rễ sâu và bắt đầu gặm nhấm tâm hồn cô. Buổi hẹn hò tối nay, cái khoảnh khắc mà Hoàng Minh chỉ đơn thuần nói về công việc và tương lai vật chất, trong khi cô mơ mộng về một mái ấm tình cảm, một sự kết nối sâu sắc, chính là một bằng chứng nữa cho sự khác biệt sâu sắc trong cách cả hai nhìn nhận mối quan hệ. Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng mình chỉ là "người đi cùng", một vai phụ mờ nhạt trong câu chuyện của chính anh.

Cô chỉ có thể ôm lấy chính mình, để nỗi buồn thấm đẫm vào từng thớ thịt, và chờ đợi. Chờ đợi một kết thúc cho những hoài nghi, chờ đợi một sự thật, dù đau đớn, nhưng rõ ràng hơn. Và trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, một ý nghĩ đáng sợ nhưng cũng đầy giải thoát: "Mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi." Ý nghĩ đó, như một hạt mầm mới, bắt đầu nảy nở trong tâm hồn cô, báo hiệu cho một sự thay đổi sắp đến, một quyết định mà cô biết sẽ phải đưa ra để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của những mảnh ghép vô hình, và để tìm lại chính mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free