Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 62: Tự Vấn Trong Hư Vô: Nỗi Lo Sợ Một Mình
Gió đêm vẫn xào xạc ngoài ban công, mang theo hơi lạnh mỏng mảnh của một thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Ánh đèn LED từ những tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt Lâm An, chúng chỉ là những đốm sáng vô hồn, phản chiếu lại chính nỗi trống rỗng đang ngự trị trong lòng cô. Cảm giác “cố gắng một mình quá lâu” không còn là một ý nghĩ thoáng qua, nó đã ghim sâu vào tận cùng tâm hồn cô, như một chiếc dằm vô hình, liên tục nhắc nhở về một sự thật đau lòng: cô đang đi một mình trên con đường tình yêu mà lẽ ra phải có hai người. Cô biết, anh sẽ không bao giờ hiểu được, bởi trong ký ức của anh, những khoảnh khắc này chỉ là những "ngày yên ổn" mà thôi.
Cô đứng đó, đôi bàn tay mảnh khảnh siết nhẹ thành lan can sắt lạnh lẽo, hít thở từng ngụm không khí se lạnh. Trái tim cô, vốn dĩ nhạy cảm và dễ tổn thương, giờ đây lại như một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy những vết nứt vô hình. Mỗi lần Hoàng Minh vô tình phớt lờ, mỗi lần cô cố gắng vươn tới nhưng chỉ nhận lại sự hờ hững, một vết nứt lại hằn sâu thêm. Chúng không chảy máu, không đau đớn dữ dội, nhưng lại âm thầm khoét rỗng, bào mòn niềm tin và sự hy vọng trong cô. Cô tự hỏi, liệu có phải mình quá yếu đuối, quá ủy mị? Liệu những mong muốn về một sự kết nối sâu sắc hơn, về những cuộc trò chuyện không đầu không cuối chỉ để cảm nhận hơi ấm của đối phương, có phải là những điều xa xỉ trong một mối quan hệ trưởng thành?
Cô rời ban công, bước vào căn phòng quen thuộc. Chiếc ghế sofa êm ái, nơi cô thường ngồi đọc sách hay ngắm nhìn thành phố, giờ đây như một cái bẫy mềm mại, nuốt chửng cô vào những suy nghĩ miên man. Lâm An cầm lấy cuốn sách đang đọc dở, một tuyển tập truyện ngắn về những mối tình dang dở. Cô mở trang sách, nhưng ánh mắt lại dán vào khoảng không vô định, xuyên qua lớp kính cửa sổ nhìn ra những bóng cây đung đưa trong gió. Mọi thứ xung quanh dường như đều tĩnh lặng, chỉ có tâm trí cô là vẫn không ngừng gào thét.
"Mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?" Câu hỏi này vang vọng trong đầu cô, không phải lần đầu tiên, nhưng lần này nó mạnh mẽ và day dứt hơn bao giờ hết. Hoàng Minh là một người đàn ông tốt, cô luôn tự nhủ như vậy. Anh chăm chỉ, có chí tiến thủ, và luôn đảm bảo cho cô một cuộc sống ổn định. Anh không bao giờ lớn tiếng với cô, không bao giờ phản bội. Vậy thì tại sao cô vẫn cảm thấy thiếu vắng? Tại sao những buổi tối yên bình bên nhau, mà trong mắt anh là "những ngày yên ổn," lại khiến cô cảm thấy cô đơn đến vậy?
Cô đặt cuốn sách xuống bàn, đưa tay xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề đang vây lấy. Cô ngước nhìn những chậu cây xanh mướt trên ban công nhỏ, được Thanh Mai, cô bạn thân kiêm chủ nhà, sắp xếp tỉ mỉ. Tiếng chim hót líu lo đâu đó từ những tán cây ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ. Mùi đất ẩm từ những chậu cây, mùi tinh dầu sả thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật và đầy bình yên, nhưng lại không thể xoa dịu được cơn bão trong lòng Lâm An.
Hoàng Minh bận rộn, công việc của anh ấy quan trọng. Cô nhắc nhở bản thân. Anh ấy có những mục tiêu lớn, những áp lực riêng. Cô không nên làm phiền. Cô không nên đặt gánh nặng cảm xúc của mình lên đôi vai anh ấy, khi anh ấy đã phải gánh vác quá nhiều. Đây là một mối quan hệ trưởng thành, không phải là những mối tình tuổi học trò lãng mạn, chỉ biết mơ mộng. Cô phải học cách tự mình đối diện với nỗi cô đơn, tự mình giải quyết những vấn đề cảm xúc. Nhưng rồi một tiếng nói khác trong cô lại phản bác: "Tình yêu không chỉ là sự ổn định và trách nhiệm, nó còn là sự thấu hiểu, là những sẻ chia, là cảm giác được nhìn thấy, được lắng nghe. Nếu thiếu đi những điều đó, thì nó còn là tình yêu không?"
Nỗi hoang mang, tự trách, buồn bã và cô đơn len lỏi vào từng tế bào, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới cảm xúc phức tạp, trói buộc cô. Cô nhớ lại những lần mình đã cố gắng, đã chủ động tạo ra những khoảnh khắc đặc biệt, những buổi tối lãng mạn, những cuộc trò chuyện sâu sắc, nhưng tất cả đều kết thúc bằng sự hờ hững không chủ đích của Hoàng Minh. Những câu trả lời ngắn gọn, những cái vuốt tóc vô thức, những lời xin lỗi thiếu thấu hiểu. Nó không phải là sự cố ý làm tổn thương, mà chính sự vô ý đó lại càng làm cô đau hơn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười, chăm sóc anh, nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô tổn thương, những lúc cô cố gắng đến kiệt sức.
Lâm An khẽ thở dài, tiếng thở dài gần như hòa vào tiếng gió, như một lời thì thầm của tâm hồn mệt mỏi. Cô đứng dậy, đi đến bên ban công nhỏ, đưa tay vuốt ve từng chiếc lá của cây trầu bà xanh mướt. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ bên ngoài hắt vào, làm nổi bật những giọt sương đêm còn đọng trên lá. Cô tìm kiếm sự bình yên, sự kết nối với thiên nhiên, như một cách để tạm thoát ly khỏi vòng xoáy suy nghĩ của chính mình. Nhưng nỗi thiếu vắng vẫn ở đó, như một cái bóng âm thầm, dai dẳng. Cô cảm thấy mình đang lạc lối trong chính mối quan hệ của mình, không biết phải đi đâu, phải làm gì để tìm lại được sự ấm áp, sự thấu hiểu mà cô khao khát. Liệu có phải cô đã đặt kỳ vọng quá cao? Hay đơn giản là cô và Hoàng Minh, hai con người, hai ký ức, đang lạc nhau trên hai con đường song song mà không một ai hay biết?
***
Mấy ngày sau, Lâm An vẫn mang theo nỗi nặng trĩu ấy. Cô không tìm đến Hoàng Minh để giải bày thêm, bởi cô biết, mọi lời nói lúc này đều sẽ trở nên vô nghĩa. Cô sợ hãi cái nhìn bối rối của anh, sợ cái cách anh lại lý giải mọi thứ bằng logic khô khan, sợ cái cách anh lại vô tình dập tắt đi ngọn lửa hy vọng mong manh cuối cùng trong cô. Cô chọn cách im lặng, kìm nén cảm xúc vào sâu bên trong, đóng chặt cánh cửa tâm hồn mình lại. Cô không muốn làm phiền anh, không muốn trở thành gánh nặng.
Trong một buổi tối se lạnh, khi những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất bay, Lâm An tìm đến "Ký Ức Đọng," quán cà phê quen thuộc của cô và Mai Lan. Quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, hoài niệm với kiến trúc Pháp xưa cũ, mái ngói rêu phong và tường vàng bong tróc nhẹ. Cây khế cổ thụ trước hiên vẫn đứng đó, rợp bóng, che chở cho những câu chuyện đã cũ và những tâm sự chưa kể. Bước vào trong, mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên quầy bar xộc vào mũi, mang đến một cảm giác ấm cúng, quen thuộc đến lạ. Tiếng nhạc Jazz/Blues nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cổ điển, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng lật trang sách của vài vị khách. Bầu không khí yên bình, có chút u hoài, như thể nơi đây là một không gian tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài.
Mai Lan đã ngồi đợi ở một góc nhỏ, nơi ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn lồng giấy hắt xuống, làm khuôn mặt cô trở nên ấm áp và dễ chịu. Lâm An bước tới, đặt chiếc túi xách xuống ghế và ngồi đối diện. Vẻ ngoài của cô vẫn thanh thoát, nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây lại đượm một nét u buồn khó giấu. Lớp trang điểm mỏng cũng không thể che đi vẻ mệt mỏi ẩn sâu bên trong.
"Mày đến rồi à, An? Sao nay trông mày xanh xao thế?" Mai Lan, với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường thấy, nhưng hôm nay lại chất chứa đầy vẻ lo lắng, hỏi ngay khi Lâm An vừa ngồi xuống. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy sự quan tâm. "Tao gọi cho mày mấy hôm nay thấy mày cứ ậm ừ, không chịu kể gì cả. Dạo này mày sao vậy An? Trông cứ buồn buồn, có chuyện gì à?"
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, gượng gạo. Cô đưa tay khuấy nhẹ ly cà phê đen đã được Mai Lan gọi sẵn, làn khói mỏng bốc lên rồi tan biến vào không khí. "Không có gì đâu, Lan. Tao chỉ hơi mệt thôi. Chắc tại dạo này suy nghĩ nhiều." Cô cố gắng giữ giọng điệu thật bình thường, thật tự nhiên, nhưng chính sự cố gắng đó lại tố cáo nội tâm đang dậy sóng của cô.
Mai Lan nhìn Lâm An bằng ánh mắt thấu hiểu. Cô biết Lâm An không phải là người dễ dàng mở lòng, nhất là khi có chuyện buồn. "Mày đừng có giấu tao, An. Tao biết mày mà. Cái vẻ mặt này của mày, tao nhìn là biết có chuyện rồi. Có phải lại chuyện của Hoàng Minh không?" Mai Lan nói, giọng cô có chút kiên quyết, như thể muốn xuyên qua lớp vỏ bọc mà Lâm An đang cố dựng lên. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Lâm An, cảm nhận sự lạnh lẽo từ đầu ngón tay cô. "Mày thấy thiếu vắng gì à?"
Câu hỏi của Mai Lan như một đòn đánh thẳng vào vết thương lòng của Lâm An. Cô giật mình, ánh mắt thoáng buồn, rồi lại cụp xuống, tránh ánh nhìn dò xét của bạn. Ly cà phê trong tay cô đã nguội lạnh, nhưng cô vẫn tiếp tục khuấy, như thể muốn làm tan chảy cả nỗi buồn đang đóng băng trong lòng. "Tao không biết nữa, Lan..." Cô nói, giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thì thầm. "Có lẽ tao quá nhạy cảm. Hay tao đòi hỏi quá nhiều... Chứ anh ấy đâu có làm gì sai." Lời nói tự trách ấy như một lời biện minh yếu ớt cho chính nỗi đau của cô. Cô đang tự mình lý giải, tự mình chịu đựng.
Mai Lan siết nhẹ bàn tay Lâm An, ánh mắt đầy kiên định. "Mày không đòi hỏi quá nhiều đâu An." Cô nói, giọng điệu kiên quyết hơn. "Tình yêu cần sự chia sẻ, cần sự thấu hiểu. Mày xứng đáng được quan tâm hơn, xứng đáng được lắng nghe hơn. Đừng tự trách mình như vậy." Mai Lan biết rõ tính Lâm An. Cô ấy luôn là người hy sinh, người nhẫn nhịn, người luôn cố gắng để không làm người khác phải bận lòng. Chính vì thế mà cô ấy thường chịu đựng một mình. "Tao thấy dạo này mày cứ như người mất hồn ấy. Lần nào tao gọi điện mày cũng thở dài, hỏi thì bảo không sao. Mày có biết là mày đang tự làm khổ mình không?"
Lâm An ngước nhìn Mai Lan, đôi mắt cô long lanh như chứa đựng cả một bầu trời đầy mưa phùn. "Tao không biết phải nói gì nữa... Anh ấy bận rộn thật mà, công việc của anh ấy quan trọng. Tao không muốn anh ấy phải lo lắng thêm vì những cảm xúc vớ vẩn của tao." Cô nói, cố gắng thuyết phục chính mình và cả Mai Lan. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, đó không phải là những cảm xúc "vớ vẩn." Đó là những khao khát cháy bỏng về sự kết nối, về một người có thể cùng cô chia sẻ những góc khuất tâm hồn.
"Cảm xúc của mày không hề vớ vẩn." Mai Lan nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt kiên định. "Đó là những điều mà bất cứ ai trong tình yêu cũng cần. Mày đã cố gắng một mình quá lâu rồi, An. Tao nhìn thấy hết những nỗ lực của mày, nhưng có vẻ anh ấy thì không." Cô khẽ vuốt ve mu bàn tay Lâm An, truyền đi sự ấm áp và động viên. "Mày có biết không, cái việc mày cứ giữ mọi thứ trong lòng, cứ tự gặm nhấm nỗi buồn một mình, nó sẽ giết chết mày đấy. Nó sẽ khiến mày rút lui khỏi chính mối quan hệ của mình, và rồi một ngày nào đó, mày sẽ không còn muốn cố gắng nữa."
Lâm An im lặng. Những lời của Mai Lan như một tấm gương phản chiếu chính tâm trạng của cô lúc này. Cô đang dần rút lui, đang dần khép kín. Cô đang tự xây lên một bức tường vô hình giữa mình và Hoàng Minh, không phải vì cô không yêu, mà vì cô mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố gắng một mình, mệt mỏi vì cảm giác không được thấu hiểu. Cô nhớ những lần mình đã khóc một mình trong đêm, những lần cô nhìn vào điện thoại chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi an ủi, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng. Trong ký ức của anh, những khoảnh khắc đó liệu có tồn tại không? Hay chúng chỉ là những khoảng trống, những điều anh chưa bao giờ biết đến?
"Tao sợ..." Lâm An khẽ thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Tao sợ mình đang trở thành một người đòi hỏi, một người phiền phức. Anh ấy đã có quá nhiều áp lực rồi..."
Mai Lan lắc đầu. "Không, An. Mày chỉ là một người phụ nữ cần được yêu thương và thấu hiểu thôi. Và nếu một người không thể cho mày những điều đó, thì lỗi không phải ở mày." Cô nhìn sâu vào đôi mắt Lâm An, nơi những giọt nước mắt chực trào. "Mày có cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó cơ bản trong mối quan hệ này không, An? Một điều gì đó mà dù mày có cố gắng thế nào, anh ấy cũng không thể bù đắp được?"
Lâm An không trả lời. Cô chỉ gật đầu nhẹ, như một lời thừa nhận cho chính nỗi sợ hãi và sự trống rỗng đang ngự trị trong lòng. Câu hỏi đó, cảm giác thiếu vắng đó, nó đã đeo bám cô suốt thời gian qua. Cô đã cố gắng lấp đầy nó bằng những nỗ lực của chính mình, bằng cách tự nhủ rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng càng cố gắng, vết rỗng ấy lại càng lớn dần, như một vực thẳm không đáy. Cô biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó, cô sẽ hoàn toàn cạn kiệt, và mối quan hệ này, dù trong mắt Hoàng Minh vẫn là "yên ổn," sẽ vỡ tan. Đó sẽ là một sự chia ly không ồn ào, không bi kịch, nhưng lại chất chứa đầy tiếc nuối và những ký ức đối lập, bởi lẽ, họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.