Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 70: Lời Hứa Tan Vỡ Giữa Triển Lãm Không Người
***
Ánh hoàng hôn buông mình qua khung cửa sổ lớn, nhuộm căn hộ của Thanh Mai trong một màu vàng cam dịu nhẹ. Không gian nơi đây luôn mang đến cho Lâm An một cảm giác bình yên đến lạ lùng, như một chốn trú ẩn an toàn giữa lòng thành phố ồn ào. Thiết kế pha trộn giữa nét hiện đại và chút hoài cổ, với tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, tạo nên sự dễ chịu cho thị giác. Dọc theo các kệ sách, những món đồ gốm thủ công xinh xắn xếp ngay ngắn, xen kẽ là những bức tranh vẽ nhỏ, tự tay Thanh Mai sưu tầm hoặc sáng tác. Cây cối xanh tươi đặt khắp nơi, từ những chậu xương rồng mini trên bàn làm việc đến giàn cây leo rủ mềm mại từ ban công nhỏ, nơi tiếng chim hót líu lo thường vọng vào mỗi buổi chiều, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa hay hương hoa nhài thoảng nhẹ từ vườn nhà bên.
Lâm An đứng trước gương, ngắm nhìn bản thân trong chiếc váy màu xanh pastel cô đã cẩn thận lựa chọn. Chất liệu lụa mềm mại lướt nhẹ trên da, ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô một cách vừa vặn. Mái tóc dài, mềm mại được búi cao lỏng lẽo, để lộ chiếc cổ thanh tú và vài sợi tóc con khẽ bay trong làn gió nhẹ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một tia hy vọng mong manh, được điểm xuyết bằng chút son môi nhẹ nhàng và phấn má hồng tự nhiên, đủ để che đi vẻ mệt mỏi đã hằn sâu trong những ngày qua. Cô đưa tay chạm khẽ vào chiếc đồng hồ đeo tay, món quà từ Hoàng Minh vào kỷ niệm ngày yêu nhau hai năm trước. Chiếc đồng hồ với mặt số đơn giản, viền bạc thanh lịch, và đặc biệt là dòng chữ nhỏ khắc sâu ở mặt sau: "An – Minh, Mãi mãi." Cô đã từng tin vào câu "mãi mãi" đó, đã từng cảm thấy trái tim mình ấm áp biết bao mỗi khi nhìn thấy nó. Giờ đây, cảm giác mát lạnh từ kim loại trên cổ tay cô như một lời nhắc nhở, một điểm tựa yếu ớt để cô bấu víu vào, cố gắng tìm kiếm lại niềm tin vào lời hứa của anh, rằng anh sẽ không quên.
"Anh ấy sẽ không quên đâu. Lần này sẽ khác." Lâm An tự nhủ, giọng nội tâm của cô thì thầm, cố gắng xua đi những dự cảm xấu cứ bám riết lấy tâm trí. Cô biết, buổi triển lãm nghệ thuật này không phải là một sự kiện trọng đại đối với nhiều người, nhưng với cô, nó là cả một niềm mong chờ. Đặc biệt là khi cô đã nhắc đi nhắc lại với Hoàng Minh về họa sĩ cô yêu thích, về những tác phẩm mà cô khát khao được chiêm ngưỡng tận mắt. Hoàng Minh, dù bận rộn, đã hứa. Anh đã hứa rằng sẽ dành buổi chiều nay cho cô, cùng cô đắm mình vào thế giới của màu sắc và cảm xúc. Một lời hứa không quá to tát, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao với Lâm An, như một thước đo cho sự quan tâm, cho việc cô có được anh đặt vào vị trí ưu tiên hay không.
Cô khẽ thở dài, bước đến chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Trên bàn là một cuốn sách về lịch sử nghệ thuật cô định mang theo để đọc trong lúc chờ đợi, và một hộp quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Đó là một chiếc móc khóa bằng da khắc tên anh, một món quà giản dị nhưng chứa đựng tất cả tình cảm cô muốn gửi gắm, như một lời nhắc nhở tinh tế về sự hiện diện của cô trong cuộc sống của anh. Ngón tay cô vuốt ve lớp giấy gói trơn nhẵn, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nó, trái ngược hoàn toàn với cảm giác lạnh lẽo của sự chờ đợi đã từng làm cô hụt hẫng biết bao lần.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth nhỏ đặt trên kệ sách vẫn đều đều vang vọng, những giai điệu du dương của một bản tình ca không lời, như đang xoa dịu tâm hồn cô. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy và mực từ những cuốn sách, tạo nên một không gian thật dễ chịu. Nhưng ngay cả trong sự yên bình đó, sự sốt ruột vẫn len lỏi. Đồng hồ đã điểm 4 giờ 30 chiều. Hoàng Minh nói sẽ đón cô lúc 5 giờ. Cô mở điện thoại, ngập ngừng gõ vài dòng tin nhắn.
"Anh nhớ đến đón em lúc 5h nhé. Em mong buổi triển lãm này lắm đó!" Cô nhấn gửi, rồi lại thở phào nhẹ nhõm, như thể việc nhắc lại sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch. Mấy phút trôi qua, không có hồi âm. Cô lại nhìn ra ban công, nơi những chiếc lá xanh non của giàn cây leo đang khẽ rung rinh trong gió. Ánh nắng vàng óng vương trên từng phiến lá, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng.
Đột nhiên, điện thoại rung nhẹ. Lâm An vội vàng cầm lấy, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Là tin nhắn từ Hoàng Minh. Cô mở ra, ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ ngắn ngủi: "Ừ, anh nhớ rồi. Đang họp gấp, lát anh gọi lại."
"Ừ, anh nhớ rồi." Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Không một lời hỏi thăm cô đã chuẩn bị đến đâu, không một câu nói thể hiện sự háo hức cùng cô. Giọng điệu khô khan, xa cách, như thể anh đang trả lời một email công việc thay vì người yêu mình. Lâm An siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính dưới đầu ngón tay. Nụ cười mong manh trên môi cô vụt tắt, nhường chỗ cho một nỗi thất vọng quen thuộc đang dâng lên. Cô nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự quan tâm, nhưng chỉ thấy một khoảng trống rỗng. Lời hứa của anh, giờ đây, giống như một gánh nặng, một nghĩa vụ hơn là một niềm vui. Cô tựa lưng vào tường, khẽ nhắm mắt. Tiếng chim hót ngoài ban công bỗng trở nên xa xăm, giai điệu nhạc acoustic cũng không thể xoa dịu được những gợn sóng đang dấy lên trong lòng cô. Cô đã cố gắng tin, đã cố gắng hy vọng, nhưng có lẽ, đôi khi, sự vô tâm lại chính là một bản năng khó lòng thay đổi.
***
Phòng trưng bày nghệ thuật 'Art Space' không quá rộng lớn, nhưng lại mang một vẻ trầm mặc, cổ kính. Trần nhà cao vút, những bức tường màu xám tro không trang trí gì thêm ngoài những khung tranh được chiếu sáng tinh tế. Mùi sơn mới và gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương đặc trưng của những tác phẩm nghệ thuật làm từ chất liệu tự nhiên. Không gian yên tĩnh đến mức Lâm An có thể nghe rõ tiếng bước chân của chính mình trên sàn gỗ bóng loáng, tiếng thì thầm khe khẽ của vài người khách khác.
Lâm An đứng trước một bức tranh trừu tượng, với những nét cọ mạnh mẽ và gam màu trầm đan xen. Cô cố gắng tập trung vào các chi tiết, vào ý nghĩa mà họa sĩ muốn truyền tải, nhưng tâm trí cô không ngừng trôi dạt về chiếc đồng hồ trên cổ tay. Kim đồng hồ đã chỉ 5 giờ 30 chiều. Hơn ba mươi phút đã trôi qua kể từ giờ hẹn, và Hoàng Minh vẫn biệt tăm. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Ánh mắt cô cứ không tự chủ được mà liếc nhìn về phía cửa ra vào, nơi mỗi lần có người bước vào, cô lại nín thở chờ đợi, rồi lại thở dài thất vọng khi nhận ra đó không phải là anh.
Trời đã chạng vạng tối, những tia nắng cuối cùng của ngày đã nhường chỗ cho ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa kính lớn, tạo nên một không gian se lạnh, hiu quạnh. Lâm An cảm nhận được từng cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm cô khẽ rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm lấy lòng cô. Cô đã đến đây sớm hơn giờ hẹn một chút, với hy vọng sẽ có thêm thời gian để ngắm nhìn, để chuẩn bị tâm lý. Cô đã dạo quanh một vòng, chiêm ngưỡng những tác phẩm mà cô yêu thích, nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị nỗi lo lắng và chờ đợi lấn át.
“Anh ấy sẽ đến, chỉ là bị kẹt xe thôi,” cô tự trấn an, nhưng giọng nội tâm của cô lại đầy mỉa mai. “Hay là anh ấy lại quên mất rồi?” Câu hỏi đó cứ lẩn quẩn trong đầu cô, như một điệp khúc buồn bã. Cô nhớ lại những lần trước, những lời hứa vu vơ bị bỏ quên, những buổi hẹn bị hủy vào phút chót với lý do công việc. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại thắt lại một chút, nhưng cô luôn cố gắng lý giải, cố gắng thông cảm. Hoàng Minh là người của công việc, cô hiểu. Anh có trách nhiệm, anh có hoài bão. Nhưng liệu, những hoài bão đó, những trách nhiệm đó, có luôn cần phải đặt trên cả những cảm xúc, những mong chờ nhỏ nhoi của người anh yêu không?
Lâm An khẽ chạm vào mặt kính của bức tranh trước mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Những đường nét trừu tượng, những gam màu u tối bỗng trở nên thật gần gũi với tâm trạng của cô lúc này. Cô đang lạc lõng trong một không gian đầy nghệ thuật, nhưng lại cảm thấy cô đơn đến cùng cực. Những người khách khác dường như cũng nhận ra sự trầm buồn toát ra từ cô. Họ lướt qua cô với ánh mắt tò mò, rồi lại nhanh chóng quay đi, để cô lại một mình với những suy tư.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Lâm An giật mình, vội vàng rút điện thoại ra. Là Hoàng Minh. Trái tim cô đập thình thịch, một sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi nhấn nút nghe.
“An à, anh xin lỗi,” giọng Hoàng Minh vang lên, có vẻ vội vã, hơi gấp gáp qua đường dây. “Anh có cuộc họp khẩn cấp, không thể rời đi được. Em về trước đi nhé.”
Giọng nói của anh, mặc dù mang ý xin lỗi, nhưng lại thiếu đi sự hối lỗi sâu sắc, thiếu đi sự tiếc nuối mà cô mong chờ. Nó nghe có vẻ như một thông báo, một sự đã rồi, không thể thay đổi. Lâm An cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô quay lưng lại với cửa ra vào, mắt nhìn chằm chằm vào một bức tranh vô định phía đối diện, những đường nét mờ nhạt dần trong đôi mắt chực ứa lệ của cô. Cô cố gắng nén chặt cảm xúc, không để bất kỳ âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng.
“À… ừm… không sao đâu anh. Anh cứ làm việc đi,” Lâm An đáp lại, giọng cô cố gắng giữ bình thường nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy nhẹ. Cô nghe tiếng anh thở phào nhẹ nhõm ở đầu dây bên kia, rồi anh nói thêm vài câu trấn an, hứa hẹn sẽ bù đắp vào một dịp khác, nhưng những lời đó giờ đây nghe thật trống rỗng, thật vô nghĩa.
Hoàng Minh cúp máy. Lâm An vẫn đứng đó, điện thoại nắm chặt trong tay, cảm nhận sự nóng bỏng của nó như thể nó đang cháy rực trong lòng bàn tay cô. Nỗi thất vọng trào dâng, không còn là dự cảm nữa, mà đã trở thành hiện thực đau đớn. Lại là công việc. Lời hứa của anh... bao giờ cũng đứng sau công việc. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một vết dao cứa sâu vào trái tim đã quá nhiều vết sẹo. Anh đã quên, quên mất niềm mong chờ của cô, quên mất ý nghĩa của buổi triển lãm này đối với cô. Anh có thể không cố ý, nhưng sự vô tâm của anh, đã vô tình tạo nên những vết nứt ngày càng lớn trong mối quan hệ của họ.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thành phố. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo n��n một khung cảnh lung linh nhưng lại quá đỗi xa vời. Lâm An cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng giữa bức tranh thành phố tấp nập, một mình gánh chịu nỗi đau mà không ai hiểu, không ai san sẻ. Cô khẽ chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, dòng chữ “An – Minh, Mãi mãi” giờ đây như đang chế giễu cô, như một lời nhắc nhở cay đắng về những gì đã từng, và những gì đang dần tan vỡ.
***
Đèn trong căn hộ vẫn tắt ngúm. Bóng đêm bao trùm lấy không gian, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt vào qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà. Lâm An trở về, bước chân nặng trĩu, ánh mắt vô hồn. Cô không bật đèn, không thèm thay quần áo. Chiếc váy xanh pastel mềm mại giờ đây như nặng trĩu trên vai cô, thấm đẫm mùi thất vọng và nỗi buồn. Cô ngồi thụp xuống ghế sofa, co ro ôm lấy đầu gối, tự thu mình lại thành một khối nhỏ bé giữa căn phòng rộng lớn.
Mùi tinh dầu sả chanh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự bình yên nữa, mà thay vào đó là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tiếng gió đêm rít qua khung cửa sổ, nghe như một lời than vãn não nề, hòa cùng với sự im lặng đến đáng sợ trong căn hộ. Lâm An nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, không nghĩ gì cả, chỉ là một sự tê dại bao trùm lấy cô. Chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay cô như nặng thêm, không còn là biểu tượng của tình yêu mà là một gánh nặng, một lời nhắc nhở đau đớn về những lời hứa đã không thành hiện thực, về một tình yêu mà cô đang cố gắng giữ gìn một mình.
Đột nhiên, điện thoại cô rung lên. Là Mai Lan. Lâm An khẽ giật mình, cố gắng hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, điều hòa lại giọng nói của mình. Cô không muốn Mai Lan biết cô đang cảm thấy thế nào. Cô không muốn bạn mình phải lo lắng, phải bận tâm về những nỗi buồn nhỏ nhặt của cô. Cô đã quen với việc tự mình gánh chịu tất cả.
“An ơi, triển lãm sao rồi? Hoàng Minh có đến không? Tớ gọi cho cậu mãi không được,” giọng Mai Lan vang lên ở đầu dây bên kia, đầy vẻ lo lắng.
Lâm An nhắm mắt lại, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dù biết Mai Lan không thể nhìn thấy. “À… à không sao đâu Mai. Hoàng Minh bận chút việc nên tớ đi một mình. Cũng hay mà, tớ thích không gian yên tĩnh.” Cô cố gắng nói một cách bình thản, thậm chí còn cố gắng thêm một chút vui vẻ giả tạo vào giọng điệu của mình.
“Cậu ổn thật không? Nghe giọng cậu lạ lắm,” Mai Lan vẫn không khỏi nghi ngờ, giọng điệu càng thêm lo lắng. Cô bạn thân quá hiểu Lâm An, quá hiểu những lần cô cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình bằng những lời nói dửng dưng.
“Tớ ổn mà. Cậu đừng lo. Thôi tớ tắt máy đây, tớ hơi mệt,” Lâm An trả lời nhanh chóng, gần như cắt ngang lời Mai Lan. Cô không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này thêm nữa. Mỗi từ ngữ thốt ra đều như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của cô. Cô không muốn nói dối Mai Lan, nhưng cô cũng không muốn bộc lộ sự yếu đuối của mình. Cô đã tự nhủ hàng trăm lần rằng mình phải mạnh mẽ, phải tự mình vượt qua. Câu nói “Mình sẽ ổn thôi” giờ đây nghe thật trống rỗng, thật vô nghĩa, nhưng cô vẫn bám víu vào nó như một lời thần chú.
Cô nhanh chóng cúp máy, không đợi Mai Lan nói thêm lời nào. Điện thoại lại trở về với sự im lặng, nhưng nỗi cô đơn trong lòng cô thì lại càng trở nên rõ rệt hơn. Lâm An dựa đầu vào thành ghế, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm nén. Cô không cho phép mình khóc. Cô đã khóc quá nhiều rồi. Những giọt nước mắt vô hình, những nỗi đau âm thầm mà không ai biết, không ai hay. Chúng đã tích tụ thành một dòng sông chảy xiết trong lòng cô, và giờ đây, mỗi lần nước mắt chực trào, cô lại cảm thấy mình yếu đuối, lại cảm thấy mình thất bại.
“Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.” Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí Lâm An, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Ngay cả khi đang yêu, họ cũng đã sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những gì anh muốn nhớ, và cô nhớ những gì cô đã đau. Sự khác biệt ấy, giờ đây, không còn là một khoảng cách vô hình nữa, mà đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách hai người ở hai thế giới hoàn toàn riêng biệt.
Lâm An khẽ đưa tay ôm lấy lồng ngực, nơi trái tim đang đập những nhịp đập đau đớn. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố gắng, mệt mỏi vì phải che giấu, mệt mỏi vì phải chấp nhận sự vô tâm của anh hết lần này đến lần khác. Nỗi thất vọng sâu sắc từ việc Hoàng Minh quên lời hứa quan trọng này không chỉ là một sự kiện đơn lẻ, mà nó là một mảnh ghép nữa, một mảnh ghép nặng nề, được đặt vào bức tranh đã quá nhiều mảng màu u tối của mối quan hệ này. Cô nhận ra rằng, đây không phải là lần đầu, và có lẽ cũng sẽ không phải là lần cuối. Mô típ vô tâm ấy đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần, như một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Cô đã cố gắng. Cô đã cố gắng rất nhiều. Nhưng liệu cô có đang “cố gắng một mình quá lâu” hay không? Câu hỏi đó từ từ len lỏi vào tâm trí cô, gieo vào đó một hạt giống của sự nghi ngờ, một mầm mống của sự buông bỏ. Có lẽ, đã đến lúc cô nên chấp nhận rằng, cô và Hoàng Minh không thể đi chung một con đường, bởi vì ngay cả trong tình yêu, họ cũng không thể cùng nhìn về một hướng. Nỗi đau này, sự cô đơn này, đã quá sức chịu đựng của cô rồi. Lâm An khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi nhanh chóng tan vào bóng tối, như thể nó chưa từng tồn tại.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.