Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 71: Đêm Dài Của Những Ký Ức Vỡ Vụn

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lâm An, rồi nhanh chóng tan vào bóng tối, như thể nó chưa từng tồn tại. Cô ngồi co ro trên chiếc ghế sofa bọc vải thô mềm mại, nơi lẽ ra là một điểm tựa ấm áp nhưng giờ đây lại tựa như một khối băng lạnh lẽo. Ánh đèn phòng khách vàng dịu, được thiết kế để mang lại cảm giác bình yên, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn cô. Không gian ấm cúng của căn hộ, với những chậu cây xanh mướt được Thanh Mai chăm chút tỉ mỉ, những bức tranh nhỏ treo lệch trên tường và mùi tinh dầu sả thoang thoảng, bỗng trở nên lạnh lẽo, vắng lặng đến lạ thường. Chiếc điện thoại, thứ đã mang đến tin tức hủy hẹn nghiệt ngã, vẫn nằm lặng lẽ cạnh cô, màn hình tối đen như chính tâm trạng rối bời của cô lúc này.

Lâm An gục mặt vào lòng bàn tay, cố kìm nén những tiếng nấc nhỏ đang chực trào khỏi lồng ngực. Cô không muốn khóc. Cô đã tự hứa với bản thân sẽ không để những giọt nước mắt yếu đuối này làm chủ mình nữa. Nhưng nỗi thất vọng, sự hụt hẫng cứ như một dòng nước lũ, xô đổ mọi bức tường kiên cố mà cô đã cố gắng dựng lên. Trong đầu cô, một cuộc chiến nội tâm không ngừng diễn ra. "Anh ấy bận rộn thật mà," cô tự nhủ, giọng nói trong suy nghĩ mang một âm điệu cố gắng trấn an, "công việc của anh ấy quan trọng. Anh ấy là một người có trách nhiệm, luôn đặt công việc lên hàng đầu." Cô cố gắng bám víu vào những lý do hợp lý, những lời biện hộ mà cô đã dùng để xoa dịu bản thân không biết bao nhiêu lần. Hoàng Minh luôn là một người đàn ông của công việc, của những dự án lớn, những cuộc họp không hồi kết. Cô hiểu điều đó, và cô luôn tự hào về sự tận tâm của anh.

Thế nhưng, một giọng nói khác, nhỏ bé hơn, yếu ớt hơn, nhưng lại đầy day dứt, vang lên trong tâm trí cô: "Nhưng tại sao lúc nào cũng là công việc? Tại sao những điều quan trọng của anh ấy lại luôn trùng hợp với những điều quan trọng của em?" Câu hỏi ấy như một mũi kim châm thẳng vào trái tim cô, khiến cô rùng mình. Không phải cô không hiểu cho công việc của anh, nhưng sự lặp lại của những lời hứa tan vỡ, những buổi hẹn hụt, những lần cô chờ đợi trong vô vọng, đã khiến niềm tin của cô hao mòn theo từng ngày. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh trên ban công phả vào không khí, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Lâm An đứng dậy, thân hình nhỏ nhắn như một chiếc lá khô bị gió cuốn, bước ra ban công. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng không khí trong lành, xua đi cảm giác nghẹt thở. Gió đêm lướt qua mái tóc dài mềm mại của cô, mang theo hương hoa lài từ khu vườn gần đó. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự cô đơn của cô. Khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng, ngay cả trong chính căn phòng ấm áp của mình. Sự ấm áp đó, giờ đây, không thể chạm tới được trái tim đang dần hóa đá của cô.

Cô đứng đó, tựa vào lan can kim loại mát lạnh, để mặc làn gió đêm vuốt ve làn da, như thể muốn cuốn đi những gánh nặng đang đè lên vai. Mỗi hơi thở cô hít vào đều mang theo một chút cay đắng, một chút chua chát của nỗi thất vọng. Căn phòng phía sau cô, với ánh đèn vàng dịu và những vật dụng trang trí nghệ thuật, vẫn giữ nguyên vẻ bình yên vốn có. Nhưng trong lòng Lâm An, mọi thứ đã vỡ vụn. Cô nhớ lại ánh mắt của Hoàng Minh khi anh nói "Anh xin lỗi, anh có việc đột xuất." Ánh mắt ấy vẫn điềm tĩnh, vẫn lý trí, không một chút biểu hiện của sự hối lỗi sâu sắc hay sự nhận thức về mức độ tổn thương mà lời nói đó gây ra. Đối với anh, có lẽ đó chỉ là một sự thay đổi kế hoạch nhỏ, một sự bất tiện không đáng kể. Nhưng đối với Lâm An, đó là cả một buổi tối chuẩn bị tỉ mỉ, là niềm hy vọng mong manh được thắp lên, là cả một thế giới cảm xúc đang chực chờ được sẻ chia. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói định mệnh ấy lại một lần nữa vang vọng, nhức nhối hơn bao giờ hết. Cô chợt hiểu, ngay cả khi anh nói lời xin lỗi, anh cũng không thể hiểu được nỗi đau của cô, bởi vì trong ký ức của anh, những buổi hẹn như thế này không có quá nhiều ý nghĩa để anh phải khắc cốt ghi tâm. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ, quên mất những lần cô đếm ngược từng giây, từng phút. Quên mất những nụ cười gượng gạo che giấu sự hụt hẫng, những giọt nước mắt lặng thầm rơi trong đêm.

Khoảng một giờ sau, khi đồng hồ điểm gần nửa đêm, Lâm An trở lại phòng khách. Cô cố gắng tìm kiếm một sự phân tâm nào đó, một cách để thoát khỏi vòng xoáy suy nghĩ đang nhấn chìm mình. Cô cầm lấy một cuốn sách cũ trên kệ, lật vài trang, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào đi vào tâm trí. Cô bật một bộ phim kinh điển, nhưng những hình ảnh trên màn hình TV cũng trở nên mờ ảo, vô nghĩa. Mọi thứ đều không thể thu hút sự chú ý của cô, bởi tâm trí cô đã bị giam cầm bởi những mảnh ký ức vụn vỡ của buổi tối vừa rồi và những lần tương tự trong quá khứ. Tiếng nhạc acoustic rất khẽ từ chiếc loa nhỏ, vốn luôn là liều thuốc an thần cho cô, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, nhưng lại như một lời thì thầm về những nỗi buồn không thể nói thành lời.

Đột nhiên, chiếc điện thoại lại rung lên. Là Mai Lan. Một tin nhắn. "An ơi, triển lãm sao rồi? Có gì vui không?" Giọng điệu của Mai Lan, dù chỉ qua câu chữ, vẫn toát lên sự quan tâm và lo lắng. Lâm An nhìn chằm chằm vào màn hình, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. Cô không muốn nói dối Mai Lan, người bạn thân thiết đã luôn ở bên cô. Nhưng cô cũng không muốn Mai Lan phải lo lắng, phải bận tâm về những nỗi buồn của mình. Hơn nữa, cô không muốn thừa nhận sự thật, thừa nhận rằng cô lại một lần nữa bị bỏ rơi, rằng cô lại một lần nữa phải đối mặt với sự vô tâm của Hoàng Minh. "Mình phải nói dối thôi," cô thầm nghĩ, "Không muốn Mai Lan lo lắng... và cũng không muốn thừa nhận sự thật."

Ngón tay cô lướt trên màn hình, soạn tin nhắn trả lời một cách gượng gạo: "Vẫn ổn Mai ạ. Triển lãm đẹp lắm. Hoàng Minh bận nên tớ đi một mình, cũng có cái hay riêng, được ngắm nghía kỹ hơn." Cô cố gắng thêm vào một vài biểu tượng cảm xúc tươi vui, một cách để che giấu đi sự trống rỗng trong giọng điệu của mình. Sau khi gửi đi, cô lại đặt điện thoại xuống, cảm thấy nặng nề hơn. Lời nói dối ấy, dù nhỏ bé, cũng khiến cô cảm thấy mình đang ngày càng tự cô lập bản thân, tự mình gánh chịu mọi thứ.

Cô lướt qua album ảnh điện tử trên điện thoại. Những bức ảnh cũ hiện ra, như một thước phim quay chậm về những tháng ngày đã qua. Hoàng Minh và cô, họ đã từng có những nụ cười rạng rỡ đến thế. Bức ảnh chụp tại công viên Hồ Gươm, anh vòng tay qua vai cô, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính với vẻ dịu dàng hiếm thấy. Bức ảnh khác, cả hai cùng cười đùa bên một quán cà phê cũ, nơi họ từng có những buổi chiều dài vô tận. Mỗi bức ảnh lại gợi lên một kỷ niệm, một khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh cửu. Nhưng đi kèm với mỗi kỷ niệm đẹp, giờ đây là một nỗi buồn thầm kín, một câu hỏi day dứt. Anh có nhớ những khoảnh khắc ấy không? Anh nhớ nó như thế nào? Có phải chỉ là những "lúc cô ở đó", mà không phải là những cảm xúc, những kỳ vọng mà cô đã đặt vào?

Cô chạm nhẹ vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt Hoàng Minh trong ảnh. Lòng cô thắt lại. Tình yêu của họ, trong mắt cô, là một chuỗi những lần cô chờ đợi, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Nhưng trong ký ức của anh, có lẽ đó chỉ là những ngày tháng êm đềm, không cãi vã, không sóng gió, rồi họ "xa dần" vì "hết hợp". Sự đối lập ấy như một vết cắt sâu, khiến cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng bao nhiêu để giữ gìn, để vun đắp, thì cái "chúng ta" trong mối quan hệ này chưa bao giờ thực sự là một. Luôn có một khoảng cách vô hình, một sự khác biệt sâu sắc trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc điện thoại kim loại dần lan ra đầu ngón tay cô, nhưng không thể lạnh bằng nỗi cô đơn đang bao trùm lấy trái tim cô.

Màn đêm dần buông xuống, rồi lại dần tan đi, nhường chỗ cho rạng sáng. Lâm An vẫn không tài nào chợp mắt. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng sau một đêm dài tĩnh lặng. Những ánh đèn đường vẫn còn mờ ảo, nhưng đã có vài tia nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Sương đêm còn đọng lại trên những tán lá cây ngoài ban công, lấp lánh như những hạt ngọc. Mùi đất ẩm và hương hoa lài giờ đây quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của buổi sớm mai. Nhưng trong lòng Lâm An, không có sự tươi mới nào cả, chỉ có những mảnh ký ức vụn vỡ liên tục hiện về, xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tranh đầy những khoảng trống và nỗi đau không tên.

Cô nhớ lại cái lần sinh nhật cô hai năm trước. Hoàng Minh đã hứa sẽ đưa cô đi ăn tối tại nhà hàng mà cô yêu thích, nơi cô đã dành cả tuần để đặt bàn. Nhưng rồi, vào phút cuối, anh lại gọi điện. "Anh xin lỗi, công ty có việc đột xuất. Anh không thể đến được." Giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng nghe sao xa cách. Cô đã cố gắng mỉm cười, nói rằng không sao, rằng cô hiểu. Nhưng đêm đó, cô đã ngồi một mình trước chiếc bánh kem nhỏ, và những giọt nước mắt mặn chát đã rơi xuống từng ngọn nến đang cháy. "Lần sinh nhật ấy, anh cũng nói bận..." Cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Rồi lại một lần khác, khi cô bị ốm nặng, sốt li bì. Cô đã mong anh sẽ đến, dù chỉ là một lát, để nắm lấy tay cô, để mang cho cô một bát cháo. Nhưng anh chỉ gọi điện thoại. "Em nhớ uống thuốc nhé. Anh không qua được, đang có cuộc họp quan trọng." Cô đã hiểu, cô đã cố gắng hiểu. Nhưng sự cô đơn khi nằm một mình trong căn phòng lạnh lẽo, với cơn sốt hành hạ, lại là một cảm giác mà cô không bao giờ quên được. "Rồi lần mình ốm, anh cũng chỉ gọi điện thoại..."

Những ký ức cứ thế ùa về, không theo một trật tự nào cả, nhưng tất cả đều dẫn đến cùng một cảm giác: cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác không được ưu tiên, cảm giác phải tự mình gánh chịu mọi thứ. Cô đã luôn tìm cách bào chữa cho Hoàng Minh, cho sự vô tâm của anh. Cô đã luôn tự nhủ rằng anh yêu cô theo cách riêng của anh, rằng anh bận rộn, rằng anh không thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng những lời bào chữa ấy, giờ đây, không còn sức mạnh để xoa dịu cô nữa. Chúng chỉ càng làm rõ hơn một sự thật nghiệt ngã: cô đã cố gắng một mình quá lâu.

"Có phải mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi không?" Câu hỏi này, không còn là một ý nghĩ thoáng qua nữa, mà đã trở thành một lời kh��ng định đau đớn, vang vọng trong tâm trí cô. Nó như một con dao sắc bén, cắt đứt sợi dây mỏng manh cuối cùng đang níu giữ cô vào mối quan hệ này. Cô nhận ra rằng, cô không còn sức lực để tiếp tục. Nỗi đau này, sự cô đơn này, đã quá sức chịu đựng của cô rồi.

Lâm An khẽ nắm chặt chiếc đồng hồ khắc tên trên tay. Kim loại lạnh lẽo, nhưng không lạnh bằng sự thật mà cô đang đối mặt. Chiếc đồng hồ, món quà kỷ niệm của một tình yêu đẹp, giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự gắn kết mà là một gánh nặng, một lời nhắc nhở đau đớn về những điều đã mất. Nó là biểu tượng của một mối quan hệ mà cô đã từng tin tưởng, đã từng hy vọng. Nhưng giờ đây, những hy vọng ấy đã tan vỡ, những niềm tin ấy đã cạn kiệt. Cô thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả những nỗi buồn, những thất vọng đang tích tụ. Ánh mắt cô chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ như nhìn vào một quá khứ không thể quay lại.

Cuối cùng, với một động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, Lâm An mở ngăn kéo bàn cạnh cửa sổ. Cô đặt chiếc đồng hồ khắc tên vào đó, nhẹ nhàng khép lại. Âm thanh nhỏ của ngăn kéo đóng lại như một tiếng thở dài cuối cùng, một sự chấp nhận buông bỏ. Nó không phải là một sự từ bỏ tình yêu, mà là một sự từ bỏ ảo tưởng, từ bỏ niềm hy vọng mong manh rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Hành động ấy, tưởng chừng đơn giản, lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Nó như thể cô đang cất đi một phần ký ức, một phần trái tim, một phần của chính mình, để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương không ngừng lặp lại. Chiếc đồng hồ đã được đặt vào bóng tối, như thể một chương của cuộc đời cô đã khép lại, để lại phía sau một khoảng trống và một nỗi cô đơn không thể gọi tên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free