Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 72: Lời Xin Lỗi Hờ Hững, Nỗi Đau Lặng Thầm
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới lấp lánh xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong nhà vẫn còn phảng phất chút lạnh lẽo của đêm dài, dù điều hòa đã được điều chỉnh ở mức dễ chịu. Lâm An thức dậy sớm hơn mọi ngày, nỗi mệt mỏi từ đêm qua vẫn còn vương vấn trên đôi mắt cô, dù cô đã cố gắng che giấu bằng một lớp trang điểm mỏng. Cô bước vào bếp, mùi cà phê phin đậm đặc bắt đầu lan tỏa, xua đi phần nào sự tĩnh lặng quá mức của không gian. Cô tự tay chuẩn bị bữa sáng, từng cử chỉ đều chậm rãi và có phần nặng nề, như thể mang theo gánh nặng của cả một đêm dài trăn trở.
Hoàng Minh xuất hiện sau đó không lâu. Anh bước ra từ phòng ngủ, dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự tập trung và ít biểu lộ cảm xúc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, phẳng phiu, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Một mùi hương nước hoa nam tính cao cấp thoảng nhẹ, hòa vào mùi cà phê, tạo nên một sự kết hợp quen thuộc đến mức đau lòng đối với Lâm An. Anh ngồi vào bàn ăn, cầm lấy chiếc điện thoại, ánh mắt lướt qua màn hình, tâm trí dường như đã lạc về những con số, những dự án đang chờ đợi. Anh gần như không nhận ra sự khác biệt nhỏ nhoi trên gương mặt cô, hay sự lặng lẽ bất thường trong từng động tác của cô.
Lâm An đặt đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng xuống trước mặt anh, rồi nhẹ nhàng rót cho anh một ly cà phê. Hơi nóng từ tách cà phê bốc lên, làm mờ đi một chút tầm nhìn của cô, nhưng không thể che giấu được ánh mắt cô đang cố gắng dò xét anh. Cô mong chờ một câu hỏi, một sự quan tâm dù chỉ là nhỏ nhặt, một cử chỉ nào đó để chứng tỏ rằng anh nhận ra cô không hoàn toàn ổn. Nhưng không, Hoàng Minh vẫn miệt mài lướt điện thoại, thỉnh thoảng nhíu mày hoặc gật đầu một cách vô thức. Sự yên tĩnh bao trùm căn bếp, chỉ có tiếng kim loại va vào nhau khi Hoàng Minh dùng dĩa, tiếng bàn phím điện thoại gõ lách cách, và tiếng điều hòa chạy êm ái.
"Anh có một cuộc họp quan trọng vào sáng nay," Hoàng Minh cất lời, giọng anh trầm ấm nhưng vẫn mang sự khô khan thường thấy, như thể đang thông báo một sự thật hiển nhiên hơn là chia sẻ. Anh không ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào màn hình điện thoại. "Có vẻ sẽ kéo dài đến trưa. Em đừng đợi cơm trưa anh nhé."
Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi cô. "Em biết rồi." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, gần như không thể nghe thấy. Cô ngồi đối diện anh, chỉ nhấm nháp chút bánh mì, vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, hòa cùng vị chát của nỗi cô đơn. Trong ký ức của cô, những bữa sáng như thế này đã trở thành một điệp khúc quen thuộc, những khoảnh khắc mà cô ở bên anh nhưng lại cảm thấy xa cách hơn bao giờ hết. Anh ở đó, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi nào khác, nơi những con số, những hợp đồng và những cuộc họp quan trọng hơn tất thảy.
Cô nhớ lại hình ảnh chiếc đồng hồ khắc tên cô đã cất đi đêm qua. Nó nằm yên trong ngăn kéo, im lìm như một phần ký ức đã bị đóng kín. Cô đã từng tin rằng thời gian sẽ hàn gắn mọi thứ, rằng tình yêu của họ sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, thời gian chỉ càng làm rõ hơn những vết nứt, những khoảng trống mà họ không thể lấp đầy. Hoàng Minh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc yên bình. Nhưng anh dường như đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô tổn thương, những lúc cô cố gắng một mình để giữ cho mối quan hệ này không tan vỡ. Điều đó, đối với Lâm An, là một sự thật đau đớn hơn cả sự chia ly.
Ánh nắng buổi sớm hắt vào mắt cô, khiến cô phải nheo lại. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn vào vẻ điềm tĩnh, tập trung của anh, và một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Cô biết, anh không cố ý vô tâm. Anh chỉ đơn giản là không nhận ra. Không nhận ra những tín hiệu nhỏ nhặt cô gửi gắm, không nhận ra những vết xước vô hình đang ngày càng hằn sâu trong trái tim cô. Với anh, cuộc sống là một chuỗi những mục tiêu cần đạt được, những công việc cần hoàn thành. Cảm xúc, dường như, là một thứ gì đó quá xa xỉ, quá phức tạp mà anh không có thời gian để giải mã.
Hoàng Minh ăn xong bữa sáng một cách nhanh chóng. Anh đứng dậy, đặt dĩa và bát vào bồn rửa, một thói quen lịch sự mà anh luôn giữ gìn. "Anh đi làm đây," anh nói, giọng vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. Anh tiến về phía cửa, chuẩn bị xỏ giày. Lâm An vẫn ngồi yên tại bàn, ánh mắt dõi theo từng cử động của anh. Một phần trong cô muốn giữ anh lại, muốn bộc lộ tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Nhưng một phần khác, yếu ớt hơn nhưng lại chiếm ưu thế, lại khuyên cô nên im lặng. Cô đã quá mệt mỏi với việc cố gắng giải thích, cố gắng làm cho anh hiểu.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn cất lời, giọng cô nhẹ nhàng đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng lại chứa đựng tất cả hy vọng mong manh cuối cùng của cô. "Hoàng Minh..."
Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô, đôi mắt vẫn mang theo sự tập trung quen thuộc, như thể anh đang chờ đợi một câu hỏi liên quan đến lịch trình hay công việc. "Sao thế em?"
"Hôm qua... em có ghé qua triển lãm một mình..." Lâm An bắt đầu, cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, "Cũng đẹp lắm." Cô nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa một sự mong chờ mãnh liệt, mong chờ một tia sáng của sự thấu hiểu, một dấu hiệu cho thấy anh đã thực sự nghĩ về cô, về buổi hẹn bị lỡ. Cô không muốn trách móc, cô chỉ muốn anh nhận ra, dù chỉ một chút, về nỗi cô đơn mà cô đã trải qua. Cô đã lựa chọn những từ ngữ nhẹ nhàng nhất, như một cánh bướm mong manh, hy vọng nó sẽ đậu lại trên trái tim anh và khơi gợi một cảm xúc nào đó.
Hoàng Minh thoáng giật mình, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ về công việc. Một cái nhíu mày nhẹ hiện lên giữa vầng trán anh, rồi nhanh chóng biến mất. Anh nhìn cô, ánh mắt có vẻ áy náy, nhưng chỉ là thoáng qua. "À, anh xin lỗi em nhé," anh nói, giọng anh có phần nhanh gọn, như thể đang cố gắng giải quyết vấn đề một cách hiệu quả nhất. "Anh thật sự bận quá, có cuộc họp đột xuất không thể hoãn được. Tối qua anh về cũng muộn. Anh cũng định nhắn tin hỏi thăm em xem có đi không, nhưng rồi lại quên mất." Anh tiến lại gần cô hơn một bước, một cử chỉ có phần gượng gạo, rồi khẽ chạm vào vai cô. "Thôi được rồi, lần sau anh sẽ dẫn em đi xem cái khác bù nhé. Hoặc là em thích gì, anh dẫn em đi mua quà chuộc lỗi." Anh nói một cách trôi chảy, như một đoạn văn đã được lập trình sẵn, không có bất kỳ khoảng lặng nào để cô có thể chen vào cảm xúc của mình.
Lời xin lỗi của anh, tuy được nói ra với vẻ chân thành, nhưng lại thiếu đi chiều sâu mà Lâm An khao khát. Nó giống như một phản xạ tự nhiên hơn là một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh xin lỗi vì sự bận rộn của mình, xin lỗi vì đã quên, nhưng anh không xin lỗi vì đã khiến cô tổn thương, không hỏi về cảm giác của cô khi phải đi một mình, không nhận ra rằng đối với cô, buổi triển lãm ấy không chỉ là một buổi đi chơi thông thường, mà là một lời hứa, một sự mong chờ, một phần của niềm tin cô đặt vào mối quan hệ này. "Lần sau?" Nội tâm Lâm An cất tiếng hỏi, một câu hỏi đầy chua xót. "Liệu có lần sau nào anh thực sự nhớ không, hay lại là một lời hứa vu vơ, một cách để xoa dịu tạm thời rồi lại chìm vào quên lãng?"
Cô nhìn vào bàn tay anh đang khẽ đặt trên vai mình, cảm nhận sự ấm áp của nó, nhưng trái tim cô lại lạnh giá. Cô đã dồn hết can đảm để thốt ra những lời đó, để mở lòng mình, nhưng đáp lại chỉ là một bức tường vô hình. Anh đã trả lời cô, nhưng không phải bằng ngôn ngữ của cảm xúc. Anh đã đưa ra một giải pháp, một lời hứa hẹn cho tương lai, nhưng lại bỏ qua hoàn toàn hiện tại, bỏ qua vết thương đang rỉ máu trong lòng cô. Đối với Hoàng Minh, việc anh xin lỗi và hứa hẹn bù đắp đã là đủ. Anh đã hoàn thành trách nhiệm. Anh không nhận ra rằng, điều cô cần không phải là một buổi đi chơi khác, hay một món quà, mà là sự hiện diện của anh, sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc.
"Em hiểu rồi," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô cúi đầu xuống, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của anh. Cô không thể nói thêm bất cứ điều gì. Mỗi lời cô định nói ra đều bị chặn lại bởi một khối nghẹn trong cổ họng. Có lẽ, cô đã thực sự cố gắng một mình quá lâu. Cô đã từng tin rằng tình yêu sẽ là chiếc cầu nối giữa hai thế giới khác biệt của họ, nhưng giờ đây, cô nhận ra, chiếc cầu ấy chỉ càng làm lộ rõ khoảng cách.
Hoàng Minh dường như không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm hay giọng điệu của cô. Anh chỉ gật đầu hài lòng, có lẽ nghĩ rằng mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp. Anh xỏ giày, chỉnh lại cà vạt một lần nữa trước gương, rồi quay lại nhìn cô. "Anh đi đây. Em ăn sáng đi nhé. Chiều anh gọi điện báo anh về mấy giờ." Anh nói, rồi mở cửa, bước ra ngoài. Tiếng cửa khẽ đóng lại, để lại Lâm An một mình trong căn hộ rộng lớn, với mùi cà phê đã nguội và những mảnh vỡ của hy vọng.
Ánh nắng vẫn rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ, nhưng trong lòng Lâm An, mọi thứ như chìm vào một màu xám xịt. Cô ngồi thêm một lúc, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Lời xin lỗi của Hoàng Minh cứ văng vẳng trong tai cô, nhưng nó chẳng khác gì tiếng vọng từ một hang động trống rỗng. Nó không mang lại sự an ủi, không xoa dịu vết thương. Nó chỉ càng làm cô nhận ra rằng, cô và anh đang sống trong hai thực tại hoàn toàn khác biệt. Anh ở đó, nhưng anh lại không ở đó. Anh yêu cô, nhưng anh không yêu cô theo cách mà cô cần.
Với một tiếng thở dài nặng trĩu, Lâm An đứng dậy. Cô dọn dẹp bàn ăn, từng động tác đều chậm chạp và dứt khoát. Cô không còn cảm giác muốn ở lại trong căn hộ này nữa, nơi mà mọi ngóc ngách đều gợi nhớ về sự cô đơn của cô ngay cả khi ở bên người mình yêu. Cô cần không khí, cần một không gian rộng lớn hơn để hít thở, để giải tỏa những cảm xúc đang đè nén. Thay một bộ quần áo đơn giản, cô cầm lấy chìa khóa và bước ra khỏi căn hộ.
Thành phố buổi sáng rực rỡ trong nắng, tiếng xe cộ bắt đầu tấp nập, tiếng người nói cười rộn ràng. Lâm An bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến công viên, nơi cô thường tìm đến mỗi khi tâm trạng rối bời. Những hàng cây xanh mướt hai bên đường, những bông hoa khoe sắc dưới ánh nắng ban mai, tất cả đều cố gắng xua tan đi sự u ám trong lòng cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mùi cây cỏ, mùi đất ẩm sau một đêm dài, nhưng chúng dường như không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô.
Khi đến công viên, một khung cảnh bình yên mở ra trước mắt. Hồ nước rộng lớn phản chiếu bầu trời xanh ngắt, những hàng cây cổ thụ đứng sừng sững, chim chóc hót líu lo trên cành. Vài người dân đang tập thể dục buổi sáng, những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo, những đứa trẻ cười đùa vui vẻ. Khung cảnh ấy, đáng lẽ phải mang lại sự thanh thản, nhưng đối với Lâm An, nó lại càng làm nổi bật nỗi cô đơn của cô. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa những hạnh phúc nhỏ bé ấy, như một nốt nhạc lạc điệu trong một bản hòa ca.
Lâm An tìm một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây cổ thụ, ngồi xuống. Cô nhìn ra mặt hồ, nơi những con sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ. Ánh nắng dịu dàng rải vàng trên mặt nước, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Cô khẽ đưa tay chạm vào một cánh hoa nhỏ đang rung rinh trước gió, cảm nhận sự mềm mại, mong manh của nó. Giống như cô, mong manh và dễ vỡ trước những tổn thương vô hình.
"Lần sau? Liệu có lần sau nào anh thực sự nhớ không, hay lại là một lời hứa vu vơ?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí cô, không ngừng lặp lại. "Anh có bao giờ hiểu rằng em cần sự hiện diện của anh, không chỉ là một lời xin lỗi hời hợt sao?" Cô tự hỏi mình, tự tìm kiếm câu trả lời trong khoảng không vô tận. Cô biết, anh không ác ý. Anh chỉ đơn giản là không có khả năng nhìn thấy những gì cô nhìn thấy, cảm nhận những gì cô cảm nhận. Thế giới của anh là những con số, những dự án, những thành công. Thế giới của cô là những cảm xúc, những kết nối, những khoảnh khắc được sẻ chia. Hai thế giới ấy, dường như, không thể giao thoa.
Lâm An nhớ lại những lần Mai Lan hỏi thăm cô, những lần cô cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, nói rằng mọi thứ vẫn ổn. Cô đã xây dựng một bức tường vô hình quanh mình, không chỉ để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương từ Hoàng Minh, mà còn để che giấu sự yếu đuối của mình khỏi những người xung quanh. Cô không muốn ai phải lo lắng cho cô, không muốn ai phải thấy cô đau khổ. Cô muốn là một Lâm An mạnh mẽ, độc lập, luôn biết cách tự mình vượt qua mọi khó khăn. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết mình đang dần kiệt sức.
Cảm giác cô đơn không phải là khi ở một mình, mà là khi ở bên cạnh người mình yêu mà vẫn cảm thấy đơn độc. Đó chính là điều mà Lâm An đang trải qua. Cô đã cố gắng bộc lộ cảm xúc một cách tinh tế, dùng những từ ngữ nhẹ nhàng nhất, nhưng những lời nói ấy của cô lại giống như những viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chỉ tạo ra một vài gợn sóng nhỏ rồi nhanh chóng biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hoàng Minh đã không nghe, hoặc không muốn nghe, hoặc không có khả năng nghe. Dù là lý do gì đi nữa, kết quả vẫn là một sự thật đau đớn: cô không được thấu hiểu.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng rao hàng của người bán kem từ xa vọng lại, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống. Nhưng những âm thanh ấy không thể len lỏi vào thế giới riêng của cô, thế giới của nỗi buồn và sự thất vọng. Cô cảm thấy mình đang dần rút lui, dần buông bỏ hy vọng được anh thấu hiểu. Cái khoảnh khắc cô đặt chiếc đồng hồ khắc tên vào ngăn kéo đêm qua, có lẽ chính là sự khởi đầu của một quá trình chấp nhận, một sự chấp nhận rằng cô sẽ phải tự mình gánh chịu mọi thứ.
"Mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi," cô thầm thì, lần này không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. Nỗi mệt mỏi đã thay thế sự tức giận, sự thất vọng đã thay thế hy vọng. Cô biết rằng, đây không phải là kết thúc, nhưng nó là một bước ngoặt quan trọng. Một bước ngoặt nơi cô bắt đầu học cách buông bỏ, không phải tình yêu, mà là ảo tưởng về một tình yêu hoàn hảo, một tình yêu mà cả hai người đều cùng nhớ, cùng cảm nhận, cùng thấu hiểu. Cô sẽ không nói thêm nữa. Cô sẽ không cố gắng nữa. Cô sẽ để mọi thứ diễn ra theo cách của nó, dù điều đó có nghĩa là cô sẽ phải đối mặt với một tương lai đầy những khoảng trống và nỗi cô đơn không thể gọi tên.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.