Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 77: Hơi Ấm Từ Một Phía
Ánh nắng ban mai vẫn đang dịu dàng trải dài trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng ngà, nơi mà chỉ vài phút trước, Hoàng Minh còn ngồi đó, vội vã lướt qua màn hình điện thoại. Nhưng giờ đây, căn phòng đã hoàn toàn chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ. Lâm An đứng một mình giữa phòng khách, nhìn ra khung cửa sổ lớn nơi những tia nắng đầu ngày đang mải miết len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Sự trống rỗng bủa vây lấy cô, một cảm giác nặng nề, quẩn quanh, dù Hoàng Minh chỉ vừa rời đi. Cô vẫn còn nghe văng vẳng tiếng khóa cửa xoay nhẹ, tiếng bước chân vội vã khuất dần sau hành lang. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng, nhưng hôm nay lại mang một sắc thái khác, sắc thái của một sự chia xa không lời, một khoảng cách ngày càng lớn dần.
Cô khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Mùi cà phê phin còn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mới của nội thất, tạo nên một hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó nhắc nhở cô về những buổi sáng trước đây, khi mùi cà phê còn là một lời mời gọi cho những câu chuyện sẻ chia, những cái nắm tay vội vàng trước khi anh đi làm. Giờ đây, nó chỉ còn là một dấu tích mờ nhạt của một thói quen, một nghi thức không còn hồn cốt.
Lâm An nhớ lại bữa tối hôm qua, bữa ăn mà cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, từng món ăn đều là những món Hoàng Minh yêu thích, được trình bày tỉ mỉ như một bức tranh. Cô nhớ cách anh đã khen ngon, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào màn hình điện thoại, những lời khen chỉ như những câu xã giao phát ra từ một cỗ máy đã lập trình sẵn. Và rồi bữa sáng nay, một sự lặp lại đáng buồn. Anh vẫn ăn, vẫn nói lời cảm ơn, nhưng ánh mắt và tâm trí anh đã ở một nơi rất xa, nơi có những email đang chờ đợi, những cuộc họp sắp diễn ra, những con số khô khan.
"Liệu anh ấy có bao giờ nhận ra không?" câu hỏi ấy lại vang vọng trong đầu cô, không phải là một tiếng nói vang dội, mà là một lời thì thầm yếu ớt, chìm dần vào khoảng lặng của căn phòng. Cô đã cố gắng bao nhiêu lần rồi? Bao nhiêu lần cô đã thử đủ mọi cách, từ những bữa ăn đặc biệt, những tin nhắn hỏi thăm, những cái ôm bất ngờ, cho đến việc tự mình tìm hiểu về công việc của anh, cố gắng chia sẻ những áp lực mà anh đang đối mặt. Nhưng tất cả dường như đều tan vào hư không, như những hạt cát mịn trôi tuột qua kẽ tay. Anh vẫn ở đó, vẫn cười, vẫn nói, nhưng dường như anh đang sống trong một thế giới khác, một thế giới mà cô không thể chạm tới.
Một ý nghĩ lóe lên trong tâm trí Lâm An, một ý nghĩ mong manh, gần như là một tia sáng cuối cùng trong một căn phòng tối om. "Liệu một cử chỉ nhỏ, không lời, có thể chạm đến anh không?" Cô tự hỏi. Một cử chỉ không yêu cầu anh phải nói, không yêu cầu anh phải suy nghĩ, chỉ đơn thuần là một dấu hiệu của sự quan tâm, của một trái tim vẫn đang đập vì anh. Cô bước chậm rãi về phía bếp, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, làm bừng sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Tay cô run run cầm lấy tách trà hoa cúc khô, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, như một lời an ủi thầm lặng.
Cô pha một tách trà nóng, màu vàng nhạt của nước trà trong vắt như một tia hy vọng. Rồi, cô lấy ra một chiếc bánh quy nhỏ, hình trái tim, còn sót lại từ hộp bánh mà anh đã mua tặng cô vào dịp Giáng sinh năm ngoái. Chiếc bánh đã hơi mềm đi, nhưng vẫn giữ được hình dáng dễ thương của nó. Bên cạnh đó, cô tìm một mẫu giấy nhỏ, viết vội vài dòng chữ nắn nót: "Trà hoa cúc giúp anh thư giãn sau một ngày dài. Bánh này anh thích đó." Một dòng nhắn đơn giản, không cầu kỳ, không đòi hỏi, chỉ là sự quan tâm thuần túy. Cô đặt tách trà, chiếc bánh và mẫu giấy lên bàn làm việc của Hoàng Minh, ngay ngắn bên cạnh chồng tài liệu và chiếc laptop vẫn còn chưa tắt hẳn. Chiếc bàn làm việc, vốn luôn bừa bộn với giấy tờ và sách vở, nay bỗng trở nên mềm mại hơn một chút dưới ánh sáng dịu dàng của buổi sáng và hương thơm của trà hoa cúc.
Lâm An lùi lại một bước, ngắm nhìn "tác phẩm" của mình. Tim cô đập thình thịch, một thứ cảm giác nửa hy vọng nửa lo sợ. Cô hy vọng anh sẽ nhận ra. Cô hy vọng anh sẽ hiểu được rằng, dù anh có bận rộn đến mấy, dù anh có vô tâm đến đâu, cô vẫn luôn ở đây, dõi theo anh, chăm sóc anh bằng tất cả những gì cô có. Nhưng đồng thời, cô cũng sợ hãi. Sợ hãi rằng anh sẽ lại lướt qua, lại chỉ coi đó là một thói quen, một sự hiển nhiên, mà không hề chạm đến tầng sâu thẳm của trái tim cô. "Cố gắng một mình quá lâu", cụm từ ấy lại hiện lên trong tâm trí cô, như một lời thì thầm từ một góc khuất, nhắc nhở cô về một sự thật phũ phàng. Cô đã quá mệt mỏi rồi, mệt mỏi với những nỗ lực không được hồi đáp, mệt mỏi với những hy vọng cứ dập tắt rồi lại nhen nhóm, chỉ để rồi lại bị dập tắt một lần nữa. Cô tựa người vào thành cửa, nhìn chằm chằm vào tách trà và chiếc bánh nhỏ, như thể chúng có thể mang lại câu trả lời cho những băn khoăn đang dày vò cô. Ánh nắng ban mai vẫn đổ xuống, nhưng trong lòng cô, một sự u ám đang dần dần lan tỏa, lạnh lẽo và nặng nề.
***
Buổi trưa, cái nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um của cây khế cổ thụ trước hiên Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng khắp không gian, hòa quyện với tiếng lật trang sách khẽ khàng từ một góc quán, tiếng ly tách va chạm tinh tế và thoảng đâu đó là mùi cà phê rang xay nồng nàn. Kiến trúc Pháp cổ điển của quán, với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ và những cánh cửa sổ lá sách màu xanh ngọc, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng và có chút u hoài. Lâm An ngồi đối diện Mai Lan, bàn tay cô khẽ vuốt ve thành ly cà phê đã nguội lạnh. Mùi gỗ cũ của bàn ghế, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên giả tạo, không thể xoa dịu được những ưu tư đang giằng xé trong lòng cô.
"An à, trông cậu dạo này mệt mỏi quá." Giọng Mai Lan vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng, kéo Lâm An thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Mai Lan có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường ngày, nhưng giờ đây, nụ cười ấy pha lẫn sự quan tâm sâu sắc. Cô mặc một chiếc váy màu xanh pastel, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn, thanh mảnh của mình, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào gương mặt trái xoan của Lâm An, nơi những quầng thâm đã bắt đầu xuất hiện dưới đôi mắt to tròn, vốn dĩ luôn long lanh. "Có chuyện gì không?"
Lâm An khẽ giật mình, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, kéo khóe môi lên một cách khó nhọc. "Không có gì đâu Lan, chỉ là dạo này công việc hơi nhiều chút thôi." Giọng cô nhỏ dần, như muốn lấp liếm đi sự thật. Cô không muốn than vãn, không muốn biến Mai Lan thành thùng rác cho những nỗi thất vọng của mình. Hơn nữa, nói ra những điều đó, đồng nghĩa với việc phải đối mặt với sự thật, một sự thật quá đau lòng mà cô vẫn đang cố gắng chối bỏ.
Mai Lan không dễ dàng bị thuyết phục. Cô là bạn thân của Lâm An, người đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu nỗ lực thầm lặng của cô. Mai Lan vươn tay qua bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm An, ánh mắt đầy quan tâm. "Cậu đừng nói dối tớ. Tớ biết cậu mà. Cậu cứ như đang cố gắng một mình vậy..." Mai Lan ngừng lại một chút, như đang lựa chọn từ ngữ, rồi khẽ hỏi, "Hoàng Minh vẫn bận rộn lắm à?" Câu hỏi của Mai Lan như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Lâm An, nhưng lại không gây đau đớn ngay lập tức, mà chỉ làm vết thương ấy thêm nhức nhối, âm ỉ.
Lâm An chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười buồn bã. Cô không biết phải trả lời Mai Lan như thế nào. Nói rằng Hoàng Minh bận đến mức không còn thời gian cho cô? Hay nói rằng anh ấy có thời gian, nhưng lại không dành cho cô? Cả hai đều là sự thật, và cả hai đều đau lòng như nhau. Cô rút tay về, khẽ day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói đang lan tỏa. "Anh ấy... vẫn vậy." Cô nói, giọng thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là với Mai Lan. "Công việc của anh ấy quan trọng mà."
Mai Lan thở dài, ánh mắt dõi theo Lâm An. Cô biết rõ bạn mình. Lâm An là người sống nội tâm, nhạy cảm, luôn cố gắng vun đắp và gìn giữ những mối quan hệ của mình. Nhưng chính vì thế, cô cũng là người dễ bị tổn thương nhất. "Quan trọng đến mức không còn nhận ra những gì đang xảy ra xung quanh mình sao?" Mai Lan tự hỏi trong lòng, nhưng không nói ra thành lời, sợ làm Lâm An thêm buồn. Cô hiểu rằng, tình yêu của Hoàng Minh không phải là không tồn tại, nhưng nó lại quá lý trí, quá thực tế, và thiếu đi sự thấu cảm cần thiết.
"Nhưng cậu có vẻ không ổn chút nào." Mai Lan nói, giọng cô tràn đầy sự lo lắng, nhưng cũng rất mực dịu dàng. "Cậu cứ như một bông hoa đang héo dần vậy. Tớ thấy cậu cứ gầy đi, và ánh mắt cậu... nó không còn lấp lánh như trước nữa." Cô muốn ôm Lâm An vào lòng, muốn gánh vác một phần gánh nặng ấy cho bạn mình. Cô nhớ lại những buổi trò chuyện của họ trước đây, khi Lâm An còn kể về những buổi hẹn hò lãng mạn, những kế hoạch tương lai tràn đầy hy vọng. Giờ đây, chỉ còn là những tiếng thở dài, những ánh mắt nhìn xa xăm.
Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khế đang khẽ rung rinh trong gió. "Tớ ổn mà Lan." Cô lại cố gắng nói dối, nhưng giọng nói đã run rẩy. Trong lòng cô, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. Một mặt, cô muốn gào thét, muốn kể hết những nỗi đau, những giọt nước mắt cô đã âm thầm rơi, những đêm dài cô đã thức trắng chờ tin nhắn của anh. Mặt khác, một bức tường vô hình lại ngăn cô lại. Cô sợ rằng, khi cô nói ra, những lời nói ấy sẽ biến thành những lời trách móc, những lời phàn nàn, và mối quan hệ của cô với Hoàng Minh, vốn đã mong manh, sẽ càng trở nên rạn nứt hơn. Cô cũng sợ rằng Mai Lan sẽ nhìn cô với ánh mắt thương hại, ánh mắt ấy sẽ càng làm cô cảm thấy mình yếu đuối và thảm hại hơn.
Mai Lan không nói gì nữa, chỉ siết chặt tay Lâm An. Cô hiểu sự im lặng của bạn mình. Cô biết rằng Lâm An đang trải qua một giai đoạn khó khăn, một giai đoạn mà mọi lời khuyên, mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa. Điều duy nhất cô có thể làm lúc này, là ở bên cạnh, là một bờ vai vững chắc để Lâm An có thể tựa vào khi cần. Cô vuốt ve mu bàn tay của Lâm An, cảm nhận sự lạnh lẽo từ làn da cô. "Cậu nhớ không, An? Hồi xưa cậu từng nói, tình yêu giống như một cái cây. Phải có cả hai người cùng vun trồng, tưới tắm thì nó mới lớn lên được. Nếu chỉ có một người làm, thì dù có cố gắng đến mấy, cái cây đó cũng sẽ héo úa thôi." Mai Lan nói, giọng cô trầm lắng, mang theo một chút triết lý, không phải để trách móc mà để Lâm An tự suy ngẫm.
Lâm An vẫn im lặng, nhưng những lời nói của Mai Lan như một làn nước lạnh tạt vào tâm hồn cô. Cái cây tình yêu, cô đã cố gắng vun trồng nó bằng tất cả những gì cô có, bằng cả trái tim và linh hồn mình. Cô đã tưới tắm nó bằng những giọt nước mắt thầm lặng, bằng những hy vọng mong manh. Nhưng Hoàng Minh, anh ấy ở đâu? Anh ấy có nhìn thấy cái cây ấy không? Hay anh ấy chỉ thấy những cành lá xanh tươi mà không hề nhận ra rằng, chúng đang héo úa dần từ bên trong, vì thiếu đi sự chăm sóc từ phía anh. Cảm giác 'cố gắng một mình quá lâu' lại một lần nữa dâng trào, không còn là một ý nghĩ mơ hồ, mà là một sự thật hiển hiện, đau nhói. Cô cảm thấy kiệt sức, không phải vì công việc, mà vì sự cố gắng không ngừng nghỉ trong một mối quan hệ mà cô cảm thấy mình đang đi một mình. Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô, một cơn mưa buồn đang âm thầm rơi xuống, không ngừng nghỉ.
***
Tiếng chìa khóa tra vào ổ, xoay nhẹ, rồi cánh cửa mở ra. Hoàng Minh bước vào căn hộ, vẻ mặt anh hằn lên sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Anh thả chiếc cặp xuống chiếc ghế sofa da màu xám tro, tạo nên một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Anh không để ý đến tách trà hoa cúc và chiếc bánh nhỏ đang nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của mình, bởi ngay lập tức, chiếc điện thoại trong túi quần anh lại đổ chuông, âm thanh quen thuộc của một cuộc gọi công việc. Anh rút điện thoại ra, lướt qua màn hình xem tin nhắn, đôi lông mày khẽ chau lại.
Lâm An đang đứng trong bếp, tiếng dao thớt va vào nhau lạch cạch khi cô chuẩn bị bữa tối. Mùi canh chua cá lóc thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, một mùi hương ấm áp, quen thuộc, gợi nhớ về những bữa cơm gia đình. Trái tim cô thắt lại với từng cử chỉ của Hoàng Minh. Cô đã mong chờ giây phút này cả ngày, mong chờ một lời hỏi han, một ánh mắt nhìn, một sự chú ý dù chỉ là nhỏ nhoi. Nhưng tất cả những gì cô nhận được, là hình ảnh một người đàn ông mệt mỏi, bị cuốn vào vòng xoáy công việc, đến mức không còn nhận ra sự hiện diện của cô, hay những gì cô đã chuẩn bị cho anh.
"Anh về rồi." Hoàng Minh nói, giọng anh có vẻ mệt mỏi, không để ý nhiều đến Lâm An đang đứng đó, ánh mắt dõi theo từng động tác của anh. Anh lướt qua bàn làm việc, ánh mắt anh lướt qua tách trà và chiếc bánh, nhưng chỉ như một vật thể vô tri, không mang một ý nghĩa gì đặc biệt.
Lâm An cố gắng giữ giọng bình tĩnh, bước ra khỏi bếp. "Anh ăn tối đi, em nấu canh chua cá lóc anh thích đó." Cô nói, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói của mình.
Hoàng Minh cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh lướt qua tách trà và chiếc bánh. "À, trà với bánh à?" Anh nói, giọng vẫn đều đều, không một chút ngạc nhiên hay cảm kích đặc biệt. "Cảm ơn em nhé." Anh cầm tách trà lên, uống một ngụm. Mùi hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa trong miệng anh, nhưng dường như anh không để ý đến điều đó. "Anh uống luôn đây." Anh nói, rồi đặt tách trà xuống, không dừng lại để nhìn vào Lâm An hay hỏi han gì thêm. Ánh mắt anh lại quay về phía chiếc điện thoại đang nằm trên bàn, sẵn sàng để tiếp tục công việc dang dở. "Món này ngon thật đấy An." Anh nói, sau khi nếm thử một muỗng canh chua. "Ăn xong anh phải xử lý nốt mấy email này." Anh vừa nói, vừa nhìn vào màn hình điện thoại, hoặc lướt qua những tin tức mới nhất, không thực sự tập trung vào bữa ăn hay Lâm An đang ngồi đối diện.
Lâm An ngồi đối diện anh, nhìn cách anh ăn, cách anh thao tác trên điện thoại. Cô mỉm cười nhạt nhẽo khi anh nói về công việc, một nụ cười mà chỉ mình cô biết, ẩn chứa bao nhiêu nỗi đau và sự thất vọng. Từng lời khen của anh về món ăn, thay vì mang lại niềm vui, lại càng khoét sâu thêm vào vết thương lòng của cô. Anh khen ngon, nhưng anh không hề nhận ra rằng, đằng sau món ăn đó là cả một ngày dài cô đã mong chờ, đã chuẩn bị, đã đặt vào đó bao nhiêu hy vọng. Anh không thấy mẫu giấy nhắn, hay nếu có thấy, anh cũng chỉ coi đó là một lời nhắc nhở đơn thuần, chứ không phải là một sự quan tâm sâu sắc.
Cô lặng lẽ ăn, nhưng thức ăn như nghẹn lại trong cổ họng. Mỗi miếng cơm, mỗi miếng cá, đều trở nên vô vị, nhạt nhẽo. Cô nuốt xuống không phải là thức ăn, mà là những giọt nước mắt đang chực trào, những hy vọng đang vụn vỡ từng chút một. Đôi mắt long lanh của cô đã mất đi ánh sáng, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Cô cảm thấy kiệt sức, không phải vì công việc, mà vì sự cố gắng một mình không được thấu hiểu. Cảm giác 'cố gắng một mình quá lâu' không còn là một cụm từ để cô tự an ủi hay tự dằn vặt nữa, mà nó đã trở thành một định mệnh nghiệt ngã, một sự thật không thể chối cãi.
Tiếng gõ phím laptop của Hoàng Minh đều đều vang lên từ phòng làm việc sau bữa ăn, như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng Lâm An. Cô đứng dậy, lặng lẽ thu dọn bát đĩa. Tay cô run rẩy khi cầm chiếc tách trà hoa cúc vẫn còn nguyên, anh chỉ uống một ngụm rồi để đó. Chiếc bánh hình trái tim vẫn nằm nguyên trên đĩa nhỏ, như một minh chứng cho sự vô vọng. Mùi thức ăn thơm ngon trong căn hộ giờ đây trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về những nỗ lực không được đền đáp. Cô rửa từng chiếc đĩa, từng chiếc bát, động tác chậm rãi, vô hồn. Nước mắt cô không rơi, nhưng trong lòng cô, một cơn bão dữ dội đang càn quét, cuốn đi tất cả những gì còn sót lại của hy vọng và tình yêu.
Lâm An tựa người vào thành bồn rửa, cảm nhận sự rã rời trong cơ thể. Cô nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài, đã từng tỉ mỉ chăm sóc cho anh, đã từng viết những dòng tin nhắn yêu thương, đã từng nấu những bữa ăn ấm áp. Giờ đây, chúng chỉ còn là đôi bàn tay mệt mỏi, không còn đủ sức để nắm giữ bất cứ điều gì. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả những nỗi buồn đang chất chứa trong lồng ngực. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều. Cô đã vun đắp, đã cho đi mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Nhưng anh, anh có bao giờ nhìn thấy không? Hay tất cả chỉ là những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, không để lại một dấu vết nào trong ký ức của anh?
Vết nứt vô hình giữa họ, mà chỉ cô cảm nhận được, giờ đây đã không còn là một vết nứt nhỏ nữa. Nó đã biến thành một vực thẳm rộng lớn, sâu thăm thẳm, nuốt chửng mọi hy vọng, mọi nỗ lực của cô. Một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận dần dần đang len lỏi vào trái tim Lâm An. Có lẽ, đã đến lúc cô phải ngừng cố gắng, ngừng hy vọng. Bởi vì, dù có cố gắng đến mấy, cô cũng chỉ là người đang "cố gắng một mình quá lâu". Và hơi ấm từ một phía, dù có nồng nàn đến đâu, cũng không đủ để sưởi ấm cả một mối quan hệ đang dần trở nên lạnh giá.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.