Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 83: Canh Bạc Cuối Cùng Của Trái Tim

Gió đêm vẫn còn vương vấn trên tóc, mang theo hơi lạnh mỏng mảnh của một ngày đã tàn. Lâm An đứng lặng trên cầu "Ký Ức Đứng Lại" cho đến khi những ánh đèn đường cuối cùng cũng đã thắp sáng cả dòng sông, biến mặt nước thành một dải lụa đen điểm xuyết kim sa. Cô không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ biết khi những lời tự vấn cuối cùng tan biến vào hư vô cùng với bóng đêm, trong lòng cô chỉ còn lại một khoảng trống hoác, lạnh lẽo. Cô đã cố gắng lắm rồi, cố gắng hiểu, cố gắng chấp nhận, cố gắng điều chỉnh. Nhưng sự thật nghiệt ngã là, càng cố gắng, cô càng cảm thấy mình đánh mất chính mình, đánh mất cái tình yêu mà cô hằng tin tưởng. Bóng hình yêu thương mà cô níu giữ, rốt cuộc, có phải chỉ là ảo ảnh của riêng cô, được dệt nên từ những mảnh ký ức vụn vỡ và những lời hứa không thành hiện thực?

Trở về căn hộ của mình, không gian ấm cúng và đầy tính nghệ thuật của cô cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Căn hộ, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu be, xanh lá cây, nâu đất ấm áp, giờ đây dường như cũng đang thở dài cùng cô. Những đồ gốm thủ công, những bức tranh vẽ nhỏ, cây cảnh xanh tươi và những chồng sách chất chồng trên kệ, tất cả đều quen thuộc, thân thương, nhưng không đủ sức níu giữ tâm trí cô khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng gió luồn qua khe cửa sổ ban công nơi giàn cây leo đang rung rinh khẽ khàng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đến đáng sợ trong lòng cô.

Lâm An không ngủ được. Kim đồng hồ đã nhích qua con số hai, rồi ba, rồi bốn, nhưng đôi mắt cô vẫn mở thao láo, nhìn trân trân lên trần nhà. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ nhỏ hắt lên tường, tạo thành những bóng đổ dài, uốn lượn như chính những dòng suy nghĩ miên man trong đầu cô. Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Căn phòng dường như chật chội hơn, dù nó vốn dĩ rộng rãi. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ mát lạnh, cảm giác như một lời nhắc nhở rằng cô đang thực sự sống, thực sự tồn tại trong cái hiện tại đầy chông chênh này.

Cô đi lại quanh phòng, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng của đêm. Ánh mắt cô thất thần nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn còn le lói vài ánh đèn vàng vọt, như những đốm lửa cô đơn giữa biển đêm. Những lời nói của Mai Lan, lời khuyên và cả sự lo lắng không giấu giếm của cô bạn thân, cứ văng vẳng bên tai Lâm An. "Mày không thể cứ mãi như thế này, An ạ." Mai Lan đã nói vậy. Và cô biết, Mai Lan đúng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong cái vòng luẩn quẩn của hy vọng và thất vọng, của yêu thương và tổn thương này. Nó đang bào mòn cô từng chút một, khiến cô trở nên cạn kiệt.

Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, ngay cả khi vẫn ở trong một mối quan hệ, là điều đau đớn nhất. Cô nhớ về 'Ngày Kỷ Niệm Thầm Lặng' vừa qua, nhớ về buổi sáng cô một mình chuẩn bị bữa sáng đặc biệt, gửi đi một tin nhắn đầy ý nghĩa, và rồi nhận lại sự thờ ơ, vô tâm đến khó tin từ Hoàng Minh. Đó không chỉ là một khoảnh khắc, đó là cả một chuỗi những khoảnh khắc, những lần cô "nhớ những lúc em đau", mà "anh lại nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ". Sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận và trải nghiệm tình yêu đã tạo nên một vực sâu ngăn cách, mà cô, chỉ một mình cô, đang cố gắng lấp đầy.

"Mình không thể cứ mãi như thế này," cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ và chất chứa quá nhiều cảm xúc. "Mình phải làm gì đó." Nhưng làm gì? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng trĩu như một đám mây đen. Làm sao để nói ra hết những điều này mà không khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn? Làm sao để diễn tả được cái cảm giác cô đơn đến tê tái khi anh ở ngay bên cạnh, cái nỗi đau khi những lời hứa cứ tan biến như sương khói, cái khao khát được thấu hiểu chỉ bằng một ánh mắt, một cử chỉ?

"Nói ra sao để anh ấy hiểu?" Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn của trái tim. "Hay mình lại đang đòi hỏi quá nhiều?" Câu hỏi cũ lại quay về, nhưng lần này, nó không còn là sự tự vấn đầy hoài nghi nữa, mà là một thách thức, một sự chất vấn bản thân. Nếu cô không nói ra, thì làm sao anh hiểu? Nếu cô cứ mãi kìm nén, thì liệu cô có đang tự tước đi cơ hội được hạnh phúc, được yêu thương một cách trọn vẹn? Sự giằng xé nội tâm cứ thế diễn ra, một bên là nỗi sợ hãi bị tổn thương thêm, bị bỏ qua lần nữa, một bên là khao khát cháy bỏng được giải thoát khỏi gánh nặng của những cảm xúc không tên. Cô sợ hãi rằng, khi cô mở lòng, anh sẽ chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, rồi lại quay lưng đi, để cô một mình với nỗi đau ấy. Nhưng nếu cô cứ tiếp tục chịu đựng, thì cô sẽ biến thành một cái bóng, một phiên bản méo mó của chính mình.

Cô đột ngột đứng dậy, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. Nó không phải là sự bốc đồng, mà là kết quả của hàng đêm trằn trọc, của hàng ngàn giọt nước mắt thầm lặng. Đủ rồi. Cô không thể cứ mãi "cố gắng một mình quá lâu" trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực. Dù kết quả có ra sao, cô cũng cần một sự rõ ràng. Ít nhất là cho chính mình. Cô đi vào bếp, rót một cốc nước lạnh. Nước lạnh chảy qua cổ họng, cảm giác như một dòng suối mát lành tưới vào ngọn lửa đang cháy âm ỉ trong lòng cô. Nó không dập tắt được lửa, nhưng đủ để cô tỉnh táo, đủ để cô nhìn rõ con đường mình cần đi. Cuộc đối thoại này, dù khó khăn đến mấy, cũng là điều không thể tránh khỏi. Nó là canh bạc cuối cùng của trái tim cô.

***

Chiều hôm sau, tiết trời vẫn se lạnh, nhưng không mưa. Lâm An hẹn Mai Lan tại quán cà phê "Ký Ức Đọng" – nơi mà cái tên của nó dường như đã được đặt riêng cho những tâm hồn chất chứa quá nhiều hoài niệm và suy tư. Quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, với những bức tường cũ kỹ màu vàng nghệ, cửa sổ kính mờ được vẽ hoa văn tinh xảo. Bên trong, không gian được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng, với những chiếc bàn gỗ sẫm màu, ghế bọc nệm vải hoa văn cổ điển và những kệ sách cũ chất đầy những cuốn tiểu thuyết đã ngả màu thời gian. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, làm mềm mại mọi đường nét, phủ lên mọi vật một vẻ hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ bình hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, yên bình đến lạ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng chảy đều, như một dòng sông êm đềm, ôm ấp lấy những câu chuyện được kể và những cảm xúc được chia sẻ.

Lâm An và Mai Lan ngồi ở một góc khuất, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ rợp bóng cây. Lâm An, dù vẫn có nét u buồn vương vấn trên gương mặt trái xoan thanh thoát, nhưng ánh mắt to tròn, long lanh của cô đã kiên định hơn hẳn so với những ngày trước. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, nhưng đôi lúc vài sợi tóc con vẫn khẽ bay theo từng cử động nhỏ của cô. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu pastel, trông nhẹ nhàng và có chút mong manh. Mai Lan ngồi đối diện, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường ngày giờ đây ẩn chứa sự lo lắng. Cô bạn mặc một chiếc váy họa tiết tươi sáng, nhưng gương mặt lại căng thẳng, cố gắng đọc vị cảm xúc của Lâm An qua từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ.

"Mày muốn uống gì, An?" Mai Lan hỏi, giọng điệu trong trẻo thường ngày nay cũng có chút trầm lắng.

Lâm An khẽ lắc đầu. "Không cần đâu, Mai. Tao... tao có chuyện muốn nói với mày."

Mai Lan nhẹ nhàng đặt cốc cà phê của mình xuống, dồn hết sự chú ý vào cô bạn. "Tao biết. Trông mày có vẻ đã đưa ra một quyết định gì đó rồi."

Lâm An hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp hết dũng khí còn sót lại. Ngón tay cô siết chặt lấy chiếc cốc sứ rỗng. "Mai này, tao quyết định rồi. Tao sẽ nói chuyện thẳng thắn với Hoàng Minh. Tất cả mọi thứ."

Một thoáng im lặng trôi qua. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế vang vọng trong không gian quán. Mai Lan nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự phức tạp – vừa là sự ủng hộ, vừa là nỗi lo lắng không giấu giếm. Cô biết, quyết định này không hề dễ dàng đối với Lâm An, người luôn cố gắng giữ gìn hòa khí và kìm nén cảm xúc của mình.

"Mày chắc chứ, An?" Mai Lan hỏi, giọng nói nhỏ dần. "Sợ là... liệu anh ấy có sẵn sàng lắng nghe không?" Câu hỏi của Mai Lan như một mũi kim châm vào trái tim Lâm An, chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cô. Cô biết, Mai Lan đang nhắc đến những lần Hoàng Minh lơ đãng, những lần anh bị công việc cuốn đi, những lần anh không nhận ra những nỗ lực thầm lặng của cô. "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản," Mai Lan đã từng nói. Và Mai Lan sợ rằng, phiên bản của Hoàng Minh sẽ không bao giờ khớp với phiên bản của Lâm An.

Lâm An nắm chặt tay Mai Lan, bàn tay cô lạnh toát. "Tao không thể chịu đựng thêm nữa, Mai. Tao... tao cảm thấy mình như đang chết dần trong cái mối quan hệ này. Tao đã cố gắng quá nhiều, đã hy sinh quá nhiều, nhưng tao vẫn cảm thấy mình đơn độc. Tao đã cố gắng thay đổi bản thân, cố gắng điều chỉnh kỳ vọng, nhưng đến cuối cùng, tao lại đánh mất chính mình." Giọng cô nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến lạ. "Dù kết quả có ra sao, tao cũng cần một câu trả lời, một sự thấu hiểu. Ít nhất là cho chính mình. Tao không thể sống mãi trong một cái bóng hình yêu thương mà có lẽ, nó chỉ là ảo ảnh của riêng tao nữa."

Mai Lan siết chặt lại bàn tay Lâm An, nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay bạn, một cử chỉ an ủi và ủng hộ vô điều kiện. "Tao hiểu. Tao luôn bên cạnh mày, An ạ, dù mày quyết định thế nào. Mày xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được thấu hiểu. Đừng sợ hãi. Dù có chuyện gì xảy ra, tao cũng sẽ ở đây."

Những lời nói của Mai Lan như một liều thuốc an thần, nhưng cũng không thể xua tan hết nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Lâm An. Cô biết, đây là một canh bạc. Một canh bạc mà cô đặt cược tất cả những gì cô còn lại: trái tim mình, những hy vọng mong manh, và cả sự bình yên mà cô đang cố gắng níu giữ. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Cô cần phải biết, liệu có một cơ hội nào để hai "ký ức" đó có thể tìm thấy một điểm chung, hay chúng đã mãi mãi là hai dòng chảy song song, không bao giờ gặp gỡ? "Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau." Cô sợ cái kết cục ấy hơn bất cứ điều gì.

***

Tối cùng ngày, căn hộ của Lâm An chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của những ngọn đèn nhỏ. Tiếng nhạc acoustic từ chiếc loa bluetooth vang lên khe khẽ, tiếng chim hót từ giàn cây leo ngoài ban công đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng gió đêm thì thầm. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của cô.

Lâm An ngồi trước laptop, màn hình hiển thị một tin nhắn trống đang chờ được soạn. Ngón tay cô lơ lửng trên bàn phím, run rẩy. Hàng ngàn câu chữ cứ hiện ra rồi lại biến mất trong đầu cô. Làm sao để diễn tả hết những cảm xúc phức tạp này chỉ bằng vài dòng tin nhắn? Làm sao để không khiến Hoàng Minh cảm thấy bị tấn công, bị đổ lỗi? Cô không muốn một cuộc cãi vã, cô chỉ muốn một sự thấu hiểu. Cô muốn anh nhìn thấy những gì cô đã trải qua, những gì cô đã chịu đựng.

"Làm sao để anh ấy hiểu?" Cô tự hỏi, ánh mắt dán chặt vào màn hình trống. "Làm sao để không khiến anh ấy cảm thấy bị tấn công? Liệu anh ấy có nghe không, hay lại bỏ qua như bao lần khác?" Những nghi ngờ cứ thế bủa vây lấy cô, như những sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng. Cô nhớ lại những lần cô cố gắng gợi ý, cố gắng chia sẻ, nhưng Hoàng Minh lại chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, hoặc đơn giản là gật đầu cho qua, tâm trí anh dường như đã bị cuốn vào những dự án công việc không tên. Những lời hứa vu vơ, những cái "để sau", "anh bận quá", "em đừng suy nghĩ nhiều", cứ thế chồng chất, tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách họ.

Cô bắt đầu gõ, rồi lại xóa. "Hoàng Minh, em cảm thấy mình rất cô đơn trong mối quan hệ này." – Xóa. Quá nặng nề. "Anh có thấy chúng ta đang xa cách không?" – Xóa. Quá chung chung. "Em muốn nói chuyện về những lần anh quên lời hứa." – Xóa. Nghe như một lời buộc tội. Cô không muốn anh phòng thủ. Cô chỉ muốn anh lắng nghe, một lần thôi.

Hít một hơi thật sâu, cô tự nhủ rằng đây không phải là lúc để cầu xin hay trách móc. Đây là lúc để đưa ra một lời đề nghị, một lời mời gọi chân thành, cho một cuộc đối thoại mà cô tin rằng nó có thể thay đổi mọi thứ, hoặc ít nhất là cho cô một sự giải thoát. Cô cần sự rõ ràng, dù cho sự rõ ràng đó có đau đớn đến nhường nào.

Cô nhắm mắt lại vài giây, để nỗi sợ hãi trôi qua, để sự kiên định trở lại. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Không, đó không phải là lúc để biện minh cho anh. Cô đã cố gắng đủ rồi. Giờ là lúc anh cần phải cố gắng.

Cô mở mắt, gõ từng chữ một, chậm rãi, dứt khoát.

"Hoàng Minh, em có chuyện muốn nói với anh."

Ngón tay cô khựng lại một chút. Liệu anh có bận không? Liệu anh có đọc tin nhắn này giữa hàng trăm tin nhắn công việc khác? Liệu anh có coi trọng lời đề nghị này, hay lại cho rằng cô đang suy nghĩ quá nhiều?

"Khi nào anh rảnh, mình gặp nhau được không?"

Một câu hỏi đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả hy vọng và sự kiên định của cô. Nó không mang theo sự buộc tội, không mang theo sự oán trách, chỉ là một lời mời gọi chân thành. Cô nhấn nút "Gửi".

Một tiếng "ting" nhỏ vang lên, báo hiệu tin nhắn đã đi. Lâm An đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng khổng lồ trên vai, nhưng đồng thời, một nỗi bất an nặng trĩu lại bao trùm lấy cô. Cô nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, chờ đợi. Chờ đợi một phản hồi, chờ đợi một tín hiệu, chờ đợi một điều gì đó có thể làm thay đổi quỹ đạo của cuộc đời cô. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng và tiếng nhịp tim cô đập dồn dập, như tiếng trống báo hiệu cho một trận chiến sắp sửa diễn ra. Cô biết, đây là khởi đầu cho một điều gì đó lớn lao, một điều gì đó mà cô không thể lường trước được kết quả. Nhưng ít nhất, cô đã dũng cảm đối mặt. Cô đã đặt cược canh bạc cuối cùng của trái tim mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free