Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 90: Sự Im Lặng Bắt Đầu
Đêm hôm đó, sau khi bóng lưng Hoàng Minh khuất dần trong con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại”, Lâm An đứng bất động như một bức tượng tạc từ nỗi cô đơn. Gió đêm mơn man qua làn tóc, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng sự lạnh lẽo trong lòng cô còn buốt giá hơn vạn lần. Cô đã tự nhủ rằng mình không khóc, rằng nước mắt đã cạn khô, nhưng có lẽ, đó chỉ là một cách để lừa dối bản thân. Bởi vì trong sâu thẳm, tâm hồn cô vẫn đang rỉ máu, từng giọt, từng giọt một, tạo nên một hồ nước đắng chát trong đáy tim. Khi cô quay người, bước vào con hẻm tối, để lại sau lưng những ký ức buồn và một tình yêu đang dần lụi tàn, cô mang theo một quyết định. Một quyết định lặng thầm, nặng trĩu, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng của cô cho mối quan hệ này. Cô sẽ không cố gắng nữa, không nói ra, không đòi hỏi, không chờ mong những lời giải thích hay sự thấu hiểu. Cô sẽ im lặng. Im lặng như một cách để anh nhận ra khoảng trống, nhận ra sự thiếu vắng, nhận ra rằng có điều gì đó đã thay đổi. Cô sẽ đặt cược vào sự im lặng, với một hy vọng mong manh, rằng nó sẽ có sức mạnh hơn ngàn lời nói.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày mới len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo trên ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của buổi sớm. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh xanh tốt đặt khắp căn hộ, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng và mùi hương hoa hồng nhung cắm trong lọ gốm trên bàn, tất cả quyện vào nhau, mang đến một bầu không khí trong lành, dễ chịu. Căn hộ của Lâm An, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu ấm áp của be và xanh lá cây, những bức tranh vẽ nhỏ và chồng sách cũ, vốn dĩ luôn là một không gian ấm cúng, tràn đầy sức sống. Nhưng hôm nay, có điều gì đó tĩnh lặng hơn, trầm lắng hơn, như thể chính căn phòng cũng đang phản chiếu tâm trạng của chủ nhân nó.
Lâm An ngồi bên cửa sổ, trong chiếc ghế bành bọc vải lanh màu kem, đôi chân gập gọn gàng. Chiếc váy ngủ lụa màu trắng ngà mỏng manh ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn của cô, mái tóc dài buông xõa tự nhiên trên vai. Gương mặt trái xoan của cô không còn vẻ vội vã hay bận tâm thường thấy. Đôi mắt to tròn, vốn dĩ luôn long lanh, giờ đây lại mang một vẻ xa xăm, tĩnh mịch. Cô chậm rãi pha một tách trà thảo mộc, khói trắng mỏng manh bốc lên từ chiếc cốc sứ, mang theo hương bạc hà thanh mát. Từng cử chỉ của cô đều nhẹ nhàng, chậm rãi, như thể cô đang cố gắng kéo dài từng khoảnh khắc của sự bình yên hiếm hoi này. Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng, rồi đặt tách trà xuống bàn kính.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc điện thoại đặt cạnh tách trà. Màn hình sáng lên, báo hiệu một tin nhắn mới. Đó là tin nhắn từ Hoàng Minh, một dòng ngắn gọn và quen thuộc: "Sáng nay em dậy chưa? Anh sắp đi làm rồi." Không có một chút cảm xúc đặc biệt nào, không có dấu hiệu của sự lo lắng hay bất an. Chỉ là một lời hỏi thăm theo thói quen, giống như vô vàn tin nhắn anh đã gửi trong suốt những năm qua. Lâm An nhìn dòng chữ ấy, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây. Cô không trả lời. Không phải vì cô không muốn, mà vì cô đã quyết định. Quyết định của cô là một sự im lặng chủ động, một sự rút lui về mặt cảm xúc, một cuộc thử nghiệm mà cô biết là đầy rủi ro, nhưng cũng là hy vọng cuối cùng của cô.
"Mình đã cố gắng quá nhiều rồi," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ bé, run rẩy. "Cố gắng đến mức kiệt sức, cố gắng đến mức không còn nhận ra bản thân mình nữa. Những lời nói, những cử chỉ, những nỗ lực hàn gắn... tất cả đều như những hạt mưa rơi xuống một sa mạc khô cằn. Anh ấy không thấy, không nghe, không cảm nhận được." Đôi mắt cô khẽ nhắm lại, như để ngăn những hình ảnh của những buổi tối chờ đợi vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp, và những lời hứa không thành hiện thực ùa về. Mỗi lần cố gắng, cô lại cảm thấy mình bị kéo sâu hơn vào một hố đen của sự cô đơn. Mỗi lần anh vô tình lướt qua nỗi đau của cô, cô lại cảm thấy một mảnh trái tim mình vụn vỡ.
Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, nơi dòng tin nhắn của Hoàng Minh vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở về sự khác biệt không thể dung hòa giữa hai người. "Nếu sự im lặng của mình cũng không khiến anh ấy nhận ra, thì có lẽ, mối quan hệ này thực sự đã không còn lối thoát." Cô nghĩ, một nỗi buồn sâu thẳm dâng lên trong lòng. Cô biết, mình đang đánh cược. Đánh cược cả trái tim mình, cả những ngày tháng còn lại của mối quan hệ này. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô đã cạn kiệt năng lượng để chiến đấu, để níu kéo. Cô chỉ còn lại sự im lặng, như một lá chắn cuối cùng để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương tiếp theo.
Lâm An đặt điện thoại xuống bàn mà không hồi đáp. Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, nơi những giàn cây leo đang vươn mình đón nắng. Cô đưa tay chạm vào những chiếc lá xanh mướt, cảm nhận sự mát lạnh, tươi tắn của chúng. Tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, khẽ khàng lùa vào mái tóc cô, mang theo hương hoa giấy thoang thoảng từ con hẻm bên dưới. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ, đang chuẩn bị lìa cành, không phải vì đã úa tàn, mà vì đã đến lúc phải buông bỏ.
"Nếu anh ấy thực sự yêu mình, anh ấy sẽ nhận ra," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, lạc lõng giữa tiếng chim hót và gió reo. "Anh ấy sẽ nhận ra sự thay đổi, nhận ra sự thiếu vắng. Anh ấy sẽ tìm kiếm, sẽ hỏi han, sẽ cố gắng. Còn nếu không... thì có lẽ, đây là cách tốt nhất." Đó là một hy vọng mong manh, một sợi chỉ mỏng manh níu giữ cô lại với mối quan hệ này. Cô biết, việc im lặng không phải là cách giải quyết vấn đề, nhưng nó là cách duy nhất cô có thể nghĩ ra để buộc Hoàng Minh phải đối mặt với thực tế, đối mặt với những gì đang dần mất đi giữa họ. Cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi, giờ đây, cô muốn xem liệu anh có sẵn lòng cố gắng cùng cô, dù chỉ là để hiểu được sự im lặng này.
Cô đứng đó, dưới ánh nắng ban mai, vóc dáng nhỏ nhắn chìm trong sự tĩnh lặng. Sự im lặng của cô không phải là sự buông xuôi, mà là một lời thách thức, một câu hỏi không lời gửi đến Hoàng Minh: "Anh có thực sự nhìn thấy em không? Anh có thực sự cảm nhận được em không?" Cô thở dài, một hơi thở dài mang theo nỗi mệt mỏi đã tích tụ bao năm tháng. Cô đã viết xong một chương buồn nữa trong câu chuyện của riêng mình, một chương nơi cô học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì không thể cố gắng một mình mãi được. Và giờ đây, cô đang bắt đầu một chương mới, chương của sự im lặng, nơi cô hy vọng, hoặc sợ hãi, rằng mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Trong khi Lâm An đang chìm đắm trong sự im lặng của riêng mình, thì ở một góc khác của thành phố, Hoàng Minh đang hoàn toàn bị cuốn vào guồng quay hối hả của công việc. Văn phòng Công ty Minh An, một kiến trúc kính thép hiện đại cao chót vót, luôn tấp nập và đầy ắp năng lượng. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, cùng những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của một môi trường chuyên nghiệp và bận rộn. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh từ khu pantry, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED chiếu rọi khắp không gian mở, tạo cảm giác minh bạch và hiệu quả, trong khi không khí điều hòa mát lạnh quanh năm giúp xua tan sự căng thẳng.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu hút nhìn chằm chằm vào những biểu đồ phức tạp và dòng số liệu khô khan. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn gọn gàng lên khuỷu tay, để lộ cổ tay rắn chắc. Anh liên tục nhận các cuộc gọi, trả lời email, và điều phối công việc cho đội nhóm. Dáng người cao ráo, cân đối của anh luôn giữ tư thế thẳng tắp, thể hiện sự tập trung cao độ.
Buổi chiều hôm đó, khi đang xem xét một hợp đồng quan trọng, anh nhớ ra là chưa nhận được hồi âm từ Lâm An về tin nhắn sáng nay. Anh cầm điện thoại lên, lướt qua tin nhắn của mình, rồi lại nhìn sang tin nhắn cuối cùng của cô, đã từ tối hôm qua. Anh nhíu mày khẽ, rồi lại thôi. "Chắc cô ấy bận gì đó," anh thầm nghĩ. "Hoặc là đang yên ổn, không có chuyện gì cần nói." Trong tâm trí anh, sự im lặng của Lâm An đồng nghĩa với sự bình yên, sự ổn định. Cô không phàn nàn, không đòi hỏi, không có vấn đề gì. Và đó là điều anh đánh giá cao ở cô, một người phụ nữ hiểu chuyện, không gây rắc rối.
Anh gõ nhanh một tin nhắn nữa cho Lâm An: "Tối nay anh có cuộc họp gấp, chắc về muộn. Em ăn tối trước nhé." Gửi đi, anh không chờ đợi hồi âm, mà lập tức quay trở lại với công việc đang dang dở. Anh không nhận ra rằng, sự im lặng của Lâm An không phải là sự bình yên, mà là một cơn bão đang dần hình thành trong lòng cô. Anh cũng không nhận ra rằng, việc anh vội vàng quay lại với công việc mà không chút bận tâm đến sự thiếu vắng của cô chính là điều đang đẩy họ xa nhau hơn.
"Hoàng Minh, tài liệu dự án X cần anh ký gấp ạ," một đồng nghiệp nữ tên Thảo, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ vest công sở chỉnh tề, bước đến, đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn anh.
"Cảm ơn Thảo," anh đáp, giọng trầm, đều đều, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh lật nhanh từng trang, ký tên dứt khoát.
Thảo nán lại một chút, nhìn anh làm việc. "Anh Minh dạo này bận rộn quá nhỉ. Dự án X này căng thẳng thật."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, gật nhẹ. "Đúng vậy. Nhưng cũng là cơ hội tốt để mở rộng thị trường." Anh nói, mắt lại hướng về màn hình máy tính.
"Thấy anh và chị An dạo này ít đi ăn trưa cùng nhau," Thảo nói, có vẻ hơi tò mò. "Chị ấy có vẻ cũng bận rộn lắm ạ?"
Hoàng Minh dừng tay gõ phím, suy nghĩ một thoáng. "Chắc vậy. Lâm An dạo này cũng có nhiều việc riêng. Nhưng mọi thứ vẫn ổn mà." Anh cười nhẹ, một nụ cười mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin. Anh thực sự tin rằng mọi thứ vẫn ổn. Anh tin rằng việc anh có thể cân bằng giữa công việc và mối quan hệ, dù đôi khi có vẻ như anh dành phần lớn thời gian cho công việc, đã là một thành công. Anh nghĩ mình đang "kiểm soát tốt mọi thứ". Lâm An không than phiền, không gây áp lực, nghĩa là cô ấy hiểu và chấp nhận.
Thảo gật đầu, nở một nụ cười xã giao. "À, chắc cô ấy cũng có việc riêng thôi, thấy anh vẫn ổn là được rồi." Lời nói của Thảo, dù chỉ là một câu nói xã giao đơn thuần, lại vô tình củng cố thêm suy nghĩ của Hoàng Minh. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể có một người khác cũng xác nhận rằng mối quan hệ của anh đang "ổn". Anh không hề biết rằng, sự "ổn" mà anh cảm nhận được chỉ là sự ổn định trên bề mặt, trong khi bên dưới, một dòng chảy ngầm đang dần xói mòn mọi thứ.
Hoàng Minh quay lại với công việc. Anh nhìn vào danh sách các mục tiêu cần đạt được trong tuần, và cảm thấy hài lòng với tiến độ của mình. Anh là một người lý trí, ít nói, luôn tập trung vào kết quả. Đối với anh, một mối quan hệ "yên ổn" là một mối quan hệ không có tranh cãi lớn, không có đòi hỏi quá đáng, không làm xáo trộn công việc hay cuộc sống cá nhân. Và Lâm An, trong mắt anh, đang hoàn toàn đáp ứng những tiêu chí đó. Anh không hề biết rằng, sự im lặng của cô không phải là sự đồng tình, mà là tiếng kêu cứu cuối cùng, là sự chấp nhận cay đắng rằng cô không còn đủ sức để nói ra nữa. Anh không biết rằng, cô đang "nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng" theo cách của anh, và giờ đây, cô đã không còn cố gắng nữa.
Một cuộc gọi từ đối tác nước ngoài đến, kéo Hoàng Minh ra khỏi suy nghĩ thoáng qua về Lâm An. Anh lập tức tập trung vào cuộc trò chuyện, giọng nói chuyển sang tiếng Anh trôi chảy, đầy tự tin. Anh nhắc đến "dự án X" và một "chuyến công tác sắp tới", sẽ tốn khá nhiều thời gian và công sức. Anh mải mê với những kế hoạch to lớn, những con số triệu đô, mà không hay biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố này, một trái tim đang dần nguội lạnh, và một sự kiện quan trọng sắp đến của Lâm An sẽ bị anh bỏ quên một cách vô thức, trở thành giọt nước tràn ly cho mối tình của họ. Anh tin rằng mình đang nỗ lực vì tương lai của cả hai, nhưng lại quên mất rằng, tương lai đó cần phải được xây dựng từ những hiện tại được vun đắp cùng nhau, từ những ký ức được chia sẻ trọn vẹn, không phải từ hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn dịu dàng trải dài trên bầu trời, căn hộ của Lâm An lại chìm trong một sự tĩnh lặng khác. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng gió rì rào qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Lâm An đang ngồi trên sofa, đọc dở một cuốn sách. Cô đã cố gắng tập trung vào những con chữ, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng ở một nơi xa xăm nào đó. Mùi đất ẩm từ cây cảnh, mùi tinh dầu sả chanh, và thoảng hương hoa tươi vẫn vương vấn trong không khí, nhưng chúng không đủ để xua đi nỗi trống vắng đang bao trùm lấy cô.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng trong sự tĩnh mịch. Lâm An hơi giật mình, rồi nở một nụ cười mệt mỏi. Chỉ có Mai Lan mới đến thăm cô vào giờ này mà không báo trước. Cô đứng dậy, bước ra mở cửa.
Mai Lan đứng đó, với nụ cười rạng rỡ thường thấy, trên tay là một túi bánh ngọt và một bó hoa cúc trắng. Mái tóc uốn xoăn nhẹ của cô óng ả dưới ánh đèn hành lang, đôi mắt to tròn lấp lánh sự quan tâm. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa, tươi tắn và tràn đầy sức sống, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm lắng của Lâm An.
"An à, tớ mang bánh đến này," Mai Lan nói, giọng điệu trong trẻo, nhanh nhẹn. "Tớ thấy cậu im lặng quá mấy hôm nay, nên ghé qua xem sao." Cô bước vào trong, ánh mắt nhanh chóng lướt qua căn phòng, rồi dừng lại trên gương mặt Lâm An. Nụ cười trên môi Mai Lan dần tắt, thay bằng vẻ lo lắng.
Lâm An chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Cảm ơn cậu, Lan. Cậu đúng là thần giao cách cảm mà." Cô nhận lấy túi bánh và bó hoa, rồi đi vào bếp cắm hoa.
Mai Lan đặt túi xách xuống ghế, rồi đi theo Lâm An vào bếp. Cô nhìn bạn mình, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, nhưng lại toát lên một vẻ gì đó mong manh, dễ vỡ. "Này An, cậu có ổn không? Tớ thấy cậu dạo này im lặng quá. Không còn than vãn, không còn thở dài, không còn kể lể về Hoàng Minh nữa." Mai Lan nói, giọng cô tràn đầy sự lo lắng, trong ánh mắt có một sự dò hỏi sâu sắc. Cô biết Lâm An hơn bất kỳ ai, và sự im lặng này, đối với Mai Lan, còn đáng sợ hơn cả những cơn bão cảm xúc trước đây.
Lâm An khéo léo cắm những bông cúc trắng vào bình, từng cánh hoa mềm mại bung nở, mang theo vẻ đẹp tinh khôi. Cô tránh ánh mắt của Mai Lan. "Tớ ổn mà, chỉ là hơi mệt chút thôi." Giọng cô nhẹ tênh, không một chút cảm xúc thừa thãi, không một chút gợn sóng. Cô đã cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài bình thản nhất có thể, nhưng Mai Lan thì không dễ dàng bị lừa dối.
"Mệt vì cái gì? Hay vì ai?" Mai Lan bước đến gần, nắm lấy tay Lâm An, cảm nhận sự lạnh giá trên làn da bạn. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Lâm An, đầy kiên quyết. "Đừng nói với tớ là không có gì. Cậu biết tớ mà, tớ biết khi nào cậu đang giấu tớ."
Lâm An thở dài, một hơi thở nhẹ như làn khói. Cô quay mặt ra cửa sổ, nhìn hoàng hôn buông xuống, những mảng màu cam, tím, hồng rực rỡ đang dần phai nhạt trên nền trời. "Không có gì đâu, Lan. Tớ chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi. Tớ... tớ nghĩ mình cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ." Cô nói, giọng cô khẽ run lên, nhưng cô đã cố gắng kiểm soát để không bộc lộ quá nhiều cảm xúc.
"Yên tĩnh?" Mai Lan nhíu mày. "Yên tĩnh đến mức không nhắn tin cho tớ, không bắt máy khi tớ gọi, không còn kể lể về những vụ Hoàng Minh lại thất hứa nữa sao? An à, cậu đang làm tớ sợ đấy." Mai Lan siết nhẹ tay Lâm An. "Cậu đừng giấu tớ, tớ biết cậu đang có chuyện không vui. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Lần này Hoàng Minh lại làm gì rồi?"
Lâm An lắc đầu. "Không có gì cả. Anh ấy không làm gì cả." Cô nói, giọng cô nhỏ dần. Cô không muốn nói dối Mai Lan, nhưng cô cũng không muốn chia sẻ nỗi đau này. Cô biết, nếu cô nói ra, Mai Lan sẽ giận dữ, sẽ trách mắng Hoàng Minh, và điều đó chỉ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Hơn nữa, cô muốn tự mình giải quyết chuyện này, theo cách của riêng cô. Sự im lặng này là của cô, là thử thách cuối cùng của cô.
"Thế thì càng đáng sợ hơn," Mai Lan trầm giọng. "Nếu anh ta không làm gì mà cậu lại im lặng đến vậy, thì có lẽ vấn đề còn lớn hơn những gì tớ nghĩ." Mai Lan nhận ra rằng sự im lặng này là dấu hiệu của một vấn đề lớn hơn, không chỉ là 'mệt mỏi'. Cô biết Lâm An đang cố gắng che giấu điều gì đó, nhưng cô không thể ép buộc bạn mình. "An à, tớ không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng tớ lo cho cậu lắm. Cậu đừng giữ mọi thứ một mình."
Lâm An chỉ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt. Cô quay lại, nhìn Mai Lan, ánh mắt cô chất chứa nỗi buồn sâu kín mà không thể diễn tả bằng lời. "Tớ ổn mà. Thực sự là ổn." Cô nói, nhưng trong lòng, cô đang gào thét. Cô biết, sự im lặng này là "nỗ lực cuối cùng" của cô để Hoàng Minh chú ý, để anh nhận ra rằng có điều gì đó đang sai. Nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra rằng đây là "lần cuối cùng cô cố gắng một mình". Nếu lần này không thành công, nếu anh vẫn không nhận ra, thì cô sẽ hoàn toàn buông bỏ. Buông bỏ không phải vì hết yêu, mà vì không thể chịu đựng thêm nữa.
Mai Lan nhìn thẳng vào mắt Lâm An, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn sâu trong đó. Cô thấy một sự kiệt sức, một nỗi thất vọng sâu sắc, và một quyết tâm lạnh lùng. "An à, tớ chỉ mong cậu đừng quên rằng cậu xứng đáng được yêu thương, được thấu hiểu. Đừng để mình phải chịu đựng một mình như thế này mãi." Lời nói của Mai Lan như một nhát dao khứa vào trái tim Lâm An, bởi vì đó chính là nỗi sợ hãi lớn nhất của cô.
Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô quay mặt lại cửa sổ, nhìn bầu trời đêm đã bắt đầu buông xuống, những vì sao lấp lánh xa xăm. Cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, ngay cả khi có Mai Lan ở bên cạnh. Sự im lặng của cô, tưởng chừng là một lá chắn, nhưng lại đang biến cô thành một hòn đảo biệt lập, xa cách với tất cả mọi người. Cô biết, Hoàng Minh sẽ không nhận ra sự thay đổi này. Anh sẽ tiếp tục bận rộn với công việc, với những dự án mới, với "chuyến công tác sắp tới" mà anh vừa nhắc đến trong tin nhắn. Anh sẽ bỏ lỡ những tín hiệu từ cô, bỏ lỡ cả những gì đang dần chết đi trong mối quan hệ của họ. Và có lẽ, anh sẽ bỏ lỡ cả một sự kiện quan trọng sắp đến của cô, một sự kiện mà cô từng hy vọng sẽ là một điểm sáng, nhưng giờ đây, cô đã không còn dám mong đợi.
Trong bóng tối dần buông, Lâm An cảm thấy một làn gió lạnh lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của hoa giấy từ con hẻm dưới kia. Mùi hương ấy, từng gợi cho cô những ký ức lãng mạn, giờ đây lại mang theo một nỗi buồn man mác, một sự hoài niệm về những gì đã từng, và những gì sẽ không bao giờ còn nữa. Cô biết, câu chuyện của họ đang rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà cô không thể đoán trước, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt. Bởi vì, cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi. Quá lâu rồi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.