Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 91: Sự Bình Yên Anh Thấy

Màn đêm đã buông xuống thật sâu, và mùi hoa giấy từ con hẻm dưới kia, thứ mùi hương từng mang theo biết bao kỷ niệm lãng mạn, giờ đây chỉ còn là một nỗi buồn man mác, một sự hoài niệm về những gì đã từng, và những gì sẽ không bao giờ còn nữa. Lâm An biết, câu chuyện của họ đang rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà cô không thể đoán trước, nhưng cô đã sẵn sàng để đối mặt. Bởi vì, cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi. Quá lâu rồi.

***

Sáng muộn, ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo đổ xuống không gian văn phòng rộng lớn của Minh An, phản chiếu trên những vách kính sáng loáng và bề mặt thép hiện đại. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, dồn dập như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang lên đâu đó trong khu vực xa xôi, cùng với tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và năng động. Mùi cà phê pha sẵn đậm đặc hòa quyện với mùi giấy in mới, thoảng đâu đó là hương nước hoa của đồng nghiệp, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường làm việc chuyên nghiệp, nơi nhịp độ luôn được đẩy lên cao nhất.

Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt anh tập trung cao độ vào những dòng code phức tạp đang chạy trên màn hình. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu ẩn chứa sự suy tư, nhưng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc rõ ràng nào ra bên ngoài. Anh đã quen với việc chìm đắm hoàn toàn vào công việc, coi đó là một phần không thể thiếu của cuộc sống, một cách để giữ cho tâm trí luôn bận rộn và tránh xa những suy nghĩ không cần thiết. Chiếc điện thoại thông minh của anh nằm yên vị trên góc bàn, cạnh ly cà phê đã nguội, yên tĩnh đến bất thường. Không có tin nhắn đến, không có cuộc gọi nhỡ.

Đã vài ngày trôi qua kể từ lần cuối Lâm An chủ động liên lạc. Sự im lặng này, thay vì khiến Hoàng Minh lo lắng, lại mang đến cho anh một cảm giác lạ lùng của sự bình yên. Anh nhớ lại những tin nhắn hỏi han thường xuyên, những cuộc gọi bất chợt của cô trước đây, đôi khi xen lẫn chút than vãn về một ngày mệt mỏi hay một sự cố nhỏ. Giờ đây, tất cả đều biến mất.

“Dạo này An có vẻ bận thật,” anh nghĩ, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên bàn phím, nhưng tâm trí đã thoáng rời khỏi công việc. “Nhưng cũng tốt. Cô ấy có không gian riêng, không còn bám víu như trước.” Anh không dùng từ “bám víu” với ý xấu, chỉ đơn thuần là một mô tả khách quan về sự phụ thuộc mà anh cảm nhận được từ Lâm An trong quá khứ. Anh cho rằng, đó là một dấu hiệu tốt, một bước tiến trong mối quan hệ của họ, nơi mỗi người đều có thể độc lập hơn, tự chủ hơn. Anh hình dung Lâm An đang bận rộn với công việc mới, với những kế hoạch cá nhân mà cô từng nhắc đến. Điều đó làm anh hài lòng. Một mối quan hệ ‘trưởng thành’ nên là như vậy, mỗi người đều có thế giới riêng của mình, không quá phụ thuộc vào đối phương.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Thùy Linh, đồng nghiệp của anh, lướt qua bàn làm việc. Cô gái với mái tóc bob ngắn cá tính, gương mặt thông minh và đôi mắt lanh lợi, luôn mang đến một nguồn năng lượng tươi mới cho văn phòng. Cô dừng lại, hơi nghiêng đầu nhìn chiếc điện thoại đang nằm im lìm của Hoàng Minh.

“Anh Minh,” Thùy Linh cất tiếng, giọng nói tự nhiên, pha chút tò mò, “dạo này thấy anh ít nói chuyện điện thoại với Lâm An nhỉ? Mọi chuyện ổn chứ?”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, gương mặt anh giãn ra một chút, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. “Ổn chứ,” anh đáp, giọng nói trầm, đều đều, không chút gợn sóng. “Cô ấy trưởng thành hơn nhiều rồi, biết độc lập hơn. Có lẽ là do công việc mới.” Anh gật đầu, như thể tự trấn an mình về một sự thật hiển nhiên. Anh tin rằng, Lâm An đã tìm thấy một sự cân bằng mới trong cuộc sống của mình, và điều đó khiến cô trở nên ít ‘nhạy cảm’ hơn, ít ‘đòi hỏi’ hơn. Đối với anh, đó là một sự phát triển tích cực. Cô ấy đã không còn gửi những tin nhắn dài kể lể về những nỗi buồn vu vơ, hay những cuộc gọi chỉ để “nghe giọng anh thôi”. Điều đó giúp anh tập trung hơn vào công việc, vào những dự án quan trọng đang đến kỳ deadline.

Thùy Linh nhướn mày, đôi mắt thông minh của cô lướt qua gương mặt điềm đạm của Hoàng Minh, rồi lại liếc nhìn chiếc điện thoại. Cô không nói thêm gì, chỉ khẽ nhún vai rồi bước đi. Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất. Nhưng Hoàng Minh không để ý đến ánh mắt ấy, hay sự im lặng ngắn ngủi sau câu trả lời của anh. Anh chỉ đơn thuần coi đó là một cuộc trò chuyện xã giao, không hơn không kém.

Một lát sau, Hoàng Minh vẫn miệt mài với công việc. Anh lướt qua danh bạ điện thoại, ngón tay cái dừng lại ở tên Lâm An. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy một vài giây, hình ảnh cô gái nhỏ nhắn, thanh thoát với đôi mắt to tròn hiện lên trong tâm trí anh. Anh thoáng nghĩ đến việc gọi một cuộc điện thoại, chỉ để hỏi han qua loa. Nhưng rồi, anh gạt suy nghĩ đó sang một bên. Cô ấy đang bận, anh cũng đang bận. Gọi điện chỉ làm mất thời gian của cả hai. Hơn nữa, cô ấy đã “trưởng thành” hơn rồi, không cần anh phải quan tâm từng chút một như trước nữa.

Anh thở dài nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm vô thức. Mọi thứ đang diễn ra một cách suôn sẻ, đúng như anh mong muốn. Không có kịch tính, không có những đòi hỏi cảm xúc. Chỉ là sự bình yên, sự ổn định. Anh tin rằng, đây chính là hình mẫu của một mối quan hệ lâu dài, bền vững. Anh tiếp tục làm việc, tiếng gõ bàn phím lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ, lấn át mọi suy nghĩ ngoài lề. Anh hài lòng với trạng thái hiện tại của mọi thứ, không hề hay biết rằng, sự “bình yên” mà anh đang cảm nhận lại là một cơn bão đang nín thở trong lòng người con gái anh yêu. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và sự im lặng của Lâm An, trong tâm trí anh, chỉ đơn thuần là dấu hiệu của một sự trưởng thành đáng mừng, chứ không phải là tiếng gào thét của một tâm hồn đang dần kiệt quệ.

***

Chiều tối, trong căn hộ của Mai Lan, không khí bao trùm một vẻ ấm áp lạ thường. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ ban công, nơi giàn cây leo xanh mướt uốn mình quanh khung cửa sổ, đổ tràn vào căn phòng, nhuộm vàng những chi tiết trang trí thủ công, những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau và những bức tranh nhỏ treo tường. Tiếng chim hót líu lo đâu đó từ những chậu cây cảnh đặt sát cửa sổ, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa cổ điển, tạo nên một không gian tràn đầy sức sống và sự bình yên. Mùi đất ẩm từ cây cối, thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát, đôi khi xen lẫn chút hương hoa tươi từ lọ hoa nhỏ trên bàn, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo của sự thư thái và dễ chịu.

Lâm An ngồi trên chiếc ghế sofa bọc vải thô, ôm một cuốn sách dày. Ngoại hình cô vẫn nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên, ôm lấy gương mặt trái xoan. Nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thay vì đọc những dòng chữ trên trang giấy, lại nhìn xa xăm, vô định vào khoảng không trước mặt. Cuốn sách nằm yên trên đùi cô, không được lật sang trang mới. Bề ngoài, cô có vẻ như đang tận hưởng sự bình yên mà căn hộ này mang lại, nhưng bên trong, nội tâm cô lại là một bão tố không ngừng nghỉ, một khoảng trống rỗng mênh mông mà không gian ấm cúng này cũng không thể lấp đầy.

“Anh ấy có nhận ra sự im lặng này không?” ý nghĩ ấy xoáy sâu vào tâm trí Lâm An, như một mũi khoan vô hình. “Hay anh ấy chỉ thấy sự bình yên mà không thấy nỗi đau của mình?” Mỗi khi cô cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó, nó lại quay trở lại, mạnh mẽ hơn, day dứt hơn. Cô đã quyết định im lặng, để xem liệu anh có nhận ra sự thiếu vắng của cô hay không. Cô đã không nhắn tin, không gọi điện, không than vãn. Cô đã tự nhủ rằng đây là “nỗ lực cuối cùng” của mình, một cách để anh có thể chủ động tìm kiếm cô, để anh nhận ra rằng sự tồn tại của cô không phải là điều hiển nhiên.

Nhưng vài ngày trôi qua, rồi cả một tuần. Điện thoại của cô vẫn yên tĩnh đến đáng sợ. Thậm chí, anh còn không hề hỏi một câu, không một lời nhắn nhủ, dù chỉ là “Em ổn chứ?” hay “Anh đang bận, em thông cảm nhé.” Sự im lặng từ phía anh, đối với Lâm An, là một bằng chứng rõ ràng nhất cho sự vô tâm, cho sự thiếu vắng cô trong dòng chảy cuộc sống bận rộn của anh.

“Mình đã cố gắng không làm phiền anh ấy, không than vãn,” cô tự nói với lòng mình, giọng độc thoại nội tâm yếu ớt như một lời bào chữa. “Nhưng liệu anh ấy có còn nhớ đến mình không?” Cô đã từng là người chủ động trong mọi việc, từ những buổi hẹn hò, những tin nhắn hỏi han, đến việc giải quyết những hiểu lầm nhỏ nhặt. Cô đã từng tin rằng tình yêu là một sự trao đổi, một sự vun đắp từ cả hai phía. Nhưng rồi, cô nhận ra mình đang cố gắng một mình quá lâu. Cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.

Lâm An đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, nhưng động tác ấy chứa đựng một sự mệt mỏi vô hạn. Cô đưa tay chạm vào màn hình chiếc điện thoại di động đã tắt ngúm, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính. Sự lạnh lẽo ấy, giống như một phần nào đó trong trái tim cô, đã nguội lạnh đi rất nhiều sau những ngày tháng chờ đợi vô vọng. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình đen phản chiếu gương mặt mình, một gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm.

Cô đứng dậy, bước chậm rãi ra ban công nhỏ. Làn gió se lạnh từ bên ngoài hồ thổi vào, mang theo hơi nước mát rượi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xoa dịu trái tim đang quặn thắt, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé bên trong. Những cây hoa giấy vẫn lung lay trong gió, những cánh hoa mỏng manh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Cô nhớ lại những lần Hoàng Minh nói rằng anh thích sự yên bình ở nơi này, thích cảm giác được hít thở không khí trong lành, xa rời sự ồn ào của thành phố. Anh đã từng nói, đây là nơi anh cảm thấy bình yên nhất. Nhưng giờ đây, sự bình yên ấy lại trở thành một nỗi cô đơn khủng khiếp đối với cô.

Cô tự hỏi, liệu có bao giờ Hoàng Minh thực sự nhìn thấy cô, nhìn thấy những nỗi buồn sâu kín trong đôi mắt cô, hay anh chỉ nhìn thấy một hình ảnh Lâm An mà anh muốn thấy, một Lâm An luôn vui vẻ, luôn độc lập, không bao giờ làm phiền anh với những cảm xúc tiêu cực? Cô nhận ra, sự im lặng này không chỉ là một thử thách dành cho Hoàng Minh, mà còn là một thử thách dành cho chính cô. Một thử thách để xem cô có thể chịu đựng được bao lâu, trước khi trái tim cô hoàn toàn vỡ vụn.

Lâm An siết chặt hai tay vào nhau, tự ôm lấy mình giữa làn gió lạnh. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc trên đại dương mênh mông, không có la bàn, không có đích đến, chỉ lênh đênh giữa những con sóng của sự cô đơn và tuyệt vọng. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã yêu thương rất nhiều, nhưng dường như tất cả những nỗ lực ấy đều tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết nào trong ký ức của người cô yêu. Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Nhưng trong trường hợp này, cô đã đau, còn anh thì dường như không hề cố gắng để nhận ra điều đó. Sự im lặng của cô, thứ mà Hoàng Minh lầm tưởng là sự trưởng thành, lại chính là tiếng khóc không thành lời của một trái tim đang tan vỡ.

***

Đêm khuya, gió thổi lồng lộng trên Cầu “Ký Ức Đứng Lại”, mang theo hơi lạnh từ mặt sông và mùi ẩm đặc trưng của nước. Tiếng xe cộ qua lại phía xa chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, trong khi tiếng xe máy lướt nhanh qua cầu tạo ra những tiếng rít ngắn ngủi rồi lại tan vào không gian mênh mông. Bầu trời đêm quang đãng, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen tuyền, nhưng ánh sáng của chúng không đủ để xua đi bóng tối sâu thẳm đang bao trùm lấy Lâm An.

Cô đứng một mình ở giữa cầu, nơi từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc thầm kín, những lời hứa hẹn và những ước mơ chung của cô và Hoàng Minh. Cây cầu này, với kiến trúc vững chãi và tầm nhìn khoáng đạt ra dòng sông lấp lánh ánh đèn, từng là biểu tượng cho sự gắn kết của họ, cho một tương lai mà họ đã cùng nhau vẽ nên. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một nơi chốn cô đơn, nơi những ký ức ngọt ngào như bị đóng băng, đứng lại trong không gian và thời gian.

Lâm An siết chặt hai tay vào nhau, cánh tay ôm lấy cơ thể gầy guộc của mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm giữa làn gió lạnh buốt. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, không đủ để chống chọi với cái lạnh thấu xương của đêm khuya. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy mình càng nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết.

“Anh đã từng nói đây là nơi anh cảm thấy bình yên nhất,” cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm vô thanh trong gió. Cô nhớ rõ từng lời anh nói, từng cử chỉ anh dành cho cô ở nơi này. Anh đã từng nắm tay cô thật chặt, chỉ vào những ánh đèn phản chiếu dưới mặt nước, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. “Giờ thì mình đến đây một mình, tìm kiếm sự bình yên ấy, nhưng sao chỉ thấy lòng mình thêm nặng trĩu?”

Sự bình yên mà Hoàng Minh từng cảm nhận, thứ bình yên đến từ việc gạt bỏ mọi lo toan, mọi cảm xúc phức tạp, giờ đây trở thành một sự đối lập nghiệt ngã với nội tâm hỗn loạn của Lâm An. Cô tìm kiếm sự tĩnh lặng, nhưng những gì cô tìm thấy chỉ là tiếng vang của chính nỗi cô đơn của mình. Mỗi ngọn gió lướt qua, mỗi ánh đèn lấp lánh dưới sông, đều như muốn nhắc nhở cô về những gì đã mất, về những gì không thể quay lại.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt táp vào mặt, cảm nhận sự trống rỗng sâu thẳm trong lòng. Đã bao nhiêu lần cô tự hỏi, liệu có phải mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi không? Bao nhiêu lần cô đã tự nhủ, rằng mình không thể tiếp tục như thế này nữa? Sự im lặng mà cô đang duy trì, thứ mà Hoàng Minh coi là sự trưởng thành, sự độc lập, lại chính là giọt nước cuối cùng trong chiếc bình chịu đựng của cô.

“Sự im lặng này, có lẽ là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực của mình,” cô thì thầm, lời nói tan biến trong tiếng gió. Cô đã đặt cược tất cả vào sự im lặng này, với hy vọng mong manh rằng Hoàng Minh sẽ nhận ra, sẽ tìm kiếm cô, sẽ hiểu được rằng cô đang đau khổ. Nhưng anh đã không làm vậy. Anh chỉ thấy sự bình yên, sự ổn định. Anh chỉ thấy một Lâm An “trưởng thành hơn nhiều rồi”.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, lạnh buốt ngay khi tiếp xúc với không khí. Nó không phải là một tiếng khóc nức nở, mà chỉ là một giọt nước mắt đơn độc, lặng lẽ, như chính nỗi đau mà cô đã và đang phải chịu đựng. Giọt nước mắt ấy tan biến vào không khí lạnh buốt, không một ai hay biết, không một ai chứng kiến. Giống như những nỗ lực của cô, những hy vọng của cô, đều tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.

Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm. Có lẽ, Hoàng Minh sẽ không bao giờ hiểu. Anh sẽ không bao giờ biết rằng, trong khi anh đang hài lòng với sự “bình yên” mà anh cảm thấy, thì cô đang đứng một mình trên cây cầu này, nhìn xuống dòng sông lạnh giá, và cảm nhận sự tan vỡ của chính mình. Sự im lặng của cô đã không mang lại sự chú ý mà cô mong đợi, mà chỉ củng cố thêm niềm tin sai lầm của anh. Cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi, và giờ đây, cô đã thực sự kiệt sức.

Đêm sinh nhật của cô đang đến gần, một cột mốc quan trọng mà cô từng hy vọng sẽ là một điểm sáng, một cơ hội để họ kết nối lại. Nhưng giờ đây, cô đã không còn dám mong đợi. Cô biết, cô sẽ phải đối mặt với nó một mình. Cô sẽ phải tự ôm lấy mình giữa làn gió lạnh, tự lau đi những giọt nước mắt vô vọng. Và có lẽ, đây chính là lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì không thể chịu đựng thêm nữa. Bởi vì, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất, không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free