Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 92: Nghi Ngờ Về Một Tình Yêu
Đêm đã về khuya, và cái lạnh se sắt của Cầu Ký Ức Đứng Lại vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng thớ vải mỏng manh của chiếc áo khoác, bám víu lấy Lâm An cho đến tận khi cô đặt chân vào ngưỡng cửa căn hộ quen thuộc. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt trên sàn nhà. Không một âm thanh nào phá vỡ sự tĩnh mịch, ngoại trừ tiếng gió đêm lướt qua những chậu cây xanh trên ban công, tạo nên một bản nhạc thì thầm, xa xăm.
Cô cởi áo khoác, thả nó xuống chiếc ghế tựa gần cửa, rồi đặt túi xách xuống nền nhà một cách vô thức. Mọi hành động đều chậm rãi, nặng nề, như thể bản thân cô cũng vừa trải qua một hành trình dài vô tận, không chỉ về thể xác mà còn cả về tinh thần. Không gian quen thuộc này, từng là tổ ấm, là nơi trú ẩn an lành sau những ngày dài mệt mỏi, giờ đây lại mang một không khí ngột ngạt đến lạ. Sự ấm cúng dường như đã bị rút cạn, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, phản chiếu chính nỗi trống rỗng trong lòng cô. Cô không buồn bật đèn, dường như muốn hòa mình vào bóng tối, vào sự u uất đang bao trùm lấy mình.
Lâm An bước đến chiếc sofa, thả mình xuống một cách nặng nề. Chiếc gối ôm sờn cũ, kỷ vật của những buổi tối bình yên xem phim cùng Hoàng Minh, nằm gọn gàng ở góc sofa. Cô đưa tay vuốt ve lớp vải đã bạc màu, cảm nhận từng sợi chỉ sờn rách dưới đầu ngón tay. Trong bóng tối, những hình ảnh về Hoàng Minh cứ liên tục hiện lên trong tâm trí cô, như những thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh bận rộn. Luôn luôn bận rộn. Những tin nhắn cô gửi đi thường xuyên không được hồi đáp, hoặc chỉ là những dòng tin ngắn gọn, vội vã. Những lời hứa về những buổi hẹn hò, những chuyến đi chơi chung, cứ thế mà vuột mất, bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô không còn dám nhắc đến nữa.
“Anh ấy nói em trưởng thành… nhưng anh ấy có biết em đã phải trưởng thành như thế nào không, khi phải tự mình đối mặt với mọi thứ?” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm vô thanh trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Sự trưởng thành mà Hoàng Minh nhìn thấy, liệu có phải là sự chai sạn của cảm xúc, là khả năng tự mình gánh chịu mọi nỗi buồn mà không cần đến sự sẻ chia? Liệu có phải là việc cô học cách chấp nhận sự vắng mặt của anh, chấp nhận việc anh ưu tiên công việc hơn mọi thứ khác? Cô tự hỏi, liệu có bao giờ anh dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt cô, để thấy những dấu vết của sự mệt mỏi, của nỗi cô đơn mà cô đã cố gắng che giấu?
Cô đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim, và cả sự trống rỗng, lạnh lẽo bên trong. Một cảm giác nặng nề, khó gọi tên, cứ thế mà đè nén lấy cô, khiến từng hơi thở cũng trở nên khó khăn. Cô ngẩng đầu nhìn ra ban công, nơi những chậu cây xanh vẫn kiên cường trong gió đêm, lá cây xào xạc như những tiếng thở dài. Chúng vẫn ở đó, vẫn sống, vẫn vươn mình ra ánh sáng dù chỉ là ánh sáng yếu ớt của đèn đường. Nhưng còn cô? Cô vẫn đang ở đây, trong căn hộ này, trong mối quan hệ này, nhưng liệu Hoàng Minh có còn nhìn thấy cô không? Hay cô đã trở nên vô hình trong cuộc sống bận rộn của anh, chỉ là một cái tên trong danh bạ, một vai trò mặc định trong câu chuyện của anh?
Sự im lặng mà cô đã chọn, thứ im lặng mà Hoàng Minh đã diễn giải thành "sự trưởng thành", "độc lập", lại là một con dao hai lưỡi. Cô đã đặt cược tất cả vào nó, như một bài kiểm tra cuối cùng cho tình yêu của anh, cho sự quan tâm của anh. Nhưng đến giờ, cô chỉ nhận lại được sự thờ ơ, sự hiểu lầm. “Sự im lặng này… là bài kiểm tra cho anh, hay là giới hạn cuối cùng của em?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, vang vọng như một lời nguyền rủa. Cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi, để duy trì mối quan hệ này, để giữ cho ngọn lửa tình yêu không tắt. Nhưng dường như, cô càng cố gắng, ngọn lửa ấy lại càng lụi tàn nhanh hơn, bởi vì chỉ có một mình cô thổi bùng nó lên.
Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí Lâm An. Sợ hãi rằng cô đang tự lừa dối bản thân, rằng tình yêu mà cô đang nắm giữ chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Sợ hãi rằng những ký ức ngọt ngào mà cô trân trọng lại hoàn toàn khác biệt với những gì Hoàng Minh nhớ. Cây cầu mà cô vừa rời đi, nơi những ký ức ngọt ngào như bị đóng băng, đứng lại trong không gian và thời gian, giờ đây lại càng khiến cô cảm thấy lạc lõng. Sự “bình yên” mà Hoàng Minh tìm thấy ở đó, lại là sự cô đơn tận cùng của cô. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất, không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Giọt nước mắt vô vọng đêm qua trên cây cầu đã khô đi, nhưng nỗi đau trong lòng cô vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sâu sắc hơn. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề, nhưng chúng cứ như những bóng ma, bám riết lấy tâm trí cô, không chịu buông tha. Đêm càng về khuya, nỗi cô đơn càng trùm lấy cô, như một tấm chăn dày đặc, lạnh lẽo, không lối thoát.
***
Sáng hôm sau, khi những tia sáng yếu ớt của một ngày u ám len lỏi qua ô cửa sổ, Lâm An thức dậy với đôi mắt trũng sâu, nặng trĩu. Cả đêm qua, cô đã không ngủ ngon giấc, những suy nghĩ miên man cứ luẩn quẩn trong đầu, không cho cô một phút giây yên bình. Tiếng mưa phùn tí tách bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, như đang đồng điệu với tâm trạng của cô. Không khí trong căn hộ vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh thoang thoảng, và một chút mùi hương hoa tươi đã tàn từ lọ hoa trên bàn.
Cô lê bước vào bếp, lơ đãng pha một tách trà. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, làm mờ đi tầm nhìn của cô qua hơi nước. Mùi trà thơm dịu nhẹ, đáng lẽ phải mang lại chút thư thái, nhưng đối với Lâm An, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng. Cô đứng tựa vào quầy bếp, đôi mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa nhỏ li ti bắt đầu rơi tí tách trên ô cửa kính. Thành phố chìm trong màn sương mỏng, xám xịt, như một bức tranh thủy mặc buồn bã.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang, phá tan sự tĩnh mịch, khiến Lâm An giật mình. Cô nhìn vào màn hình. Là Mai Lan. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, rồi nhanh chóng tắt lịm. Mai Lan, người bạn thân thiết, người duy nhất có thể nhận ra sự khác biệt trong tâm trạng cô, dù cô đã cố gắng che giấu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói để nghe có vẻ bình thường nhất có thể trước khi nhấc máy.
“An à, tối qua cậu về đến nhà an toàn chứ?” Giọng Mai Lan vang lên qua điện thoại, trong trẻo nhưng chất chứa sự lo lắng rõ rệt. “Tớ gọi cậu không được, tin nhắn cũng không thấy trả lời. Tớ thấy cậu lạ lắm. Có chuyện gì cứ nói với tớ đi, đừng giấu.”
Lâm An ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, đặt tách trà xuống mà không uống. Hơi ấm từ tách trà dường như không thể sưởi ấm được bàn tay lạnh giá của cô. “Tớ ổn, Lan à. Chỉ là… tớ không biết mình còn nên cố gắng nữa không. Tớ mệt quá rồi.” Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, mang một vẻ mệt mỏi cùng cực mà cô không thể nào che giấu được hoàn toàn. Mỗi từ ngữ thốt ra đều nặng trĩu, như mang theo cả gánh nặng của những ngày tháng qua.
Mai Lan im lặng một lát, như thể đang cân nhắc lời nói của mình. “Cậu nói gì vậy? Đừng nghĩ quẩn, An. Cậu đã cố gắng nhiều như thế rồi mà. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Hoàng Minh đâu? Anh ấy có biết cậu đang thế này không?” Giọng Mai Lan tăng thêm vài phần lo lắng, cô bạn dường như đã nhận ra được sự tuyệt vọng ẩn chứa trong lời nói của Lâm An. Cô ấy luôn là người tinh tế như vậy, luôn quan tâm đến những cảm xúc nhỏ nhặt nhất của Lâm An.
Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như mang theo tất cả những nỗi thất vọng đã chất chứa bấy lâu. “Anh ấy bận lắm. Anh ấy… không có thời gian để biết.” Câu nói này không chỉ là một lời giải thích cho Mai Lan, mà còn là một sự chấp nhận đau đớn cho chính cô. Hoàng Minh luôn bận rộn, đó là sự thật mà cô đã phải học cách chấp nhận. Nhưng sự bận rộn đó, liệu có phải là bức tường vô hình ngăn cách họ? Liệu nó có phải là lý do cho việc anh không bao giờ thực sự nhìn thấy cô, không bao giờ lắng nghe cô, không bao giờ nhận ra những nỗ lực thầm lặng của cô?
“Bận đến mức không thể quan tâm đến người yêu mình sao?” Mai Lan hỏi, giọng điệu có chút gay gắt, như muốn bảo vệ Lâm An khỏi sự vô tâm đó. “An, cậu có chắc là anh ấy thực sự yêu cậu không? Hay anh ấy chỉ coi cậu như một phần mặc định trong cuộc sống của mình, không cần phải đầu tư cảm xúc hay thời gian?”
Những lời nói của Mai Lan như những mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng của Lâm An. Cô biết Mai Lan chỉ muốn tốt cho mình, nhưng đôi khi, sự thật phũ phàng lại đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. “Tớ… tớ không biết nữa, Lan à. Tớ chỉ biết là tớ đã cố gắng một mình quá lâu rồi. Tớ đã cố gắng hiểu anh ấy, cố gắng chấp nhận anh ấy, cố gắng lấp đầy khoảng trống mà anh ấy để lại. Nhưng có vẻ như… nó không đủ.”
Mai Lan tiếp tục an ủi, giọng nói dịu dàng hơn, “An, cậu đừng tự trách mình. Tình yêu cần sự vun đắp từ hai phía. Nếu chỉ một người cố gắng, thì đó không phải là tình yêu nữa rồi. Cậu xứng đáng được yêu thương, được trân trọng, được nhìn thấy.”
Lâm An chỉ khẽ gật đầu, dù biết Mai Lan không thể nhìn thấy. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn tí tách rơi, và những suy nghĩ về Hoàng Minh lại ùa về. Anh đã từng nói yêu cô, đã từng vẽ ra một tương lai tươi sáng cho họ. Nhưng những lời nói đó, giờ đây, dường như chỉ còn là những âm thanh rỗng tuếch, không còn chứa đựng sức nặng của sự cam kết. Cô đã dành cả thanh xuân để cố gắng, để chờ đợi, để hy vọng. Nhưng những gì cô nhận lại chỉ là sự im lặng, sự vô tâm, và cảm giác cô đơn cùng cực ngay cả khi đang trong một mối quan hệ. Có lẽ, đây là lúc cô phải đối mặt với sự thật, rằng tình yêu mà cô đang cố gắng duy trì, có lẽ đã chết từ lâu rồi, chỉ có cô là vẫn bám víu vào một ảo ảnh.
***
Sau cuộc điện thoại với Mai Lan, Lâm An cúp máy. Lời nói của Mai Lan, dù chỉ là sự quan tâm và động viên, lại càng khiến cô chìm sâu vào một vòng xoáy suy nghĩ. Căn phòng vẫn chìm trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, hòa cùng ánh đèn đường leo lét và màn mưa phùn dai dẳng bên ngoài. Không còn tiếng điện thoại, không còn giọng nói của Mai Lan, chỉ còn tiếng mưa và tiếng gió, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ và nỗi cô đơn cùng cực đang bủa vây lấy cô. Căn hộ ấm cúng ngày nào giờ đây trở nên lạnh lẽo, ngột ngạt, gần như không còn sự ấm cúng, mà chỉ chất chứa sự nặng nề và những suy tư chồng chất.
Lâm An rời khỏi bàn, đi loanh quanh căn phòng. Từng bước chân cô nhẹ tênh, như một bóng ma lướt qua những kỷ niệm. Cô chạm tay vào chiếc đàn guitar cũ kỹ ở góc phòng, cây đàn mà Hoàng Minh đã từng cố gắng dạy cô chơi một vài giai điệu đơn giản. Anh đã từng kiên nhẫn sửa từng ngón tay của cô, nở nụ cười ấm áp khi cô đánh đúng một nốt nhạc. Nhưng giờ đây, cây đàn chỉ là một vật trang trí tĩnh lặng, phủ một lớp bụi mờ, như chính mối quan hệ của họ. Cô chạm vào những bức ảnh cũ trên tường, những bức ảnh chụp chung của cả hai trong những chuyến đi chơi, những khoảnh khắc hạnh phúc mà giờ đây dường như đã thuộc về một kiếp nào đó. Mỗi thứ, mỗi vật dụng trong căn phòng này, đều gợi lên một ký ức về Hoàng Minh, nhưng giờ đây chúng đều mang một màu sắc khác – màu của sự vô vọng, màu của những câu hỏi không lời đáp.
Cô dừng lại trước chiếc kệ sách nhỏ, nơi có một hộp kỷ vật cũ kỹ. Hộp kỷ vật ấy chứa đựng những thứ nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa: những tấm vé xem phim đầu tiên, những cánh hoa khô ép từ bó hoa anh tặng, và đặc biệt là chiếc đồng hồ khắc tên. Cô khẽ mở nắp hộp, bàn tay run run. Ánh sáng lờ mờ của căn phòng làm chiếc đồng hồ bạc màu lấp lánh một cách u buồn. Trên mặt đồng hồ, hai cái tên "Hoàng Minh - Lâm An" được khắc tinh xảo, một lời hứa, một sự cam kết của tình yêu thời thanh xuân.
Cô cầm chiếc đồng hồ lên, vuốt ve dòng chữ khắc. Cô nhớ như in ngày Hoàng Minh tặng nó cho cô. Anh đã nói rằng thời gian trôi đi, nhưng tình yêu của họ sẽ mãi mãi bền vững như những con số trên chiếc đồng hồ này. Anh đã hứa sẽ cùng cô đi đến cuối con đường, rằng cô sẽ không bao giờ phải cô đơn. Nhưng cuối con đường đó, liệu có còn là cô không? Hay anh đã rẽ sang một lối khác, một con đường mà cô không thể nhìn thấy, không thể đi cùng? Chiếc đồng hồ, từng là biểu tượng của sự vĩnh cửu, giờ đây lại chỉ gợi lên một câu hỏi không lời đáp: “Liệu đây có phải là tình yêu anh muốn trao, hay chỉ là một sự bổ sung cho cuộc sống bận rộn của anh? Một món đồ trang sức, một trách nhiệm, hơn là một phần linh hồn?”
Nội tâm Lâm An dậy sóng. Cô đã luôn cố gắng để anh vui, để anh tự hào. Cô đã cố gắng trở thành một người yêu hoàn hảo trong mắt anh, một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, không cần anh phải lo lắng quá nhiều. Cô đã cố gắng thấu hiểu những áp lực công việc của anh, chấp nhận những cuộc hẹn bị hủy vào phút chót, những buổi tối cô đơn một mình. Nhưng anh có bao giờ nhìn thấy những giọt nước mắt cô đã rơi một mình không? Anh có bao giờ cảm nhận được sự trống rỗng trong căn hộ này mỗi khi anh vắng mặt không? Anh có bao giờ dừng lại và nghĩ rằng, đằng sau nụ cười gượng gạo, đằng sau câu nói "Em ổn", là một trái tim đang vỡ vụn?
“Sự cam kết của anh… là một lời nói hay một hành động mà em chưa bao giờ cảm nhận được trọn vẹn?” Cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Cô đã cố gắng quá lâu, cố gắng một mình. Tình yêu, đối với cô, giờ đây không còn là niềm hạnh phúc, mà là một gánh nặng. Gánh nặng của sự chờ đợi vô vọng, gánh nặng của những kỳ vọng không được đáp lại, gánh nặng của việc phải tự mình lấp đầy những khoảng trống mà anh để lại. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Hoàng Minh nhớ về một mối tình êm đềm, không cãi vã, nhưng Lâm An lại nhớ về những lần cô đau, những lần cô cô đơn. Có lẽ anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh quên mất những lúc em chờ.
Cô đóng nắp hộp kỷ vật lại một cách dứt khoát, âm thanh “cạch” khô khốc vang vọng trong căn phòng vắng lặng. Một tiếng đóng hộp đầy mệt mỏi, đầy sự chấp nhận, như thể cô đang đóng lại một phần của chính mình, một phần của những hy vọng đã từng có. Cô ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, đôi mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn giăng kín thành phố. Màn mưa dường như không ngừng, như chính những giọt nước mắt mà cô đã nuốt ngược vào trong.
Lâm An cảm thấy mình đã thực sự kiệt sức. Cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi. Sự im lặng mà cô đã duy trì, hy vọng mong manh rằng nó sẽ kéo Hoàng Minh lại gần, đã không thành công. Thay vào đó, nó chỉ càng củng cố thêm niềm tin sai lầm của anh về một tình yêu "trưởng thành" và "ổn định". Những lời hứa của anh, sự cam kết mà cô từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là những câu hỏi lớn không lời đáp. Đêm sinh nhật của cô đang đến gần, một dấu mốc mà cô từng xem là quan trọng, nhưng giờ đây, cô đã không còn dám mong đợi. Cô biết, cô sẽ phải đối mặt với nó một mình. Và có lẽ, đây chính là lúc cô phải học cách buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì không thể chịu đựng thêm nữa, không thể cố gắng một mình mãi được. Bởi vì, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất, không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.